Buổi chiều, Lý Diên Khánh cưỡi ngựa đến Bảo Nghiên Trai ở Ngự Nhai. Theo như những gì hắn dặn, bức tường bị đốt hỏng của Bảo Nghiên Trai đã được dọn dẹp sạch sẽ. Mặt đất cũng đã được san bằng, trải lên một tấm thảm rất lớn. Bên trên dựng một chiếc lều lông dê lớn. Chiếc lều được quấn bằng khăn đỏ và vàng, trông rất sặc sỡ. Chiếc biển Bảo Nghiên Trai được treo sừng sững trên cửa lều. Xung quanh biển có quấn cành liễu, trông rất hấp dẫn.
Đây nhất định là ý của Tôn Đại Nương Tử. Tôn Đại Nương Tử luôn thích dùng những màu sắc sặc sỡ để trang trí cửa hiệu, làm như vậy khiến cửa hiệu đặc sắc hơn so với trước.
từ rất xa Lý Diên Khánh đã nhìn thấy một cửa hàng bằng lều rất hấp dẫn. Không chỉ có hắn, rất nhiều người đều từ khắp nơi trong Kinh Thành đổ về đây, để ngắm cửa hàng khác người này.
Lý Diên Khánh đến gần cửa hàng rồi xuống ngựa. Phía trước lều vẫn đang xếp hàng. Đây là những người đến mua son phấn. Giá son phấn Bảo Nghiên Trai không đắt, lại có thể rửa sạch, nên được người trong kinh thành ưa chuộng. Rất nhiều năm, họ đều phải xếp hàng mới mua được. Nhưng giờ hàng ngắn hơn ngày xưa nhiều, cũng vì Bảo Nghiên Trai đã mở thêm mấy chi nhánh khác ở kinh thành.
Bán son phấn mà dựng một chiếc lều nhỏ, không hề ảnh hưởng đến việc kinh doanh của cửa hàng chính. Trước cửa lều lớn có hai thiếu nữ tiếp đón rất trẻ đẹp. Mỗi lần có khách vào lều, họ đều phải hành lễ Vạn Phục. Đúng lúc này, Lý Diên Khánh lại nghe thấy trong lều vang lên tiếng cười hơi khoa trương của Tôn Đại Nương Tử.
Từ bên ngoài lều có thể nhìn thấy một vòng quanh lều được bày kệ gỗ. Giống như trước kia, bên trong là các loại son phấn. Mười mấy cô thiếu nữ xinh đẹp đang đứng ở phía sau quầy giới thiệu với các khách nữ về các loại son phấn và nước hoa.
Thứ ở trong cùng là gian trang điểm. Bên trong có đầy các cô gái đang được trang điểm miễn phí. Tôn Đại Nương Tử với gương mặt dày đặc son phấn không ngừng gọi khách, cười tươi roi rói giải thích cho họ cách dùng của các loại son phấn.
Về cơ bản là giống trước kia. Mặc dù lượng khách hơi giảm, nhưng vẫn rất tấp nập. Điều này khiến Lý Diên Khánh thở phào.
Đúng lúc đó, một thiếu nữ tiếp tân nhìn thấy Thiếu Đông Chủ, vội bước tới hành lễ. Lý Diên Khánh cười với nàng rồi nói:
- Tìm Tôn Đại Nương Tử ra đây cho ta. Để ta nói với bà ấy vài câu.
Thiếu nữ gật đầu, rồi quay người bước vào trong. Không lâu sau, Tôn Đại Nương Tử vội bước ra, ôm lấy Lý Diên Khánh, xúc động đến nỗi hôn lên mặt hắn. Trương Báo và Trương Ưng ở phía sau vội quay người ra chỗ khác cười thần. Sự dạn dĩ của Tôn Đại Nương Tử thật sự khiến Lý Diên Khánh không chịu nổi. Hắn vội đẩy bà ra rồi nói:
- Bên ngoài còn đầy người đang nhìn kìa! Đại Nương Tử đừng làm vậy.
Tôn Đại Nương Tử cười khanh khách:
- Người ta yêu Tiểu Đông Chủ quá. Nếu không phải do ngài, sao Bảo Nghiên Trai ở Ngự Nhai có thể hồi phục nhanh như vậy được chứ. Nhất định giờ vẫn còn là một đống đổ nát. Mới hai ngày mà!
- Khách khứa thế nào, có chịu ảnh hưởng lớn không?
- Nhất định là có chút ảnh hưởng. Nhưng không lớn lắm. Rất nhiều khách hàng cũ không biết việc Bảo Nghiên Trai bị cháy. Họ đều rất kinh ngạc, hỏi ta tại sao lại biến thành lêu rồi. Ta nói rằng, Đông Chủ muốn xây nhà mới, nên phá nhà cũ đi rồi.
Lý Diên Khánh cười nói:
- Lý do này rất tuyệt. Và bà trang trí cũng rất đẹp.
- Đừng nhắc đến nữa. Tên ngốc Thiết Trụ kia, đã mua một chiếc lều với mái đen về. Y nói đó là phong tục của nhà quê. Bị ta mắng cho một trận. Hết cách nên ta mới mua chiếc mành phủ lên trên.
Lý Diên Khánh không nhịn được cười. Đây đúng là phong tục của nhà quê thật. Nhà ai bị cháy, thì phải treo một tấm vải đen trên xà nhà mới xây, ngụ ý khắc hỏa. Thường thì không dùng màu trắng hoặc đỏ. Nhưng đây là cửa hiệu, làm sao có thể dùng màu đen được. Nên mới nói, Thiết Trụ đúng là tên cứng nhắc.
- Đông Chủ cũng mắng y một trận rồi!
Lý Diên Khánh ngớ ra:
- Cha ta về rồi sao?
- Tiểu Đông Chủ không biết sao? Ngài ấy đã về từ trưa rồi.
- Đại nương đi làm việc đi! Ta tới Hồng Kiều một chuyến.
Lý Diên Khánh lên ngựa, dẫn theo Trương Báo và Trương Ưng đi về phía Hồng Kiểu ở bên ngoài Tây Thành.
Không lâu sau, Lý Diên Khánh đã tới Bảo Nghiên Trai Hồng Kiều. Hắn tới đúng lúc gặp phải cha mình Lý Đại Khí đang tiễn một vị khách rời đi. Lý Đại Khí cũng nhìn thấy con trai, bèn cười nói:
- Cha còn đang định bảo người đi tìm con đấy!
Lý Diên Khánh liền đưa ngựa cho Trương Ưng, rồi đi cùng cha vào cửa:
- Sao hôm nay cha đã về rồi. Con còn tưởng phải vài hôm nữa.
- Chẳng phải vì chuyện hôn sự của con sao. Nên cha xử lý qua loa bên đó rồi vội về ngay. Vừa vào kinh đã cho ta một đòn vào đầu rồi!
Lý Diên Khánh biết rằng cha mình nói đến việc Bảo Nghiên Trai Ngự Nhai bị cháy. Hắn liền trầm giọng nói:
- Con đã biết hung thủ đốt nhà là ai. Con sẽ không tha cho chúng đâu. Nhất định con sẽ bắt chúng đền gấp mấy lần!
- Thôi, vốn dĩ cha cũng thấy căn nhà ở Ngự Nhai quá cũ, chuẩn bị xây lại rồi. Có thể nhân cơ hội này để xây lại luôn.
- Nhưng tổn thất rất nghiêm trọng.
Lý Đại Khí lắc đầu:
- Vì con tính toán tổn thất dựa trên giá thị trường nên đương nhiên thấy rất nghiêm trọng rồi. Nếu con tính theo giá vốn, thì cũng chỉ khoảng hai nghìn quan tiền mà thôi. Tổn thất không lớn đâu. Chỉ là cháy nhà xúi quẩy quá, khiến cha không thoải mái chút nào.
Hai cha con ngồi trong khách đường. Lý Đại Khí lại nói:
- Cha nghe Hỉ Thước nói, con đã đưa Tư Tư và Thanh Nhi ra ngoài thành rồi sao?
Lý Diên Khánh gật đầu:
- Thời gian này con đắc tội với khá nhiều người. Nên Bảo Nghiên Trai ở Ngự Nhai đã bị đốt. Con sợ sẽ gây nguy hiểm cho họ.
- Cẩn thận là đúng. Đặc biệt là thân phận của nó là một mối họa ngầm rất lớn với con. Đành phải để nó chịu thiệt chút vậy.
Đúng lúc này, Lý Diên Khánh nhìn thấy trên chiếc bàn có một bản vẽ tòa nhà. Hắn bèn nhấc lên xem, quả nhiên là bản vẽ của một cửa hiệu mới.
Chương 535.1: Bán đất giá cao
Lý Đại Khí cười nói:
- Vừa rồi ông chủ cửa tiệm xây dựng của Phương gia đến chơi. Đây là bản vẽ ông ấy để lại cho cha. Diện tích bằng với Bảo Nghiên Trai ở Ngự Nhai. Ông ấy hứa rằng sẽ xây xong cửa tiệm mới trong vòng một tháng. Giá tổng là năm nghìn quan tiền, bao gồm cả ba chiếc giếng và mấy cái cây trong vườn, nhưng không gồm tiền trang trí biển hiệu. Biển hiệu rất đắt. Như biển hiệu bằng gỗ Đàn Hương mới làm của Thanh Phong Lâu đấy, cũng là do họ làm, mất hơn mười nghìn quan tiền. Rẻ nhất cũng phải hai nghìn quan tiền. Cha nghĩ không cần bày vẽ quá, làm một cái cửa tầm trung, khoảng bốn năm nghìn quan tiền.
Lý Diên Khánh trầm ngâm một lát rồi nói:
- Thật ra con muốn khuyên cha nhân cơ hội này bán mảnh đất ở Ngự Nhai đi, sau đó thuê một cửa tiệm mới.
Lý Đại Khí giật thót:
- Con điên rồi sao, đây là cửa tiệm ở Ngự Nhai đó! Muốn mua còn không mua được, vậy mà con còn muốn bán đi.
- Nếu như dời đô, thì mảnh đất này sẽ chẳng đáng tiền nữa.
- Con lại có tin gì rồi ư? Lần trước nghe lời của con đi Hàng Châu mua đất, kết quả là lần này đi xem, tổn thất rất nặng nề.
Lý Đại Khí bất mãn trừng mắt với con trai.
Lý Diên Khánh ngớ ra:
- Không phải chứ, quan phủ không công nhận những căn nhà đó sao?
- đương nhiên là quan phủ công nhận rồi. Cha không nói đến điều tổn thất này. Trước đó cha mua hai mươi ba ngôi nhà, có đến bảy ngôi nhà bị cháy, còn có mấy ngôi nhà lớn bị phỉ binh chiếm mất. Những đồ gia dụng, vườn hoa trong nhà bị phá hoại tan hoang. Đây chỉ là những tổn thất nhỏ, cũng chẳng sao. Quan trọng là giờ giá đất Hàng Châu giảm mạnh, giảm đến một nửa so với lúc cha mua. Tổn thất đến mười vạn quan tiền rồi đấy! Bác ba của con mua một tòa nhà năm mẫu, cũng tổn thất hơn một trăm quan. Ông ấy luôn trách ta, ta đành phải đền cho ông ấy, và lại còn có lỗi với Vương gia nữa. Vương gia đã mua gần ba trăm mẫu đất. Mặc dù mọi người không nhắc đến tổn thất, nhưng ta cũng thấy áy náy trong lòng!
- Cha à, cha phải nhìn mọi việc xa một chút. Không thể cứ nhìn vào hiện tại.
Lý Đại Khí lại trừng mắt với hắn, rồi bực dọc nói:
- Vì thế nên cha bực mình, lại mua thêm hai mươi mấy căn nhà nữa. Khoảng một nghìn hai trăm mẫu. Trong số đó có đến năm trăm mẫu mua ở bên cạnh Tây Hồ. Như vậy thì tổn thất của ta sẽ giảm đi không ít.
Lý Đại Khánh bật cười. Cha của hắn đúng là thông minh hơn người.
- Vậy thì bán mảnh đất ở Ngự Nhai đi cha! Con sẽ thuyết phục Tào gia cho con thuê một nửa cửa hàng lương công binh khí. Đất của họ rộng lắm, dùng chẳng hết.
- Không bán!
Lý Đại Khí từ chối ngay:
- Đây là nơi ta phát tài, sao có thể bán được.
- Cha à. Nơi phát tài của Bảo Nghiên Trai là ở cửa hàng son phấn Tân Kiều Lý Ký chứ. Không phải ở đây!
Dừng một lát, Lý Diên Khánh lại bổ sung:
- Ngự Nhai quá phô trương.
- Con cảm thấy phô trương ư?
Lý Đại Khí cảm thấy không hiểu:
- Vậy tại sao lại mở cửa hiệu ở tiệm Lương Công Binh Khí? Nó chẳng phải cũng nằm ở Ngự Nhai à?
Lý Diên Khánh trầm tư một lát rồi nói:
- Thật ra mảnh đất đó là do Vận Vương giúp đỡ mới có. Nên con không thoải mái lắm.
Lý Đại Khí gật đầu:
- Nếu vậy, thì cha cũng sẽ không làm khó con. Cha cũng không bán. Trả lại mảnh đất này cho y là được.
- Không cần làm vậy đâu. Vốn dĩ chúng ta là người mua lại mảnh đất này từ phía quan phủ mà. Hợp lý hợp pháp, đâu cần chịu thiệt.
Mảnh đất ở vị trí đắc đạo trên Ngự Nhai đó ít nhất cũng đáng giá mười vạn quan tiền. Hơn nữa có tiền cũng không mua được. Lý Đại Khí nghĩ một lát rồi nói:
- Ông chủ Tụ Kim Ngân bên cạnh Bảo Nghiên Trai Ngự Nhai đã tìm cha nhiều lần rồi. Hôm nay cha vừa về họ đã đến đây, xin cha bán mảnh đất này cho họ. Đông chủ của họ rất muốn vậy, ra giá tận mười lăm vạn quan tiền. Nói thật, cha cũng rung động rồi.
- Tiệm Tụ Kim Ngân thuộc về bên nào ạ?
- Hướng gia!
Lý Đại Khí cười lạnh rồi nói:
- Gia tộc giàu nhất Kinh Thành đấy.
Hóa ra là gia tộc của Hướng Thái Hậu, được mệnh danh nhà giàu nhất Kinh Thành, giàu đến nỗi đọ được với cả quốc gia. Hèn gì họ ra giá tận mười lăm vạn quan tiền. Mười lăm vạn đối với họ chỉ là trò chơi. Nhưng cửa hiệu ở Ngự Nhai đúng là có tiền cũng không mua được. Lý Diên Khánh cười nói:
- Họ muốn nối liền hai cửa hiệu ư?
Lý Đại Khí gật đầu:
- Hướng gia muốn làm một cửa hiệu bạc lớn nhất Kinh Thành. Mảnh đất này đẹp nhất, hợp hai mảnh vào nhau, tiệm Tụ Kim Ngân sẽ trở thành tiệm bạc lớn nhất kinh thành. Lại còn ở Ngự Nhai nữa chứ. Vì thế ngày xưa khi quan phủ đấu giá mảnh đất này, Hướng gia đinh ninh là sẽ giành được. Không ngờ lại bị chúng ta sở hữu.
Dừng một lát, Lý Đại Khí lại nói:
- Mấy năm nay, Hướng gia luôn không cam tâm. Cứ cách mấy tháng lại đến tìm cha một lần. Lần này nhà bị cháy, họ nhìn thấy cơ hội nên cứ một mực bảo cha bán mảnh đất này cho họ. Có lẽ tối nay họ lại đến tìm tiếp.
- Vậy cha bán cho họ đi. Mười lăm bạn quan tiền, giá này được đó. Nhưng cha phải nhớ là lấy vàng hoặc bạc, không được nhận tiền Hội Tử đâu đấy.
- đương nhiên là Cha hiểu điều này. Giờ giao dịch lớn đều phải dùng bạc rồi. Hôm nay ta gặp đúng ông thông gia tương lai, tiện thế đã nhắc đến việc thuê cửa tiệm Lương Công.
Lý Diên Khánh ngớ người:
- Cha gặp ông làm gì?
Lý Đại Khí trừng mắt với Lý Diên Khánh:
- Đương nhiên là vì hôn sự của con rồi. Hôm nay phải chốt xem có lễ vật gì. Ta bận đến nỗi chỉ muốn mọc thêm mấy cái chân nữa. Con tưởng là cha hết việc tìm ông ấy uống trà à?
Lý Đại Khí bỗng nhớ ra điều gì, vội hỏi:
- Giờ là mấy giờ rồi?
Lý Diên Khánh thò đầu nhìn đồng hồ:
- Sắp đến giờ Thân rồi!
Lý Đại Khí nhảy bật dậy, lo lắng:
- Nói chuyện với con lỡ cả việc rồi. Cha và Tào Tuyển đã hẹn gặp nhau vào giờ Thân. Tên khốn này… Ôi chà chà!
Lý Đại Khí không để tâm đến con trai nữa, đứng dậy chạy ra ngoài:
- Chuẩn bị xe cho ta, ta phải vào thành ngay!