Chưa đầy chín tháng mười ngày
Khi còn nằm trong bụng mẹ
Sao con đã vội tò mò
Muốn đòi ra xem trời xem đất
Xem trời có giống bánh dày
Đất có giống bánh chưng?
Xem nước sông có thực lỏng không
Và xem đá có thực là rắn chắc?
*
Mẹ đau hộ nỗi đau toàn trái đất
Để sinh ra ba tiếng khóc đầy nhà
Ai dạy con mà con biết khóc?
Tiếng cười lần thứ nhất oa oa...
*
Cái con biết đầu tiên là ngọn lửa
Đêm ấy trăng sao trốn tránh con người
Khi hạnh phúc mẹ tìm dòng lệ nhỏ
Mẹ đừng khóc nhé mẹ ơi
Nếu mẹ khóc ngọn lửa trong nhà ta lúc đó
Sẽ đông thành đá mất thôi
*
Trong hai bàn tay mẹ khô héo
Con đã nằm trên đó suốt đời con
Mẹ cắt rốn cho con bằng dao têm trầu cũ kỹ
Chiếc nôi con là chiếc thúng tròn
*
Chưa đầy hai tuần lễ
Mẹ phải gánh con đi chạy càn
Một bên thúng con nằm chung bếp núc
Giặc đuổi đằng sau sao con khóc thét
Tiếng khóc đè gánh mẹ xuống nghìn cân?
*
Trời trên đầu con cong như bông lúa
Những vì sao làm hạt thóc con ăn
Đất dưới chân con phẳng như dải lụa
Mà sao đời mẹ tảo tần?
*
Dòng sông trước nhà ta là dòng sữa mật
Chân trời cũng một sắc phù sa
Mẹ vẫn nuôi con bát cơm pha nước mắt
Hạt mồ hôi mẹ nuôi mặt trăng, mặt trời, mặt đất
*
Mẹ nuôi con lặng lẽ như cây
Mẹ nuôi con lặng lẽ tháng ngày
Mẹ nuôi con như mặt trời nuôi cỏ
Mẹ nuôi con như rừng nuôi gió
*
Mẹ đi mò con ốc
Con ốc nằm ở đâu
Con ốc đi bằng đầu
Trú đời trong vỏ đá
Con ốc trốn vào rêu vào lá
Con ốc lẫn vào bùn ao
Mẹ biết nơi nào
Mà đi tìm con ốc?
*
Mẹ đi mò cua
Con cua giương cặp mắt
Cặp mắt nằm trên lưng
Suốt đời bò ngoài ruộng, ngoài bưng
Mẹ làm sao mà bắt
Hai gọng sắc kìm vào nhau
Con cua chạy bỏ lại càng trên tay mẹ
Rứt ra rồi mới đau!
*
Con cua mày trốn đi đâu
Mẹ đeo giỏ lội đồng sâu đi tìm
Bên trời bóng mẹ còn in
Tấm lưng mẹ đỡ muôn nghìn nắng mưa
*
Mẹ đi mò con tép
Con tép nhỏ lọt tay
Con tép chui vào quả bưởi
Có phải là con tép mẹ tìm đây?
*
Mẹ đi mò con cá ngoài sông ngoài đồng
Con cá bống mun như làm bằng trứng
Con cá bống mun ăn cùng gạo tám
*
Mẹ đi mò con cá trê
Con cá trê mới đẻ đã mọc râu
Ngạnh gai mang sẵn trên đầu
“Mẹ còn đi cấy đồng sâu chưa về
Bắt được con cá rô trê
Cầm cổ lôi về cho cái ngủ ăn”
*
Này con chim gáy, con chim sẻ
Sao mày thích mặc áo nâu
Sao mày thích đậu trên mái nhà của mẹ
Áo mẹ mang màu đất
Áo mẹ mang màu sứ màu sành
Áo mẹ mang màu mía mật
Áo mẹ chưa bao giờ lành
Nên áo con chưa bao giờ rách
Này củ nâu trên rừng
Mẹ Âu Cơ tìm được
Mẹ nhuộm vỏ cây thành màu bền chặt
Rồi mẹ mặc áo màu nâu
Đất buổi hồng hoang còn son rỗi
Còn trắng như phèn đen như bóng tối
Đất đã học mẹ rồi mang chiếc áo màu nâu
*
Khi mẹ ru con đất nước hình guốc võng
Khi mẹ ru con đất nước hình mũi sóng
Khi mẹ ru con đất nước mang hình chim Lạc đang bay
Khi mẹ ru con đất nước cong hình cái cày
Đất nước mãi là hình chữ S
Đất nước kẽo cà kẽo kẹt
Đất nước là mẹ đây.
*
Con ơi con ngủ cho say
Mặt trăng khuyết sẽ lại đầy mặt con
Bao nhiêu núi hoá chồi non
Mặt trời xuống để cho tròn mặt nôi
Con ơi mang lấy mặt người
Vịn vào vũ trụ tập ngồi tập đi
Nhưng giờ con phải ngủ đi
Có trời, có đất cũng vì có con
*
Con lớn lên như mùa hạ mùa thu
Con lớn như dây trầu leo vào tay mẹ
Con có lớn bằng cây cau cũng vẫn là đứa bé
Vẫn là đứa bé, vẫn là con
*
Cả bầu trời thu vào chum nước
Con cầm lấy làm gương soi
Mẹ ra đồng cấy lúa
Con làm đóm mạ chạy ra coi
Chân trời xanh, chần trời tím quá
Lưng mẹ là chân trời mẹ ơi
*
Khi mẹ đi cày đi cấy
Đất nước mang hình lưỡi liềm lưỡi hái
Đất nước mang hình chiếc ách trên cổ con trâu
Đất nước nhọc nhằn từ lâu
Đất nước không hề mệt mỏi
Sữa mẹ chắt ra từ đá sỏi
Những quả đồi như vú mẹ nghìn năm
Nuôi chúng con nhẫn nại
*
Con sẽ hát về mẹ mãi
Khi có mẹ trong nhà
Con không hề sợ hãi
Ngọn gió dắt con đi xa
*
Mẹ ơi mẹ vẫn ở nhà
Với mặt trăng nằm ngoài ngõ
Với chú Cuội ngồi gốc đa
Với tiếng gáy con gà như chiếc cầu vồng lửa
Với tiếng con trâu gặm cỏ rung đê
Khi mẹ nuôi con đất nước mang hình dòng sữa
Khi mẹ nuôi con đất nước mang hình bông lúa
Đất nước là bông lúa mẹ cho con.