Có phải lần đầu vua Hùng cầm điếu hút
Người châm thuốc vào núi lửa Tây Nguyên?
Mẹ giấu lửa nghìn năm trong từng hòn đá
Đá cọ vào nhau lửa cháy lên?
*
Không phải lên trời ăn cắp lửa
Không phải xin hàng xóm xa gần
Bếp tro trấu như tấm lòng lịch sử
Mẹ truyền ngọn lửa mấy nghìn năm
Chính ngọn lửa này đã nung vôi, nung gạch
Cho An Dương Vương xây Cổ Loa Thành
Chính ngọn lửa này vụt cháy trên ải Bắc
Khẩn cấp giặc vào nhờ lửa báo tin nhanh
*
Chính ngọn lửa này trong tay bà Trưng Trắc
Thắp nén nhang khóc trước mộ chồng
Trong nước mắt Bà Trưng nghe đất nước
Núi vặn mình chuyển động các dòng sông
Chính ngọn lửa này soi án thư Hưng Đạo
Ánh bạch lạp mới nhen đã sáng cả chân trời
Đất nước sinh ra để quyết định số phận những tên cường bạo
Thành Cát Tư Hãn nào ngấp nghé cứ vào đây
*
Ôi những đêm rừng Lam Sơn sâu thẳm
Lê Lợi ngồi bên đống lửa nướng thịt voi
Nguyễn Trãi thức cả một thời trai tráng
Đến bạc đầu trước lửa vẫn ngồi coi
2.
*
Ôi những đêm rừng sương giăng Việt Bắc
Mẹ mặc áo xanh mẹ mặc áo chàm
Đất nước bỗng mang dáng hình tia chớp
Gió cốm còn xanh ngát khoảng trời lam
Cả đời mẹ là một đời đưa tiễn
Chiếc tay nải cha mang bóng dáng mẹ lên rừng
Cây súng kíp đưa cha vào trận tuyến
Đất nước là bao gạo thắt ngang lưng
*
Những nẻo đường hút sâu tiếng hổ
Những cánh rừng lim, những cánh rừng hồi
Mặt trời rụng xuống làm chiếc mõ
Cho trâu đàn kéo gỗ về xuôi
*
Mồ hôi cha đổ thành dòng suối
Hoa hồi thơm nụ Vệ quốc đoàn
Con thấy bóng cha lẫn vào lửa khói
Nhấp nhô đèo một dải mũ nan
*
Hà Nội cũng lên rừng đánh giặc
Sông Hồng một dải vắt qua vai
Tiêu thổ đồng hoang làng vắng ngắt
Tiếng gà không nhấc nổi ban mai
*
Bước chân cha rung nghìn con thác
Giặc Pháp vào vùi xác sông Thao
Sương rừng ẩn hiện làm du kích
Đá ngủ trong hang cũng thét gào
*
Mẹ nhìn thấy cha qua ngọn lửa
Ngọn lửa sinh ra đã bập bùng
Soi cho cha bắt từng con vắt nhỏ
Xua từng con muỗi lúc qua bưng
*
Ngọn lửa trên đồi tranh giúp cha nướng sắn
Ống cơm lam nuôi dưỡng cả binh đoàn
Con bướm nhỏ đậu nhầm lên mũi súng
Đất nước dài theo lá nguỵ trang
Áo trấn thủ mẹ may kịp gió mùa Cao Lạng
Mũi kim găm tay mẹ xước rồi
Chỉ bếp lửa biết mẹ ngồi tới sáng
*
Chân trời của cha làm bằng tiếng súng
Chân trời của mẹ làm bằng tiếng ru
Con nằm ngủ khi cha vừa Nam tiến
Phải dẫy Trường Sơn bốc cháy đỏ lừ?
3.
*
Núi Ngọc Linh biến thành đại bác
Đạn bắn đi nòng súng đỏ bừng
Mẹ ơi núi làm sao cháy được
Cha đi rồi tiếng hát gởi sau lưng
*
Con là chiếc ba lô chín năm cha cõng
Con là ánh lửa nhỏ nhoi cha thắp ở bưng biền
Một chiếc xuồng con như chiếc võng
Chiến trường Đồng Tháp muỗi gào đêm
*
Cha quấn khăn rằn theo gió chướng
Đi lần cơ sở nối vùng sâu
Ngọn lửa trong nhà dân dấu kín
Đi ngoài đường không thấy ánh lửa đâu
*
Cha dầm trong đất trong hầm đất
Ngọn lửa theo cha biết “chém vè”
Đất nước bấy giờ như mũi mác
Ém vào lòng đất lắng tai nghe
*
Giặc Pháp đi càn nhìn lấm lét
Du kích theo canh phục dưới sình
Bỗng một trái sầu riêng rụng bịch
Giặc ngờ lựu đạn chạy còn kinh
*
Cha khêu ngọn lửa bằng hơi thở
Bếp lửa lênh đênh một mái xuồng
Ôi chao cái gió đồng Nam Bộ
Suốt cả cuộc đời cứ thổi suông
*
Ôi chao là cái mùa mưa ấy
Trời đất hòa chung một Tháp Mười
Bắp chân thịt nhão dường như chảy
Nước đến bao giờ mới chịu lui?
*
Gió mưa mà tưởng tay mình đó
Đất nước theo cha cũng lội sình
Tiếng chim vừa loé lên thành lửa
Đêm ấy cha còn vượt mấy kinh?
*
Ôi những cánh rừng miền Đông lắm vắt
Áo Vệ quốc quân cũng bạc như rừng
Giá con lớn theo cha làm liên lạc
Những lối mòn rối rít chạy qua bưng
*
Núi Bà Đen đứng một mình trấn giữ
Cả dải miền Đông bếp lửa vui buồn
Có tiếng cọp luồn vào giấc ngủ
Cha đi tuần trăng gác phía đầu buôn
*
Tiếng chim bìm bịp kêu như người khát nước
Con muốn mình làm một chiếc bi đông
Giữa cuộc hành quân lưng cha đẫm ướt
Suối chảy nơi nao mà lạc cả dòng?
*
Con sông Bé chảy khiêm nhường cất giấu
Rừng cỏ tranh trữ muối mấy mùa khô
Cha đi hái măng gai rừng cào rách áo
Trời đồng bằng giăng chỉ suốt chiều mưa
*
Con sông Đồng Nai chia làm hai nhánh
Có nhánh nào chảy đến phương cha?
Củ chụp củ mài nuôi bao trận đánh
Cửa rừng ơi sao giống cửa nhà?
*
Mẹ ở nhà vẫn nhìn ra đầu ngõ
Cha ngủ nơi đâu đi những chốn nào
Mẹ có thấy những dải rừng Nam Bộ
Tán cây xoè hết lá xuống chiêm bao
*
Mẹ có thấy những dòng sông hoá thạch
Trong giấc mơ cha thiếu một con đò
Những đám mây nào mang màu sử sách
Xuống che đầu cho mẹ bớt âu lo
*
Chiến khu Dương Minh Châu căn hầm xưa cũ
Ai để quên ngọn lửa giữa rừng sâu
Mười mấy năm sau con lên đường vào trận
Có lửa rồi ngồi ấm bên nhau
*
Cha trao lại cho con một Điện Biên hiển hách
Một ngọn lửa trên tay làm vốn suốt đời
Mẹ ơi, mẹ hãy ngắm nhìn đất nướ
Sao giống vô cùng ngọn lửa con soi?