Hồi bé, tôi rất ghét Chủ nhật. Lý do là vì Chủ nhật bố ở nhà.
Những khi bố đi lại trong nhà, thế nào tôi cũng lánh sang phòng chơi của mình, khóa cửa lại.
Để xóa đi sự tồn tại của bố, tôi vặn to âm lượng radio. Nhìn những người chạy thể dục trong Công viên Trung tâm qua cửa sổ, tôi cảm giác mình như một tù nhân bị giam trong nhà ngục của tòa thành.
Tháng Ba. Công viên Hanegi ngày Chủ nhật đầy ắp những gia đình từ Tokyo đổ về để ngắm hoa mơ nở. Tôi không ghét ngắm hoa mơ nhưng nhìn các gia đình đoàn tụ khiến tôi rất khổ tâm, đến mức không chịu nổi. Vì thế, tôi leo lên tàu điện để tránh xa khỏi công viên Hanegi.
Năm dương lịch đã chạm mốc con số 2000, vậy mà tôi vẫn níu kéo quá khứ tám năm trước. Con người là loài động vật luôn đặt hy vọng vào tương lai. Nhưng tôi thì không thế, tôi là loài động vật nhỏ bé trân trọng quá khứ theo đúng đặc trưng của nghề phục chế.
Những bông hoa mơ đỏ nhỏ xíu, quá giản dị và khiêm nhường so với hoa anh đào. Tôi và Aoi vẫn thường ngước nhìn lên những bông hoa này và nói về tương lai. Kết hôn, sinh con, nuôi con, gia đình, cuộc sống về già... mỗi khi có thời gian là chúng tôi lại tưởng tượng về tương lai của hai đứa. Tưởng tượng tương lai cũng là một trò chơi tao nhã của những kẻ không có tiền như chúng tôi.
“Tớ muốn có hai đứa con.”
Cô bé sinh viên là nàng vừa nhìn hoa mơ vừa nói. Và tôi, cũng đang còn là sinh viên, ngây ngô đồng ý rằng có anh chị em chắc sẽ vui lắm. Cả hai đứa hồi ấy không hề tưởng tượng những bất hạnh đang chờ đợi phía trước.
Kết cục là tôi vẫn sống mà không thoát khỏi được quá khứ dù đã sang năm 2000. Tôi đã chia tay Memi, sống chỉ để thực hiện lời hẹn ước với Aoi trong quá khứ. Lời ước hẹn mơ hồ rằng sẽ gặp nhau trên nóc nhà thờ lớn ở Firenze vào tháng Năm năm 2000, sinh nhật Aoi. Lời hẹn ước xuất phát từ câu chuyện đùa thời sinh viên. Nhưng một khi tôi vẫn nhớ thì không chắc rằng nàng đã quên. Tôi biết khả năng nàng quên vẫn cao hơn. Nhưng con người có tâm lý chừng nào không phải là không có khả năng thì vẫn muốn đánh cược. Càng gần đến ngày hẹn thì lời hẹn ấy càng trở nên thiêng liêng với tôi.
Sau ngày đó, tôi đã ba lần gọi đến số điện thoại ở Milano nơi Aoi đang sống. Lần đầu không ai nghe máy, lần thứ hai thì gặp một người đàn ông.
“Pronto.”[1] Giọng đàn ông vang lên khiến tôi nín thở. Tôi im lặng nên bên kia cũng im lặng. Lần gọi thứ ba, thấy tôi im lặng như lần trước, người đàn ông bất ngờ nói bằng thứ tiếng Nhật ngọng nghịu:
“Aoi không có ở đây.”
Giật mình, tôi không biết nói gì, bèn dập máy nhưng giọng nói có chút bực dọc của người đàn ông cứ đọng mãi trong tai tôi. “Aoi không có ở đây” có nghĩa là sao? Lúc đầu tôi nghĩ hay nàng ra ngoài. Nhưng dần dần, tôi bắt đầu nghĩ hay có khi là “Aoi không còn ở đây nữa”.
Không phải không có lý do rõ ràng để tôi nghĩ vậy. Vì giọng người đàn ông có gì đó thờ ơ.
Bởi tôi cũng có cảm giác anh ta muốn nói Aoi không còn ở đây nữa nên đừng gọi lại. Nếu vậy thì tôi có thể gọi lại và hỏi bằng tiếng Ý. Tôi đã nhấc ống nghe mấy lần nhưng không thể bấm số.
Có những cuộc đời chỉ toàn quá khứ. Tôi không thấy hổ thẹn vì sống mà chỉ coi trọng quãng thời gian không thể nào quên. Tôi không nghĩ cuộc đời chỉ đuổi theo quá khứ không bao giờ trở lại là cuộc đời bỏ đi. Mọi người đều muốn nói về tương lai nhưng tôi thì không thể thờ ơ với quá khứ được. Tôi không thể ngăn mình thỉnh thoảng lẩm nhẩm câu điệp khúc của một bài hát nhạc trẻ Nhật: “Tôi muốn trở lại ngày ấy”.
Tôi xuống tàu ở Soshigaya Okura. So với ga Seijogakuen-Mae bên cạnh, ga này trước kia quê mùa và tuềnh toàng nhưng giờ nhiều tòa nhà mới đã mọc lên, phía trước ga đã có được vẻ hiện đại. Căn hộ Aoi sống trước đây nằm trên con đường chạy dọc đường tàu phía Nam, đi bộ mất năm phút theo hướng Seijo. Nhưng con đường này đang được mở rộng nên không còn cảnh quan ngày ấy nữa. Tôi không nghĩ tám năm trời ngắn ngủi đó lại lấy đi quá nhiều ký ức thế này.
Tôi đi càng lúc càng nhanh. Trời mưa lất phất làm ướt quần áo nhưng trước sức hút của ký ức thì mưa gió chỉ là những trở ngại quá nhỏ.
Căn nhà chưa bị phá, vẫn nằm yên ở vị trí cũ. Xung quanh hầu như đã được xây mới lại, bãi đất trống cũng bị trải bê tông làm thành bãi đỗ xe nhưng riêng căn nhà kỷ niệm thì vẫn đứng đó như ngày nào.
Bức tường trắng xinh đẹp đã ngả màu như không thể chống chọi với thời gian và bão tuyết. Nhưng vẫn còn nét sinh động như thể Aoi đang sống ở đó.
Ngày ấy, chúng tôi thường ngủ lại nhà nhau và duy trì mối quan hệ gần như chung sống. Tuy vậy, chúng tôi chưa bao giờ tiến tới bước sống chung. Dù vẫn đi đi về về nhưng Aoi bảo muốn rạch ròi nên nhất định phản đối việc sống chung. Đó là một quyết định đúng đắn. Nếu sống chung, có lẽ tôi đã cho nàng thấy nhiều phần xấu xí của mình hơn.
Tôi rón rén bước lên cầu thang. Căn phòng của Aoi có gắn tên người ở mới. Tôi nhắm mắt tưởng tượng ra cảnh bên trong. Những ký ức xưa lại ùa về. Vị trí đồ đạc, hoa văn giấy dán tường, chỗ có ánh nắng, mùi của căn phòng, cảm giác về chiếc giường nơi tôi và Aoi đã làm tình, Aoi đọc sách, Aoi nấu ăn, Aoi xem ti vi, Aoi dọn dẹp, Aoi phơi đồ, toàn những kỷ niệm thân quen. Nhiều kỷ niệm tôi đã bắt đầu quên. Chúng cứ lần lượt hiện ra rồi biến mất trong đầu tôi...
Đột nhiên, có tiếng lạch cạch, tay nắm cửa chuyển động, cánh cửa đột nhiên mở ra trước mắt tôi, một cô gái trẻ ló mặt khiến tôi giật mình. Thấy tôi đứng như trời trồng trước cửa, cô gái lạ mặt hét toáng lên. Tôi vội vàng nói “Xin lỗi, tôi nhầm” rồi quay gót bỏ chạy xuống cầu thang.
Chẳng rõ tôi bắt đầu chạy từ lúc nào sau khi ra khỏi đó. Tôi không ngoảnh lại nữa. Mưa nặng hạt hơn, bám vào má tôi. Tôi chạy thục mạng như để đuổi theo ký ức đang dần nhạt nhòa. Aoi, Aoi, Aoi, Aoi duy nhất của tôi...
Vượt đường ray, băng qua đường, chạy lên dốc, tránh người nọ người kia, được khoảng mười phút thì tôi tới trường Đại học Seijo. Một ngôi trường bé tẹo. Ngôi trường mà mọi thứ đều dễ chịu như thể thời cấp ba nối dài. Và hơn hết, là ngôi trường mà tôi đã gặp Aoi.
Mưa càng lúc càng dữ dội hơn, cả người tôi ướt sũng. Tôi bước qua cổng trường trong cơn mưa xối xả. Có lẽ vì chưa vào học kỳ mới nên không thấy mấy sinh viên. Tôi đi xuống con dốc dẫn đến tòa nhà các câu lạc bộ văn hóa. Lúc đi ngang qua cái ao, tôi thấy cây cổ thụ thân thuộc. Cây dẻ. Nơi tôi và Aoi trao nhau nụ hôn đầu. Aoi đứng tựa lưng vào thân cây. Tôi tưởng tượng ra Aoi ngày ấy và ôm lấy thân cây.
Nhịp thở dồn dập đến nỗi dường như muốn nghẹn, nước mắt trào ra. Tôi yêu nàng đến thế cơ mà. Khi không thể làm gì, con người chỉ như một cái cây...
Aoi!
Tôi hét lên. Tiếng tôi tan đi trong cơn mưa xối xả.
Aoi!
Không gian trước mắt nhòa đi trong cơn mưa ồ ạt giội xuống mặt đất, dường như muốn nuốt chửng cả tôi.
Ngày hôm sau, Takanashi gọi tới xưởng của tôi ở Sendagaya. Cô nhân viên văn phòng ngó vào ô làm việc trống huơ trống hoác của tôi, báo rằng có điện thoại khẩn từ Takanashi rồi biến mất như thể vừa thông báo một ám hiệu.
Ban đầu, ngơ ngác giữa một bên là nỗi ngạc nhiên vì Takanashi gọi tới, bên kia là từ “khẩn” giục giã khiến tôi không biết phải làm gì, chỉ biết nhìn cảnh vật bên ngoài khung cửa sổ nhỏ. Nắng đọng lại tán lá của những cái cây đang ngả xanh làm tôi chói mắt.
Áp tai vào máy điện thoại ở văn phòng, tôi nghe thấy âm thanh của biển. Không biết Takanashi gọi tới từ đâu, tôi để mặc cho trí tưởng tượng bay nhảy.
“Cô giáo mất rồi.” Câu nói ấy khiến tôi tưởng tượng ra miếng vỏ sò bị đánh dạt vào bờ. Một miếng vỏ sò trắng muốt, đẹp đẽ, thỉnh thoảng ánh lên cầu vồng.
Takanashi không biết rõ về cái chết của cô Giovanna. Hắn nhận được tin báo từ Angelo nhưng không trực tiếp nói chuyện mà nghe qua một người ở văn phòng. Người đó bảo Angelo nói bằng tiếng Anh rằng một người tên Giovanna đã tự sát.
Tôi gọi điện sang Ý để xác nhận chuyện này.
Cái chết của cô Giovanna được ông chủ cửa hàng bán đồ vẽ từng giúp tôi rất nhiều thời còn học nghề xác nhận. Cô tự bắn vào đầu bằng khẩu súng lục 38 li tại phòng làm việc trên tầng cao nhất của xưởng sau khi mọi người đã về hết.
Milano và Firenze đều không có biển. Vậy mà tôi cứ nghe văng vẳng tiếng sóng vỗ dạt dào ở bờ biển nước Ý.
Duy nhất một lần tôi đi du lịch cùng cô Giovanna. Từ Venezia, lái xe khoảng ba tiếng xuống phía Nam sẽ gặp một bãi biển nhỏ tên Marotta. Mùa hè, đây là khu nghỉ mát rất đông khách tới tắm biển. Tôi và cô thuê căn nhà gỗ nhỏ, hệt như một cặp mẹ con đang đi nghỉ.
Mỗi sáng, tôi và cô đi dạo dọc bờ biển không bóng người.
Biển Adriatic sáng lấp lánh đến tận đường chân trời. Với tôi, cô là người thay thế cho mẹ.
Tôi đi ngay sau cô, cảm giác như đang đi dạo với mẹ.
Đêm cuối cùng của chuyến đi, tôi mơ thấy người mẹ mà mình chưa bao giờ gặp rồi khóc nức nở khiến Giovanna đang ngủ ở giường bên tỉnh dậy, nhẹ nhàng đến bên giường ôm lấy tôi. Tôi ngủ vùi trong bầu ngực đầy của cô Giovanna. Mùi ngọt ngào của tinh dầu oải hương mà cô yêu thích khiến tôi bình tâm lại.
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, tôi nhìn thấy khuôn mặt say ngủ của cô Giovanna. Khuôn mặt của một nghệ sĩ người Ý góc cạnh hệt như một tác phẩm điêu khắc. Tôi ngắm nhìn mí mắt đang cụp xuống và khóe miệng mím chặt bằng ánh mắt của một đứa con đang nhìn mẹ mình.
Rồi tôi khẽ đặt một nụ hôn lên đôi môi ấy.
Tôi trình bày lý do với chủ xưởng, bàn giao lại công việc và vay ông tiền. Nghe tôi báo rằng cô Giovanna đã mất, ông chỉ gật đầu và lẩm nhẩm: “Người ở lại mới phải gánh chịu nỗi đau.” Tôi gom hành lý vừa đủ một chiếc túi nhỏ. Tôi khóa cửa căn hộ, tạm biệt hoa mơ ở công viên Hanegi rồi lên đường sang Ý. Tokyo nhìn từ cửa sổ máy bay lúc cất cánh nhạt nhòa sương.
* * *
Quá cảnh ở Roma, tôi đến Firenze vào ngày Chủ nhật cuối cùng của tháng Ba.
Ra khỏi ga Santa Maria Novella, dãy phố thấp và thanh bình của Firenze mở rộng ra trước mắt. Các tòa nhà có vẻ ngoài giống nhau tạo cảm giác đồng nhất cho thành phố. Chẳng thể tưởng tượng được cô giáo đã tự tử bằng súng tại thành phố bình yên nhất thế giới này.
Xách chiếc túi nhỏ, tôi bước đi trên thành phố thân thương sau hai năm xa cách. Vì chỉ kịp vơ vội đồ rồi lên máy bay luôn nên tôi không sao cảm nhận được là mình đang ở Firenze. Cảnh vật trước mắt tôi không hề thay đổi so với hai năm trước. Khác với Tokyo thay đổi từng ngày, có lẽ vì quy định không được động tới ngoại cảnh nên không bao giờ có chuyện có tòa nhà xây mới ở đây. Một trăm năm nữa ngoại cảnh chắc vẫn sẽ như thế này, nên có thể nói sự bảo thủ của những người sống ở thành phố Firenze đã vượt ngoài sức tưởng tượng. Có lẽ sự bảo thủ ấy là nguyên nhân khiến cô giáo tự sát.
Kỳ lạ thay, càng gần đến trung tâm thành phố, tôi càng hiểu rõ hơn về cái chết của cô giáo. Giữa thành phố không có gì thay đổi này, khi người ta mong có gì đó biến đổi thì chết chính là một lựa chọn.
Rẽ vào đại lộ trước ga, tầm nhìn của tôi bị cắt ngang bởi mái vòm rộng lớn trên nóc nhà thờ lớn, tòa nhà cao hơn hẳn những tòa nhà khác. Giữa thành phố Firenze toàn các tòa nhà thấp, nhà thờ chính tòa vươn lên sừng sững hết sức duyên dáng. Tôi choáng ngợp vì lâu lắm mới thấy cảnh tượng này.
Khi sống ở đây, vì không gian sinh hoạt quá thấp nên tôi không nhận ra độ cao và sự uy nghiêm đó. Nhưng sau hai năm, khi nhìn lại bằng con mắt của một khách du lịch, tôi thấy nhà thờ oai phong như một vị vua trị vì cố đô.
Nhưng vẻ đẹp ấy không hề phô trương. Sự trang nghiêm ấy mang một vẻ đẹp rất khác trái ngược hoàn toàn với vẻ lộng lẫy của nhà thờ lớn ở Milano, nếu đem so sánh thì là sự tĩnh tại và an yên khiến ta nhớ tới Nara hay Kyoto của Nhật chứ không như những ngôi chùa và tượng Phật vàng rực ở Đông Nam Á.
Tôi dừng chân ở quảng trường, ngước nhìn lên. Mái vòm ở độ cao hơn một trăm mét, hệt như một chiếc mũ len khổng lồ. Trên đỉnh mái vòm là một tòa tháp nhỏ theo phong cách Ả Rập. Đó chính là nơi tôi hẹn gặp Aoi.
Lời hẹn ước. Lời hẹn ước có từ trước khi Aoi bỏ đi đứa con của chúng tôi. Đó là lời thề được trao khi hai đứa còn được ánh sáng của tình yêu bao bọc.
Tôi đã nổi cáu, trách móc nàng, không thấu hiểu hoàn cảnh đau khổ mà nàng bị dồn vào lúc ấy, đơn phương cắt đứt tình cảm với nàng nên có lẽ đến giờ nàng vẫn mang tâm trạng đó, chẳng có chuyện nhớ lời hẹn vớ vẩn này đâu.
Nhưng dù chỉ là để chuộc lại lỗi lầm mình gây ra, dù phải leo lên một mình thì tôi vẫn muốn bước lên từng bậc cầu thang dài và hẹp của nhà thờ uy nghi này. Đó cũng là lời xin lỗi gửi đến đứa bé đã phải chết vì sự nông nổi của chúng tôi.
Ngước nhìn quá lâu khiến tôi mỏi cổ. Lấy tay đỡ cái cổ cứng đơ, tôi lại rảo bước. Tôi định tìm gặp Angelo để hỏi địa điểm đặt mộ cô giáo. Nhưng kỳ lạ thay, tôi thấy như cô đang ở bên tôi vậy. Tôi đã thấy linh hồn cô đón tôi kể từ lúc con tàu trườn vào ga.
Tôi thấy linh hồn của Giovanna.
Chắc chắn cô đã sống trong nỗi ân hận cùng cực. Tôi cảm nhận được rõ sức nặng của linh hồn ấy.
Tôi không muốn tìm Angelo nữa. Một ngày nào đó tôi sẽ đến thăm mộ cô, nhưng giờ thì tôi chỉ muốn hít bầu không khí trầm lắng của thành phố, thong thả nghỉ ngơi tại đây và lặng lẽ để tang cô.
Tôi bước đi một mình trên đường phố Firenze thân thương tới tận chiều tối. Thành phố nhỏ nên tôi có nhìn thấy vài người đã giúp mình trong công việc trước đây nhưng không gọi họ. Với tôi, tất cả chỉ là một cảnh trong ký ức.
Tôi chỉ muốn hít hà thành phố này và cảm nhận linh hồn cô.
Tôi ghé qua căn hộ của Insoo khi mặt trời đã khuất hẳn. Cô vẫn chưa về, thay vào đó, một cô gái người Brazil thế vào phòng của Memi trước đây mời tôi cà phê và bảo chắc Insoo cũng sắp về.
Khi tôi bảo “bạn tôi từng ở phòng của cô đấy”, cô gái đã cho tôi xem bên trong phòng. Chẳng biết có phải vì chiếc bàn được đóng cố định và chiếc giường vẫn nguyên như ngày ấy không mà tôi có cảm giác rất kỳ lạ. Không thể quay lại ngày ấy được nữa rồi. Không được phép hối hận. Nhưng bất chợt câu nói của Memi lướt qua trong đầu tôi.
“Một người khác có thể chiều chuộng em được đúng không?”
Tôi không hiểu rốt cuộc việc tôi chia tay với Memi có ý nghĩa gì. Có thể ta lại đi vào vết xe đổ giống như lần chia tay với Aoi.
Đời người là một chuỗi những hối hận. Nhưng giờ tôi chỉ còn cách duy nhất là đợi đến tháng Năm. Tương lai của tôi chỉ có duy nhất tháng Năm này... Còn lại chỉ toàn là quá khứ. Tôi muốn làm gì đây? Tôi định làm gì đây? Tôi không tưởng tượng nổi tương lai tiếp theo sau tháng Năm ấy nữa.
Gặp lại Insoo cũng có nghĩa là gặp lại quá khứ. Tôi ôm chặt lấy cô trong im lặng bởi quá nhiều thứ cùng ập đến khiến tôi nghẹn lời. Vì tôi ôm quá chặt lại không có ý định buông ra nên có lẽ hiểu được tâm trạng tôi, Insoo cứ đứng im, chờ cho tôi bình tĩnh lại. Nghĩ lại, tôi thấy mình đã sống hoàn toàn thờ ơ với những sự tử tế như vậy. Có lúc tôi khước từ sự tử tế. Tôi khước từ cả Memi. Có thể nói đó là sự cô độc mà tôi phải trả giá.
Nghe tôi bảo vẫn chưa đặt phòng nghỉ, Insoo gọi ngay đến khách sạn nơi bạn học cũ của cô đang làm việc và dặn giữ một phòng cho tôi. Có bao nhiêu điều cần nói mà miệng tôi nặng trĩu vì mệt mỏi.
Khi tôi báo rằng cô Giovanna đã mất, Insoo khẽ gật đầu bảo đó cũng là một tin lớn ở đây rồi không nói thêm gì nữa.
Insoo đi cùng tôi đến tận khách sạn. Lúc này, có lẽ nhờ tách cà phê nóng uống ở nhà Insoo mà tâm trạng tôi đã đỡ hơn. Sau khi nhận phòng tại khách sạn giá rẻ bên bờ sông Arno, tôi và Insoo ăn tối tại nhà hàng ở tầng một. Chúng tôi ngồi ở bàn cạnh cửa sổ của nhà hàng chẳng hề có khách. Do hai ngày qua không ăn uống đầy đủ nên tôi thấy những món ăn được mang ra ngon đến bất ngờ. Nhìn tôi ăn ngấu ăn nghiến, Insoo mỉm cười.
“Tốt rồi. Vẫn còn cảm giác muốn ăn nghĩa là không sao.”
Tôi ngừng tay, liếc nhìn sang thì thấy khuôn mặt tròn trịa, trắng hồng của Insoo. Đôi mắt đang cười hiền dịu tạo thành đường vòng cung mềm mại. Dù sao tôi cũng đã ăn được. Hương vị thân thuộc của món ăn vùng Toscana một lần nữa lay động ký ức tôi.
“Sei un po più sereno?”[2]
Insoo nói bằng thứ tiếng Ý lưu loát. Tiếng Ý của cô đã tiến bộ hơn nhiều so với trước đây. Chính tôi cũng không bắt kịp. Thi thoảng Insoo lại nói những câu không ăn nhập khiến cả hai cùng cười.
“Chà, hóa ra chuyện là như thế.”
Nhân tiện kể về Memi, tôi chậm rãi kể về quá khứ của Aoi, chuyện mà lần đầu tiên tôi kể với người thứ ba. Tôi chưa bao giờ kể với ai, kể cả cô Giovanna hay ông. Không phải vì tôi muốn Insoo thông cảm cho mình. Kể cho Insoo cũng là để khuyên nhủ chính tôi. Tôi mở ký ức và bắt đầu du hành vào quá khứ riêng mình.
“Vậy là cậu sẽ ở đây đến tháng Năm nhỉ?”
Đột nhiên, tiếng nói cất lên từ đâu đó. Tôi giật mình ngẩng đầu lên thì thấy Insoo đang nhìn tôi chăm chú. Tôi đã quên hẳn việc Insoo đang ở trước mặt mình.
“Cái chết của cô giáo đã khiến tôi nhấc cái hông nặng trịch này lên để đi là sự thật, nhưng tôi nghĩ, việc tôi đến đây phần lớn là vì lời hứa với Aoi. Dù buồn vì cái chết của cô giáo nhưng tôi không khỏi phấp phỏng khi gần đến ngày hẹn với Aoi. Việc cô mất và việc gặp lại Aoi là hai việc hoàn toàn tách biệt nhưng lạ ở chỗ là cùng tồn tại trong tôi. Tôi suy sụp trước cái chết của cô nhưng đồng thời bắt đầu nhận ra mình đang sống.”
Insoo gật đầu.
“Tôi không nghĩ Aoi còn nhớ lời hẹn đó. Vậy mà tôi lại chia tay Memi để đặt cược vào lời hẹn với Aoi. Memi yêu tôi nhiều đến thế. Tôi cũng muốn đáp lại nàng nhiều nhất có thể.”
“Nói đáp lại là sỉ nhục Memi đấy. Cậu đừng nói thế.”
Insoo nhẹ nhàng nói.
“Xin lỗi. Tôi không định nói thế. Tình cảm trong sáng mà Memi dành cho tôi là không thể so sánh được. Tôi cũng yêu Memi. Tôi không định thanh minh gì cả. Nhưng tôi không quên được Aoi. Lúc đầu, tôi hẹn hò với Memi vì tưởng rằng mình đã quên được Aoi. Tôi phải xin lỗi Memi vì đã bắt đầu với cô ấy bằng thứ tình cảm vấy bẩn. Nhưng tôi yêu cô ấy, và tôi tưởng rằng có thể mình sẽ yêu cô ấy hơn, đó là sự thật. Nhưng không được. Cùng với thời gian, hình ảnh Aoi ngày càng lớn hơn trong tôi, chưa bao giờ lớn đến thế. Tôi không quên được nàng. Cả đời này chắc chắn tôi sẽ không quên được nàng.”
Insoo gật đầu rồi không nói gì thêm nữa. Là vì cô tốt bụng, nghĩ cho người bạn thân Memi. “Tôi rất xin lỗi.” Sau khi nói câu cuối cùng, tôi thấy hối hận. Chỉ vì muốn nói với ai đó mà tôi đã kể ra hết, nhưng nếu Insoo tưởng tượng ra cảnh Memi đau đớn thế nào khi sống ở Tokyo thì chắc chắn cô không dễ dàng đồng cảm và đồng ý với tôi.
“Có chuyện gì cậu cứ liên lạc với tôi nhé.”
“Cảm ơn cậu vì đã nghe hết câu chuyện khủng khiếp này...”
Trên con đường ven sông Arno, hai chúng tôi bắt tay nhau. Insoo ngước nhìn bầu trời. Dù đã sang tháng Ba nhưng trời vẫn còn lạnh. Bầu trời cao vời vợi đầy những ngôi sao lấp lánh.
“Tôi ghen tị với Junsei vì có thể yêu ai đó nhiều đến thế.”
Insoo đột nhiên thì thầm rồi nói thêm: “Tôi ghen tị với người có thể vứt bỏ tất cả để chạy theo tình yêu.” Tôi nhìn lên bầu trời mà cô đang nhìn. Trên đó có chòm sao mà thi thoảng tôi nhìn thấy ở Tokyo.
“Tôi thế này mà cũng từng có người yêu đấy. Người đó giờ đang làm giảng viên đại học ở Seoul. Tôi muốn gặp mà không gặp được. Bởi người đó đã có gia đình, có hạnh phúc và nặng trách nhiệm xã hội. Tôi chạy trốn khỏi đất nước ấy là vì không thể ở đó được nữa. Tôi tiếp tục ở lại đây để quên đi quá khứ cũng là bởi tôi chẳng còn nơi nào khác để đi.”
Mắt Insoo ngân ngấn nước. Ánh đèn đường phản chiếu trong những giọt nước mắt ấy cứ động đậy như sinh vật sống.
“Una persona non posso dimenticare[3]. Người đó giờ đang thế nào rồi?”
Tiếng Insoo hòa vào làn gió Tây Bắc thổi qua sông Arno và tan biến. Tôi cứ nhìn theo bóng Insoo mãi. Dáng dấp ấy vừa giống cô Giovanna, vừa giống Memi, lại vừa giống Aoi. Trên bầu trời xa xa phía bên kia bờ sông, một ngôi sao băng đang vụt qua. Tôi chưa kịp ước gì thì ngôi sao băng đã thoắt chìm vào vũ trụ.
Cuộn tròn trên chiếc giường cứng trong khách sạn giá rẻ, tôi tự ôm lấy mình ngủ. Tôi không biết mình đã bị điều gì thúc đẩy mà lại chọn sống cuộc đời khổ sở thế này. Nếu không quên được Aoi, chỉ cần ngay lập tức tới Milano là xong, vậy mà vừa thử nói ra điều đó thì tiếng thở dài lại bật ra.
Tôi nằm mơ.
Tôi ở trong cảnh vật đã nhìn thấy nhiều lần. Vừa kịp nhận ra đó là Công viên Trung tâm vào mùa đông thì tôi cũng hiểu luôn rằng mình đang nằm mơ. Trước mắt tôi là thi thể của mẹ. Tuyết rơi khiến mẹ bị lấp kín đến gần nửa. Tôi chạy lại để đánh thức mẹ. Nhưng đó không phải mẹ mà là cô Giovanna với cái đầu chảy máu. Tôi hoảng hốt buông tay ra. Thế là người cô lún sâu vào trong tuyết. Gió thổi dữ dội, tuyết trùm lấy thi thể cô. Giữa quang cảnh trắng xóa, máu cô nhuộm rực cả thế giới. Mắt cô vẫn mở, từ đó đang chảy ra những giọt nước mắt trong suốt. Con ngươi đang nhìn đi đâu đó. “Cô, cô ơi!” Tôi hét lên. Nhưng không tiếng đáp lại. Tôi khóc nức nở. Lần đầu tiên, trong giấc mơ, tôi mới ý thức được cô không còn sống nữa.
Và rồi tôi bị đánh thức bởi tiếng khóc của chính mình. Tôi đang ở trong căn phòng khách sạn tối đen. Dù đã tỉnh dậy nhưng tôi vẫn không thể ngừng khóc. Tôi khóc mãi như muốn tống ra hết những cảm xúc chất chứa trong lòng. Mặt tôi nhăn nhúm, tôi khóc, cứ để mặc cho mọi thứ phô bày. Tôi chỉ muốn đẩy hết nghiệp chướng trong cơ thể mình ra theo dòng nước mắt.
[1] Tiếng Ý: A lô.
[2] Tiếng Ý: Cậu bình tâm lại chưa?
[3] Tiếng Ý: Người cậu không thể quên.