Tiếng Thét Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

“Nào những cánh tay phải đắc lực đã đi tìm kiếm thông tin. Kev, chúng ta biết được gì từ Mispers?”

“Giáo sư Milton vừa ly dị lần thứ ba. Hơi giống Simon Cowell, tất cả vợ cũ của ông ta đều nói tốt về ông. Ông ta không có con đẻ nhưng là cha dượng của năm đứa trẻ. Không có sự hận thù nào đáng lưu ý.”

“Ông ta mất tích khi nào?”

“Lần cuối cùng người ta nhìn thấy ông ta là hôm thứ Tư. Trợ lí của ông ta tại trường đại học đã thông báo khi không thấy ông ta xuất hiện vào sáng thứ Năm. Ông ta đã không liên lạc với bất kì ai trong gia đình, điều đó rõ ràng rất lạ.”

“Có thông tin nào cho thấy trước đây ông ta từng xảy ra chuyện tương tự không?”

Dawson lắc đầu. “Các bà vợ cũ của ông ta đều nói ông ta là hiện thân của Gandhi; hòa nhã và dịu dàng.” Kev xem lại ghi chép của mình. “Người vợ mới đây nhất đã nói chuyện với ông ta vào chiều thứ Ba và khi đó ông ta rất vui mừng vì cuối cùng người ta đã cấp phép cho ông khai quật khu vực kia.”

“Tôi đã xem lại dự án đó, thưa sếp,” Stacey nói thêm. “Đơn xin cấp phép được Giáo sư Milton trình lần đầu hai năm trước. Đã có hơn hai mươi đề nghị chống lại dự án; từ phía môi trường, chính trị, văn hóa. Tôi chưa tìm hiểu được gì thêm.”

“Tiếp tục đi, Stacey. Bryant, chúng ta có biết chính xác khi nào nạn nhân nói chuyện với Giáo sư không?”

Bryant giơ ra một mảnh giấy. “Courtney đã fax cho tôi hóa đơn điện thoại. Họ đã nói chuyện khoảng mười hai phút hôm thứ Tư, khoảng 5 giờ 30.”

Kim khoanh tay lại. “Được rồi, vậy tất cả những gì chúng ta có đến thời điểm này là nạn nhân của chúng ta đã có một cuộc nói chuyện ngắn với một Giáo sư đại học vào chiều ngày thứ Tư và bây giờ một trong hai người đã chết, người còn lại thì mất tích.”

Một tiếng gõ cửa vang lên. Một cảnh sát đứng ở cửa.

“Gì vậy?” Cô gắt lên. Cô ghét bị chen ngang trong lúc họp.

“Thưa sếp, có một người đàn ông ngồi ngoài bàn muốn nói chuyện với sếp.”

Kim nhìn cậu ta như thể cậu đã bị mất trí.

“Tôi biết thưa sếp, nhưng ông ta cứ khăng khăng muốn nói chuyện với sếp. Ông ta nói ông ấy là một Giáo sư…”

Kim nhảy xuống khỏi ghế của mình. “Bryant, đi với tôi,” cô nói, đoạn dừng lại ở cửa. “Stacey, hãy tìm hiểu bất cứ điều gì cô có thể tìm thấy về vùng này.”

Cô ra ngoài và đi lên cầu thang. Bryant theo sát cô.

Ở quầy lễ tân, một người đàn ông có bộ râu xồm xoàm màu xám và một mái tóc xoăn xơ xác chào đón cô.

“Giáo sư Milton?”

Ông ta ngừng vặn xoắn hai tay để chuẩn bị cho một cái bắt tay. Kim nhanh chóng bắt tay rồi buông ra.

“Vui lòng đi lối này.”

Kim dẫn ông ta đi qua hành lang tới phòng Phỏng vấn 1.

“Bryant, gọi báo Mispers để họ không lãng phí thời gian nữa. Ông muốn uống gì nhỉ?”

“Một tách trà ngọt.”

Bryant gật đầu và đóng cửa lại.

“Rất nhiều người đã lo lắng cho ông, Giáo sư.”

Cô không định khiến lời nói của mình có giọng khiển trách nhưng cô ghét bất cứ việc gì làm lãng phí thời gian của cảnh sát. Người để làm việc vốn đã ít rồi.

Ông ta gật đầu vẻ hiểu biết. “Tôi xin lỗi, Thanh tra. Tôi không biết phải làm gì. Tôi chỉ nói chuyện với cô Pearson cách đây vài giờ và cô ấy thông báo với tôi là mọi người đã ghé qua. Cô ấy nói tôi có thể tin tưởng cô.”

Kim ngạc nhiên khi biết bà già cộc cằn đó lại nghĩ về mình như vậy.

“Ông đã ở đâu thế?” cô hỏi. Đó không phải câu cô chuẩn bị để hỏi, nếu có Bryant bên cạnh, chắc chắn anh sẽ cảnh báo cô. Người đàn ông này rõ ràng đang run rẩy và hai bàn tay của ông đã trở lại vị trí cũ, giống như nam châm vặn xoắn vào nhau.

“Barmouth, tại một nhà trọ. Tôi cần phải đi thật xa.”

“Nhưng hôm thứ Tư, ông đã vui thế cơ mà. Bà Pearson nói với chúng tôi vậy.”

Giáo sư gật đầu khi Bryant bước vào phòng. Trên tay anh là một cái giá xốp chứa ba cái cốc. Anh ngồi xuống và đẩy một ly nước về phía Giáo sư.

Kim tiếp tục. “Ông đã nói chuyện với một người phụ nữ tên là Teresa Wyatt trong ngày hôm đó?”

Giáo sư Milton có vẻ bối rối. “Phải. Cô Pearson có nói với tôi là cô có hỏi chuyện đó nhưng tôi không chắc sao nó lại liên quan đến những gì đã xảy ra với tôi sau đó.”

Kim không hề biết chuyện gì đã xảy ra với ông ta sau đó nhưng cô biết rằng Teresa Wyatt đã chết.

“Ông có thể cho chúng tôi biết lí do cô Teresa Wyatt gọi điện cho ông không?”

“Tất nhiên rồi. Cô ấy hỏi liệu tôi có chấp nhận cho tình nguyện viên bất kì tham gia vào dự án không.”

“Rồi ông đã nói gì?”

Ông ta lắc đầu. “Không, tôi chỉ chấp nhận các tình nguyện viên đã hoàn thành ít nhất một năm tại trường đại học. Cô Wyatt bày tỏ sự quan tâm đến chủ đề khảo cổ nhưng cô ấy lại chưa hề hoàn thành bất kì nghiên cứu nào và chắc chắn sẽ không thể có trước khi dự án bắt đầu vào cuối tháng Hai.”

Kim cảm thấy thất vọng. Đây không phải là một manh mối giúp họ tìm ra kẻ sát nhân. Chỉ là một cuộc trò chuyện vô hại.

“Còn gì nữa không?” Bryant hỏi.

Vị Giáo sư ngừng lại. “Cô ấy hỏi về nơi chúng tôi sẽ bắt đầu đào. Theo nội dung cuộc nói chuyện, tôi thấy chuyện đó hơi có chút kì lạ.”

Đúng, Kim nghĩ. Có chút kì lạ. “Sau đó thì sao?” Cô hỏi, nhớ lại lời nhận xét trước của ông.

Giáo sư Milton nuốt nước bọt. “Tôi về nhà và Tess không chào tôi như thường lệ.”

Kim nhìn Bryant. Dawson đã nói Giáo sư đã li dị.

“Thường nó ngủ trong bếp, bên cạnh bát nước của nó nhưng ngay khi tôi tra chìa vào ổ khóa, nó sẽ chạy ra vẫy đuôi.”

À, ra thế, Kim nghĩ.

“Nhưng hôm thứ Tư ấy thì không như vậy. Khi bước vào bếp, tôi liền gọi nó nhưng không thấy nó chạy ra. Tôi thấy nó nằm gần chuồng.” Ông ta nuốt nước bọt. “Nó co giật trên sàn nhà. Mắt nó mờ hẳn và nó cứ nhìn chằm chằm và trong một thoáng, tôi thậm chí chẳng nhìn thấy tờ giấy nhắn.”

“Tôi bế nó lên và lái xe đến bác sĩ thú y nhanh nhất có thể nhưng đã quá muộn. Nó chết trước khi tôi kịp đến đó.” Ông ta lau mắt bên phải của mình.

Kim mở miệng định hỏi về tờ giấy nhắn nhưng Bryant ngắt lời cô.

“Thật buồn quá, Giáo sư. Nó đã bị ốm à?”

Giáo sư Milton lắc đầu. “Không hề. Nó chỉ mới bốn tuổi. Bác sĩ thú y đã không cần phải kiểm tra, anh ta có thể ngửi thấy mùi chất chống đông trong hơi thở của nó. Rõ ràng loài chó thích chúng vì chúng có vị ngọt. Chất hóa học đã được đổ vào bát nước của nó và nó đã uống rất nhiều.”

“Ông nói có một tờ giấy nhắn à?” Bryant nhẹ nhàng nhắc.

Mắt Giáo sư đỏ lên. “Phải, tên khốn đó ghim vào tai nó.”

Kim nhăn mặt. “Ông có nhớ tờ giấy nhắn đó viết gì không?”

Ông ta thò tay vào áo khoác của mình. “Tôi có mang nó đây. Bác sĩ thú y đã gỡ nó ra.”

Kim cầm lấy tờ giấy. Giờ thì không giám định pháp y được nữa rồi. Giáo sư đã động vào, cả bác sĩ thú y nữa.

Cô mở nó ra và đặt lên bàn. Chỉ là những chữ đánh máy màu đen đơn giản trên nền giấy trắng:

“NGỪNG ĐÀO XỚI KHÔNG THÌ TIẾP THEO SẼ LÀ NGƯỜI VỢ SỐ 3”

“Tôi thậm chí chưa về nhà. Thật xấu hổ nhưng phải thừa nhận là tôi đã rất sợ hãi và vẫn đang như vậy. Ai lại làm chuyện này vậy, Thanh tra?” Vị Giáo sư uống nốt ngụm nước cuối cùng trong tách trà của mình. “Tôi thậm chí không biết mình có thể đi đâu được.”

“Chỗ bà Pearson,” Kim đề nghị. Cô đã nhìn thấy biểu hiện trên khuôn mặt của người phụ nữ đó khi cô nói đến Giáo sư. Đó là con chó nhỏ sẽ không để cho bất cứ ai đến gần ông ta.

Kim đứng dậy và cầm lấy mẩu giấy trong khi Bryant bắt tay người đàn ông và đề nghị lái xe đưa ông ta đến bất cứ nơi nào ông muốn đi.

Kim nắm chặt tờ giấy và quay trở lại văn phòng. Cô không thể không cảm thấy rằng đâu đó ngoài kia có hàng tá vấn đề và cô vừa được trao chìa khóa để tìm ra chúng.

“Được rồi, Kev, tôi nghĩ chúng ta sẽ cần ít cà phê mới. Stacey, cô tìm được gì về vùng đất đó rồi?”

“Kích cỡ khoảng một mẫu và ở ngay cạnh lò thiêu Rowley. Nó nằm trên đỉnh một khu cư xá thành phố được xây dựng vào giữa những năm năm mươi. Trước khi xây dựng nhà ở thì chỗ đó là một nhà máy sản xuất thép.”

Bryant bước vào phòng, anh vẫn đang nghe điện thoại di động. “Cảm ơn cô, Courtney. Cô đã giúp tôi nhiều lắm đấy.”

“Gì vậy?” Bryant hỏi khi sáu con mắt tò mò dồn vào anh.

“Courtney?” Kim hỏi. “Có gì tôi cần phải tiết lộ cho vợ anh không nhỉ?”

Bryant cười khúc khích khi anh cởi áo khoác ra. “Tôi là một người đàn ông đã có gia đình hạnh phúc, thưa sếp. Vợ tôi nói như vậy. Và dù sao đi nữa, Courtney đang lịch sự chữa lành trái tim tan vỡ của Joanna, một giáo viên tiếng Anh sẽ đến gặp sếp vào một ngày nào đó.”

Dawson quay lại, mắt mở to. “Thật không, thưa sếp?”

“Ngồi xuống đi, chàng trai.” Cô quay sang Bryant. “Gọi điện làm gì thế?”

Bryant nhướn mày. “Theo logic của sếp trong quá khứ, hiện tại và tương lai, tôi đã hỏi Courtney liệu cô ấy có quyền truy cập vào lịch sử làm việc của Teresa Wyatt. Cô ấy đang gửi fax nó qua đây.”

“Đưa cô gái đó vào danh sách nhận quà tặng Giáng sinh đi. Cô ấy đã giúp chúng ta một món hời đấy.”

Kim quay lại với Stacey, cố gắng hình dung ra mảnh đất. “Đợi chút, cô nói khu đó nằm ngay bên cạnh lò thiêu? Nơi tổ chức hội chợ du lịch?”

Stacey quay màn hình của mình ra và nhấp chuột. Một hình ảnh từ Google Earth choán lấy màn hình. “Nhìn đây, có rào chắn gì đó ở rìa đường, nếu không thì nó chỉ là một mảnh đất hoang.”

Ruột gan Kim nôn nao. Mọi giác quan của cô đều lên tiếng báo động.

“Stacey, gõ tên Crestwood và tìm cho tôi mọi thứ cô có thể. Tôi phải gọi vài cuộc điện thoại.”

Khi đã ngồi ở bàn làm việc của mình, Kim hít một hơi. Một vài mảnh ghép bắt đầu trượt vào vị trí. Và lần đầu tiên trong đời, cô hi vọng mình sai.

ÂM LẶNG KIM STONE #1 Silent Scream (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.