Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1850 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 930
Đáng hận hay đáng thương

❊ ❊ ❊

"Sao em đến nhanh vậy? Chẳng phải vừa nói là đang thu dọn đồ đạc sao, sao nhanh thế đã tới rồi?" Trần Phi hơi ngạc nhiên nhìn Hồ Xảo Nhi, không ngờ cô tới nhanh như vậy.

Hồ Xảo Nhi cười cười nói: "Em đã phải vất vả lắm mới thuyết phục được ông ấy cho em tới, tất nhiên là càng nhanh càng tốt chứ, nhỡ ông ấy đổi ý thì sao? Lúc bảo Hiểu Manh gọi điện là em đã dọn dẹp xong rồi, cúp máy cái là tụi em tới ngay." Hồ Xảo Nhi tò mò nhìn xung quanh, hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì vậy, sao nhiều cảnh sát thế này còn chĩa súng vào các anh?"

Trần Phi cười đáp: "Chỉ là chút chuyện nhỏ thôi. Vốn dĩ anh định giải quyết xong trước khi em đến, không ngờ em tới nhanh quá. Hiểu Manh, cậu qua đây, bảo vệ tốt cô ấy, tránh lát nữa không cẩn thận bị thương nhầm, đợi tôi giải quyết xong việc sẽ đưa mọi người về."

"Vâng." Vương Hiểu Manh cũng không để ý, tình huống trước mắt cậu cũng biết đã xảy ra chuyện gì. Lúc cậu bước vào đã nhìn thấy Hoàng Thiện Hà, Hoàng Thiện Hà rõ ràng cũng nhìn thấy cậu.

Tuy nhiên Vương Hiểu Manh không lên tiếng. Chuyện này Trần Phi tự nhiên có thể giải quyết, nếu để mình ra mặt, mà mình lại không lên tiếng thì việc đường đột xuất hiện chỉ làm hỏng khí thế của Trần Phi mà thôi.

Cậu tuy không ra mặt, nhưng Hoàng Thiện Hà cũng đâu phải kẻ ngốc. Khi Vương Hiểu Manh xuất hiện, Hoàng Thiện Hà liền nhận ra, lập tức biết là hỏng bét rồi. Vương Hiểu Manh là ai? Nói khó nghe một chút thì đó là tiểu bảo tiêu nhà Chủ tịch. Nhưng nói dễ nghe thì đối với lão ta, đó cũng là nhân vật cao không thể với tới.

Nắm giữ sinh sát đại quyền thì hơi quá, nhưng muốn thu thập lão thì nhẹ tựa lông hồng.

Nếu chỉ có một mình Vương Hiểu Manh thì cũng thôi đi, điều thực sự khiến Hoàng Thiện Hà muốn chết chính là người phụ nữ mà Vương Hiểu Manh đưa tới. Người có thể khiến Vương Hiểu Manh đích thân bảo vệ thì còn ai vào đây nữa? Không cần nói cũng biết rồi. Hơn nữa cô ta còn có mối quan hệ vô cùng thân thiết với Trần Phi, mình vừa rồi còn giương oai diễu võ, chẳng phải là tìm chết sao?

Thấy người của mình vẫn đang cầm súng, Hoàng Thiện Hà vội vàng quát: "Các người là đồ đần à? Còn không mau bỏ súng xuống cho tôi."

Nghe cục trưởng đã nói vậy, đám cảnh sát từng người một bỏ súng xuống. Họ tuy không biết hai người tới đây là ai, nhưng cũng biết chắc chắn là nhân vật mà cục trưởng không thể đắc tội, nếu không đã chẳng kinh hoảng như vậy.

"Ai cho phép các người bỏ súng, bắt người đi chứ!" Hà Đông Bình dường như vẫn chưa nhận thức được chuyện gì đang xảy ra, thấy họ bỏ súng xuống liền gào lên, sau đó quay đầu nói với Hoàng Thiện Hà: "Cục trưởng Hoàng, ông có ý gì?"

"Ông còn hỏi tôi có ý gì, lần này tôi coi như bị hại thảm rồi." Hoàng Thiện Hà cười khổ trong lòng, nói nhỏ: "Không đắc tội nổi đâu, chúng ta đi thôi."

"Không đắc tội nổi? Này ông Hoàng, ông có ý gì thế, có ai mà tôi không đắc tội nổi?" Hà Đông Bình hừ lạnh nói, giọng điệu cũng thay đổi.

Hoàng Thiện Hà trong lòng chửi thầm Hà Đông Bình mù mắt chó, nếu là người khác thì ông còn đắc tội được, chứ vị này là người mà ông đắc tội nổi sao? Trên dưới cả nước e là cũng chẳng có ai dám nói câu đó. Không được, không thể tiếp tục hồ đồ cùng Hà Đông Bình nữa, cứ thế này thì đừng nói chuyện thăng chức vô vọng, e là phút chốc có thể bị cách chức tới cùng luôn.

Cha của Hà Đông Bình tuy lợi hại, nhưng dù lợi hại đến đâu cũng không bằng Chủ tịch. Nghĩ tới đây, Hoàng Thiện Hà vội vàng bước về phía Trần Phi, thái độ khiêm nhường cười làm lành nói: "Hiểu lầm, hiểu lầm cả rồi. Sớm biết thân phận của ngài thì dù thế nào tôi cũng không dám càn rỡ như vậy. Ngài đại nhân đại lượng đừng chấp nhất với tôi, tôi lập tức đưa người về ngay, quay đầu tôi mời ngài ăn bữa cơm coi như tạ lỗi, ngài xem có được không?"

Chết lặng!

Hà Đông Bình tức giận mắng: "Ông Hoàng, ông có ý gì, cố tình phá đám tôi phải không?"

"Đồ đần!" Hoàng Thiện Hà chửi thầm trong lòng. Lão tử đường đường là cục trưởng đã hạ mình xin lỗi rồi mà mày vẫn không hiểu người này không thể đắc tội sao? Bình thường cũng thông minh lắm mà, sao hôm nay lại ngốc thế.

Kỳ thực cũng không phải Hà Đông Bình ngốc, chủ yếu là một là không muốn mất mặt trước Sách Phỉ Nhã, hai là hắn thực sự có biết Hồ Xảo Nhi. Thân phận địa vị của Hồ Xảo Nhi không phải thứ hắn có thể tiếp cận, thêm nữa trước kia Hồ Xảo Nhi hay ốm đau, sau này lại rất ít khi ra ngoài, cơ hội quen biết lại càng ít hơn.

Cho nên Hà Đông Bình tưởng chỉ là có chút lai lịch, cho nên mới khiến Hoàng Thiện Hà lập tức quay giáo, chứ không hề nghĩ tới hướng quá cao. Nếu như hắn biết Hồ Xảo Nhi trước mắt này có thân phận gì, e là thái độ còn khiêm nhường hơn cả Hoàng Thiện Hà ấy chứ.

Trần Phi cười đáp: "Mắt ông cũng tinh đấy, sao, giờ biết không đắc tội nổi rồi à? Vừa nãy chẳng phải còn muốn tống chúng tôi vào đồn, còn nói chúng tôi tập kích cảnh sát sao?"

"Hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm thôi, tôi làm sao dám chứ." Hoàng Thiện Hà vội vàng nói.

"Thôi bỏ đi, tôi cũng không muốn ỷ thế hiếp người, nếu không thì ngay từ đầu tôi đã phơi bày thân phận rồi. Nhưng vì giờ ông đã biết rồi thì thôi vậy, dẫn người của ông đi đi, tôi coi như hôm nay chưa từng xảy ra chuyện gì. Nếu lần tới còn để tôi bắt gặp ông không phân biệt đúng sai phải trái, tôi sẽ cân nhắc đổi một cục trưởng khác."

"Vâng vâng vâng, vậy không biết khi nào ngài có thời gian, tôi có thể mời ngài một bữa cơm không?" Hoàng Thiện Hà thở phào nhẹ nhõm, nhưng không dám lơ là cảnh giác, ai biết được liệu có tìm cách gây phiền phức cho mình sau lưng không, hơn nữa nếu ngay cả một chút biểu hiện cũng không có thì mình cũng quá không biết làm người rồi.

Tất nhiên trong lòng Hoàng Thiện Hà vẫn có ý đồ, chính là muốn xem có thể leo lên cành cao là Trần Phi này không.

Nếu như có thể leo lên được, việc này còn hữu dụng hơn nhiều so với việc lấy lòng Hà Đông Bình này nọ.

Trần Phi vốn dĩ chẳng có hứng thú ăn cơm cùng ông ta, nhưng nghĩ lại sau này công việc kinh doanh mình cần làm còn nhiều, tiếp xúc một chút vẫn tốt hơn, nên gật đầu đồng ý. "Anh ta tên Mã Xuân Song, tôi nghĩ ông chắc biết, khi nào định xong thời gian cứ bảo cậu ấy thông báo cho tôi là được."

"Được, vậy tôi đi trước đây." Hoàng Thiện Hà gật đầu cười với Mã Xuân Song, rồi gọi đội cảnh sát rời đi. Trong chớp mắt, người của đội cảnh sát đã đi sạch không còn một mống, chỉ còn lại mỗi Hà Đông Bình.

Mã Xuân Song có cảm giác lâng lâng!

Hoàng Thiện Hà là ai cậu biết rất rõ, bình thường mình muốn lấy lòng còn chưa chắc đã lấy lòng được, giờ lại vì một câu nói của Trần Phi mà đối với mình khách khí như vậy, cảm giác này thật quá sảng khoái. Nhưng sảng khoái thì sảng khoái, Mã Xuân Song không vì thế mà đắc ý quên hình, bởi vì tất cả những điều này đều là nhờ Trần Phi.

Cậu hiện tại càng thêm khâm phục Trần Phi.

Đồng thời cậu cũng rất hứng thú với người phụ nữ tên Xảo Nhi bên cạnh này, rốt cuộc cô ấy là ai mà vừa lộ diện, chẳng nói một lời nào đã khiến Hoàng Thiện Hà sợ hãi đến mức này, ngay cả Hà Đông Bình cũng không thèm để vào mắt. Tuy nhiên cậu chỉ tò mò chứ không dám hỏi, cậu hiểu rất rõ cái gì nên hỏi cái gì không nên hỏi.

"Trần Phi, khi nào mới đi được đây?" Hồ Xảo Nhi ngồi bên cạnh có chút sốt ruột hỏi.

Trần Phi cười đáp: "Sắp rồi, đợi anh nói chuyện tử tế với công tử thị trưởng này một chút, tiện thể để gã đang nằm trên đất kia mang hợp đồng khu đất tới, tụi mình là có thể đi rồi."

"Công tử thị trưởng? Anh ta đắc tội gì với anh?" Hồ Xảo Nhi tò mò hỏi.

Trần Phi bĩu môi: "Cũng không có gì, chẳng qua người của hắn đánh người của anh, anh qua đây đòi lại công bằng tiện thể giải quyết vấn đề, kết quả người của hắn lại gọi hắn tới đòi lại công bằng. Thằng nhãi này cũng chẳng có bản lĩnh gì nên lại gọi tên cục trưởng vừa nãy tới. Vốn dĩ anh còn muốn xem hắn còn gọi được ai tới nữa, ai dè, em vừa tới là tên cục trưởng đó sợ chạy mất dép luôn."

"Em đâu có quen hắn?"

"Em không quen hắn, nhưng hắn quen em là được rồi." Trần Phi cười cười, tiện tay chỉ vào Hà Đông Bình nói: "Đáng tiếc là tên này hình như không nhận ra em, giờ vẫn chưa hiểu rõ tại sao tên cục trưởng vừa nãy lại chạy, có lẽ vẫn đang tức tối hoặc là đang đắn đo xem gọi ai tới để giương oai diễu võ đây."

Hà Đông Bình lúc này quả thực đang nghĩ đến vấn đề này, chỉ là không phải đang nghĩ xem gọi ai tới, mà hắn đang nghĩ người phụ nữ này rốt cuộc có thân phận gì, Trần Phi rốt cuộc có thân phận gì.

"Này, anh là con trai thị trưởng đúng không? Tôi cũng không muốn nói nhảm với anh quá nhiều, đất đai gì đó thì mau chóng mang ra đây, nếu không thì bảo bố anh tới đây, tôi đích thân nói chuyện với ông ấy." Hồ Xảo Nhi không muốn lãng phí thời gian vào việc này, tuy bình thường cô không mấy khi dựa dẫm vào thân phận, nhưng lúc này Hồ Xảo Nhi muốn Trần Phi giải quyết xong việc để còn về biệt thự.

"Cô là ai?" Hà Đông Bình có chút khó chịu hỏi. Khẩu khí lớn thật, lại còn dám bảo cha mình tới đàm phán với cô ta.

"Hồ Xảo Nhi." Hồ Xảo Nhi cũng không giấu giếm.

"Hồ Xảo Nhi? Chưa nghe bao giờ, nhà cô làm gì?" Hà Đông Bình không có ấn tượng gì.

Hồ Xảo Nhi có chút tức nghẹn, chuyện này biết nói sao đây? Lẽ nào bảo bố tôi là Chủ tịch à?

Trần Phi cười đáp: "Cậu đúng là ngốc một cách đáng yêu. Người ta nói kẻ đáng hận tất có chỗ đáng thương, câu này quả thực không sai. Cậu không biết tên cô ấy cũng không sao, cậu có thể hỏi cha cậu. Nếu cha cậu mà cũng không biết nữa, vậy thì coi như tôi chưa nói gì đi."

Nghe vậy Hà Đông Bình có chút nghi hoặc, lẽ nào người phụ nữ này thực sự có lai lịch ghê gớm gì? Nghĩ một hồi, Hà Đông Bình vẫn cảm thấy gọi một cuộc điện thoại thì ổn thỏa hơn.

Lấy điện thoại ra, Hà Đông Bình gọi cho cha mình.

Điện thoại đổ chuông mấy tiếng rồi kết nối, trong điện thoại truyền đến một giọng nói thiếu kiên nhẫn. "Có chuyện gì nói nhanh đi, bố đang họp đây."

"Bố, con muốn hỏi bố, bố có từng nghe qua cái tên Hồ Xảo Nhi chưa?" Hà Đông Bình hỏi.

"Hồ Xảo Nhi? Chưa nghe qua, sao thế?" Cha của Hà Đông Bình buột miệng đáp.

"Ồ, không có gì ạ." Hà Đông Bình thở phào nhẹ nhõm nói: "Vậy bố cứ bận việc đi ạ."

"Lạ lùng thật." Cha của Hà Đông Bình lầm bầm một câu, rồi cúp máy.

Hà Đông Bình cười ha hả nói: "Suýt nữa bị các người lừa, may mà tôi gọi một cuộc điện thoại, bố tôi bảo rồi, chưa từng nghe qua cái tên này."

Trần Phi, Hồ Xảo Nhi, thậm chí bao gồm cả Vương Hiểu Manh đều ngẩn người.

Thật... thật sự chưa từng nghe qua?

Người ta vẫn nói hổ phụ sinh hổ tử, câu này quả không sai. Có đứa con não tàn thế này, có ông bố hồ đồ cũng là chuyện rất bình thường.

Đường đường là thị trưởng kinh thành, vậy mà ngay cả tên con gái của Chủ tịch cũng chưa từng nghe qua, e là chẳng còn ai hồ đồ hơn ông ta nữa rồi nhỉ?

Trần Phi cảm thấy nếu cứ theo tư duy bình thường để giải quyết việc này thì e là không dễ dàng gì, hay là dùng vũ lực giải quyết vậy, lấy đức phục người mà, đã không dùng đức phục được người, thì đành phải dùng nắm đấm vậy.

Ngay đúng lúc này... điện thoại của Hà Đông Bình reo lên.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:913
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.