Điềm Tĩnh Và Nồng Nhiệt - Lam

Lượt đọc: 179 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
chương 7
Giọng nói của quá khứ, giọng nói của tương lai LA VOCE DEL PASSATO, LA VOCE DEL FUTURO

❊ ❊ ❊

Khung cửa sổ không quá to. Vì căn phòng mờ tối, ánh sáng bên ngoài tạo thành quầng khiến khung cửa sổ trông như cửa đường hầm. Quang cảnh trải rộng ngoài cửa sổ không giống với cảnh nhìn thấy từ cửa sổ đá nhỏ của khu làm việc trong xưởng phục chế, cũng không giống với cảnh nhìn từ cửa sổ phòng tôi bên bờ sông Arno, đó là một thế giới phẳng hơn, không có cảm giác về khoảng cách, giống như một khu vườn tiểu cảnh vậy.

Ngọn đồi nhỏ của công viên Hanegi - Umegaoka ở ngay tầm mắt. Cảnh tượng thân thương, giống với ký ức thời sinh viên. Nhưng có lẽ vì đã quen nhìn những con đường lát đá ở Firenze nên tôi thấy là lạ với khung cảnh đậm chất Nhật Bản.

Từ khi trở về thành phố này, tôi sống thảnh thơi, lười biếng như một người nghỉ hưu thừa thời gian. Chẳng tìm việc, hằng ngày, tôi ở trong căn phòng chất đầy tác phẩm của ông, mở radio nghe nhạc và thứ tiếng Nhật rời rạc, hoặc đơn giản là nằm dài trên giường. Tôi đã bỏ lại trái tim ở thành phố ấy.

Buổi chiều, chẳng có việc gì làm, tôi đi dạo trong công viên. Hệt như một bệnh nhân được bác sĩ cho ra ngoài, tôi đi trong trạng thái bơ phờ, bắt gặp một bà mẹ đang kéo tay con đi tới từ phía đối diện. Chợt nghĩ tới Giovanna, bất giác tôi nhắm nghiền mắt lại.

Tôi về nước mà không hề đi xác nhận sự thật. Bởi tôi sợ. Chẳng có dũng khí để chất vấn cô, tôi về nước như trốn chạy. Nhiều lần tôi đã cầu mong mình có thể tin cô nhưng càng cầu mong bao nhiêu thì cảm giác ghê rợn như thể Giovanna là ác quỷ càng dâng lên trong lòng.

Sau cú phản bội của người mình kính trọng như mẹ, tôi cần thời gian để đứng dậy.

Tôi về Nhật cũng đã gần nửa năm. Chỉ có cách giải quyết duy nhất là quên đi ký ức đau buồn, do đó, tôi tự nhủ mình phải quên.

Tôi ngồi xuống ghế đá trong công viên, lần lượt nhìn trời, nhìn mây, nhìn những mái nhà. Tôi không sao dứt ra khỏi cảm giác như có thứ gì đó đang trỗi dậy từ nơi sâu thẳm trong tim. Tôi không thể lý giải đó là cái gì. Nhưng tôi biết đấy là tàn dư của thứ tình cảm đã từng chi phối tôi trong quá khứ.

Tôi đắm mình trong những kỷ niệm cùng Aoi. Để thoát khỏi những đau đớn của hiện tại, tôi nhớ lại giai đoạn vui vẻ nhất của ký ức ngày xưa. Giai đoạn vui vẻ nhất...

Trên thực tế thì khoảng thời gian đó rất ngắn ngủi. Vậy nhưng thứ tôi nhớ tới đầu tiên lại là những ngày tươi đẹp chứ không phải là sự chia ly đau buồn sau đó. Giờ đây tôi chỉ khao khát những ký ức đẹp nhất. Quyển sách hai đứa chuyền nhau đọc. Bài hát hai đứa cùng nghe. Quán cà phê hai đứa cùng đến. Con đường hai đứa cùng đi. Bầu trời hai đứa cùng ngắm nhìn...

Tôi ngước nhìn những đám mây bay qua bầu trời khu Setagaya. Tự nhiên tôi nhớ lại được những ngày ấy như thể mới xảy ra hôm qua. Việc tôi trở về thành phố này có lẽ cũng là vì muốn đắm mình vào những kỷ niệm với Aoi để rời xa hiện thực đau khổ. Để tạm quên quãng thời gian ở Firenze, tôi bắt đầu cuộc sống một mình tại thành phố này.

Tôi mua một tờ tạp chí tuyển dụng tại cửa hàng tiện lợi trước cửa ga. Dù ông vẫn bí mật cho tôi tiền tiêu vặt nhưng tôi không thể để ông nuông chiều mãi được. Tôi phải sớm nghĩ cách kiếm sống ở đây. Tôi phải làm việc để trở về cuộc sống bình thường.

Nhưng giữa thành phố đang tiến đến tương lai này thì có công việc gì dành cho kẻ chỉ biết phục chế quá khứ như tôi? Ở đây, tôi cảm thấy như quá khứ đang bị vứt bỏ.

Cả Tokyo đang hướng về tương lai. Các tòa nhà được sửa lại hoặc xây mới mọc lên ầm ầm với vẻ hào nhoáng như thể biểu tượng của tương lai, vượt trội hơn hẳn những căn nhà khác. Tôi chợt nghĩ quá khứ là gì nhỉ? Là thứ không cần thiết cho con người chăng? Kẻ phục chế quá khứ như tôi chẳng thể tìm thấy nơi nào khác để sống ở thành phố này. Liệu tôi có thể giữ mình sống tiếp với tốc độ của thành phố này không?

“Nào, cháu phải sớm tính chuyện tương lai đi. Cứ lười biếng thế này là hại cho tuổi trẻ lắm đấy.”

Thỉnh thoảng, ông nội lại đến thăm và động viên tôi. Suốt nửa năm nay, ông nội là nguồn kết nối duy nhất của tôi với thế giới bên ngoài.

“Nhưng cháu cũng chẳng biết mình muốn gì nữa.”

“Cháu có thể vẽ tranh. Thử tranh màu keo xem sao.”

“Cháu cũng định vẽ nhưng cháu không nghĩ có thể sống được ở Nhật bằng vẽ tranh màu keo. Cháu phải nghĩ tới thực tế, tới cuộc sống trước mắt nữa. Cháu không thể để ông nuông chiều mãi được.”

Dù vẫn tham gia công việc quản lý ở hội họa sĩ nhưng ông gần như sống ẩn cư, nhường lại cho đội ngũ kế cận, có lẽ vì chẳng có việc gì làm nên ông thích can thiệp vào cuộc sống của tôi. Không thể gửi gắm ước mơ cho đứa con trai giàu có nên ông muốn gửi gắm cho tôi chăng? Nhưng thế giới sáng tạo mà ông cần mẫn xây dựng nên không phải là thứ dễ dàng bắt chước chỉ với một chút nỗ lực. Làm gì cũng cần thời gian và sự kiên trì.

“Cháu vẫn nghĩ rằng mình hợp với nghề phục chế.”

“Tuyệt. Nhưng ông cũng biết là cháu đang bế tắc. Ông không biết khi cháu ở Ý đã xảy ra chuyện gì nhưng nhìn ánh mắt mất hết sinh khí của cháu, ông rất muốn thành chỗ dựa cho cháu.”

“Cháu cảm ơn ông. Chỉ cần ông nói vậy thôi là cháu vui rồi. Nhưng đây là vấn đề riêng sớm muộn cháu cũng phải tự mình giải quyết.”

Ông ngồi khoanh chân lên ghế xô pha, vừa nhồi thuốc lá vào tẩu vừa lẩm bẩm: “Chỉ là ta muốn cháu vẽ tranh thôi mà...”

“Nếu cháu nhất định muốn tiếp tục nghề phục chế thì ông có thể giới thiệu cháu một vài nơi.”

“Vâng. Cháu muốn suy nghĩ thêm. Cháu vẫn còn ít tiền tiết kiệm, may là ở đây không tốn tiền thuê nhà. Ông cho cháu làm phiền ít thời gian nữa nhé.”

“Không sao. Cháu vẫn còn trẻ. Đủ để làm lại.”

Ông hất cằm về căn phòng trong góc, nơi ông cất tranh, bảo có bức này muốn cho tôi xem.

Tôi im lặng đi theo ông, nghe ông dành thời gian giới thiệu từng bức một đầy tự hào.

Bức tranh nào của ông cũng đầy sức sống. Trong căn phòng rộng nhất được phủ rèm đen, những bức tranh mộc bản ông vẽ khi du ngoạn vùng Trung Nam Mỹ những năm sáu mươi nằm chen chúc nhau. Không hiểu sao hầu hết các bức tranh của ông đều vẽ nhà cửa nhiều hơn là người. Nhưng dù không có nhân vật thì chúng vẫn toát lên hương vị của lịch sử và cuộc sống con người.

Ông chỉ vào một bức mộc bản. Bức tranh chỉ vẽ độc một ngôi nhà mái bằng có vẻ là kiểu nhà ở Trung Nam Mỹ nằm chính giữa sa mạc mênh mông.

“Ông đã cố tạo nên một không gian chân phương, không giả tạo. Một nhà phê bình thân với ông đã đặt tên cho nhóm tác phẩm này là Loạt chân dung nhà cửa đấy.”

Sau đó ông chỉ cho tôi những bức tương tự, chỉ vẽ cây cọc hoặc bức tường. Cũng giống như loạt tranh nhà cửa, đó là những tác phẩm không có gì đặc biệt, nhưng lại mang phong vị kỳ lạ giúp ta nhìn thấy được cả ánh mắt của ông trên đường du ngoạn cũng như cảm giác về đời sống của con người dù không xuất hiện trên bức tranh.

“Cái cọc và cánh cửa này là những thử nghiệm của ông để tiến tới vẽ tận cùng của thế giới chỉ bằng cách trích ra một phần của cuộc sống. Còn bức tường này là ở Mexico.”

Bức tranh chỉ có mỗi bức tường được vẽ tỉ mỉ như ảnh chụp. Bức tường màu xanh lá cây rực rỡ chiếm toàn bộ bức tranh, ngay chính giữa có vẻ là một cánh cửa nhưng không hiểu sao lại bị lấp kín bằng gạch đỏ.

Bức tranh hoàn toàn không vẽ bất kỳ sinh vật sống nào, nhưng cánh cửa bị lấp và màu sơn xanh rực rỡ kia lại thể hiện rất tài tình đặc trưng tâm hồn của người Mexico, dù có ý vị hài hước nhưng vẫn nhẹ nhàng chạm đến trái tim người xem.

“Có lẽ ông đã muốn làm một người quan sát phong cảnh thường nhật. Lấy ra chính xác một mô típ rồi tái hiện lại thế này, theo một ý nghĩa nào đó thì hồi trẻ ông đã có con mắt của một chiếc máy ảnh, tuy con mắt đó giờ đã mất đi rồi. Ông đã mang theo con mắt máy ảnh đó chu du khắp thế giới và vẽ lại những cảm nhận lên tấm vải. Chỉ vậy thôi nhưng nó đã thể hiện được bản chất hành động của ông thời bấy giờ. Mảnh thế giới được ông trích ra đó, qua con mắt của một con người là ông, biến thành một tác phẩm và tiếp tục du hành đến tương lai. Có lẽ trên trái đất này không còn ngôi nhà, bức tường hay cái cọc nào giống như thế nữa. Nhưng tinh thần của những người đã tạo ra chúng vẫn còn lại. Đó là nhiệm vụ của người họa sĩ. Có thể gọi là cầu nối tới tương lai.”

“Cầu nối tới tương lai à? Nghe thật hoành tráng ông nhỉ.”

“Ông gợi ý Junsei vẽ tranh vì ông muốn cháu hãy nhìn về tương lai.”

Tôi khẽ lắc đầu.

“Không biết cháu có khả năng vẽ những đề tài lớn như thế không.”

“Có chứ. Mắt của cháu là mắt của họa sĩ đấy.”

“Cháu cũng thích vẽ tranh, nhưng... cháu nghĩ ông đang muốn cháu thực hiện cho ông ước mơ mà bố cháu đã không thực hiện được.”

Ông mím chặt môi. Tôi hối hận vì đã nói quá lời.

“Cháu xin lỗi. Cháu thật sự rất vui nhưng cháu hợp với công việc phục chế hơn. Cháu tự hào với công việc truyền quá khứ tới tương lai. Những người như cháu cũng rất quan trọng.”

Ông khẽ gật đầu: “Cháu nói đúng.”

Một ngày tháng Mười, tôi quyết định về trường cũ, Đại học Seijo. Tôi lên tàu trên tuyến Odakyu rồi xuống ở ga Seijogakuen-Mae. Nhà ga vẫn như ngày nào. Vừa ra khỏi cửa soát vé, những ký ức lại ùa về. Có lẽ tại chưa một lần về thăm kể từ khi tốt nghiệp nên tôi thấy nhớ quá chừng. Đi xuống cầu thang mà tôi ngoái lại hai, ba lần. Gương mặt của những sinh viên có nét gì đó rất quen thuộc. Chắc chắn tôi không biết người nào, vậy mà không hiểu sao gương mặt nào cũng thấy thân quen.

Xuống hết cầu thang nhà ga là tới một bùng binh hẹp, chộn rộn xe và người. Có những cửa hàng đã thay đổi nhưng cũng có những cửa hàng vẫn như xưa.

Phải rồi, tôi đã đến trường trên con đường này.

Cơ thể tôi cứ tự nhiên chuyển động. Quán cà phê trên tầng hai của tòa nhà mà thỉnh thoảng tôi và Aoi hẹn hò không còn nữa. Thay vào đó là một nhà hàng mới, cạnh cửa sổ có một đôi đang ngồi. Hai người có vẻ nghiêm túc như tôi với Aoi hồi xưa. Tôi dừng lại giây lát, lần lại ký ức ngày ấy rồi buông tiếng thở dài.

Mỗi khi tìm thấy cửa hàng hoa, cửa hàng quần áo, cửa hàng bánh trong quá khứ, mắt tôi lại rưng rưng bởi cảm xúc trào dâng trong lòng. Cảm giác như thể được quay lại thời sinh viên. Tôi vừa ngắm hàng cây bạch quả đứng sừng sững hai bên đường vừa bước đi. Chúng tôi vẫn thường tựa vai nhau, cùng đi trên con đường này. Hình ảnh hai đứa thuở ấy đầy ắp nơi đây. Tôi dừng chân bao nhiêu lần, dõi mắt theo bước chân của những cô cậu sinh viên đi ngang qua.

Vừa bước qua cổng trường, cảm xúc của tôi lại thêm xáo trộn dữ dội. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn như sáu năm trước. Chân tôi hướng thẳng đến hội trường sinh viên. Hành lang dãy nhà số 1 trước hội trường sinh viên là nơi chúng tôi thường chờ nhau sau giờ học. Aoi lúc nào cũng ngồi ở chiếc ghế nhìn ra cửa sổ. Ánh nắng chiếu từ sau lưng, bóng Aoi đổ về phía trước, trông hệt như bức tranh tôn giáo thời Trung cổ.

Tôi thường không chạy đến chỗ nàng ngay mà đứng cách đó một quãng để nhìn nàng tìm tôi giữa đám sinh viên đông đúc. Aoi nghiêng cổ, chăm chú nhìn. Bình thường nàng là người lạnh lùng, vậy mà có thể kiên nhẫn chờ tôi như vậy khiến tôi rất vui. Đúng như tôi nghĩ, khi tôi vừa ló mặt ra là nàng sẽ nhanh chóng đứng dậy, đi tới chỗ tôi và bảo “Tớ cũng vừa đến thôi”. Con người nàng là vậy. Như thể đang cố cất giấu đi sự nồng nhiệt trong vẻ ngoài điềm tĩnh...

Kỷ niệm vẫn còn ở khắp nơi này. Mỗi bước đi là lồng ngực tôi lại nóng lên. Bên phải con dốc giữa dãy nhà số 2 và dãy nhà số 3 có một cái ao, đi hết con dốc sẽ tới tòa nhà các câu lạc bộ văn hóa.

Cứ đến lễ hội văn hóa, con dốc này lại đầy ắp những cô cậu sinh viên bận rộn chuẩn bị lễ hội. Hai đứa tôi đi xuống con dốc như thể đang ngược dòng với những bước chân vội vã ấy.

Trong khu rừng nhỏ có sân tennis, tránh ánh mắt của mọi người, chúng tôi nắm tay nhau. Gốc cây dẻ to là nơi hai đứa trao nhau nụ hôn đầu. Có lẽ vì đó là khu vực trong trường nên mới khiến hai đứa cả gan làm vậy. Chỉ là một cái chạm môi vội vã trong khi vẫn canh cánh lo mọi người xung quanh, nhưng cảm giác mềm mại của đôi môi Aoi khi ấy vẫn rõ nét trong ký ức của tôi. Ngay sau khi rời môi, vẫn còn chếnh choáng với sức nóng, tôi ghé môi mình sát lại lần nữa nhưng nàng ấn vào ngực tôi đẩy ra. Rồi nàng quay đi, chạy thẳng về Nhà truyền thống bảy mươi năm.

Bấy giờ cũng đang là mùa thu. Tôi chạy lên con dốc, giẫm lên những chiếc lá rụng. Aoi đang ngoảnh lại, mỉm cười rạng rỡ.

Vừa gặm nhấm những ký ức đó, tôi vừa đi vòng quanh trường cho đến khi trời tối.

* * *

Đêm đó, tôi thử vẽ lại gương mặt Aoi vào cuốn sổ tay phác họa. Bên ngoài cửa sổ đang mở, bóng những lùm cây trong công viên Hanegi hiện lên to và dày đặc dưới ánh đèn đường. Uống thứ rượu rẻ tiền cùng pho mát, tôi vẽ không biết bao nhiêu gương mặt nàng trong cơn say. Chẳng có bức nào giống cả. Vừa vẽ, tôi vừa thở dài, chẳng phải khuôn mặt nàng hiền dịu hơn thế hay sao?

Aoi đã bắt đầu nhạt nhòa đi trong tôi. Tôi uống một hơi cạn hết chỗ rượu còn lại trong ly, cố nặn một nụ cười. Đã sáu năm qua rồi, phải chịu thôi. Tôi có nghĩ đến nàng nhiều đến mấy thì cũng chẳng thể trở lại như ngày xưa.

Vào ngày sinh nhật thứ 30 của tớ, chúng ta sẽ gặp nhau trên nóc nhà thờ lớn ở Firenze nhé. Được không?

Câu nói chẳng thể gọi là lời hẹn ước ấy nàng đã nói khi chúng tôi trò chuyện như hai đứa trẻ con. Nàng là người nói ra nhưng tôi không nghĩ nàng còn nhớ. Vì kể từ đó đến lúc chia tay, chúng tôi chưa bao giờ nhắc lại chủ đề ấy.

Tôi vừa đổ thêm rượu vào chiếc ly đã cạn thì có tiếng chuông cửa. Không khí lạnh lẽo của đêm thu tràn vào phòng qua cửa sổ để mở. Tôi đóng cửa sổ, đi ra phía cửa, nhìn qua lỗ nhòm và suýt hét lên. Memi đang đứng đó! Tôi lùi lại, thất thần nhìn vào cánh cửa thì lại có tiếng chuông.

“Junsei! Anh có trong đó mà. Đừng trốn nữa, mở cửa ra. Anh vừa đóng cửa sổ mà.”

Bị giọng nói của nàng thuyết phục, tôi bỏ khóa và mở cửa. Nàng lấy chân chặn cửa, ném cái cặp to đùng vào trong rồi lao vào phòng. Cứ thế, nàng ôm chầm lấy tôi nức nở.

Nàng trách tôi sao không liên lạc, dù nàng đã viết bao nhiêu bức thư nhưng chẳng có lời nào rõ ràng cả, cứ tiếng được tiếng mất cùng với tiếng khóc.

“Này, anh ghét em rồi à? Nếu vậy thì hãy chia tay cho tử tế. Cái trò tự ý biến mất không thèm liên lạc rất là tồi! Rất tồi! Memi cũng là con người, cũng biết tư duy, cũng biết nghĩ ngợi khi cần, cũng biết đau, biết khổ đấy!”

Nàng hít một hơi thật sâu rồi nói tiếp: “Có thể trông em không giống vậy”, sau đó òa khóc như thể muốn chôn hết quãng thời gian nửa năm không gặp nhau vừa qua.

Chẳng biết nên làm gì, tôi nhẹ nhàng ôm lấy nàng, đăm đăm nhìn vào cánh cửa mà lòng đau nhói. Tôi cảm thấy dường như phía bên kia cánh cửa là đường phố Firenze. Sông Arno, xưởng của cô Giovanna, cầu Vecchio, quảng trường Signoria, bảo tàng mỹ thuật Uffizi, và cả nhà thờ lớn. Một lần nữa, quá khứ lại nổi cơn dông bão trong tâm hồn tôi.

“Nếu biết em đến thì anh đã đi đón rồi.”

Nghe tôi nói vậy, Memi ngẩng lên, lườm tôi bằng ánh mắt đáng sợ:

“Tại sao người không viết thư cho em lại đi đón em?”

“Anh sẽ đi đón mà.”

“Tại sao?”

“Tại sao ấy à? Vì em đã cất công từ Ý đến đây.”

“Anh nói thế là sỉ nhục em đấy. Sao anh không thể nói vì yêu em nên anh sẽ đón em? Chẳng phải vậy sao? Em vì yêu Junsei nên đã bỏ học để đến đây đấy.”

“Khoan, đừng đổ lỗi cho anh việc em bỏ học. Tại em muốn bỏ đấy chứ.”

“Sao anh phải nói kháy em? Anh biết từ Ý đến Nhật mất bao nhiêu tiếng mà? Em đã vứt bỏ tất cả, chỉ vì muốn xác nhận tình cảm của Junsei, vậy mà...”

Tôi lại ôm Memi. Nhưng Memi chống cự quyết liệt, hét lên rằng tôi hãy bỏ nàng ra, nàng không muốn bị tôi thương hại như thế.

“Anh nghĩ rằng rời khỏi nước Ý cũng là rời khỏi được cả tình yêu phải không?”

“Anh không nói thế.”

“Nhưng cũng như nhau thôi. Có nói thì cũng vậy. Đến thư anh còn chẳng thèm gửi.”

“Anh có gọi điện mà.”

“Có mỗi một, hai lần thôi. Mà gọi cũng chỉ bảo em gửi đồ để quên giúp anh và cho mỗi cái địa chỉ. Em không phải em gái hay mẹ của Junsei. Em là người yêu của anh.”

“Người yêu ư?”

“Không phải sao?”

Mắt Memi lại ngân ngấn nước, đỏ hoe.

“Là người yêu.”

Không chịu nổi việc mình buột miệng thốt ra từ đó, tôi buông Memi, quay lưng lại. Trên ghế xô pha trước mặt đầy những tờ giấy vẽ gương mặt Aoi. Nghĩ bụng phải dọn dẹp trước khi bị Memi nhìn thấy, tôi toan bước tới thì Memi đã vượt lên, đi vào phòng khách trước và vồ lấy đống giấy vẽ. Tôi thừa hiểu là Memi đang nghĩ gì.

“Em đến nơi lúc mấy giờ?”

Tôi nghĩ chỉ có thể tránh bầu không khí này bằng cách tỏ ra bình thường nhất có thể.

“Em đi hãng nào?”

Memi nắm chặt một tờ giấy, quay về phía tôi, giọng gay gắt:

“Cái gì đây?”

“Tranh.”

“Tranh ai?”

“Chẳng ai cả. Nhân vật trong trí tưởng tượng. Anh mới bắt đầu học vẽ tranh mà.”

“Nhân vật tưởng tượng mà tất cả đều có khuôn mặt giống nhau.”

“Một cách luyện tập thôi, để hiện thực hóa một hình ảnh.”

“Nhưng phải có người mẫu chứ?”

Tôi buông tiếng thở dài:

“Ừ, có lẽ.”

“Là ai?”

“Chẳng là ai cả.”

“Không phải thế. Em biết mà. Đây là lần đầu tiên em thấy tranh của Junsei chan chứa tình yêu thế này.”

“Thật à.”

“Ừ.”

“Vậy thì hẳn là anh lên tay rồi.”

Memi xé bức tranh ấy ngay trước mắt tôi. Tôi bàng hoàng đứng nhìn, không sao cứu nổi bức chân dung Aoi đang bị xé rách. Memi thăm dò phản ứng của tôi. Nhìn những mảnh vụn vương vãi trên sàn, tôi nghĩ có lẽ mình phải rời khỏi quá khứ. Memi lấy một tờ nữa và xé quyết liệt hơn.

Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, tôi thấy Memi đang ngủ bên cạnh. Tay nàng giữ chặt cánh tay tôi, hệt như khóa móc. Chẳng thể rút ra, tôi chỉ còn cách chờ nàng thức dậy. Trong khoảng thời gian yên tĩnh của buổi sáng, tôi nằm lặng lẽ bên Memi, suy nghĩ nghiêm túc một chút về tương lai. Trước tiên tôi cần biết là rốt cuộc mình muốn gì. Tôi sẽ tìm công việc phục chế ở Nhật hay làm như ông nội nói là theo đuổi con đường trở thành họa sĩ, dù tôi nghĩ không thể coi đó là một nghề, hoặc kiếm một công việc hoàn toàn khác để làm chăng? Tôi không tìm được kết luận. Tôi cũng phải nghĩ xem mối quan hệ với Memi như thế này có ổn không. Toàn những chuyện không thể nhắm mắt làm ngơ được.

* * *

Cuộc sống với Memi ở Umegaoka trở nên ngột ngạt về mặt tinh thần hơn nhiều so với ở Firenze bởi can thiệp vào chốn riêng tư của nhau. Một trong những nguyên nhân là nàng chẳng có ai nương tựa ở Tokyo ngoài tôi. Nghe nói mẹ nàng đang sống ở Sendai, nhưng nàng không muốn gặp mặt bố dượng nên nhiều năm nay, mối quan hệ chỉ được duy trì thông qua tiền chu cấp.

Ở Firenze, khi nào có hứng chúng tôi mới qua đêm cùng nhau nhưng ở đây thì lúc nào cũng kè kè. Memi ở cạnh tôi từ sáng đến tối. Dù có cãi vã thì cả tôi và nàng đều không có chỗ nào để đi.

“Em tính thế nào?”

Một hôm, lúc đang ăn sáng, tôi hỏi Memi.

Nàng hỏi lại: “Tính gì cơ?”

“Cứ thế này mãi thì không ổn nhỉ. Anh nghĩ ngày nào cũng vật vờ thế này không hay chút nào.”

“Đương nhiên, rõ là thế mà.”

“Vậy làm thế nào đây?”

“Chính Junsei mới phải tính xem thế nào chứ. Anh định không làm việc mà cứ ăn bám ông nội mãi à?”

“Làm gì có.” Tôi chống chế nhưng cũng không biết phản đối thế nào hơn nữa.

“Anh sẽ không đi làm sao?”

“Anh sẽ đi làm chứ.”

“Đi làm đi, vì em.”

“Vì Memi?”

“Vâng, hãy làm việc không ngừng nghỉ vì tương lai của hai ta!”

Tôi rời mắt khỏi Memi, người đang hùng hồn tuyên bố với đôi mắt lấp lánh. Vì tương lai ư? Tôi tự hỏi. Tôi không có kinh nghiệm sống cho thứ gọi là tương lai. Tôi thấy có chút sợ hãi khi cùng Memi nhìn về tương lai. Nhưng tôi phải làm gì đó, phải bằng mọi giá thoát khỏi tình cảnh bế tắc này.

Con người, ai cũng phải sống hướng về tương lai chăng?

Chẳng có việc gì làm, chúng tôi đi dạo quanh công viên Hanegi. Tôi đang cùng Memi đi trong công viên mà ngày xưa đi cùng Aoi. Có lẽ chỉ mình tôi cảm thấy không khí Tokyo nặng nề hơn Firenze chăng? Tôi ngập ngừng không dám hỏi Memi điều đó.

việc ngoài sức tưởng tượng. Chuyện là ngẫu nhiên có một nhà sưu tầm mỹ thuật nổi tiếng qua đời, một bảo tàng có kế hoạch triển lãm toàn bộ tác phẩm mà người đó sở hữu. Trong số đó có một bức tranh bị hư hại khá nặng. Đó là một bức sơn dầu c
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.