Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 6763 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2450
Uống Không Tốt Thì Bay Không Tốt

❊ ❊ ❊

"Trực thăng của chúng ta cất cánh, tất cả chú ý, là trực thăng của chúng ta, không được tấn công! Không được tấn công! Nhóm hai nhận được thì trả lời, hết!"

"Nhóm hai đã nhận, làm tốt lắm, mau tới chi viện, hết!"

Erin lái chiếc Apache Longbow không dừng lại, cũng không do dự, trực tiếp bay ở độ cao cực thấp về phía vị trí nhóm hai đang tấn công.

Thực ra, nếu có thể, Cao Dương và Erin đều muốn cướp luôn cả mấy chiếc trực thăng còn lại, dù sao thì một chiếc trực thăng đã lên trời là đã chiếm ưu thế tuyệt đối rồi.

Nhưng làm người không thể quá tham, vì muốn cướp trực thăng còn lại mà khiến trực thăng do địch lái cất cánh thì chuyện lớn rồi, dù sao nhóm của Gromilyov còn chưa áp sát mấy chiếc trực thăng còn lại, cho nên tình hình cũng không cho phép quá tham, tốt nhất là mau chóng tiêu diệt toàn bộ số trực thăng không kiểm soát được ngay trên mặt đất.

Erin đi chi viện nhóm hai, Tarta và Thiết Chùy đã hoàn thành nhiệm vụ yểm hộ, bọn họ cũng có thể lái trực thăng cất cánh rồi.

Tarta vươn tay định với lấy khoang lái phía sau của trực thăng, khoang lái của Apache ở phía sau, khoang phó lái và vận hành vũ khí ở phía trước.

Nhưng Tarta không với tới nắp khoang lái, vóc dáng ông ta thấp hơn Erin, quan trọng nhất là bây giờ ông ta đã béo ra, hơn nữa còn già đi rồi.

"Ông quá mất mặt rồi, may mà bọn họ không nhìn thấy."

"Im miệng, giúp một tay!"

Hắc Ma Quỷ trước đó chưa từng hợp tác với Satan dưới cùng một hệ thống chỉ huy, cho nên Tarta và Thiết Chùy luôn theo thói quen bỏ qua tiến bộ công nghệ nhỏ là tính năng tự động thu âm của bộ đàm.

Nghe đoạn đối thoại của Tarta và Thiết Chùy, người của Satan rất đồng lòng không nhắc nhở họ, ngại mà, nhắc nhở hai người đã có tuổi phạm sai lầm, rất có khả năng sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của người ta, nhưng không biết tại sao Vasily cũng không nhắc họ.

"Đẩy tôi một cái!"

"Nhanh lên, nhanh lên, ông béo quá đấy! Ông có được không thế? Hay là để tôi lái, ông vận hành vũ khí đi."

"Im miệng, lần trước ông bay làm rơi mất trực thăng rồi, vào mau."

"Đó chỉ là tai nạn, đóng nắp khoang lái vào, ông muốn ăn đạn à?"

"Thiết Chùy, có một vấn đề."

"Sao thế?"

"Toàn là màn hình hiển thị, đồng hồ đo đâu? Tôi chưa thấy khoang lái kiểu này bao giờ, ông thấy chưa? Đồng hồ đo đâu? Đây... đây rốt cuộc là cái quái gì thế!"

"Để tôi xem nào, đồ ngốc, đây là công nghệ cao của đám người Mỹ đấy!"

"Tôi vẫn thích đồng hồ cơ hơn, tập trung tất cả mọi thứ lên mấy cái màn hình thì tốt chỗ nào? A! Tôi bật điện rồi, nhanh lên! Nhanh lên!"

"Chờ đã, tại sao trong tai nghe của tôi luôn nghe thấy giọng của ông?"

"Cái gì? Ồ, bộ đàm của chúng ta tự động thu âm, chỉ cần nói chuyện là..., F*ck! Vasily, ông muốn ăn đòn à?"

Giọng nói đầy hả hê trả thù của Vasily vang lên trong bộ đàm, hắn chậm rãi nói: "Hai người nói chuyện vui vẻ lắm nhỉ, thế nào, xuất hiện xấu mặt trước mặt bao nhiêu người cảm giác tốt chứ? Ai bảo hai người không rủ tôi chơi."

Tarta giận dữ: "Ông chờ đấy, ông tiêu rồi Vasily!"

Thiết Chùy vội vàng nói: "Thôi đi, chúng ta lạc hậu rồi, ông sớm nên chấp nhận điều đó đi, nhanh cất cánh!"

Tarta vội nói: "Chết tiệt, cái nào là đồng hồ đo độ cao? Hiển thị nhiên liệu... ở đây, khởi động, khởi động! Chết tiệt, chờ đã, chờ đã, tôi phải tắt bộ đàm đi, nó làm tôi mất tập trung."

"Thế thì không có liên lạc đâu, ông không bớt nói vài câu được à? Ông cứ bắt người khác im miệng, bản thân ông không học được cách im miệng à?"

"Được rồi được rồi, chờ một chút, tôi phải làm một ngụm."

"Ông đang làm gì đấy? Ông đang uống rượu à?"

"Đúng vậy, ông không biết là tôi có thói quen mang theo một bình vodka nhỏ khi chiến đấu sao?"

"Bây giờ ông uống rượu à?"

"Uống không tốt thì bay không tốt, ha! Được rồi, chúng ta cất cánh."

"Ông lại còn giấu của riêng? Tarta! Ông lại còn giấu của riêng? Đồ khốn vô liêm sỉ nhà ông."

Tarta quả nhiên im miệng, Cao Dương muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn sáng suốt giữ im lặng.

Trực thăng lắc lư cất cánh, nhưng tư thế cất cánh rất tệ, không phải cất cánh thẳng đứng mà vừa leo cao vừa nghiêng về phía trước để cất cánh.

Nếu bãi cất cánh rộng rãi thì chẳng có vấn đề gì, nhưng bãi cất cánh rất chật hẹp, hơn nữa xung quanh còn có vài cái cây và ngôi nhà, thế thì vấn đề nghiêm trọng rồi.

Cao Dương cuối cùng không nhịn được nói: "Cẩn thận! Cẩn thận! Các ông sắp đâm vào... ừm, độ cao, độ cao! Mẹ kiếp, đừng..."

Bánh trước của trực thăng khẽ quẹt qua mái nhà rồi bay vọt qua, nhưng may là cũng chỉ quẹt qua thôi, hơn nữa nếu Tarta còn chưa kiểm soát được tư thế bay, thì trực thăng bay tiếp một chút nữa là đâm vào cây rồi.

Đạn bắn lạch cạch lên thân trực thăng, Thiết Chùy không nhịn được gào lên trong bộ đàm: "Sắp đâm rồi, leo cao leo cao leo cao, đồ ngốc nhà ông, treo lơ lửng cũng được, chết tiệt ông không thể! Đồ khốn!"

Tarta lách qua ngọn cây trong gang tấc rồi bay vọt qua, sau đó ông ta mới giận dữ hét lên: "Im miệng! Im miệng! Mẹ kiếp tôi ba mươi năm không bay rồi, tôi phải làm quen một chút! Giờ được rồi, không sao rồi, câm cái mỏ chim của ông lại!"

Một trái tim của Cao Dương suýt chút nữa nhảy ra khỏi cổ họng, cuối cùng, nhìn Tarta lái chiếc trực thăng biến mất nhanh chóng, anh mới hít một hơi thật sâu.

Nếu để hai lão Hắc Ma Quỷ chết vì trực thăng gặp nạn, thế thì mới gọi là buồn cười và lỗ vốn lớn.

Nhưng Tarta lắc lư cuối cùng cũng bay được trực thăng lên, Erin đã tới bãi đáp của trực thăng mà nhóm hai đang tấn công.

Erin tới đúng lúc, một chiếc trực thăng Apache đang cất cánh, hơn nữa đã rời khỏi mặt đất.

"Tấn công, tiêu diệt nó!"

Erin không nhịn được mà hét lớn, mà Joseph lại nói lớn: "Chúng ta không có mũ bay, tôi không thể dùng kính ngắm trên mũ, nhưng, thử cái này xem..."

Có kính ngắm trên mũ sẽ tiện hơn, nhưng chắc chắn không phải là không có kính ngắm mũ thì không thể khai hỏa vũ khí, Joseph nắm lấy tay cầm vận hành pháo máy nhắm vào chiếc trực thăng vừa rời khỏi mặt đất.

Đạn pháo 30mm bắn trúng mặt đất trước, tạo ra một hàng bụi và ánh lửa nổ tung trên mặt đất, nhưng loạt đạn bắn thành một đường quét ra lập tức bắn trúng trực thăng, quét từ cánh đuôi đến tận vị trí mũi máy bay.

Chiếc Apache vừa cất cánh của địch đâm sầm xuống, và vừa chạm đất đã xảy ra một vụ nổ dữ dội.

"Lại có hai chiếc Apache bị tiêu diệt? Chuyện gì thế, Đại Cẩu là các ông làm à? Hết!"

"Đúng vậy, ưu tiên tấn công Apache, hết."

"Ồ, không sao, đáng tiếc thật, chúng ta đã nắm quyền kiểm soát tình hình rồi, chiếc Black Hawk còn lại có tiêu diệt không? Tôi thấy hơi tiếc, hết."

Gromilyov vội nói: "Phá hủy tất cả trực thăng, sau đó đi chi viện nhóm đột kích, chiến đấu vẫn chưa kết thúc đâu, tiếc rẻ những thứ vốn thuộc về địch, ông điên à!"

"Xin lỗi, đi chi viện nhóm đột kích ngay, hết."

Nói xong, Erin rất không nỡ nói: "Con Nhím, khai hỏa phá hủy hai chiếc trực thăng còn lại đi, chúng ta phải quay về rồi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2377
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.