Nash
Ngày 5 - 5:12 chiều
Chữ viết tay màu đen, những chữ viết hoa cỡ lớn viết nguệch ngoạc lên miếng vữa bằng loại sơn đã phai màu và sứt mẻ. Nash chưa từng thấy thứ gì như thế này nhưng anh biết chính xác chúng là gì. Kẻ nào đó đã bóc chúng ra khỏi những bức tường của một căn nhà bỏ hoang trên phố 41, cũng là căn nhà nơi đặc vụ Diener bị giết. Trong khi Anson Bishop ẩn náu bên kia phố.
Poole đã viết lại tin nhắn từ trí nhớ lên một trong các tấm bảng trắng trong Phòng Tác chiến.
Họ đã cho rằng Bishop không muốn đoạn tin nhắn được tìm thấy vì lý do nào đó, nên bóc chúng ra khỏi tường sau khi giết Diener. Trong đoạn phim mờ sáng hôm nay, Bishop đã nói rằng Porter đã giết Diener, có nghĩa là anh ấy đã bóc các miếng vữa ấy đi… rồi giấu chúng ở đây ư?
Ngay cả nếu Sam có làm thế thật, vậy tại sao anh ấy lại giấu chúng trong căn hộ của chính mình?
Chúng được cài vào đây. Chắc phải thế.
Thế thì tại sao Sam lại trả tiền mặt cho Upchurch?
Nash bày bốn miếng vữa hình vuông trên sàn nhà. Miếng đầu tiên viết rằng:
Bởi tôi chẳng dừng chân vì Thần Chết
Nên ân cần Người dừng lại vì tôi.
Cả cỗ xe chỉ vẻn vẹn hai người
Cùng Bất Tử.
Miếng thứ hai viết rằng:
Luận ý nghĩa sống chết
Cứ xem nước và băng
Nước đông kết thành băng
Băng tan lại về nước
Có chết tất có sinh
Sinh ra rồi phải chết
Băng - nước chẳng hại nhau
Sống - chết mãi song hành.
Miếng thứ ba có bài thơ ngắn hơn:
Trở lại Nhà xưa, ta quay về chốn cũ
Níu kéo mà chi những ảo vọng một thời
Nào có đâu xa, ẩn trong từng khoảnh khắc
Là những niềm vui ngỡ đã mất giữa đời.
Từ đại dương xanh nơi khởi nguồn cái chết
Sự sống trào tuôn tựa mật ngọt của trời
Trong sinh có tử, trong tử tất có sinh
Sao phải sầu bi, nào có gì đáng sợ?
Chim vẫn hót vang khúc ca hằng bất tử!
Ngày lại sang đêm như dòng triều Vĩnh Cửu
Dìu dặt phủ lên khắp nơi chốn tinh cầu.
Như Poole còn nhớ lại, mấy từ sau đây được gạch dưới:
Băng
Nước
Sự sống
Cái chết
Nhà
Sợ hãi
Tử thần
Họ tưởng rằng mình đã hiểu ý nghĩa - Upchurch đã đặt xác các nạn nhân của gã trong băng, dưới mặt nước sau khi dìm chết họ nhiều lần trong bể nước muối, dưới tầng hầm nhà gã. Theo những gì họ biết được từ hai nạn nhân sống sót, gã đang cố gắng tìm hiểu xem liệu họ có trông thấy gì không sau khi chết, sau khi gã đã mang họ quay về. Poole cảm thấy đó là lý do tại sao từ chết được gạch dưới hai lần. Tất cả những từ được gạch dưới đều phù hợp với giả thuyết của họ ngoại trừ từ nhà. Họ không bao giờ hiểu được ý nghĩa của nó.
Chẳng nội dung nào trong số này giải thích được tại sao một kẻ (hoặc Bishop hoặc Porter) lại phải tốn thời gian bóc những mảng vữa chứa tin nhắn đặc biệt này từ bức tường toàn hình vẽ graffiti, đem đi giấu ở nơi khác. Đặc biệt là sau khi giết chết một đặc vụ liên bang, biết rằng người kia đang đứng ngay bên kia đường.
Còn một điều gì nữa ở đây, một chi tiết họ đã bỏ sót.
Nash chụp ảnh từng tấm vữa rồi gửi cho Clair, Klozowski và Poole cùng tin nhắn Tìm thấy trong căn hộ của Sam. Anh biết rằng họ sẽ hỏi và đến lúc này, anh thấy chẳng có lý do gì để giấu họ nữa. Họ sẽ cùng phân tích sự việc.
Bên trong sống mũi anh lại có cảm giác ngưa ngứa, anh quay đầu ra đằng sau hắt xì. Ba lần liên tiếp, như tràng pháo. Hắt xì xong anh đứng dậy nhìn quanh một lượt căn phòng tìm khăn giấy. Nếu Heather vẫn còn ở đây, anh chắc chắn trong phòng nào cũng có hộp giấy. Nhưng Sam đang chậm rãi chuyển sang cuộc sống độc thân - không có khăn giấy, trên cái giá để khăn giấy trong bếp chẳng có gì ngoài cái lõi bìa các tông trống trơn.
Ngay cả anh chàng độc thân tồi tệ nhất cũng phải trữ sẵn giấy vệ sinh, thế nên Nash bước qua căn hộ vào buồng tắm đối diện phòng ngủ, khi bước đi anh bật đèn.
Anh không nhìn thấy cái xác, ban đầu thì không. Nếu kẻ nào đó không mất thời gian bọc xác trong túi nhựa trước khi dìm trong bồn tắm, có thể anh đã ngửi thấy mùi thối rữa từ căn phòng khác rồi. Muối cũng có thể xóa mùi, hoặc có thể là do cái mũi điếc đặc của anh.