Điềm Tĩnh Và Nồng Nhiệt - Lam

Lượt đọc: 178 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
chương 9
Mối liên kết LEGAME

❊ ❊ ❊

Chẳng hiểu sao từ khi viết lá thư và rồi gửi đi, tôi như đã ngộ ra tất cả lại có thể quyết tâm quên Aoi. Cho đến trước ngày hôm nay, lúc nào Aoi cũng ở trong tâm trí tôi, những suy nghĩ về nàng cứ bám riết tôi hằng ngày. Vậy mà hôm nay tôi đã lấy lại được sự nhẹ nhõm như thể cơn cảm mạo đã qua thời điểm nguy kịch. Mà không, không phải nhẹ nhõm, có lẽ phải nói ngược lại là nặng nề mới đúng. Vì quá nặng nên tôi mới từ bỏ được.

Sự thật mà Takashi nói với tôi đã xóa bỏ những thắc mắc và ngờ vực trong quá khứ.

“Chết lưu à?”

“Ừ, không có cách nào cứu được.”

Takashi tiếp tục lắc đầu.

“Nhưng còn một lý do khác lớn hơn buộc cô ấy phải làm thế.”

Tôi yên lặng chờ đợi câu nói tiếp theo của cậu ta, với gương mặt như thể bị cáo chờ đợi lời phán quyết.

“Bố mày đã đến gặp cô ấy ép phá thai.”

“Cái gì?”

Takashi nhìn thẳng vào mắt tôi.

Bố tôi đã đến căn hộ đúng hôm tôi không có nhà. Khi đó, Aoi vừa trở về từ khoa sản. Người tình của bố tôi khi đó, tức mẹ kế của tôi bây giờ đã thấy bức hình siêu âm để trên bàn. Sau khi chửi bới nàng thậm tệ, bố tôi bảo rằng ông đã nghĩ đến một người xứng đáng làm vợ Junsei. Rằng ông ta không muốn giao con trai mình cho một đứa con gái vụng trộm đến sống chung. Rằng tôi không phải thằng lén lút giấu bố mẹ có con. Rằng mày đã làm thế nào mà gạ gẫm con trai tao, mày có mục đích gì? Tài sản thừa kế ư? Tao không muốn cho mày và cả đứa trẻ trong bụng mày một xu.

Những lời đó chính bố tôi đã nói ra. Nếu là ông ta thì hoàn toàn có thể. Từ lâu bố tôi đã nhắm tới bộ sưu tập tranh của ông nội. Ông ta cùng người vợ mới âm mưu độc chiếm tài sản thừa kế. Đến tôi ông ta cũng chẳng muốn cho một cắc. Vì thế, việc con tôi xuất hiện là điều ông ta càng không mong đợi. Bà vợ mới hẳn là còn không mong đợi hơn.

Trong lúc viết thư xin lỗi Aoi, tôi hiểu được nàng đã một mình đau khổ vượt qua quá khứ như thế nào. Chắc chắn nàng vẫn còn nguyền rủa tôi trong cái quá khứ tàn khốc ấy. Nếu có thể, tôi muốn quay ngược lại thời gian, cúi đầu tạ lỗi trước mặt nàng. Nhưng giờ thì cả tôi và nàng đều đã đi qua những tháng năm dài. Lời xin lỗi có lẽ đã trở thành “quá muộn”.

Sẽ không thể tha thứ nếu tôi lại vấy bẩn lên cuộc sống đang hạnh phúc của nàng. Vì thế, tôi từ bỏ ý định sang Ý để xin lỗi nàng nhưng ít nhất cũng viết một lá thư. Mệt mỏi rã rời, tôi vừa đưa bút viết vừa tự nguyền rủa bản thân.

Ngay khi bỏ thư vào thùng thư xong, tôi thở dài rồi ngồi phịch xuống. Tôi không bước nổi một bước cho đến khi nước mắt cạn khô. Cả những kẻ sống mà không hay biết gì về trách nhiệm to lớn của mình cũng không thể khước từ phần trách nhiệm ấy. Tôi dựa vào thùng thư màu đỏ, đau đớn nghĩ về những tháng ngày không thể quay trở lại. Tôi đã sống cuộc đời gì thế này?

Từ khi biết được sự thật, tôi không còn mơ mộng hão nữa. Lời hẹn ước vớ vẩn với hy vọng tái ngộ Aoi trên nóc nhà thờ ở Firenze vào ngày sinh nhật thứ 30 của nàng chỉ còn là ánh sáng leo lắt.

Tôi đi thăm ông. Ông đã phục hồi đến độ có thể trở về cuộc sống bình thường, nhưng do chấn thương ở đầu khi bị ngã nên phát sinh chứng rối loạn ngôn ngữ nhẹ. Ông hiểu lời tôi nhưng tôi không thể trông chờ ông trả lời. Trông ông ngồi trên giường nhìn ra cửa sổ thật đau đớn, khiến cả tôi và Memi đều không nói nên lời.

Buổi chiều, ông mở cuốn sổ được cô Fumie chuẩn bị và bắt đầu vẽ. Miệng vẫn đóng như vỏ sò nhưng ngòi bút của ông lướt rất nhanh. Tôi và Memi nhìn bức tranh. Ngòi cây bút lông ông đang nắm chặt chuyển động thoăn thoắt trên tờ giấy trắng. Các đường nét dần dần hiện ra.

“A, đây là...”

Memi vội nhìn sang tôi. Tôi đang nhìn khuôn mặt nghiêng của ông. Xương gò má ông nổi lên nhưng đuôi mắt thì ngược lại, đang trũng xuống. Tuy vậy, ánh mắt vẫn tinh anh, thi thoảng mắt ông lại hướng ra cửa sổ nhìn những tòa kiến trúc không hề có ở đó.

Đây là nhà thờ lớn ở Firenze nhỉ. Tòa tháp hình bán cầu này là mái vòm của kiến trúc sư Brunelleschi đây. Ông nhìn thấy thành phố Firenze bên ngoài cửa sổ này ông nhỉ?

Ông vẫn im lặng vẽ tiếp. Vẽ xong nhà thờ lớn, ông vẽ cây cầu Vecchio bắc ngang sông Arno. Rồi ông vẽ sân trong nhà thờ Santa Croce, cuối cùng là vẽ một người phụ nữ. Đó là tượng Đức Mẹ nhưng nét mặt nhìn rất quen.

Giovanna...

Thấy tôi thì thào, ông liếc nhìn tôi. Dù khóe miệng ông cứng ngắc, chẳng hề cử động nhưng một nụ cười thoáng hiện lên ở khóe mắt ông. Chắc chắn trong ký ức của ông, hình ảnh cô giáo vẫn còn rất đậm nét.

Vẽ xong, mắt ông nhắm nghiền. Tưởng ông đang cố nhớ điều gì, tôi ghé lại nhìn thì thấy đầu ông gục xuống, chẳng bao lâu sau đã nghe tiếng ngáy ro ro.

Tôi cầm bức vẽ chân dung cô giáo lên, nhớ lại những tháng ngày khắc nghiệt đã qua. Tôi nhớ hồi còn học nghề, tôi đã được cô chỉ dạy rất nhiều. Giờ thì tôi đang định bỏ hoài cho mục ruỗng những kỹ thuật phục chế đã học được ấy. Tôi định cứ mãi không động chân động tay thế này sao?

Có lẽ ông vẽ cô giáo và đường phố Firenze để khiến tôi nhớ tới những điều ấy.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ông đã nhìn. Bên ngoài là cảnh vật ngập giữa màu xanh của khu Musashino. Ngòi bút trong trái tim tôi bắt đầu vẽ lại thành phố Firenze nhuốm màu lịch sử trong ký ức.

Tôi nhìn ông ngủ một lúc lâu, không thấy ông dậy nên quyết định đi về. Đang sửa soạn thì cửa mở, cô Fumie ngó vào. Nét mặt cô u ám, chìm trong bóng tối như bị hút sạch ánh sáng.

Tôi vừa hỏi có chuyện gì thì bố tôi, ông Agata Seiga ló mặt ra từ phía sau lưng cô khiến miệng tôi cứng lại. Người mẹ kế cũng ló mặt ra sau bố. Đương nhiên, tôi chưa bao giờ coi người đàn bà này là mẹ.

“Ồ, trông khỏe đấy nhỉ.”

Bố tôi tươi cười nói. Kiểu cười nhếch một bên má đầy dối trá. Một nửa khuôn mặt ông ta cứng đơ do thói quen dối trá lâu năm, trông như một tác phẩm điêu khắc thất bại. Ánh mắt ông ta chuyển sang phía Memi. Sau khi nhìn một lượt từ đầu đến chân nàng, ông ta hít một hơi bằng mũi hệt như đang đánh hơi.

“Ai đây? Người yêu mới hả?”

Vẫn là kiểu ăn nói thô lỗ đó. Gương mặt Aoi chợt lướt qua trong đầu. Câu nói của ông ta hôm đó đã nghiền nát quá khứ giữa tôi với Aoi, cắt đứt mối liên kết giữa tôi và nàng. Người đàn ông này đã phá nát hạnh phúc của chúng tôi.

Giây tiếp theo, tôi nhảy bổ vào bố mình. Tôi không nhớ rõ những gì diễn ra sau đó. Tiếng phụ nữ thất thanh vang lên xung quanh, Memi và cô Fumie ra sức giữ tôi lại từ phía sau. Bố tôi hét vào mặt cô Fumie “Tao sẽ lại đến nên hãy liệu mà làm nguội cái đầu nó” rồi bỏ đi.

Ngay lập tức, đám y tá lao đến, lôi kẻ đang cực kỳ kích động là tôi tới một phòng bệnh trống và tiêm thuốc an thần.

Trong số vài cú đấm tôi đã tung ra, có một cú trúng mặt bố tôi. Cái cảm giác đó khó chịu đến ghê tởm, giống hệt khi đấm vào một thân cây mục.

Không biết có phải tại tác dụng của thuốc không mà tôi ngủ say như chết, khi mở được mắt ra thì bên ngoài trời đã tối từ bao giờ. Đèn phòng bệnh cũng đã tắt, chỉ còn ánh đèn vàng nhỏ trong phòng hiu hắt.

Bên cạnh tôi là Memi. Nhận thức được mình đã làm gì, tôi không dám nhìn thẳng vào mắt nàng.

“Em hỏi được không?”

Đột nhiên Memi thì thầm. Giọng nói đó không giống đang đặt câu hỏi mà đều đều như thể tự nói với chính mình.

“Aoi là ai?”

Tôi không biết trả lời thế nào.

“Anh đã nói gì đó về Aoi. Anh hét vào mặt bố anh rằng hãy xin lỗi Aoi. Anh à, Aoi là ai thế? Là bạn học cũ mà trước đây Junsei đã vẽ rất nhiều bức chân dung đúng không? Ngày xưa, anh cũng hay nhầm em với người đó phải không? Lúc làm tình, anh cũng gọi nhầm em thành Aoi. Anh à, Aoi là ai vậy? Anh vẫn chưa quên được người đó đúng không? Giữa Junsei và người đó đã có chuyện gì? Anh đã hét lên rằng hãy trả lại con cho tôi và Aoi, chuyện đó...”

Memi nói một hơi đến đó rồi im bặt, nước mắt giàn giụa. Tôi tránh ánh mắt nàng.

“Đó là chuyện ngày xưa rồi. Aoi là người yêu của anh thời sinh viên.”

“Hai người đã có con sao?”

“Ừ, ngắn ngủi thôi, nhưng đã có. Tuy nhiên giờ không còn nữa. Cô ấy bị sẩy thai.”

Tôi ngạc nhiên trước những từ mình vừa nói ra, nỗi buồn xâm chiếm lồng ngực. Không còn nữa. Không còn nữa rồi. Cái tôi của con người đã giết chết đứa bé. Chẳng khác nào chính tôi đã giết nó.

Ngay cả ở bệnh viện yên tĩnh này, thời gian vẫn trôi theo đúng quy luật. Kim giây của đồng hồ đang quay. Thứ mùi đặc trưng của bệnh viện không còn khó chịu như ấn tượng ban đầu nữa. Đầu tôi hiện lên hình ảnh mình với hệ thần kinh bệnh tật đang chìm dưới biển sặc mùi ethanol.

Hôm ấy, Aoi một mình đến viện, tự xử lý một mình. Nàng đã giấu tôi tất cả để hành động một mình. Sao nàng không cần đến tôi? Nàng là người không thể nhờ cậy ai lúc đau khổ. Nàng mạnh mẽ nên lúc nào cũng tự quyết định mọi thứ một mình. Tôi si mê điều đó, ngưỡng mộ điều đó và đồng thời cũng nguyền rủa điều đó.

“Đến tận bây giờ anh vẫn không quên được chị Aoi đúng không?”

Giọng Memi run run trong đêm tối. Nàng nói đến từ “không quên được” rồi mím chặt môi.

“Bọn anh không bao giờ gặp lại nhau nữa. Cũng không yêu nhau nữa. Thế là được đúng không?”

Cảm giác bị chính lời nói của mình mê hoặc, tôi thầm tặc lưỡi vì hối hận.

“Nhưng rõ ràng là trong tim Junsei vẫn có chị Aoi mà?”

“Dù có cũng chẳng làm được gì.”

“Vậy là vẫn có nhỉ.”

Tôi không biết đáp sao. Thấy tôi lặng im, giọng Memi dần gay gắt hơn.

“Em không biết đã xảy ra chuyện gì giữa hai người, nói thế này nghe có vẻ bi kịch hóa nhưng em sẽ nói thẳng. Chuyện này chẳng liên quan gì tới em hết. Anh không thể quên người ấy nhưng lại giữ em ở bên và đối xử như món đồ thay thế.”

Những cảm xúc cố gắng kìm nén vỡ òa, Memi bật khóc. Tiếng sụt sịt vang lên khắp phòng. Tôi nhìn Memi.

“Em nói cho anh biết, em là em, em không thể thay thế cho ai và cũng không muốn làm điều đó.”

“Memi, anh chưa bao giờ nghĩ thế khi đến với em.”

Nhưng cảm xúc của Memi trào dâng dữ dội đến mức chẳng còn ai kiềm chế được nữa. Giọng nàng dần lạc đi. Tôi hiểu tính cách Memi như lòng bàn tay.

“Em cũng không muốn bị thương hại. Với phụ nữ, không có cách đối xử nào tệ hơn là yêu chỉ vì thương hại.”

“Chờ đã.”

Tôi gọi với theo Memi toan bỏ đi. Tôi vừa định ngồi dậy thì cơn đau do hậu quả của cuộc ẩu đả ban ngày bỗng nhói qua ngực. Memi đã mở cửa, ngoảnh lại nhìn tôi. Ánh đèn từ ngoài hành lang hắt vào khiến nàng trông như một cái bóng. Nàng đã luôn là cái bóng với tôi sao? Đâu có chuyện đó. Nhưng những lời lẽ phủ nhận điều đó đang mắc kẹt nơi cổ họng. Tôi còn không nhìn ra được mặt nàng trông như thế nào nữa.

“Em yêu Junsei không phải để lấp đầy chỗ trống của chị Aoi. Chừng nào anh còn chưa dứt ra khỏi quá khứ thì em không thể quay lại với anh. Anh có biết bị sỉ nhục đau đớn thế nào với em không?”

Memi nói rồi đi mất. Cánh cửa đóng lại, căn phòng tối đi. Tôi thở dài, không biết hôm nay là ngày gì nữa. Với tư cách là một nhà phục chế, tôi suy nghĩ xem mình cần sửa chữa từ đâu. Tôi phải sửa lại bức tranh đã hỏng này từ đâu bây giờ? Phải giặm lại véc ni, phải sửa những miếng ván bị cong vênh, phải bịt lỗ mọt, ưu tiên thay khung trước hay gia cố mặt nền trước...? Tôi chẳng nghĩ được gì bởi một cơn mệt mỏi khủng khiếp ập đến như đợt sóng cắt đứt mạch suy nghĩ.

Tôi ngồi dậy. Vì nghĩ mình không thể nằm đây mãi được...

Nửa đêm, tôi về nhà thì thấy đèn báo có cuộc gọi nhỡ trên điện thoại đang nhấp nháy. Tôi chậm chạp đến chỗ máy điện thoại và bấm nút. Đoạn ghi âm được bật nhưng không có tiếng nói. Tôi đun nước, pha cà phê, vẩn vơ nghĩ có lẽ là điện thoại từ Memi.

Tôi ngồi vào bàn, vừa nhìn bức tranh của ông treo trên tường vừa nhấm nháp cà phê. Sau đó tôi đứng lên, đi ra chỗ máy điện thoại, bấm nút hộp thư thoại.

Máy thông báo có một tin nhắn, cuộn băng được tua lại, đoạn ghi âm bắt đầu phát. Một giây, hai giây, ba giây, bên kia vẫn im lặng. Tôi ghé sát lại nghe. Có tiếng “rè” rất mỏng vọng lại.

Cảm giác người ở đầu kia gọi tới từ một nơi xa, đến giây tiếp theo, bất giác, tôi có linh cảm đó là cuộc gọi từ Aoi, người tôi run lên. Điện thoại đột nhiên ngắt nên tôi bấm lại lần nữa. Đoạn băng được tua lại. Tôi áp tai sát hơn vào điện thoại. Tiếng rè không phải là tiếng ồn do đường dây mà hình như lẫn cả tiếng mưa ở đầu dây bên kia. Thời tiết Tokyo đang rất đẹp. Chẳng phải theo dự báo thời tiết thì hôm nay trời nắng trên cả nước sao?

Ngay khi đoạn ghi âm bắt đầu chạy, tôi nghe thấy tiếng khẽ khàng như thể ai đó đang nín thở. Tôi cảm giác như đó là Aoi. Trong thư, tôi chỉ viết địa chỉ. Nhưng địa chỉ này không hề thay đổi so với mười năm trước. Nếu nàng còn nhớ số điện thoại ở đây thì việc gọi điện cũng không có gì lạ. Lẽ nào là nàng thật.

Tôi bật lại đoạn ghi âm lần nữa. Đoạn băng được tua lại, sau tiếng “tách”, đoạn băng bắt đầu chạy. Có tiếng mưa, tiếng nín thở, và một âm thanh khô khốc. Ngay trước khi điện thoại bị ngắt, băng còn ghi lại âm thanh cứng nhắc nghe như tiếng cửa sập vọng lại từ đằng sau.

Tôi nắm chặt ống nghe, nhận ra mình đang bấm một số điện thoại ở Ý. Insoo, bạn cùng phòng Memi nhấc máy. Tôi không thể nghĩ ngay được lúc này ở Ý đang là mấy giờ. Tôi cũng không hiểu tại sao Insoo lại nhấc máy đơn giản đến thế. Một cuộc điện thoại tới Ý sau một thời gian dài không có chút gì thực tế, nửa như đang trong mơ.

Insoo rất vui khi nhận được điện thoại của tôi. Bị hỏi dồn dập bằng tiếng Ý “Cậu thế nào rồi? Memi khỏe chứ?”, tôi chỉ ậm ừ đáp trong trạng thái lơ mơ. Tôi kể sơ qua về cuộc sống ở đây và quan hệ với Memi. “Vậy à, ở đâu đi chăng nữa thì cuộc sống cũng khó khăn thôi,” Insoo cười. Tôi nóng lòng muốn biết tình hình đầu bên kia điện thoại. Tiếng “rè” đặc trưng của điện thoại quốc tế cứ lùng bùng trong màng nhĩ của tôi. Tôi cất tiếng hỏi.

“Giờ thì trời đang nắng đẹp. Gì cơ, Milano á? Cậu muốn biết thời tiết Milano sao? Chờ chút nhé, tôi đi lấy tờ báo.”

Insoo đặt ống nghe xuống. Có tiếng loạt soạt. Tôi tự hỏi rốt cuộc thì tâm trạng bồn chồn này là gì. “Bình tĩnh đi,” tôi tự nhủ. Chẳng phải bình tĩnh thì sẽ hiểu hay sao. Không thể có chuyện Aoi gọi điện. Tôi đã đối xử với nàng rất tệ. Tôi không nghĩ nàng sẽ tha thứ cho tôi chỉ vì một lá thư. Huống chi, giờ Aoi đang ở đỉnh cao hạnh phúc. Chắc chắn nàng không muốn nhớ đến nỗi bất hạnh trong quá khứ.

Nghĩ thế, tôi thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Tất cả chỉ là ảo tưởng do tôi tự nghĩ ra. Bỏ những suy nghĩ ngu ngốc đi nào.

Lại có tiếng loạt soạt, sau đó là giọng cười của Insoo.

“Lâu lắm cậu mới gọi điện mà lại kêu tôi nói thời tiết Milano.”

Tôi xin lỗi.

“Mưa nhé.”

Nghe Insoo nói, tôi không cử động được nữa.

“Trời mưa. Ở đây đang nắng nhưng có vẻ phía đó mưa cả ngày nay rồi. Vì có đám mây đen từ Bắc Âu đang bắt đầu di chuyển xuống phía Nam. Cứ thế này thì chắc ngày mai ở đây cũng mưa mất.”

“... Cảm ơn cậu.”

“Sao thế?”

“Không, không có gì. Tôi sẽ gọi lại.”

“Cậu đã định dập máy rồi đấy à? Memi có khỏe không? Cậu ấy không ở đó à? Cô nàng đuổi theo cậu mà.”

“Ban nãy cô ấy vẫn ở đây. Nhưng giờ thì đi rồi.”

“Đi rồi?”

“Ừ.”

“Tại sao? Mà này, đột nhiên cậu gọi điện chỉ để hỏi thời tiết Milano thôi à? Nếu cậu cứ thế này mà dập máy thì tôi sẽ hoang mang đấy. Memi sao rồi?”

Tôi từ từ nhắm mắt và đáp:

“Memi biết tôi vẫn chưa quên một người nên đã bỏ đi rồi.”

Tôi tạm biệt Insoo rồi đặt ống nghe xuống, bật lại đoạn thư thoại lần nữa. Đoạn băng được tua lại. Tiếng mưa tràn ra từ loa.

Kể từ hôm sau, tôi thành kẻ chờ đợi.

Tôi không ra khỏi phòng, lúc nào cũng chờ cuộc điện thoại từ Aoi. Nhưng một tuần trôi qua mà không có cuộc gọi nào cả. Memi cũng không quay về. Ông bố bị tôi đánh giờ ra sao rồi nhỉ? Ông nội đã khỏe lại chưa...?

Chỉ có thời gian là lạnh lùng trôi qua trước mắt tôi. Tôi nghĩ về ý nghĩa của việc yêu một người. Đau đớn tột cùng. Nhờ gửi đi lá thư, tôi cảm thấy khuây khỏa vì cuối cùng cũng được giải phóng, vậy mà giờ lại thấy đau đớn hơn trước. Tôi cũng lo lắng cho Memi khi nàng không còn ở đây nữa. Dường như mọi thứ ập tới cùng một lúc dìm tôi xuống một đầm lầy không đáy.

Memi vẫn để đồ đạc ở đây. Liệu nàng có người quen nào ở Tokyo không? Memi và Aoi. Hai người con gái biến thành hai bức tượng khác hẳn nhau, đứng chắn trước mặt tôi.

Tôi nghĩ mình phải làm việc. Để thoát khỏi tất cả những thứ này thì chỉ còn cách là làm việc. Chỉ có lao đầu vào công việc tôi mới quên được tất cả. Không thể để các kỹ thuật phục chế tôi vất vả học được bị mai một ở đây.

Tôi định tới xưởng phục chế mà ông nội giới thiệu. Tôi muốn cho ông thấy tương lai của mình khi sức khỏe ông còn ổn định. Tôi muốn cho ông thấy tôi làm việc đàng hoàng. Không, thế lại là lợi dụng. Tôi phải làm việc vì bản thân mình, không phải vì bất cứ ai khác. Sau nhiều lần nhắc đi nhắc lại chính mình điều đó, tôi đi thay đồ.

Bức tranh treo trên tường của ông đang nói rằng thứ quan trọng nhất đối với con người là mối liên kết. Tuy con người không xuất hiện trong bức tranh này nhưng một góc ngôi làng tiêu điều ở Nam Mỹ được vẽ rất chi tiết. Lớp lớp ánh sáng rọi xuống từ bầu trời, sà xuống mặt đất, làm nổi bật những bông hoa dại đang nép mình trong bóng tối của con hẻm.

Liệu tôi có lấy lại được mối liên kết không? Tôi nghĩ rồi xỏ giày vào.

Chuông điện thoại reo lên đúng lúc tôi vừa cầm vào tay nắm cửa. Tôi ngoảnh lại theo phản xạ, vội vã tháo giày quay vào nhà, vồ lấy ống nghe. Nhưng trái với dự đoán, người gọi là cô Fumie.

Cố giấu sự thất vọng, tôi nói với cô rằng tôi đang chuẩn bị ra ngoài tìm việc.

“Ông nội giới thiệu cho cháu một xưởng phục chế. Ông bảo cháu thử đến gặp giám đốc xưởng.”

“Tốt quá rồi.”

Giọng cô Fumie trở lại bình tĩnh như mọi ngày.

“Hôm nay ông cũng được ra viện đấy. Chứng rối loạn ngôn ngữ tuy vẫn còn nhưng bác sĩ bảo không ảnh hưởng gì tới sinh hoạt cả, có thể về nhà được rồi.”

“Thế ạ, tốt quá.”

“Khi nào cháu từ xưởng về thì ghé qua nhé, cô nghĩ ông sẽ vui lắm đấy.”

“Nhưng…”

“Bố cháu đã quay lại New York rồi. Thấy ông khỏe lại là đi ngay.”

Cô Fumie cười giễu cợt.

“Vậy ạ?” Tôi lẩm bẩm.

“Có lẽ anh ta mong ông chết nhưng đã phải thất vọng. Anh ta bảo ông khỏe lại thì yên tâm rồi nhưng mặt chẳng vui vẻ gì. Anh ta luôn miệng hỏi xem cuối cùng thì có di chúc gì hay không.”

Tôi thở dài.

“Ông ta có nói gì về cháu không?”

“Không, chẳng nhắc gì cả. Hình như có nói cháu đang ở tuổi thích phản kháng.”

“Không thể tin được.”

“Đúng vậy, nhưng cháu nên sống chậm một chút nhé. Nhìn cháu cô như thấy mình ngày xưa vậy.”

“Ngày xưa ạ?”

“Ừ, ngày xưa cô hay xù lông, dễ bị kích động. Bề ngoài thì điềm đạm nhưng trong lòng lúc nào cũng ôm mối bất mãn. Lúc đầu thì cô đau khổ bởi mình là phụ nữ nên không được hội họa sĩ công nhận. Dù có vẽ ra kiệt tác họ cũng không công nhận. Cô nghĩ chắc chắn đã có sự phân biệt đối xử. Còn có kẻ nói sau lưng rằng cô lợi dụng danh tiếng của bố để vào hội họa sĩ, những kẻ đó đến nay vẫn còn. Nhưng sau đó cô không bận tâm nữa vì những kẻ nói vậy phần nhiều lại không có tài.”

Tôi hơi bất ngờ vì cô Fumie hiếm khi nói về bản thân mình.

“Hồi ấy, cô rất đau buồn, chỉ ước gì mình không phải phụ nữ. Nhưng giờ cô ngộ ra đó là một suy nghĩ sai lầm. Cháu hiểu chứ. Người nghệ sĩ không cần để tâm tới những chuyện thừa thãi, chỉ cần tin vào bản thân thì nhất định sẽ lên cao. Nam hay nữ, danh tiếng hay thành công, tất cả hoàn toàn không liên quan đến hoạt động sáng tác. Nghĩ mình phải gần gũi với tự nhiên hơn nữa, cô đã bắt chước bố, đi ngao du khắp thế giới sau khi ly hôn với chồng cũ. Đó hóa ra là một kinh nghiệm tốt. Cô hiểu hơn một chút về thứ gọi là ‘con người’.”

“Sao cô lại nói với cháu những điều đó?”

“Hả, sao cơ?”

“Cô chưa bao giờ nói những điều đó cả.”

“Vì cô không thích can dự vào chuyện người khác.”

“Vậy sao giờ cô lại can dự?”

“Không được sao? Vì chúng ta có chung huyết thống mà.”

Huyết thống à, tôi lẩm nhẩm.

“Nhìn cháu, cô thấy cháu có vẻ khổ sở vì quá nhiều mối ràng buộc. Ngày xưa cô cũng thế. Người nghệ sĩ không được để sự ràng buộc chi phối.”

Tôi cười khẩy.

“Nhưng cháu không phải nghệ sĩ, cháu là thợ thôi. Cháu là thợ phục chế chỉ đi sửa lại những thứ người nghệ sĩ tạo ra thôi ạ.”

“Không, cô không nghĩ thế. Công việc mà cháu chọn không chỉ đơn giản là dùng kỹ xảo để làm sống lại nghệ thuật đâu. Cô nghĩ đó là nghệ thuật tạo ra thời gian. Mỗi nhà phục chế là một nghệ sĩ xuất sắc. Với vật liệu là thời gian.”

“Có thật thế không nhỉ?” Tôi không nói thêm gì nữa. Cô Fumie dặn tôi hãy quay lại với công việc phục chế rồi dập máy.

Tôi đã luôn nghĩ rằng cô Fumie có gì đó giống với bố nhưng xem ra đó là một sự hiểu lầm lớn. Cô Fumie chẳng phải người sinh ra tôi nhưng lại nói với tôi những điều mà lẽ ra bố phải nói với tôi. Điều đó đã đem tới cho tôi một tia sáng bình yên. Tôi ngẩng lên, nhìn vào bức Mối liên kết của ông.

Điện thoại lại reo lên lần nữa. “Vâng, Agata xin nghe”, tôi nhấc ống nghe trả lời. Đầu kia không đáp lại ngay. Gió lạnh ùa vào tim tôi nhưng tôi thấy quả tim ấy đang đập rộn ràng.

“Xin lỗi, tôi nhầm số rồi.”

Sau vài giây im lặng, đầu bên kia nói vậy rồi dập máy. Đột nhiên tôi có cảm giác như mình nhìn thấu khoảng lặng ấy.

“Aoi!”

Tôi hét vào ống nghe. Nhưng kết nối đã ngắt, chỉ còn tiếng tín hiệu đều đều phát ra từ ống nghe.

việc ngoài sức tưởng tượng. Chuyện là ngẫu nhiên có một nhà sưu tầm mỹ thuật nổi tiếng qua đời, một bảo tàng có kế hoạch triển lãm toàn bộ tác phẩm mà người đó sở hữu. Trong số đó có một bức tranh bị hư hại khá nặng. Đó là một bức sơn dầu c
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.