Diệp Bất Phàm đến trước cửa lớp, tuy chưa bước vào nhưng thần thức của hắn đã nhìn thấu mọi thứ bên trong rõ mồn một.
Nhìn vào ánh mắt trêu chọc đầy mong đợi của đám học viên kia là đủ hiểu, cánh cửa này không dễ bước vào chút nào.
Liếc nhìn cánh cửa lớp đang khép hờ, bên trên đặt một cái xô, trong đó chứa nửa xô mực đen như mực tàu.
Đây là trò vặt khá phổ biến, lúc này cái xô đang ở trạng thái cân bằng, nhưng chỉ cần đẩy cửa nhẹ một cái, lập tức do quán tính mà nó sẽ đổ ập xuống.
Cho dù có may mắn né được, nhưng sự chú ý chắc chắn sẽ dồn lên phía trên, mà ngay gần cửa lại rải một lớp dầu, còn trải thêm một lớp bi sắt nữa.
Độ trơn trượt siêu cấp này, người thường mà bước lên e là sẽ ngã lộn nhào ngay lập tức, nghiêm trọng hơn còn có thể gãy xương dập gân.
Diệp Bất Phàm khẽ mỉm cười, những trò vặt này đối với người khác có lẽ hữu dụng, nhưng với hắn thì chẳng có chút tác dụng nào.
Hắn "bạch" một tiếng đẩy cửa bước vào, không hề ngẩng đầu nhìn cái xô kia, như thể căn bản không hề phát hiện ra vậy.
Thấy cảnh tượng trước mắt, tất cả mọi người đều phấn khích hẳn lên, chờ xem màn kịch hay tiếp theo, muốn thấy vị giáo viên mới này biến thành người châu Phi trong một giây, có người thậm chí đã chuẩn bị nhảy lên reo hò ăn mừng.
Nhưng kết quả lại khiến họ thất vọng, cái xô kia như thể bị dính chặt trên cửa, dù hắn đẩy cửa rất mạnh nhưng nó vẫn không có dấu hiệu rơi xuống chút nào.
Nhưng ngay sau đó, sự chú ý của tất cả mọi người lại đặt vào lớp bi sắt phía trước, dù Diệp Bất Phàm có may mắn qua được cửa ải thứ nhất, nhưng tuyệt đối không qua nổi cửa ải thứ hai.
Kết quả lại một lần nữa làm mới nhận thức của họ, sự kết hợp "vô địch" giữa dầu và bi sắt, lúc này lại không hề phát huy tác dụng như trước.
Vị giáo viên mới này cứ thế bước từng bước trên đó, cho đến tận khi đi lên bục giảng vẫn không hề có dấu hiệu trượt ngã.
Diệp Bất Phàm kéo cái ghế sau bàn giáo viên, chẳng hề bận tâm trên đó đã bôi đầy keo dán sắt, ngồi phịch xuống, còn thảnh thơi vắt chéo chân.
Đến lúc này, mắt ai nấy đều trợn trừng, suýt chút nữa là lồi cả ra khỏi hốc mắt. Hiệu quả của loại keo dán sắt này họ đã tận mắt chứng kiến, chỉ cần dính phải, ngoài cách cởi quần ra thì không còn phương cách nào khác.
Trong mười vị giáo viên tiền nhiệm, có năm người là phải mặc độc chiếc quần lót chạy ra ngoài.
Thậm chí có một người phản ứng chậm một chút, keo thấm vào trong dính cả quần lót lại, cuối cùng đành phải vác ghế chạy trốn khỏi lớp học.
Thế mà vị giáo viên trước mắt ngồi trên ghế lại tỏ ra bình thản, mông cử động rất tự nhiên, không hề có dấu hiệu bị dính chặt.
Họ nào biết Diệp Bất Phàm đã sớm nhìn thấu những trò vặt này, dùng chân khí tạo ra một lớp ngăn cách giữa keo dán sắt và bản thân.
Loại keo này tuy bá đạo nhưng tuyệt đối không thể dính được chân khí.
Dưới lớp ngẩn ngơ một mảng, họ không hiểu nổi vị giáo viên trước mắt làm thế nào mà lại vượt qua ba ải một cách nhẹ nhàng như vậy.
Lúc này, Ngải Mỹ Lệ bưng một chiếc tách trà mới tinh đi lên, bên trong pha Thiết Quan Âm, mùi thơm nức mũi, trông màu nước xanh biếc.
"Thầy ơi, chào mừng thầy đến với lớp chúng em, thầy vất vả rồi, mời thầy uống trà ạ!"
Diệp Bất Phàm nhận lấy tách trà, khẽ ngửi ngửi: "Trà này ngửi thơm đấy, khá ngon."
"Đương nhiên rồi, đây là do em cẩn thận chuẩn bị cho thầy đấy, Thiết Quan Âm cực phẩm, thầy nhất định phải uống nha, nếu không em sẽ buồn lắm."
Ngải Mỹ Lệ vừa nói vừa bày ra vẻ mặt đáng thương tội nghiệp.
"Đã là tâm ý của trò, vậy thầy tất nhiên phải uống, dù có bỏ bột ba đậu thầy cũng phải uống."
Diệp Bất Phàm khẽ mỉm cười, sau đó một hơi uống cạn một nửa tách trà.
Hắn tất nhiên nhìn ra trong nước trà có bỏ bột ba đậu, nhưng thứ này chỉ có tác dụng với người khác, còn với một bác sĩ như hắn thì chẳng có chút tác dụng nào.
Chứng kiến nửa tách trà đã vào bụng, đám học viên trong lớp lập tức cười ồ lên, rất nhiều người đập tay ăn mừng.
Dù vị giáo viên này rất may mắn, dù hắn rất xảo quyệt, dù liên tiếp né được ba ải, nhưng thì đã sao chứ, cuối cùng vẫn phải gục ngã trong tay bọn họ mà thôi.
Nhiều bột ba đậu như vậy vào bụng, đừng nói là một người, đến một con bò cũng phải ngồi trong nhà xí nửa ngày trời, thậm chí nhiều người đã tưởng tượng ra viễn cảnh vị giáo viên này đang đau đớn khổ sở trên hố xí.
Diệp Bất Phàm mỉm cười với phía dưới: "Mọi người chào đón thầy nhiệt tình vậy sao? Phấn khích đến thế à?"
Ngô Tử Hào hét lên: "Đồ ngu, tưởng chúng tao chào đón mày thật à? Vốn tưởng mày trụ được trong lớp ba phút, giờ nhìn lại chắc sắp phải cút ra ngoài rồi. Cái loại trình độ như mày mà đòi làm giáo viên của tụi này á, còn khuya nhé!"
Nói xong, cậu ta giơ ba ngón tay bắt đầu đếm ngược, "3... 2... Cút!"
Bột ba đậu này là do tự tay cậu ta bỏ vào, biết rõ liều lượng nặng đến mức nào. Trong mắt cậu ta, đếm ba tiếng là Diệp Bất Phàm chắc chắn sẽ phải vãi đái ra quần.
Thế nhưng đếm ngược kết thúc rồi, người ta vẫn cứ thản nhiên như không, không hề có dấu hiệu đau bụng đi ngoài, thậm chí còn cầm tách trà trước mặt lên uống thêm mấy ngụm.
"Mày..."
Ngô Tử Hào trố mắt kinh ngạc. Nếu không phải trong lớp chỉ có đúng một cái tách trà này, nếu không phải do chính tay cậu ta bỏ bột vào, cậu ta đã tưởng là có chỗ nào đó xảy ra sai sót rồi.
"Mày cái gì mà mày, thầy vẫn khỏe re." Diệp Bất Phàm nói với phía dưới, "Mấy trò vặt này của các em còn kém lắm, đối với thầy chẳng có chút tác dụng nào cả."
"Thầy ơi, thầy chán quá đi!"
Ngải Mỹ Lệ bĩu môi, chẳng hề có chút ngượng ngùng nào sau khi bị vạch trần, quay người trở về chỗ ngồi của mình.
Còn những người khác tuy vẫn không chấp nhận vị giáo viên mới này, nhưng cũng thấy mấy trò vặt của mình chẳng ích gì, nhất thời mất hết hứng thú.
Sau đó họ lại trở về trạng thái cũ, người lướt điện thoại cứ lướt, người đánh bài cứ đánh, như thể căn bản không hề có sự tồn tại của giáo viên vậy.
Đây cũng là một phương pháp họ từng sử dụng trước đây, tuy trông không quá gay gắt nhưng lại rất hiệu quả. Thầy có giỏi đến đâu thì cũng làm gì được bọn tôi chứ?
Đám học viên có mặt tại đây, tùy tiện lôi một người ra cũng đều có gia thế cực kỳ mạnh, lẽ nào thầy còn dám đụng vào bọn tôi sao?
Trên mặt Diệp Bất Phàm vẫn treo nụ cười nhàn nhạt, không hề nổi trận lôi đình như những vị giáo viên trước đây, dường như thực sự không dám làm gì đám học viên này.
Trong mắt Chu Minh Vũ lóe lên tia khinh miệt. Vị giáo viên này có chút khác biệt so với những người trước đây, trông có vẻ như cũng có chút bản lĩnh.
Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó thôi, căn bản không dám đối đầu với đám "quan nhị đại", "phú nhị đại" như bọn họ.
Diệp Bất Phàm chắp tay sau lưng, bước xuống từ bục giảng, đi đến trước mặt một nữ sinh đang ngồi ở hàng ghế đầu.
Cô gái này tuy không trang điểm đậm như Ngải Mỹ Lệ, nhưng trên mặt cũng trát một lớp phấn dày cộp, nhưng dù vậy cũng không thể che giấu được mười mấy nốt tàn nhang trên da.
Trong lớp, biệt danh của cô ta là Tiểu Ma Tước, không phải vì hay nói, mà vì trên mặt mọc rất nhiều những nốt đen đáng ghét.
Nhà cô ta có tiền, từng đến rất nhiều thẩm mỹ viện nổi tiếng, thậm chí đi khám rất nhiều bác sĩ, nhưng không một ai có thể loại bỏ những nốt tàn nhang trên mặt cô ta.
Chỉ có một vị lão trung y bảo rằng, tàn nhang của cô ta không giống người khác, là một loại độc tố phát ra từ trong máu, không những không thể loại bỏ mà còn ngày càng nhiều thêm.
Là một thành viên của lớp 2-5, Tiểu Ma Tước tự nhiên cũng chẳng phải dạng vừa, thấy Diệp Bất Phàm nhìn mình, cô ta thách thức ngẩng đầu hỏi: "Thầy nhìn em kiểu gì thế?"
Diệp Bất Phàm nói: "Tàn nhang trên mặt em xấu lắm!"
Hắn vừa dứt lời, đám học viên khác trong lớp lập tức lộ ra nụ cười trêu chọc. Tiểu Ma Tước ngày thường không có tính khí gì, nhưng tàn nhang trên mặt lại là vảy ngược của cô ta.
Ai dám nhắc tàn nhang của cô ta xấu, cô ta sẽ liều mạng với người đó ngay!