Vừa nói, hắn vừa dang rộng hai tay: "Người lùn, tinh linh quy thuận, ngay cả tộc Rồng hung hãn cũng không thể không ngồi vào bàn đàm phán với chúng ta để thương lượng. Các đế quốc ma pháp còn lại đều đã là chư hầu của Ailanxier, cuộc viễn chinh vào Ma giới chúng ta cũng đã giành được thắng lợi mang tính giai đoạn..."
"Cho nên, ta đã không còn biết ai là dị tộc nữa rồi?" Chris tự giễu cười một tiếng: "Ailanxier có thể đi đến ngày hôm nay, chính là kết quả của sự nỗ lực chung từ tất cả mọi người trong quốc gia này."
"Điều chúng ta tin tưởng là đạo lý, là chính nghĩa! Trong phạm vi đế quốc Ailanxier, ngươi sẽ không còn nghe thấy ma pháp sư ức hiếp phàm nhân, cũng sẽ không nghe thấy phàm nhân bài xích ma pháp sư nữa."
"Đây là một quốc gia tự do, sự tồn tại của nó chính là để khiến cho mỗi một dân tộc, mỗi một chủng tộc, mỗi một sinh mệnh trên thế giới này đều đoàn kết dưới một lá cờ."
"Cho nên, ta đã không còn bận tâm đến chuyện phi ngã tộc loại kỳ tâm tất dị (không phải giống nòi mình thì lòng dạ chắc chắn khác) nữa, bởi vì các ngươi, ta, tất cả mọi người, đều là người Ailanxier!"
Khi nói đến đây, hắn buông hai tay mình xuống, nhìn lại Andrea: "Dưới lá cờ chim ưng, dù là tinh linh, nhân loại, người lùn... hay thú nhân, không ai là đặc biệt cả, chúng ta đều là một thể, là người Ailanxier! Chúng ta là người Ailanxier! Chúng ta sinh tồn ở đây, chúng ta phát triển ở đây, chúng ta khai phá, chúng ta tiến thủ, chúng ta thủ thành, chúng ta dung hợp!"
"Ngươi xem, những gì ta nói với ngươi bây giờ, có thể ngươi không tin, người khác cũng sẽ không tin, nhưng ta chính là nghĩ như vậy."
"Ta tin tưởng một đạo lý, một đạo lý thuộc về văn minh! Đạo lý này mãi mãi không thay đổi... chỉ có tiếp nhận, thấu hiểu, thừa nhận niềm tin của chúng ta, mới là người Ailanxier chân chính!"
"Cho nên, ta không chấp nhận Ma tộc, ta không cần những kẻ tôn thờ sự tàn sát và hủy diệt như ác ma. Đối với những trái tim tội ác không coi văn minh ra gì, đốt cháy hủy diệt mới là biện pháp mà ta cho là tốt nhất!" Chris nói những lời tàn nhẫn, nhưng Andrea lại cảm thấy vào khoảnh khắc này, sau lưng hắn đang tỏa ra ánh hào quang thần thánh.
Phá hủy là để cho hòa bình tồn tại, giết chóc là thủ đoạn để dừng chiến tranh. Đây chính là từ bi của Ailanxier, sự từ bi chỉ chịu trách nhiệm với người dân quốc gia mình!
Mặc dù thứ lòng nhân từ ích kỷ này là sự tàn nhẫn đối với các địch quốc khác, nhưng đây chính là niềm tin của đế quốc Ailanxier, là chân lý mà đế quốc này luôn tin tưởng vững chắc trong quá trình quật khởi.
Ngay cả khi vì tiền bạc, vì lợi ích, có rất nhiều phú thương hào cường của Ailanxier đã quên đi niềm tin này, thì vị hoàng đế bệ hạ của đế quốc này vẫn luôn ghi nhớ.
Hắn đứng trên cao, tay nắm chặt lá cờ chim ưng gây chấn động kia. Hắn cứ cô độc đứng đó, đội trời đạp đất, chưa từng thỏa hiệp.
"Vì vậy, ta không giữ lại ác ma, phải đuổi cùng giết tận chúng! Chính là muốn cho mọi người biết, nợ máu của Ailanxier nhất định phải trả bằng máu, chính nghĩa của Ailanxier, có ta Chris bảo vệ!" Sau khi Chris nói xong, trên mặt liền lộ ra nụ cười nhàn nhạt.
Dù cho không có một ai thấu hiểu, dù cho không có một ai đi theo, hắn cũng không hề cô đơn, huống hồ, hắn thật sự không hề cô đơn.
Trong lúc nói chuyện, một sĩ quan gõ cửa phòng, sau khi nhận được mệnh lệnh mới đẩy cửa bước vào, cất cao giọng báo cáo: "Bệ hạ! Hạm đội của chúng ta sắp đi vào không phận của đế quốc Vĩnh Hằng. Hạm trưởng đã ra lệnh tiến vào trạng thái chiến đấu cấp một, tất cả vũ khí trên chiến hạm đều đã sẵn sàng chiến đấu, thần phụng mệnh đến thông báo cho ngài tin tức trên, Ngô hoàng vạn tuế!"
Hạm đội bầu trời đã tiếp cận biên giới đế quốc Vĩnh Hằng, hạm đội khổng lồ này có thể tiêu diệt một đế quốc trong một lần. Nếu tính thêm vũ khí dựa trên quỹ đạo "Trượng Thiên Thần" đáng sợ kia, vũ lực của đế quốc Ailanxier đối với đại lục ma pháp đã ở vào ưu thế tuyệt đối.
"Liên lạc với đế quốc Vĩnh Hằng, nói với họ rằng chúng ta đến vì hòa bình... để họ chuẩn bị sẵn sàng nghênh đón." Chris mang theo nụ cười, phân phó sĩ quan vừa bước vào.
"Rõ! Bệ hạ! Ngô hoàng vạn tuế!" Sĩ quan dùng quân lễ tiêu chuẩn nhất để bày tỏ lòng tôn kính, sau đó xoay người rời đi, đóng cửa lại.
Chris cười chỉ vào vị trí cánh cửa, nói với Andrea: "Ta có những người lính ủng hộ ta, ta có những người dân yêu mến ta."
"Ta chỉ cần chịu trách nhiệm với họ là đủ rồi. Những kẻ không hiểu ta, những kẻ không muốn đi theo ta... bị tụt lại phía sau thì cứ tụt lại thôi, ta sẽ không tiếc nuối đâu." Chris nói xong liền ngồi xuống đối diện với Andrea.
Andrea gật đầu, sau đó rất trịnh trọng nói với Chris: "Nói thật, trước đây ta không cho rằng đế quốc Ailanxier có điểm gì đáng để ta cống hiến tất cả. Nhưng, sau khi nghe những điều ngươi nói, ta sẵn lòng tìm hiểu kỹ hơn về đế quốc này. Nó rất đặc sắc, còn đặc sắc hơn cả những gì ta tưởng tượng."
"Ta rất tự tin, chỉ cần nguyện ý hòa nhập vào quốc gia này, ngươi sẽ phát hiện, quốc gia này mới chính là đế quốc tối thượng mà mọi văn minh đều khao khát!" Chris tự tin nói.
"Vù..." Một thiết bị hiển thị trong phòng sau khi phát ra hai tiếng nhắc nhở thì sáng lên, một sĩ quan ngẩng cao cằm báo cáo với Chris: "Vĩ đại hoàng đế bệ hạ, kết nối liên lạc thời gian thực của nguyên soái Valon từ Ma giới... kênh mã hóa cấp một của đế quốc."
"Ta có cần phải tránh mặt không?" Andrea sau khi nghe thấy cụm từ "mã hóa cấp một của đế quốc", liền chuẩn bị đứng dậy rời đi.
Chris lại xua tay, ra hiệu cho người đẹp có nhan sắc khuynh quốc khuynh thành này không cần phải tránh hiềm nghi: "Không cần, nếu là chuyện quan trọng, ta sẽ mời nàng rời đi."
"Tín hiệu chuyển tiếp thành công..." Sĩ quan thông tin kia chuyển đổi kênh, sau đó trên màn hình liền xuất hiện hình ảnh chờ đợi có huy hiệu chim ưng đế quốc.
Hai giây sau, hình ảnh của Valon xuất hiện trên màn hình. Sau khi nhìn thấy Chris, đối phương lập tức ngẩng cao cằm đứng nghiêm chào, tư thế tiêu chuẩn đến mức khó tin.
"Ngô hoàng vạn tuế! Bề tôi trung thành nhất của ngài, Valon, kính chào ngài! Vĩ đại nhất hoàng đế bệ hạ!" Sau khi Valon vấn an long trọng xong, mới bắt đầu nói vào việc chính: "Tin tức quan trọng vừa truyền đến từ tiền tuyến."
"Ta đang nghe đây." Chris nhìn thấy Valon liếc nhìn Andrea một cái, liền mở miệng hỏi: "Liên quan đến phương diện nào? Ta ở đây có một vị khách."
"Cấp độ bảo mật không cao lắm... Bệ hạ." Valon có chút lúng túng, sau khi ho khan một tiếng mới mở miệng nói: "Chúng ta đã tìm thấy kẻ đầu sỏ tấn công Hạm đội tuần dương số 1... cô ta là Ma vương của Ma tộc..."
"Ma vương... đã đoán được. Sau đó thì sao? Ngươi chuẩn bị xin phép tấn công hạt nhân à?" Chris tò mò hỏi.
"Ừm... Bệ hạ, lý do thần làm phiền ngài... là vì, vị Ma vương bệ hạ này, cô ta... một thân một mình đi đến trước trận tiền, nói, nói là muốn đàm phán với ngài..." Valon sắp xếp lại ngôn từ rồi mới nói rõ diễn biến sự việc.
"Cô ta?" Theo bản năng của phụ nữ, Andrea lập tức nắm bắt được phần trọng điểm nhất trong câu nói này...