Chiếc xe này vốn chở được 8 người, thêm hai người nữa cũng không thấy chật chội.
Sau khi lên xe, họ đánh giá những người trên xe. Campos mặc âu phục chỉnh tề, trên tay còn đeo tám chiếc nhẫn kim cương to đùng, nhìn là biết ngay siêu đại gia.
Henry tuy còn trẻ nhưng lại mang khí chất của một phú nhị đại.
Hạ Song Song thì khỏi phải nói, không chỉ xinh đẹp rạng rỡ mà toàn thân còn toát lên khí chất cao quý, khiến người khác không dám xem thường.
Chỉ riêng Diệp Bất Phàm ăn mặc bình thường, so với mấy người bên cạnh thì kém sắc hơn nhiều, thậm chí còn có cảm giác lạc quẻ.
Cậu ta còn đang ngồi ở ghế lái, nên lập tức bị nhận nhầm thành tài xế.
Sau khi lên xe, người phụ nữ kia nói: "Này tài xế, chạy xe được rồi đấy."
Diệp Bất Phàm cũng chẳng để tâm, từ từ khởi động xe rồi lái vào sâu bên trong vườn thú hoang dã.
Campos lại nở nụ cười thương hiệu của mình, nói với hai người kia: "Hai vị trông không giống người châu Phi, là tới đây du lịch sao?"
Người đàn ông kia rất khách sáo nói với ông ta: "Chào ông, tôi tên Thôi Quảng Chí, đây là bạn gái tôi Đái Phỉ Phỉ, chúng tôi đều đang làm việc tại Hollywood ở Mỹ. Mấy hôm nay nhận được lời mời từ Hoa Hạ, sắp tới đó nhậm chức nên muốn ghé qua chơi một chút rồi mới đi làm."
Trông có vẻ như anh ta đang tự giới thiệu với Campos, nhưng ánh mắt lại thi thoảng liếc về phía Hạ Song Song.
Từ lúc lên xe, anh ta đã bị nhan sắc của Hạ Song Song thu hút, trong lòng đang tính toán làm sao để thu hút sự chú ý của đối phương.
Anh ta biết đối với phụ nữ Hoa Hạ mà nói, sức hút lớn nhất chính là bước chân vào giới điện ảnh, trở thành ngôi sao được vạn người chú ý.
Vì thế anh ta mới nói về tình hình của mình chi tiết như vậy, mục đích chính là để thu hút sự chú ý của Hạ Song Song.
Đáng tiếc là anh ta đã thất vọng, Hạ Song Song vẫn luôn ngắm nhìn phong cảnh xung quanh, thỉnh thoảng nói vài câu với Diệp Bất Phàm, ngay cả liếc nhìn anh ta một cái cũng không, cứ như thể hoàn toàn không nghe thấy anh ta nói gì vậy.
Campos nói: "Anh Thôi tuổi trẻ tài cao mà đã có thể tiến quân vào giới điện ảnh, quả nhiên là người trẻ đầy triển vọng."
Mấy người khách sáo vài câu, sự chú ý của Campos nhanh chóng chuyển sang Đái Phỉ Phỉ và trò chuyện với cô ta.
Thôi Quảng Chí thấy Hạ Song Song từ đầu đến cuối không hề đếm xỉa tới mình, không nhịn được bèn chủ động nói: "Thưa quý cô xinh đẹp, tôi thấy nhan sắc và khí chất của cô rất khác biệt. Nếu tiến quân vào giới điện ảnh chắc chắn sẽ nổi đình nổi đám, thậm chí có thể trở thành ngôi sao lớn của Hollywood. Không biết cô có hứng thú không? Nếu cô muốn, tôi có thể giúp đỡ, cô biết đấy, rất nhiều đạo diễn lớn ở Hollywood đều là bạn của tôi."
Trong mắt anh ta, sau khi nói ra những lời này, người phụ nữ xinh đẹp trước mặt chắc chắn sẽ nhìn mình bằng con mắt khác, thậm chí còn chủ động ngả vào lòng mình.
Kết quả lại một lần nữa khiến anh ta thất vọng, Hạ Song Song vẫn không quay đầu nhìn anh ta lấy một cái, chỉ lạnh lùng nói: "Không hứng thú."
Thôi Quảng Chí không hề có ý định từ bỏ, anh ta lại nói tiếp: "Nghe giọng cô chắc là người Giang Nam của Hoa Hạ nhỉ, có phải không nỡ rời xa quê hương không? Nhưng không sao cả, mấy ngày nay đại gia Cao Gia Tuấn ở Hoa Cảng Thành đang đầu tư 200 tỷ xây dựng một cơ sở điện ảnh quy mô lớn tại Giang Nam, lại còn muốn thành lập công ty điện ảnh Huynh Đệ nữa. Hôm trước tôi đã nhận được thư mời, họ chuẩn bị thuê tôi về làm tổng giám đốc công ty điện ảnh. Nếu cô gái đồng ý, tôi có thể để cô trở thành ngôi sao ký hợp đồng đầu tiên của công ty chúng tôi. Với năng lực cá nhân và kinh nghiệm làm việc nhiều năm ở Hollywood của tôi, tương lai chắc chắn sẽ lăng xê cô trở nên nổi đình nổi đám."
Nghe anh ta nói một tràng dài, Diệp Bất Phàm khẽ nhướng mày. Chuyện thành lập công ty điện ảnh Huynh Đệ cậu vốn biết, trước khi tới đây đã được đưa vào lịch trình rồi. Chỉ là không ngờ thế giới lại nhỏ bé đến vậy, tổng giám đốc mà Lục Bán Hạ thuê lại chính là cái tên này đang ngồi sau lưng.
Dưới ánh mắt đầy mong đợi của Thôi Quảng Chí, Hạ Song Song lại nói: "Không cần, tôi không hứng thú với giới điện ảnh."
"Chuyện này..."
Hai lần bị từ chối nằm ngoài dự liệu của Thôi Quảng Chí. Trước đây dùng chiêu này tán gái đều bách chiến bách thắng, chưa từng bị ăn quả đắng như hôm nay.
Anh ta lại nói: "Hay là chúng ta trao đổi cách liên lạc đi, đợi khi nào cô có hứng thú thì tìm tôi..."
Hạ Song Song có chút thiếu kiên nhẫn nói: "Không cần thiết đâu."
Nói xong, cô đưa tay ôm lấy cánh tay Diệp Bất Phàm, chỉ tay ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt thân mật nói: "Tiểu Phàm, anh nhìn kìa, hươu cao cổ."
Không ngờ gã tài xế này lại là bạn trai của nữ thần, trong ánh mắt Thôi Quảng Chí nhìn Diệp Bất Phàm lộ ra sự ghen ghét khó kiềm chế.
Thấy bạn trai hết lần này tới lần khác tán tỉnh Hạ Song Song ngay trước mặt mình, trên mặt Đái Phỉ Phỉ cũng thoáng hiện lên vẻ bất mãn. Cô ta bất mãn với Hạ Song Song, kéo theo đó là hận luôn cả Diệp Bất Phàm.
Lúc này, phía trước liên tục xuất hiện mấy tấm biển cảnh báo, đã tiến vào khu vực mãnh thú cực kỳ nguy hiểm.
Theo xe di chuyển, tê giác và voi liên tục xuất hiện, đi thêm một đoạn đường nữa thì nhìn thấy một đàn sư tử gồm bảy tám con đang nằm lười biếng phơi nắng dưới gốc cây.
Diệp Bất Phàm giảm tốc độ xe lại, những người trên xe không ngừng chụp ảnh ra bên ngoài, thỉnh thoảng còn xoay ống kính để tự sướng.
Thôi Quảng Chí và Đái Phỉ Phỉ cũng không ngoại lệ, cầm điện thoại trên tay không ngừng chụp ảnh ra ngoài.
Vốn là đi chơi nên sự chú ý của Diệp Bất Phàm cũng bị đàn sư tử thu hút, trong lúc không để ý xe điện chèn phải một hòn đá to nhỏ vừa phải, chiếc xe bỗng chốc xóc nảy lên một cái.
Đái Phỉ Phỉ đang cầm điện thoại chụp ảnh, không để ý nên điện thoại trượt qua khe lưới thép ra ngoài, rơi xuống đất.
Điều này khiến cô ta cực kỳ bất mãn, cơn giận vừa tích tụ lập tức bùng nổ.
"Đồ khốn, anh lái xe kiểu gì thế? Điện thoại của tôi rơi mất rồi."
Diệp Bất Phàm chưa kịp nói gì, Hạ Song Song đã bất mãn lên tiếng: "Chính cô không cầm chắc điện thoại mà còn trách người khác à? Hơn nữa, ai bảo cô thò điện thoại ra ngoài chụp ảnh làm gì? Đây vốn là vườn thú hoang dã chứ có phải đường cao tốc đâu, đường xá gập ghềnh là chuyện khó tránh khỏi, cô đáng lẽ phải chuẩn bị tâm lý từ trước rồi mới phải."
Đái Phỉ Phỉ ngang ngược quát: "Tôi không cần biết, chính vì hắn lái xe không tốt nên điện thoại tôi mới rơi xuống, đó là điện thoại Quả Táo đời mới nhất, giá hơn 1 vạn tệ đấy, nhất định phải nhặt lại điện thoại cho tôi."
Thôi Quảng Chí cũng phụ họa theo: "Vốn là do anh ta lái xe không tốt, nếu dừng xe lại thì đã không xảy ra chuyện này."
Diệp Bất Phàm cau mày: "Tôi cũng là khách du lịch, không có nghĩa vụ phải làm tài xế cho các người, là do các người tự nguyện lên xe. Nếu các người cảm thấy tôi lái không tốt, có thể nhường xe lại cho các người lái."
Henry nói: "Đúng thế, cho các người lên xe đã là tốt lắm rồi, lại còn lắm tật xấu, muốn nhặt thì tự đi mà nhặt."
"Các người... hôm nay không nhặt điện thoại lại cho tôi thì chuyện này không xong đâu!"
Đái Phỉ Phỉ chống nạnh, bày ra bộ dạng dây dưa không dứt.
Henry vừa định nổi nóng thì Campos đã ấn cậu ta lại, rồi cười hì hì nói: "Mọi người đừng nóng giận, chỉ là cái điện thoại thôi mà? Xuống nhặt lại là được rồi."
Đái Phỉ Phỉ nói: "Nhưng mà, nhiều sư tử thế này, ai dám xuống nhặt chứ?"
"Để tôi, thật ra không đáng sợ như vậy đâu. Những con sư tử này ngày nào cũng ăn no nê, bình thường sẽ không tấn công người. Hơn nữa, hồi trẻ tôi là vận động viên quyền anh, cho dù có sư tử thật sự xông tới cũng không sợ, tôi sẽ đấm chết chúng nó trong một nốt nhạc."
Campos nói xong liền bảo Diệp Bất Phàm lùi xe về chỗ điện thoại, rồi mở cửa bước xuống.
Henry nhìn mà thấy khó hiểu, không biết con cáo già này đang giở trò gì.