Poole
Ngày 5 -12:06 chiều
Poole hiếm khi đụng tới đồ uống có cồn. Thậm chí anh còn chẳng thể nhớ nổi lần cuối cùng mình uống một chai bia là khi nào, chứ chưa nói đến thứ gì đó mạnh hơn. Thế nhưng khi anh bước ra khỏi phòng thẩm vấn với Bishop vài giờ sau khi vào, anh thấy cần phải uống cái gì đó. Ly đúp, hay uống nguyên một chai. Ý tưởng quên hết về vụ này đi, dù chỉ trong phút chốc, thật quá quyến rũ.
Nash gặp anh trong tiền sảnh và nhanh chóng thì thầm vào tai anh. “Hãy cẩn thận những gì anh nói quanh cha Warnick này. Suốt từ lúc nãy đến giờ anh ta cứ gọi điện suốt, tường thuật tại chỗ cho ai đó. Tôi không rõ anh ta đang nói chuyện với ai - anh ta rất thận trọng không nói tên người kia ra. Anh ta đã đề nghị văn phòng thông tin liên lạc xin bản sao cuộc thẩm vấn này, tôi bảo anh ta rằng phải lấy bản sao từ chỗ anh - rằng đây là vụ án liên bang, vân vân. Nhưng tôi không rõ nói vậy có giúp được gì không.”
“Hurless đã gọi chưa?”
Nash trợn tròn mắt. “Mới chỉ một tá cuộc thôi. Tôi đã nói với ông ta là anh đang ở trong kia với Bishop. Ông ta muốn anh gọi cho ông ta ngay sau khi bước ra ngoài.”
Nash cố gắng trả cho anh điện thoại của mình nhưng Poole không lấy. Anh bảo: “Chưa được đâu. Và anh vẫn chưa nhắn lại cho tôi cái tin đó.”
Khi anh dợm bước qua một viên cảnh sát vào trong phòng theo dõi, Nash đặt tay lên lồng ngực anh chặn anh lại. “Anh biết mọi thứ thằng cha đó vừa nói là vớ vẩn cả, đúng không?”
Poole không biết nên tin cái gì, anh chẳng còn tin cái gì nữa.
Khoảnh khắc anh bước vào phòng theo dõi, Warnick lập tức áp sát. “Anh cần phải gọi cho giám sát viên của anh, Đặc vụ Toàn quyền Hurless. Anh được lệnh phải cung cấp bản sao cuộc thẩm vấn đó cho tôi.”
“Ai ủy quyền cho anh thế?”
“Không phải việc của anh.” Warnick đáp. “Đã có lệnh nằm trên bàn của sếp anh và anh được lệnh phải thi hành nó ngay lập tức.”
Nash trừng mắt nhìn người đàn ông. “Văn phòng thị trưởng làm gì có thẩm quyền cấp lệnh trong cuộc điều tra liên bang.”
“Không có ai nói lệnh này bắt nguồn từ văn phòng thị trưởng. Và xét đến chuyện anh đang sắp bị đình chỉ, Thanh tra, tôi không rõ ngay lúc này anh có nên gây ô nhiễm không đấy.” Warnick nói với anh ta.
Nash hắt xì.
Anh ta chẳng buồn che mũi hay miệng, thực ra, Poole hoàn toàn chắc chắn anh ta đã cố tình bước thêm một bước đến gần hơn chỗ Warnick rồi mới hắt hơi. Anh ta còn hắt xì thêm lần nữa.
Warnick lảo đảo lủi vào góc phòng. “Chuyện quái gì vậy hả Thanh tra?”
“Xin lỗi nhé.” Nash đáp, chùi mũi bằng ống tay áo khoác. “Tôi nghĩ mình chắc dính phải con bọ nào đấy rồi. Có thể tôi dính tại nhà của Upchurch.”
Warnick trợn tròn mắt. “Anh phải được cách ly chứ!”
“Tôi sẽ đi kiểm tra ngay sau khi chúng ta xong việc ở đây.” Nash nói. “Hừm. Có thể cả anh cũng đi kiểm tra luôn thể. Cẩn tắc vô áy náy.”
Warnick quay ngoắt đầu sang phía Poole, mặt anh ta đỏ lựng. “Bản sao của cuộc thẩm vấn, ngay bây giờ.”
Poole thở dài đánh thượt rồi quay sang viên sĩ quan thông tin liên lạc ngồi lặng lẽ suốt từ nãy. “Cậu có thể cho tôi một bản sao được không?”
Cậu ta vươn tay sang phía chiếc CPU từ bộ máy tính để bàn, nhấn vào nút nhả trên ổ đĩa CD-ROM, lấy chiếc đĩa trên khay ra rồi trao cho Poole. “Đã xong.”
“Anh không thể đưa cho ông ta cái đĩa này được.” Nash nói.
“Tôi sẽ đưa nếu đó là lệnh.” Poole nói với anh ta. “Nhưng cho đến lúc này, tôi vẫn chưa nhận được mệnh lệnh nào hết.” Anh dợm quay ra cửa với cái đĩa trên tay. “Ngay bây giờ, tôi cần phải thảo luận chuyện này với Thanh tra Porter.”
Warnick bước lên cố gắng chặn anh ở cửa. “Anh điên à? Anh không thể chia sẻ nó với Porter! Không được chia sẻ trước khi chúng tôi trình nó cho các cơ quan có thẩm quyền xem. Ít nhất chúng tôi cần phải kiểm tra các cuốn băng tại phòng thí nghiệm, bất kỳ việc gì chúng tôi có thể làm để chứng thực. Chúng ta cần thẩm vấn Porter và…”
Poole ngắt lời - trước tiên chỉ vào chính mình rồi chỉ vào Warnick. “Anh và tôi không ở trong vị thế “chúng ta” đâu nhé. Tôi vẫn chưa rõ tại sao anh lại có mặt ở đây. Tránh ra, bằng không tôi sẽ buộc tội anh đang gây cản trở cuộc điều tra liên bang đấy.”
Warnick ban đầu không chịu tránh ra nhưng rồi anh ta lắc đầu, bước sang bên trái rồi lại quay số điện thoại. Quay ra tiền sảnh, Nash túm chặt vai Poole. “Hãy cho tôi vào trong đó cùng anh. Anh ấy sẽ nói chuyện với tôi.”
“Không đời nào.” Poole lắc đầu. “Những gì tôi nói lúc trước vẫn còn giá trị. Chừng nào nhóm của anh còn bị xem là mối nguy hiểm tiềm tàng, chừng đó chúng tôi vẫn phải giữ khoảng cách với anh. Đặc biệt là bây giờ với cuốn băng kia sắp được lưu hành.”
“Anh cho tôi vào điều tra hiện trường tội ác còn gì.” Nash nói rõ.
“Với các đặc vụ liên bang ở hiện trường và tôi trên điện thoại hướng dẫn cho anh. Chuyện đó khác. Nhóm của tôi lập văn bản và thu thập toàn bộ bằng chứng, chứ không phải Sở Cảnh sát Chicago. Anh chỉ có mặt tại đó như một chuyên gia khẳng định những sự tương đồng với các vụ khác mà thôi. Tôi có vài kế hoạch khác để lựa chọn ở đó nhưng không nhiều. Nói thẳng nhé, anh sẽ hữu ích hơn đối với tôi nếu ngay bây giờ chỉ đóng vai trò quan sát thôi. Cho đến khi chúng tôi hiểu được chuyện gì đang diễn ra. Vào lúc nào đó, có thể tôi sẽ cần anh can thiệp, nhưng giờ thì chưa.”
Nash miễn cưỡng gật đầu, bước vào phòng theo dõi phía bên kia hành lang.
Poole hít một hơi sâu rồi mở cánh cửa dẫn vào phòng thẩm vấn.
Porter cắm mặt vào một trong những cuốn nhật ký, không ngước mắt lên. Ban đầu thì không. Dưới gầm bàn đầu gối bên phải của anh ta gập lại. Chiếc bảng formica trắng họ mang vào lúc nãy giờ dày đặc chữ là chữ, có cả vài bức phác thảo, bố cục một ngôi nhà. Ấm cà phê đã cạn sạch, cũng như cốc cà phê của anh ta.
Poole ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh ta, cũng chính là cái ghế anh từng ngồi lúc trước. “Muốn dùng thêm cà phê không Sam?”
Không rời mắt khỏi một trong các cuốn nhật ký, Porter đáp. “Hắn đã quen biết Libby Mclnley. Chị gái của Barbara Mclnley. Anh có biết thế không? Hắn được đưa vào trại trẻ mồ côi nào đó sau khi xảy ra các sự kiện ở nhà hắn.”
“Nhà Finicky dành cho những đứa trẻ bất kham.” Poole nói.
Lần này, Porter đã ngước mắt lên. “Anh biết à?”
“Nó được viết trên tấm bảng bằng chứng của anh.”
Porter gật đầu. “Vincent Weidner đã ở đó. Paul Upchurch…” Anh ta đứng dậy, bước đến bên tấm bảng. “… Cả hai cô bé này nữa… Kristina Niven và Tegan Savala. Anh cần phải tìm kiếm tên của chúng, có thể có liên quan đấy. Có cả vài thằng bé cũng ở đó, tôi vẫn đang cố gắng nhận diện chúng. Trước khi vào trại trẻ này, Bishop được giữ tại một nơi có tên là Trung tâm Điều trị Camden. Anh sẽ muốn lôi ra bất kỳ hồ sơ nào họ có về hắn từ đó. Đấy là cơ sở y tế nếu anh cần có lệnh khám xét, tuy nhiên tôi không thể hình dung có thẩm phán nào lại từ chối anh.”
“Sam, anh có thể cho tôi biết chút gì về Phòng Thí nghiệm Montehugh không?”
Porter nhíu mày một giây rồi nhìn lên bảng. “Anh nói đúng, nên bổ sung thêm nó trên bảng này.” Tìm thấy một chỗ trống ở góc trên cùng bên phải, anh ta liền nguệch ngoạc cái tên này dưới đề mục Những Địa Điểm Cần Lưu Tâm.
“Anh biết gì về nó?”
“Đó là nơi Bishop nói hắn có được virus. Anh đã xác nhận chưa? Nếu không chúng ta cần phải xác nhận. Ít nhất họ có thể cho ta biết hắn có trong tay bao nhiêu con virus.”
“Bishop bị tóm rồi.”
Phải mất một lúc Porter mới ngấm được những từ này. Khi đã hoàn toàn hiểu, anh ta quay lại bàn rồi ngồi thụp xuống ghế. “Lúc nào?”
“Khoảng chín rưỡi sáng nay, hắn tự nộp mình vào tay Nash tại một tòa nhà bỏ hoang nào đó ở khu buôn bán kinh doanh.”
“Hắn tự nộp mình à? Mẹ hắn có ở cùng hắn không? Là tòa nhà nào?”
“Tại sao chuyện ấy quan trọng vậy?”
“Có phải là Khách sạn Guyon không?”
Poole lắc đầu. “Không, không phải Guyon. Mà là 426 McCormick. Không thấy người phụ nữ nào tự xưng mình là Sarah Werner.”
Porter đứng dậy, viết địa chỉ này phía dưới dòng Montehugh. “Tôi không biết cái địa điểm này có ý nghĩa gì không, nhưng tốt nhất là cứ lưu nó lại đề phòng. Chúng ta cũng cần phải tìm cả bà ta nữa. Bà ta không thể đi xa được.” Đôi mắt anh ta mở to và hỏi câu hỏi tiếp theo như thể não bộ của anh ta đang làm việc sau một lúc trì hoãn. “Hắn có đưa cho anh mấy con virus còn lại không? Có nói với anh chúng ở đâu không?”
Poole không trả lời, ban đầu thì không, vì anh không rõ nên trả lời câu này thế nào. Anh quyết định nói thật. “Bishop bảo rằng anh giữ chúng.”
Nếu thông tin này khiến Porter bị sốc thế nào đó, nó cũng không hiện lên mặt anh ta. “Cái gì?”
“Hắn nói anh đã đột nhập vào Montehugh và ăn cắp virus, chứ không phải hắn.”
Porter mỉm cười, trông như thể anh ta sắp cười phá lên. “Điên rồ quá. Tại sao tôi lại ăn cắp virus chứ?” Anh ta đứng dậy, nụ cười vẫn nở trên mặt. “Hắn có ở đây không? Có trong tòa nhà này không? Anh mang hắn đi đâu rồi?”
“Ngồi xuống, Sam. Tôi cần cho anh xem một thứ.” Lần này, chính Poole là người đứng dậy. Anh bước đến bên chiếc ti vi trong góc phòng, đặt chiếc đĩa vào trong ổ đĩa DVD. Dùng điều khiển từ xa, anh bật ti vi lên.
Sam bất động.
“Ngồi yên nhé, Sam.”
Gương mặt Bishop choán hết màn hình, Porter vẫn ngồi.