Đô Thị Cổ Tiên Y

Lượt đọc: 635 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 353
Đại Minh Tinh Chiếm Chỗ

❊ ❊ ❊

Người đàn bà đó dưới sự hộ tống của đám bảo vệ, nghênh ngang bước lên máy bay.

Đao Nương Tử phẫn nộ nói: "Chủ nhân, tại sao không để tôi dạy cho kẻ này một bài học nhớ đời?"

Diệp Bất Phàm khẽ mỉm cười: "Loại người này nhiều lắm, không cần thiết phải chấp nhặt với họ."

Hạ Song Song nói: "Nhìn phong thái có vẻ là ngôi sao nhà nào đó. Bây giờ có mấy kẻ như vậy đấy, nổi tiếng được một chút là thấy mình cao hơn người ta một bậc, đi đến đâu cũng làm như hoàng đế đi tuần vậy."

Những hành khách khác xung quanh cũng đều vô cùng tức giận, tỏ ra cực kỳ bất mãn trước hành vi bá đạo của người đàn bà kia.

Mọi người vừa nói vừa bước lên máy bay. Vé máy bay của Diệp Bất Phàm là do Hạ Song Song đặt, vẫn là khoang hạng nhất.

Thế nhưng sau khi lên máy bay, anh đối chiếu với vé của mình một chút thì thấy người đang ngồi trên ghế của mình lại chính là người đàn bà đeo kính râm lớn kia.

Người đàn bà đó chỉ có một mình ngồi ở khoang hạng nhất, xem ra bảo vệ và trợ lý của ả đều đi ngồi khoang phổ thông rồi.

Anh cẩn thận kiểm tra lại một lần nữa, xác định đó chính là chỗ ngồi của mình, liền nói với người đàn bà kia: "Cô ơi, cô ngồi nhầm chỗ rồi, đây là ghế của tôi."

Người đàn bà lập tức nổi đóa: "Anh nói cái gì? Anh có biết ăn nói không đấy? Gọi ai là cô hả?"

"Ưm..."

Diệp Bất Phàm thật sự lười chấp nhặt với người đàn bà này, lại nói: "Chị gái à, đây là ghế của tôi..."

"Gọi ai là chị gái hả? Tôi già đến thế sao?"

Diệp Bất Phàm nhíu mày, dứt khoát không gọi gì nữa, cầm tờ vé máy bay trên tay nói: "Đây là chỗ ngồi của tôi, phiền cô rời đi."

"Chỗ này tôi chiếm rồi, anh đi đến chỗ của tôi đi."

Người đàn bà nói xong liền chỉ tay về phía một chỗ trống ở phía trước.

Diệp Bất Phàm nói: "Đây là chỗ của tôi? Tại sao tôi phải đổi với cô?"

Người đàn bà ngang ngược nói: "Điều này còn phải hỏi sao? Vì tôi thích chỗ ngồi cạnh cửa sổ, lát nữa tôi còn phải ngắm cảnh."

Diệp Bất Phàm nói: "Cô thích hay không thích ngồi cạnh cửa sổ không liên quan gì đến tôi, đây là chỗ của tôi, phiền cô tránh ra."

Người đàn bà lập tức bất mãn quát: "Anh là loại người gì vậy? Thật coi thường cái loại người Hoa Hạ thiếu văn hóa như các anh. Chẳng phải chỉ là một cái ghế thôi sao? Đàn ông con trai mà có cần phải tính toán chi li như vậy không?"

Hai người từ nãy đến giờ đều dùng tiếng Hoa Hạ để nói chuyện, Diệp Bất Phàm hơi ngạc nhiên nói: "Sao lại nói chuyện như vậy? Chẳng lẽ cô không phải người Hoa Hạ à?"

Trên mặt người đàn bà lộ ra vẻ đắc ý: "Tôi tất nhiên không giống với các người, từ 10 năm trước đã nhập quốc tịch Man Quốc rồi, bây giờ tôi là người Man Quốc."

Hạ Song Song không nhịn được nói: "Bất kể cô là người nước nào, rõ ràng đây là chỗ của chúng tôi, kẻ thiếu văn hóa chính là cô."

"Chẳng phải chỉ là một cái ghế thôi sao? Tôi cho các người tiền, cái ghế này tôi mua."

Nói xong, ả rút mấy tờ tiền từ trong chiếc túi LV ra ném về phía Diệp Bất Phàm: "Lề mà lề mề, thế này là được rồi chứ gì?"

Diệp Bất Phàm bị người đàn bà này làm cho bó tay, trước đây anh thường thấy tin tức về những kẻ chiếm chỗ trên mạng, không ngờ hôm nay chính mình lại gặp phải.

Anh nói: "Tôi không thiếu mấy đồng lẻ của cô, mau đứng dậy nhường ghế đi."

"Loại người như anh, thật hết cách với anh, có ý kiến gì thì nói thẳng ra không phải là xong rồi sao."

Người đàn bà vừa nói vừa vươn tay: "Đưa đây!"

Diệp Bất Phàm bị làm cho ngơ ngác: "Cô muốn cái gì? Tôi đưa cô cái gì?"

Người đàn bà lộ vẻ khinh bỉ trên mặt: "Còn giả vờ với tôi à? Chẳng phải là nhận ra thân phận của tôi rồi, muốn tôi ký tên cho anh đấy sao? Tôi ký cho anh một tấm, để anh cầm về mà khoe khoang."

Diệp Bất Phàm hơi dở khóc dở cười trước sự tự phụ của người đàn bà này: "Tôi còn không biết cô là ai, cần chữ ký của cô làm gì?"

"Loại người như anh sao mà tẻ nhạt thế? Dây dưa với tôi lâu như vậy mà còn giả vờ không quen tôi."

Người đàn bà tỏ vẻ phẫn nộ, đưa tay tháo chiếc kính râm trên mặt xuống, lộ ra một khuôn mặt cũng coi là xinh đẹp.

"Giờ thì tốt rồi chứ, còn dám nói không quen tôi không?"

Diệp Bất Phàm nhìn kỹ người đàn bà một chút, xác nhận mình chưa từng gặp qua, rồi nói: "Xin lỗi, tôi thực sự không quen cô!"

"Anh..." Người đàn bà như thể bị sỉ nhục cực độ, giận dữ hét lên, "Đúng là xui xẻo, đi máy bay mà gặp phải loại fan hâm mộ tẻ nhạt như anh, lại còn dám giả vờ không biết tôi, Thượng Điềm Điềm."

"Thượng Điềm Điềm, thực sự là Thượng Điềm Điềm kìa..."

"Đúng là cô ấy rồi, là Thượng Điềm Điềm..."

Mấy hành khách xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, người đàn bà tỏ vẻ đắc ý nói: "Thế nào? Bây giờ không giả vờ được nữa chứ gì?"

Diệp Bất Phàm quay đầu nhìn Đao Nương Tử: "Thượng Điềm Điềm nổi tiếng lắm sao?"

"Tôi không biết, chưa từng nghe qua."

Đao Nương Tử không hề nể nang nói.

Diệp Bất Phàm lại nói với Hạ Song Song: "Cô có nghe qua chưa?"

"Hình như là có nghe qua một chút, không có ấn tượng gì quá sâu sắc, có lẽ là ca sĩ thôi!"

"Các người... các người quá đáng quá rồi!"

Thượng Điềm Điềm đối diện tức thì như bị giẫm phải đuôi mèo, hét chói tai: "Cái gì mà là ca sĩ? Ca sĩ bình thường có thể so sánh với tôi sao? Tôi là Thiên hoàng ca hậu, ngôi sao hạng nhất nổi tiếng nhất Hoa Hạ đấy!"

Thấy bên này xảy ra tranh cãi, tiếp viên hàng không đi tới, lễ phép nói: "Mọi người, xin hỏi có gì cần giúp đỡ không?"

Diệp Bất Phàm đưa vé máy bay của mình ra nói: "Ghế của tôi bị vị quý cô này chiếm rồi, nhưng cô ấy thế nào cũng không chịu nhường cho tôi."

Tiếp viên hàng không kiểm tra kỹ vé máy bay và ghế ngồi, sau đó lễ phép nói với Thượng Điềm Điềm: "Kính thưa quý cô, ghế này đúng là của vị tiên sinh đây, phiền cô nhường lại ạ."

"Cô mà cũng dám bảo tôi nhường ghế! Chẳng lẽ cô không thấy tôi là ai? Tôi là Thượng Điềm Điềm, Thiên hoàng ca hậu Thượng Điềm Điềm, cô có biết không hả?"

Tiếp viên hàng không mỉm cười lịch sự, khách sáo nói: "Tôi biết cô, cũng là fan của cô, thường xuyên nghe nhạc của cô, nhưng ghế này đúng là của vị tiên sinh đây, vẫn cần cô nhường lại cho ạ."

"Không được!" Thượng Điềm Điềm ngang ngược nói, "Dựa vào cái gì mà bảo tôi nhường ghế? Tôi là người Man Quốc, không có lý do gì phải nhường ghế cho một người Hoa Hạ cả!"

Tiếp viên hàng không vẫn giữ nụ cười, kiên nhẫn khuyên nhủ: "Cô Thượng, bất kể cô mang quốc tịch nước nào, nhưng ghế này đúng là của vị tiên sinh đây..."

Nhưng còn chưa để cô nói hết câu, Thượng Điềm Điềm đột ngột nhảy dựng lên, tát thẳng một cái vào mặt cô: "Được mặt lại không biết xấu hổ, hết lần này đến lần khác hả? Hôm nay tôi cứ ngồi đây đấy, xem ai có thể làm gì được tôi?"

Thông thường với tư cách là người của công chúng, đặc biệt là mấy ngôi sao, họ rất chú trọng hình tượng bên ngoài của mình, luôn phải đề phòng bị paparazzi chụp lén.

Nhưng Thượng Điềm Điềm thì khác, sau lưng có một đại kim chủ, cho nên mới có thể nâng cô ta lên vị trí ngày hôm nay.

Đây cũng là lý do tại sao cô ta luôn hống hách ngang ngược, bất kể cô ta gây ra chuyện lớn thế nào, đều có quản lý và bảo vệ dọn dẹp hậu quả.

Cho dù có người chụp lén được vài tấm ảnh, có đại kim chủ đó làm chỗ dựa thì cũng chẳng tạo nên sóng gió gì, không có bất kỳ truyền thông hay trang web nào dám đưa tin tiêu cực về cô ta.

Thêm vào đó, đại kim chủ còn giúp cô ta có được quốc tịch Man Quốc, đi đến đâu cũng được người khác coi trọng, điều này khiến cô ta càng lúc càng vô pháp vô thiên.

Chỉ là vì hôm nay tạm thời thay đổi hành trình, trong lúc vội vàng chỉ mua được một chiếc vé hạng nhất, quản lý và bảo vệ đều không ở bên cạnh.

Nhưng cô ta không hề nhận thức được điều đó, thói hống hách ngày thường đã thành thói quen, cứ nói động thủ là động thủ.

Tiếp viên hàng không bị đánh ngẩn người ra, đầy ủy khuất nói: "Sao cô lại đánh người?"

[Dịch từ bản vi] ChuongId:282
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.