Hàn Môn Kiêu Sĩ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3215 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 521
Tào Mẫu Gặp Con Rể

❊ ❊ ❊

Ý nghĩa quan trọng của Nạp Thái đối với dân thường là ở đặt quan hệ, làm rõ lễ cưới hỏi, hỏi nghề nghiệp, thu nhập của nam giới… Đến ngày nay vẫn vậy, đàn ông có nhà không, có xe không, làm công việc gì, có thu nhập bao nhiêu vv… ? Bên nhà gái còn có thể đưa ra yêu cầu sính lễ, đòi rất nhiều tiền… Đây đều là phong tục trước cưới thời hiện đại.

Thật ra, việc cưới hỏi vào triều Tống cũng giống sau này, rất quan trọng sinh lễ, cò kè mặc cả rất thực tế. Nhưng người đời sau coi trọng sính lễ, còn triều Tống không những coi trọng sinh lễ, mà coi trọng cả của hồi môn của nhà gái. Những điều này đều do người làm mối đứng ra nói. Giống như trung gian vậy, để không dẫn đến tình trạng cò kè thất bại rồi trở mặt.

Thật ra, trước khi nạp thải, còn có một lễ gặp mặt. Mặc dù điều này quan trọng hơn, nhưng lại không thuộc vào phạm trù lục lễ. Lục lễ là nghi lễ của hôn nhân, còn gặp mặt chỉ là một loại xã giao.

Nạp thải đời Tống còn bao gồm cả vấn danh, tức là hỏi tên của đằng nữ, xem có xung khắc gì về bát tự với bên nam không. Nhưng những điều này đều chỉ làm cho có mà thôi. Người dân bình thường coi trọng tài sản, còn giữa những nhà giàu thì lại chú tâm đến liên hôn. Chỉ cần không cùng họ, những điều khác cũng chẳng sao.

Chủng Sư Đạo đưa hôn thư của Lý Diên Khánh cho Tào gia. Tào gia cũng đưa hôn thư của Tào Uẩn cho Chủng Sư Đạo mang về. Hai bên bàn bạc thêm về một số vấn đề chi tiết của Nạp Chinh, việc cầu hôn hôm nay cũng kết thúc một cách thành công.

Lý Diên Khánh còn được cha của Tào Uẩn - Tào Tuyển mời đến hậu viện. Hôm nay y còn có một nhiệm vụ quan trọng nữa. Đó là mẹ của Tào Uẩn muốn gặp y. Con rể tương lai trông ra sao cũng không biết, đương nhiên mẹ của Tào Uẩn rất lo lắng. Bà bèn yêu cầu chồng, dù thế nào cũng phải gặp Lý Diên Khánh.

Mẹ của Tào Uẩn mang họ Vương. Thật ra, bà là cô của Vương Tuấn. Bà luôn muốn tác thành hôn sự giữa con gái và cháu trai. Lần trước sau khi Vương Tuấn bị cha trách mắng, bà còn đến Vương Phủ xem tình hình của cháu trai ra sao. Bà vẫn muốn níu kéo hôn sự cho hai bên.

Không ngờ, mấy ngày trước, bà nhận được tin. Vương gia đã liên hôn với Phan gia. Cháu trai của bà - Vương Tuấn sẽ lấy con gái của Phan Trường Đức - Phan Thiến Vân. Điều này khiến bà rất tức giận, nên trở mặt luôn với anh mình.

Có lẽ vì trong lòng giận Vương gia, nên bà cũng bắt đầu cảm thấy tên cháu trai Vương Tuấn không xứng với con gái mình. Y học ở Thái Học nhiều năm như vậy, mà chẳng làm nổi cả chức Xá Sinh. Thậm chí còn không thi nổi Phái Giải Thí của phủ Khai Phong. Đúng là mất mặt. Có lẽ con gái bà còn chẳng lên được chức phu nhân Quan Huyện.

Ngược lại, bà nghe nói, con rể tương lai là Tiến Sĩ Thám Hoa mà Cao Thâm phu nhân nói, mà còn là Thị Ngự Sử chính lục phẩm. Lập tức bà như mở cờ trong bụng, nên cảm thấy mình từ bỏ Vương gia là một hành động rất thông minh.

Khi Vương thị đang nóng lòng muốn gặp con rể tương lai, thì Tào Tuyển dẫn Lý Diên Khánh đi vội về phía khu nhà mà y ở.

- Tính khí của bác gái không được tốt, cháu thông cảm nhé. Bà ấy có nói gì cháu cứ ừ theo, đừng chấp nhặt với bà ấy.

Tào Tuyển là người đôn hậu, tính cách rất hiền lành, cũng là người nổi tiếng sợ vợ ở Tào gia. Ông ta truyền kinh nghiệm với Lý Diên Khánh khắp đoạn đường, lúc nào cũng đề cao chữ nhẫn.

- Bác yên tâm! Diên Khánh nhất định sẽ rất kính trọng bác gái.

Bước vào sân, có thị nữ bẩm báo:

- Lão gia về rồi!

Tào Tuyển vội đi về phía khách đường. Đúng lúc này, một bóng người nhỏ nhắn chạy ra từ lùm cây bên cạnh, cười hì hì nói:

- Lý đại ca!

Đó chính là Tào Kiều Kiều. Lý Diên Khánh cười hỏi:

- Muội trốn ở đây làm gì?

- Là để đưa tin cho huynh!

Nàng nhét một tờ giấy nhỏ vào trong tay Lý Diên Khánh, rồi lại chui vào trong lùm cây, biến mất như một con thỏ.

Đúng lúc này, tiếng hoàn bội vang lên. Một người phụ nữ trung niên ăn mặc rất đẹp xuất hiện ở cửa dưới sự hầu hạ của các thị nữ. Đó chính là mẹ của Tào Uẩn, Vương Thị. Vương Thị khoảng ngoài bốn mươi tuổi, có một con trai và hai con gái. Con trai trưởng làm Chỉ Huy Sứ Sương Quân tại Hà Đông. Con gái trưởng là Tào Uẩn, và một con gái út nữa là Tào Kiều Kiều.

Địa vị của bà ấy trong nhà là cao nhất, quản lý chồng rất chặt. Tào Tuyển cũng không dám nạp thiếp, càng không dám có gì với các thị nữ xung quanh.

Lý Diên Khánh vội bước đến khom người hành lễ:

- Vãn bối Diên Khánh thỉnh an bác gái!

Tào Tuyển đứng cạnh cười nịnh vợ:

- Đây là Diên Khánh, lần trước đoạt Hồ Tiễn Khôi Thủ tại Phan Phủ đó…

Vương Thị trừng mắt với chồng, thầm mắng chồng không biết ăn nói. Hồ Tiễn Khôi Thủ có gì mà đáng khoe? Tào Tuyển bị ánh mắt sắc lạnh của vợ khiến cho run người. Thật ra, y muốn nói rằng Lý Diên Khánh đã đoạt được Thất Tinh Kiếm của Tào gia, nhưng câu đó không nên lời được nữa.

Vương Thị lại cười hì hì nhìn Lý Diên Khánh. Thấy y cao hơn cả con trai mình, khôi ngô tuấn tú, trông lịch sự, bà rất thích, bèn cười nói:

- Bên ngoài lạnh lắm, chúng ta vào phòng nói chuyện nhé.

Lý Diên Khánh đến khách đường rồi ngồi xuống. Lần này không giống với mấy năm trước tới thăm Cao gia. Hắn đã mang theo quà. Hắn đặt lên bàn hai cái hộp, một dài một ngắn, rồi đưa chiếc hộp dài cho Vương Thị:

- Đây là tám bình nước hoa cao cấp nhất ở Bảo Nghiên Trai. Chỉ cung cấp cho Thái Hậu và Hoàng Phi. Vãn bối xin tặng cho bác gái, hy vọng bác gái thích.

Vương Thị cũng dùng son phấn, nước hoa của Bảo Nghiên Trai, đương nhiên hiểu được hàm ý của lời Lý Diên Khánh nói. Mắt bà sáng lên, mở chiếc hộp gấm ra, bên trong tấm vải có tám chai nước hoa đặt ngay ngắn. Bên trên còn có tranh và tên: “Cấn Nhạc Hành Vân, Di Sơn Tịch Chiếu, Kim Lương Hiểu Nguyệt, Tư Thánh Huân Phong, Bách Cương Đông Tuyết, Đại Hà Xuân Lãng, Xuy Đài Thu Vũ, Khai Bảo Thần Chung”. Đây là tám cảnh sắc nổi tiếng ở Biện Kinh.

Chương 521.1: Tào Mẫu gặp con rể

Vốn dĩ, Lý Đại Khí muốn dùng tám mỹ nhân nổi tiếng trong lịch sử để đặt tên, nhưng Lý Diên Khánh nhắc nhở rằng, những mỹ nhân này đều đại diện cho một sự việc nào đó trong Hoàng Cung. Những cô gái dân gian thì thích, nhưng phụ nữ trong cung đình rất kỵ. Lý Đại Khí hiểu ra, bèn đổi thành tám cảnh ở Biện Kinh.

Lập tức Vương Thị như mở cờ trong bụng. Mặc dù bà là con nhà danh giá, nhưng dù sao cũng là phụ nữ. Lần trước bà được một chiếc Hồng Bảo Hạp, trong lòng đã không thích lắm rồi. Tất cả những chị em dâu đều giống nhau, không có đặc sắc gì. Nhưng lần này Lý Diên Khánh đã tặng cho bà nước hoa chuyên dùng cho Hoàng Phi, khiến lòng bà rất thoải mái, cứ khen suốt. Bà đã từng nghe nói về loại nước hoa này, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy.

Tào Tuyển ngồi bên cạnh lập tức thở phào, thầm khen con rể của mình biết làm việc. Thật ra đây là do Lý Đại Khí chuẩn bị. Y hiểu tâm lý của phụ nữ nhà giàu. Những người phụ nữ nhà danh giá không quan trọng giá cả, mà là địa vị, và sự hiếm có. Nếu tặng cho Vương Thị một trăm chiếc Hồng Bảo Hạp, chẳng bằng tặng cho bà ấy ba chai nước hoa tượng trưng cho địa vị.

Lý Diên Khánh lại đưa chiếc hộp gấm vuông cho Tào Tuyển:

- Đây là Long Tiên hương loại tốt nhất của Bảo Nghiên Trai. Là chút tâm lý mà vãn bối muốn tặng cho bác trai.

Long Tiên Hương là loại tốt nhất trong các loại hương, còn đắt gấp trăm lần so với Trầm Hương. Chiếc hộp nhỏ này có khoảng hai lạng, có giá trị đến hàng nghìn quan tiền. Đốt hương cả nam và nữ đều dùng được. Bình thường Vương Thị dùng Trầm Hương. Bà nghe thấy là Long Tiên Hương, bèn nhận lấy không hề khách sáo:

- Lão gia còn không mau cảm ơn Diên Khánh.

Bà ta nhướn lông mày, ánh mắt trở nên kỳ lạ. Người ngoài đương nhiên là không hiểu. Nhưng vợ chồng với nhau đã hai mươi mấy năm, chỉ có Tào Tuyển là hiểu ánh mắt vợ mình. Ánh mắt đó có nghĩa là “Ta tịch thu đồ của ông, để ông khỏi phải đi cho con hồ ly tinh nào khác!”

Tào Tuyển thầm cười khổ. Đành phải nói với Lý Diên Khánh:

- Đa tạ ý tốt của hiền chất!

Theo phong tục, giờ chỉ là bước đầu tiên Nạp Thải của nghi lễ, chưa được goi là cha vợ chính thức. Chỉ có thể gọi là bác và cháu. Đến khi Nạp Chinh, cũng là khi nhà trai đưa sính lễ đến, mới thay đổi được cách xưng hô. Nếu không, đổi sớm quá sẽ khiến người ta cười.

Nhà bình thường thì không để ý điều này. Chỉ cần ra mắt thành công là bắt đầu gọi con rể và cha vợ. Nhưng Tào gia là nhà danh môn quý tộc, rất chú ý đến lễ nghĩa. Mặc dù có thể bỏ qua những tiểu tiết nhỏ, ví dụ như hôm nay Lý Diên Khánh đi theo người làm mối đến đây, nhưng về mặt lễ nghĩa thì không được bỏ qua.

Vương Thị uống một ngụm trà rồi lại cười hỏi:

- Nghe nói Diên Khánh đã nạp một phòng thiếp rồi?

Tào Tuyển bên cạnh lo lắng, nháy mắt vội vàng với vợ. Sao lại nói một câu vô lễ vậy chứ. Nhưng Vương Thị như không nhìn thấy, vẫn cười nhìn Lý Diên Khánh.

Thường thì người ta nói cưới vợ nạp thiếp. Cưới vợ trước, nạp thiếp sau. Thiếp là một sự bổ sung cho vợ, để con cháu đầy đàn, để chăm lo cuộc sống. Mọi người không đề xướng nạp thiếp trước, chủ yếu là để tránh việc con trai lớn là con của thiếp. Nạp thiếp trước khi lấy vợ là không thỏa đáng lắm.

Nhưng thật ra, có con cháu danh gia nào là không có người phụ nữ mình yêu trước khi lấy vợ chứ? Ngay cả Thái Tử trước khi lập Thái Tử Phi cũng đã có mấy Cung Phi. Không ai coi lễ nghĩa này ra gì. Tào Bình không nhắc đến việc này, mà Vương Thị lại hỏi đến. Đương nhiên, đây cũng là vì bà yêu con gái, nên hiểu được. Nếu bà không hỏi thì có lẽ chẳng ai hỏi nữa.

Lý Diên Khánh đã chuẩn bị tâm lý từ trước, y khom người nói:

- Trong nhà vãn bối đã có một thiếp. Chủ yếu là vì có một chuyện đặc biệt.

- Ừm, chuyện gì đặc biệt?

- Bác gái không biết, cha mẹ của vãn bối không có anh em, còn mẹ thì đã tạ thế rất sớm. Vãn bối cũng không có anh em, hai đời đơn truyền. Năm trước, vãn bối thi trúng tiến sĩ, gia nhập Hà Đông Quân, phải tham gia vào trận chiến Tống Hạ sắp xảy ra. Trận chiến đó, quân Tống chết mấy vạn tướng sĩ. Cha vãn bối rất lo lắng. Để giữ lại hương hỏa cho Lý gia, cha vãn bối đã cưới trước cho vãn bối một phòng thiếp.

Tào Tuyển bên cạnh không nhịn được nữa:

- Ta cảm thấy Diên Khánh nạp thiếp là có lý do. Dù sao thì chiến tranh quá tàn khốc. Không ai đảm bảo được rằng mình sẽ còn sống trên chiến trận.

Vương Thị trừng mắt với chồng. Tào Tuyển không dám nói nữa, chỉ hậm hực cúi đầu xuống.

- Vậy tâm nguyện của cha cậu đã thành chưa?

Tâm cơ của Vương Thị rất sâu. Đây mới là lời bà ấy muốn hỏi. Bà không cho chồng nạp thiếp, nhưng không thể cấm người khác. Việc Lý Diên Khánh nạp thiếp đã gạo nấu thành cơm, bà còn có thể nói gì được nữa? Chẳng lẽ còn có thể phản đối hôn sự này ư? thật ra, bà chỉ muốn biết giờ Lý Diên Khánh có con trai không. Đây mới là điểm mấu chốt, liên quan đến địa vị của con gái bà trong nhà chồng.

Lòng vòng một hồi, bà mới hỏi đến điểm chính.

Lý Diên Khánh cũng hơi khó chịu. Vốn dĩ hắn trả lời đã rất miễn cưỡng rồi, Vương Thị nên có điểm dừng. Nhưng bà ta lại cứ hỏi tiếp. Giờ Lý Diên Khánh cũng đã ý thức được bà mẹ vợ tương lai của mình rất lợi hại, không hề bỏ qua một vấn đề quan trọng nào.

Y đành lắc đầu:

- Tiểu thiếp của vãn bối không được khỏe. Tâm nguyện của cha vẫn chưa thành.

Vương Thị thầm thở phào, rồi cười nói:

- Thật đáng tiếc!

Đúng lúc này, một thị nữ ngoài cửa nói:

- Thái lão gia truyền lời đến, khách muốn cáo từ rồi.

Lý Diên Khánh đứng dậy nói:

- Lần sau vãn bối sẽ đến thăm hai bác, xin cáo từ trước!

Vương Thị cười nói:

- Về chuẩn bị cho tốt nhé. Nhà chúng ta đã bắt đầu chuẩn bị rồi đấy, cậu có thể đến bất kỳ lúc nào!

Lý Diên Khánh cáo từ rồi đi mất. Tào Tuyển dẫn hắn về tiền viện, trên đường bèn xin lỗi y:

- Tính của bác gái cậu là vậy đó, nói thì chua ngoa nhưng tốt bụng. Thật ra bà ấy là người tốt. Hôm nay nói có hơi quá, hiền chất đừng để bụng.

- Cháu có thể hiểu được. Có người làm cha mẹ nào không quan tâm đến con cái mình chứ. Cháu không để bụng đâu!

- Vậy thì tốt, ôi! Không biết cái miệng của bà ta đã đắc tội bao nhiêu người?

Lý Diên Khánh rời khỏi Tào Phủ. Trên xe ngựa, hắn nhanh chóng đọc mẩu giấy mà Tào Kiều Kiều đưa cho lúc trước:

- Hoàng hôn ngày kia, gặp nhau ở cổng Đại Tướng Quốc Tự!

Đây không phải là chữ của Tào Uẩn. Chữ rất non nớt. Có lẽ là do Tào Kiều Kiều viết cho hắn. Lý Diên Khánh hơi kỳ lạ, cô nương này hẹn mình ra đó làm gì?

ự, Văn học phương Đông Nguồn: vipvandan.vn, tangthuvien.com TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.