Hàn Môn Kiêu Sĩ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3215 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 519
Tiểu Biệt Thắng Tân Hôn.

❊ ❊ ❊

Mặc dù đã đi xa hai mươi ngày nhưng khi về nhà Lý Diên Khánh cũng không quá vui vẻ. Kết quả lần kiểm tra này khiến cho hắn vui không nổi.

- Có vẻ như tâm trạng phu quân không vui lắm?

Khi ăn cơm, ái thiếp Tư Tư lo lắng hỏi thăm.

- Không có gì, chắc là hơi mệt thôi, nghỉ ngơi một hai ngày là được.

Lý Diên Khánh miễn cưỡng cười cười, bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch.

Hổ Thanh Nhi lại đứng dậy rót cho hắn một chén:

- Ta biết. Là tên khốn Lữ Phương kia. Nếu ta nhìn thấy y, chắc chắn không tha cho y.

- Thanh Nhi quen biết Lữ Phương lắm sao?

- Đương nhiên quen rồi. Cha còn từng dạy võ cho y nữa. Có điều y và Lô Tuấn Nghĩa quan hệ còn tốt hơn. Ta còn tưởng y đồng ý chiêu an, ai ngờ y lại chạy tới núi Thái Hành làm cướp.

- Đúng rồi, tình hình Tống Giang thế nào rồi?

Đột nhiên Lý Diên Khánh sực nhớ ra chuyện quan trọng này.

Hổ Thanh Nhi che miệng cười:

- Ta còn tưởng đại ca quên rồi cơ!

- Làm sao ta quên được? Chỉ là nhất thời bẵng đi thôi. Mau nói tình hình.

- Tình hình cụ thể muội không rõ lắm, chỉ nghe nói y tụ tập hơn ngàn bộ hạ cũ ở huyện Vận Thành muốn tạo phản một lần nữa. Kết quả bị Tri Châu Tông Trạch suất quân đánh tan, y dẫn mấy chục tàn binh bỏ chạy. Sau đó thì không biết.

Lý Diên Khánh nhấp một hớp rượu. Hiển nhiên Tống Giang bị mất chức nên lại muốn tạo phản, nhưng y trốn đi mọi chuyện trở nên khá rắc rối rồi.

Hổ Thanh Nhi cười hì hì:

- Nói thật, nghe tin y bị bãi quan, muội vui quá suýt uống say. Mặc dù y không chết, nhưng thân bại danh liệt thế này còn khổ hơn cả chết.

- Này! Hai người các ngươi!

Tư Tư giả bộ hờn giận:

- Có chuyện vui thì không nói, nhất định phải nói mấy chuyện chém chém giết giết không rời miệng, bỏ mặc kệ ta vui vậy cơ.

Lý Diên Khánh vội vàng áy náy dỗ dành:

- Là ta không tốt, lạnh nhạt Tư Tư. Nói ta nghe một chút đi, có chuyện vui gì vậy?

Tư Tư và Hổ Thanh Nhi nhìn nhau, đồng thanh nói:

- Lý gia đã cầu hôn Tào gia!

Lý Diên Khánh chỉ “A!” một tiếng, rồi ngây ra nửa ngày, hơi lúng túng ngại ngần hỏi:

- Sao đã cầu hôn rồi à?

- Hình như phu lang không vui?

Tư Tư cười hỏi.

- Không phải ta không vui, chỉ là quá bất ngờ thôi. Chuyện này…ta nên nói thế nào nhỉ?

Lý Diên Khánh không biết nên giải thích thế nào. Chuyện này hắn còn chưa kịp nói với Tư Tư, chỉ để phụ thân tới bái phỏng Tào phủ một chút, không ngờ phụ thân còn gấp hơn cả mình.

- Tư Tư, sau này ta sẽ nói với nàng.

Tư Tư mỉm cười:

- Thì ra phu lang đang lo lắng cho thiếp. Thật ra đây là chuyện tốt mà! Cưới Uẩn Nương về dù thế nào cũng vẫn hơn mỹ nhân như Phan Thiến Vân nhiều!

Lý Diên Khánh lại có vẻ bất an:

- Sao nàng biết Phan Thiến Vân?

Hổ Thanh Nhi bên cạnh cười đáp:

- Buổi chiều hôm trước, Uẩn Nương đã ngồi trên chính cái ghế đại ca đang ngồi đây này ăn cơm với bọn muội. Đại ca đoán xem làm sao bọn muội biết được?

- A! Nàng ấy đã đến đây?

Lý Diên Khánh lại càng kinh ngạc, không khép nổi miệng.

Tư Tư cười nói:

- Thiếp chỉ muốn gần gũi hơn nên mời nàng tới nhà làm khách. Phu lang sẽ không trách thiếp tự tiện làm chủ chứ!

- Cái này… hiện giờ lòng ta rất loạn, sau này chúng ta hẵng nói chuyện này nhé.

Đêm khuya, sau hồi ân ái, Tư Tư quấn hai tay quanh cổ phu quân, ghé sát vào tai hắn làm nũng hỏi:

- Phu quân có tân phụ, sẽ không lạnh nhạt với thiếp chứ?

- Làm sao lại thế! Người ta nói, vợ không bằng thiếp, ta sẽ chỉ thương nàng hơn thôi.

- Chàng nói thật dễ nghe. Nhan sắc của Uẩn Nương không thua gì thiếp, chàng dám nói không phải ham sắc đẹp của nàng ấy sao?

Lý Diên Khánh vội vàng an ủi nàng:

- Năm xưa ta là một tiểu tử nghèo không xu dính túi, Lý Sư Sư danh chấn thiên hạ lại không ngại vứt bỏ vinh hoa phú quý theo ta, làm sao ta quên được cái ân tình này? Ta thề với trời, đời này tuyệt không phụ nàng.

Tư Tư cảm động, dán sát khuôn mặt lên lồng ngực của hắn, thì thầm:

- Thiếp không muốn nghe thề, thiếp chỉ cần trong lòng chàng có thiếp là mãn nguyện rồi.

Nàng thở dài:

- Nói thật, thiếp không sinh được con, vẫn luôn áy náy, cảm thấy có lỗi với chàng. Thiếp thật lòng hy vọng chàng sớm cưới thê tử, nhưng lại sợ hãn phụ Hà Đông qua cửa. May mà Uẩn Nương thiện lương khoan hậu, không xem thường xuất thân của thiếp. Nếu chàng cưới Phan Thiến Vân kia về, tương lai thiếp chết thế nào cũng không biết.

Lý Diên Khánh cũng biết chuyện không sinh được con vẫn là nỗi đau trong lòng Tư Tư. Chợt hắn nhớ tới Nhạc Phi, liền cười nói:

- Nếu thực sự không sinh được, tương lai Tư Tư có thể nhận nuôi một đứa trẻ. Ta cũng sẽ yêu quý nó.

Tư Tư hào hứng vội vàng cười nói:

- Nếu là nhận nuôi, thiếp muốn nhận nuôi một tiểu nương tử. Thiếp sẽ cho nó làm điệu như công chúa.

- Chuyện này không vội, sau này chúng ta sẽ tiếp tục phấn đấu, cố gắng, tự mình sinh một đứa.

Dứt lời, hắn xoay người, đè Tư Tư xuống. Nàng hờn dỗi đấm bả vai hắn:

- Muốn chết. Hai lần rồi chàng còn muốn nữa!

Sáng sớm hôm sau, Lý Diên Khánh tới Hồng Kiều Bảo Nghiên Trai. Năm mới là thời điểm các cửa hiệu sách ế ẩm, nhưng với các cửa hàng bán đồ làm đẹp như Bảo Nghiên Trai lại là mùa thịnh vượng, doanh số tiêu thụ vượt gấp đôi bình thường. Khó trách được, đến Tết, nữ nhân nào cũng muốn tự thưởng cho mình một chút, đồ trang sức và mỹ phẩm là lựa chọn hàng đầu của họ.

Năm mới năm nay cũng là thời điểm Bảo Nghiên Trai bận rộn nhất, một là đồng thời gây dựng Bảo Nghiên Trai ở Quảng Châu và Thành Đô, tiếp theo đó là mở ra cửa hàng Bảo Nghiên Trai thứ tư ở Kinh thành. Ba cửa hàng trước nằm trên đường Ngự Nhai, Đại Tướng Quốc Tự và Hồng Kiều, cửa hàng thứ tư sẽ được long trọng khai trương ở trung tâm thương nghiệp trên đường Phan Lâu.

Lý Diên Khánh vào trong Hồng Kiều Bảo Nghiên Trai thì gặp Hồng Đại Chí ở trong viện. Hiện giờ Đại Chí đã là cha của hai đứa nhỏ, năm nay đông chủ lại càng thêm nể trọng, giao cho y làm kế toán trưởng Bảo Nghiên Trai, Đại Chí mang lòng cảm ân, lại càng thêm dốc sức cho Bảo Nghiên Trai.

Chương 519.1: Tiểu biệt thắng tân hôn.

- Tiểu đông chủ đi tìm đông chủ phải không? Sáng sớm hôm nay ông ấy đã tới đường Phàn Lâu rồi, có thể sẽ về muộn một chút.

- Đại Chí, năm ngoái Bảo Nghiên Trai làm ăn thế nào?

- Năm ngoái Bảo Nghiên Trai làm ăn tương đương năm kia, nhưng về phương diện khác thì phát triển rất nhanh, nhất là vận tải đường thủy, thuyền hàng tăng tới tám mươi chiếc. Có lẽ tiểu đông chủ còn chưa biết, chúng ta đã có một đội tàu viễn dương rồi!

Lý Diên Khánh khẽ giật mình:

- Từ khi nào vậy?

- Từ mùa hè năm ngoái, đông chủ cùng Trịnh gia hùn vốn, tất cả hai mươi chiếc thuyền lớn, đều là đại hải thuyền năm ngàn thạch. Chúng ta và Trịnh gia mỗi nhà một nửa. Chúng ta lại mua được giao dẫn từ Hương Dược Cục, đi thẳng tới Nam Dương và Nhật Bản chọn mua hương liệu, chở về, coi như trừ thuế má đi giá cả cũng gấp hai ba lần so với hương liệu bán sẵn, vì vậy lợi nhuận của Bảo Nghiên Trai chúng ta càng cao hơn.

- Nhật Bản có hương liệu gì?

- Giáp hưng và long tiên hương của Nhật Bản tốt vô cùng, vận chuyển đến Trung Nguyên lời gấp mấy lần. Mà chúng ta mài hải châu thành phấn trộn vào trong son phấn thành trân châu yên chi, bán cực chạy, cho nên, vẫn cần tới Nhật Bản mua một chút hải châu phẩm chất thấp.

Lúc này, có người ngoài cửa báo:

- Đông chủ trở về!

Lý Diên Khánh quay lại, thấy phụ thân cùng một người đàn ông trung niên mâp mạp đi vào. Người này là Ngô chưởng quỹ, chưởng quỹ của Bảo Nghiên Trai thời kỳ đầu, sau này được điều tới Bảo Nghiên Trai ở Hàng Châu làm quản sự. Sau khi quân của Phương Tịch công chiếm Hàng Châu, Ngô chưởng quỹ lại quay về Kinh thành, làm đại chưởng quỹ ở cửa hàng ở chùa Đại Tướng Quốc. Kể từ năm nay, Lý Đại Khí thăng chức lão làm phó tổng quản Bảo Nghiên Trai. Thực sự một mình Lý Đại Khí quá bận, không chịu nổi.

- Diên Khánh về khi nào vậy?

Thấy con trai về, Lý Đại Khí vui mừng hỏi.

- Con mới về chiều qua. Nếu cha bận thì hôm khác con lại đến.

- Con đừng đi. Cha tìm con có việc.

Lý Đại Khí quay sang dặn Ngô chưởng quỹ:

- Ngươi đi nói với Tề gia, tiền thuê nhà sẽ không thêm một đồng nào. Nếu y muốn lấy lại phòng thì phải chịu tất cả tổn thất từ Bảo Nghiên Trai. Giấy trắng mực đen, ta không sợ kiện với y.

- Ta hiểu. Ta sẽ tới Tề gia ngay, nhất định lo liệu việc này thỏa đáng.

Ngô chưởng quỹ gật đầu với Lý Diên Khánh rồi xoay người đi ra ngoài. Đại Chí cũng thi lễ với đông chủ, về phòng thu chi. Lý Diên Khánh cười hỏi:

- Bên phòng ở xảy ra chuyện gì sao?

Lý Đại Khí hừ một tiếng:

- Chính là cửa hàng mới ở đường Phan Lâu. Chúng ta thuê một cửa hàng tạp hóa, thời hạn còn những ba năm. Kết quả, chúng ta chuẩn bị khai trương xong xuôi, hôm qua chủ nhà họ Tề chạy tới nói không cho thuê, hoặc phải tăng giá. Ta thèm quan tâm chắc?

- Hợp đồng thuê nhà của tiệm tạp hóa kia có hạn chế gì không? Tỉ như chỉ có thể mở tiệm tạp hóa ấy.

- Không có gì hết. Chỉ có thời hạn thuê năm năm, trả tiền mỗi năm một lần. Đoán chừng chủ nhà kia thấy Bảo Nghiên Trai có thể kiếm tiền nên muốn xẻ thịt.

- Phụ thân không định nhượng bộ chút nào sao?

- Cuối cùng cũng phải nhượng bộ một chút thôi. Nhưng làm ăn không thể chủ động thỏa hiệp, nhất định thái độ phải cứng rắn. Cuối cùng chờ tới khi quan phủ ra mặt điều giải. Nếu không, những người kia thấy con dễ bắt nạt, sang năm sẽ lại tăng tiền thuê nhà. Ta lĩnh giáo rồi.

Hai cha con vừa đi vừa nói chuyện, đến phòng khách, Lý Diên Khánh ngồi xuống cười hỏi:

- Con nghe Đại Chí nói phụ thân hợp tác với Trịnh gia gây dựng đội tàu viễn dương?

- Tiểu tử này thật nhanh miệng!

- Không phải cha định giấu con đó chứ?

- Làm sao ta lại giấu con. Chỉ là mới mùa thu năm ngoái mới bắt đầu khai thuyền, ta muốn chờ tới khi đội thuyền từ Nhật Bản về mới nói cho con biết.

- Sao phụ thân lại nghĩ đến chuyện mua tàu biển?

- Ồi. Thật ra cũng là bị bọn Phương Tịch tạo phản ép thôi. Quân đội của bọn họ không ngừng quấy rối bến cảng, khiến cho số lượng hương dược đến Nam Dương giảm mạnh. Đúng lúc Trịnh gia xảy ra chuyện cần rất nhiều tiền lo lót quan hệ, Trịnh Dần liền tìm tới ta, muốn bán một nửa đội tàu Trịnh gia cho ta, cũng chính là mười chiếc tàu biển năm ngàn thạch, tất cả sáu vạn xâu, còn bao gồm cả thủy thủ Trịnh gia kinh nghiệm phong phú và nguồn cung cấp hương dược Nam Dương, còn được đỗ miễn phí ở cảng Minh Châu của Trịnh gia

Lý Diên Khánh gật gật đầu:

- Quả thực chuyến mua bán này rất có lợi.

- Thật ra ta đã có ý định này từ lâu rồi. Ta biết vận chuyển hương liệu từ Nam Dương đến Đại Tống kiếm lời gấp mười. Hương Dược Cục chỉ bán giao dẫn khoán đã kiếm được một nửa, năm phần lợi nhuận khác, từ thương nhân vận chuyển đường biển đến thương nhân hương liệu cấp hai, lại đưa tới các cửa hàng hương liệu, tầng tầng bóc lột, cuối cùng, một lượng trầm hương đắt giá hai mươi quan tiền, còn đắt hơn cả vàng. Ta đã tính toán thử, nếu chính ta tới Nam Dương, Xiêm La, Nhật Bản nhập hương liệu, lợi nhuận của Bảo Nghiên Trai ít nhất phải gấp đôi. Năm nay ta còn định tới Quế Châu mua một mỏ chì, chi phí bột chì cũng sẽ hạ xuống…

Lý Diên Khánh phải bội phục đầu óc buôn bán của phụ thân mình. Ngay cả hắn cũng không bằng. Khó trách Bảo Nghiên Trai lại làm ăn phát đạt như thế.

Đột nhiên Lý Đại Khí vỗ trán:

- Nói với con chuyện này làm gì chứ, suýt quên chuyện chính. Diên Khánh, ngày mai bà mối sẽ tới Tào gia chính thức cầu hôn.

- Chủng soái về rồi sao?

- Hôm trước ông ta về rồi, hình như Tào lão gia tử viết thư cho ông ta, gọi về sớm vì chuyện này. Tốt nhất là con đi cùng Chủng soái đi.

- Có lẽ con cũng không cần đi đâu.

- Con giữ lễ tiết như vậy làm cái gì? Con và bà mối cùng tới mới càng bày tỏ thành ý. Con không đi thì ta đi.

Lý Đại Khí hơi giận.

Lý Diên Khánh thấy phụ thân nổi giận đành chịu thua:

- Được được! Con đến là được!

- Vậy mới phải. Tào Uẩn rất tốt, xứng đáng là tiểu thư khuê các, là lương phối của con. Cha nghe Hỉ Thước nói, Tư Tư còn mời nó đến nhà làm khách. Như vậy là tốt nhất, gia đình hòa thuận là quan trọng nhất, tương lai thê thiếp không tranh giành lẫn nhau.

Đoạn, Lý Đại Khí đưa cho hắn một miếng ngọc bội:

- Đây là tín vật Tào gia giao cho con, ngày mai con đeo lên người đi.

Lý Diên Khánh nhận lấy ngọc bội, đứng dậy muốn rời đi. Lý Đại Khí lại dặn dò kỹ càng thời gian xuất phát, rồi tiễn hắn ra tận ngoài cửa.

ự, Văn học phương Đông Nguồn: vipvandan.vn, tangthuvien.com TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.