Dung Binh Đích Chiến Tranh

Lượt đọc: 6763 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2488
Cá Cược Một Đô La

❊ ❊ ❊

Lâu ngày gặp lại, Yelena và Cao Dương chắc chắn muốn quấn quýt lấy nhau, hầu như không rời nửa bước.

Đối với Cao Dương mà nói, bây giờ làm gì có kỳ nghỉ thực sự nào, vừa rời khỏi Yemen là đã có thêm bao nhiêu việc chờ đợi anh giải quyết rồi.

Không muốn tách rời khỏi Yelena, lại chẳng thể bỏ mặc công việc, vậy thì đành đi đâu cũng mang theo cô ấy vậy.

Công ty và người của Alexander đều ở Denver, Cao Dương cần phải tới Denver để thử súng, mà quãng đường từ New York tới Denver không hề ngắn, máy bay cũng phải mất vài tiếng đồng hồ, nhưng may là tới Mỹ thì có thể thoải mái sử dụng chuyên cơ.

Thôi Bột và Phoenix đang ở Portland, Cao Dương rất ngạc nhiên tại sao họ lại ở cùng nhau, nhưng Thôi Bột giải thích rằng Phoenix muốn một khẩu súng tốt hơn, nên cậu ta dẫn Phoenix cùng đi tìm Jack. Tuy nhiên Cao Dương vẫn thấy tò mò vì sao họ lại hành động cùng nhau.

Thôi Bột quả thực đã hoãn kế hoạch đi Ukraine, cậu cùng với Phoenix và Jack sẽ cùng nhau từ Portland đi Denver để chờ hội họp với Cao Dương.

Có chuyên cơ không phải là sướng, mà là quá sướng.

Joseph ở một mình bên ngoài, Cao Dương và Yelena ở trong khoang nhỏ tách biệt, và rồi họ có thể trải nghiệm một loại cảm giác mà đại đa số người bình thường không thể trải nghiệm được.

Đến Denver, Alexander đã ở đó chờ sẵn.

Alexander thực sự vô cùng nôn nóng.

"Trạng thái hiện tại của cậu có thể tới trường bắn không? Có cần nghỉ ngơi chút nào không?"

Thực ra Cao Dương cũng có chút không kiên nhẫn nổi.

"Không vấn đề gì! Đi luôn bây giờ!"

Vừa nói xong, Alexander mới vội vã bắt tay Cao Dương một cái, ngay sau đó liền thúc giục: "Lên xe thôi, chúng ta tới trường bắn ngay đây."

Jack và Thôi Bột đều chưa tới, Alexander dẫn theo hai người khác tới, mà nhìn hai người đó, Cao Dương thấy một người trông rất quen mắt, chắc cũng là người của đội Cực Quang. Chỉ có điều ngoài Alexander ra, Cao Dương không quen thân với những thành viên khác của lính đánh thuê Cực Quang, nên cũng không chào hỏi.

Lên xe, Alexander tự mình ngồi vào ghế lái, rồi vội vã nói: "Công Dương! Tôi đã tạo ra một khẩu súng trong mơ thực sự, Jack đã đưa ra một số gợi ý, nhưng công việc thiết kế chủ yếu vẫn là tôi hoàn thành."

Cao Dương cười nói: "Cậu đã nói rất nhiều lần rồi, súng đâu?"

"Ở trường bắn, Jack và mọi người đang bắn thử, hiện tại chúng tôi chỉ mới làm ra một khẩu mẫu đạt yêu cầu."

"Chế tạo khó lắm sao?"

"Đúng vậy, vấn đề chính là cần Jack bắt đầu làm từ linh kiện, mọi thứ cực kỳ tốn thời gian. Tôi không hề nói quá đâu, dùng linh kiện loại bỏ để lắp ráp một khẩu súng thì là súng rất tốt rồi, nhưng để đạt được yêu cầu của tôi thì vẫn chưa đủ."

"Tình hình bắn thử thế nào?"

Alexander khởi động xe, nghe thấy câu hỏi của Cao Dương, anh không vội sang số mà lại lộ vẻ mặt đắng cay: "Người của chúng tôi đều đã thử qua cả rồi, sau đó tôi còn mời Rick Hall, Tim Limando, Mark Bessler, Mix Beckman..."

"Khoan đã, những người này tôi chưa từng nghe qua..."

Alexander sang số, rồi có chút chán nản nói: "Đều là những tay súng nổi tiếng, quán quân bắn súng, bậc thầy bắn tỉa tầm xa, cậu chưa nghe nói tới sao? Tóm lại họ là tất cả những tay súng đủ trình độ mà tôi biết."

"Kết quả thế nào? Được rồi, câu hỏi này thừa quá."

Alexander thở dài nói: "Có tốt có xấu, nhưng loại tốt nhất cũng còn kém mục tiêu dự kiến của tôi rất nhiều, rất rất nhiều."

"Vấn đề chủ yếu nằm ở đâu?"

"Tốc độ bắn nhanh thì độ chính xác không đủ, đủ chính xác thì tốc độ bắn lại không nhanh."

Cao Dương nhíu mày: "Có chút chung chung quá, bây giờ có thể cho tôi biết số liệu cụ thể được chưa."

Alexander thở hắt ra, rồi nói với vẻ kiêu ngạo: "Tôi nói có thể cậu không tin, nghe cho kỹ đây, cự ly bắn giới hạn là một ngàn năm trăm mét, đường kính tản mát khoảng ba mươi centimet."

Cao Dương có chút kinh ngạc, nhưng chưa tới mức không thể tin nổi, bởi vì đây là mức bình thường của đạn .338LM đỉnh cấp.

Alexander tiếp tục nói: "Rất nhiều chỗ không thể dùng số liệu để định lượng, lý do tôi kiên quyết đợi cậu tới mới nói, là bởi vì chỉ có khi cậu thực sự cầm súng lên, và đích thân bắn thử mới có thể hiểu được."

Sau khi xe chạy, Alexander hơi phiền muộn nói: "Bây giờ tôi rất tức giận, vì tất cả mọi người đều cho rằng tôi đang chém gió, họ không tin khẩu súng đó tốt như tôi nói. Tôi cần phải chứng minh bản thân, chứng minh khẩu súng của mình! Cho nên tôi nhất định phải thắng cuộc cá cược này!"

Cao Dương lập tức hỏi: "Cá cược?"

Alexander gật đầu, rồi vẻ mặt sa sầm nói: "Bây giờ không phải vấn đề tôi muốn chứng minh bản thân nữa, mà là liên quan đến danh dự của xưởng súng Alexander, liên quan đến danh dự của xưởng chế tạo của Jack. Tôi không thích bị người ta chế nhạo, cực kỳ không thích, nên tôi đã cá cược với người ta, tiền cược là một đô la!"

Cao Dương cười: "Cá cược một đô la, ha ha, với ai?"

Alexander sa sầm mặt nói: "Max Bradley."

Cao Dương nhún vai: "Không quen."

"CEO của công ty vũ khí Remington!"

Cao Dương suýt chút nữa cắn phải lưỡi mình, rồi anh lớn tiếng nói: "CEO của công ty Remington?"

Alexander thở ra một hơi, bực dọc nói: "Dĩ nhiên chúng tôi phải thử nghiệm khẩu súng đó trước, kết quả kiểm tra độ tản mát khi bắn cố định rất tốt, kiểm soát độ giật cực nhỏ, mọi thứ hoàn hảo không tì vết, cho nên tôi đã khoe khoang một chút trên Twitter, với tư cách là ông chủ công ty vũ khí Alexander. Sau đó! Max Bradley chế nhạo tôi!"

Cao Dương vội hỏi: "Cậu đã nói gì?"

Alexander hạ thấp giọng: "Tôi nói, Alexander số 1 ra đời, từ giây phút này trở đi, các loại súng bắn tỉa và súng thiện xạ trên thị trường đều có thể đào thải được rồi, sau đó tôi đính kèm ảnh của khẩu súng đó."

Cao Dương ngây ngốc nói: "Câu này của cậu quả thực hơi quá rồi."

Alexander ngượng ngùng nói: "Tôi chỉ là quá phấn khích thôi."

"Rồi sao nữa?"

"Rồi Max Bradley dùng thân phận CEO của Remington để bình luận, hắn nói trên Twitter của tôi rằng Remington vừa tung ra một mẫu súng có thể bắn hạ mặt trăng, yêu cầu duy nhất là phải đợi đến ngày trăng tròn. Sau đó hắn lại đăng một bình luận nữa, nói chém gió thì hắn cũng biết, hơn nữa còn giỏi hơn tôi, hắn chế nhạo tôi!"

Cao Dương dở khóc dở cười: "Vậy đây là một cuộc khẩu chiến trên mạng?"

Alexander bực mình nói: "Không phải! Đây là cuộc chiến danh dự của tôi! Tôi và hắn mỉa mai qua lại trên Twitter rất lâu, sau đó tôi chán ngấy rồi, tôi quyết định dùng sự thật để khiến hắn câm miệng, thế là tôi cá với hắn một đô la, kẻ thua cuộc phải xin lỗi đối phương trên Twitter, kết quả..."

"Kết quả cậu thảm rồi."

Alexander thở dài, xoa xoa trán nói: "Tôi quả thực đã rơi vào tình cảnh khó khăn, bây giờ là cuộc chiến danh dự của công ty vũ khí Alexander. Này anh bạn, tất nhiên đây không phải vấn đề một đô la, cũng không phải vấn đề thể diện của tôi và Max. Bây giờ cuộc cá cược của chúng tôi là sự kiện lớn mà mọi người đều quan tâm, cậu nên lên Twitter của tôi mà xem, đây là sự kiện tiêu điểm đấy."

Cao Dương búng tay, cười nói: "Thắng thì Max miễn phí quảng cáo cho cậu, giúp công ty và súng của cậu nổi tiếng và thu lợi. Thua thì coi như tiêu tùng, mặc dù chỉ là vấn đề danh dự, nhưng tôi đoán cậu chắc chắn không còn mặt mũi nào tiếp tục mở công ty nữa, có phải vậy không?"

Alexander cười khổ một cái, gật đầu nói: "Đúng vậy, chính là như thế."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2488
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.