Hàn Môn Kiêu Sĩ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3328 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 522
Hẹn Lúc Hoàng Hôn (Thượng)

❊ ❊ ❊

Đông phong dạ phóng hoa thiên thụ, canh xuy lạc, tinh như vũ, bảo mã điêu xa hương mãn lộ. Phượng tiêu thanh động, ngọc hồ quang chuyển, nhất dạ ngư long vũ; nga nhi tuyết liễu hoàng kim lũ, tiếu ngữ doanh doanh ám hương khứ. Chúng lý tầm tha thiên bách độ, mạch nhiên hồi thủ, na nhân khước tại, đăng hỏa lan san xử.

“Thanh Ngọc Án. Nguyên Tịch”

Thượng Nguyên Tiết là tết Nguyên Tiêu bây giờ, cũng là ngày tết đốt đèn của toàn dân. Từ đời Tùy Đường, ngày lễ này càng được coi trọng. Đến đời Tống, thời kỳ kinh tế phát triển cao độ, Thương Nguyên Tiết đã phát triển đến đỉnh cao nhất trong lịch sử. Đông Kinh Biện Lương là nơi có hai trăm vạn dân, Thượng Nguyên Tiết càng náo nhiệt hơn.

Nếu nói năm mới là ngày để lễ tổ tiên và để kết nối tình cảm trong gia tộc, rất nhiều cửa hiệu đều đóng cửa, đường phố vắng vẻ, vậy thì đến tết Thượng Nguyên mọi thứ đều ngược lại. Ngày của lễ Thượng Nguyên là ba ngày mười bốn, mười lăm và mười sáu. Ba ngày này sẽ không đóng cửa thành, để người dân trong thành vui vẻ.

Đến sau ngày mồng mười, các con đường chính đã bắt đầu xuất hiện đèn lồng. Một không khí phấn khích nhanh chóng khơi lên trong kinh thành. Các nhà buôn đã giữ đủ hàng, chuẩn bị thể hiện trong tết Thượng Nguyên, để kiếm tiền.

Điểm hấp dẫn nhất của tết Thượng Nguyên là đèn lồng. Nhưng đèn lồng trong kinh thành không phải được sắp xếp tùy ý, mà là có phạm vi quy định. Tất cả đều được đặt trên đường phố rộng. Trong số đó, lấy Ngự Nhai, Phan Lâu Nhai, Trường Khánh Nhai và Đại Tướng Quốc Tự làm bốn trung tâm chính. Ngoài ra còn có bên ngoài cửa Châu Đông Tống, Châu Tây Lương, Châu Bắc Phong Khưu và dải Châu Nam, cũng trở thành biển đèn lồng.

Ven đường có rất nhiều sạp màu sắc rực rỡ. Các loại mặt hàng như lược, châu ngọc, son, quần áo, hoa, giày, dẹp, đồ chơi… đều đầy ắp. Các sạp hàng bán đồ ăn dài dằng dặc. Nếu chơi mệt, ngắm mệt rồi, có thể vào các sạp lớn để nghe hát và xem múa, ngắm nhìn các cao nhân biểu diễn các loại tuyệt kỹ.

Tết Thượng Nguyên bắt đầu từ ngày 14 tháng giêng. Vừa sáng sớm, kinh thành đã được trang trí thành biển đèn lông. Trước Đại Nội Tuyên Đức Lầu dựng đèn lồng sặc sỡ. Mọi nhà đều treo đèn lồng. Nhà có tiền thì dùng đèn lồng làm bằng Ngũ Sắc Lưu Ly hoặc Bạch ngọc để treo trước cửa. Trên đèn có vẽ nhân vật sơn thủy, hoa, lông chim…

Từ chiều, trên đường phố người đông nghịt. Mọi người đều muốn lên phố ngắm trước. Vô số người bán hàng giành địa bàn. Những sạp hàng bắt đầu tích hàng, không khí vui vẻ đang dồn lên khắp nơi. Dù là nhà nghèo đến đâu cũng ra đường ngắm đèn, hưởng thụ không khí vui vẻ khó kiếm trong cả năm.

Hôm nay không phải là ngày chính của tết Thượng Nguyên. Ngày 15 tháng giêng, ngày mai, mới là lúc náo nhiệt nhất. Thiên Tử sẽ dẫn theo Hoàng Phi xuất hiện ở Tuyên Đức Lầu để chung vui với toàn dân, và vất rượu, tiền xuống.

Mặc dù không phải ngày chính để ngắm đèn, nhưng Hổ Thanh Nhi cũng rất nôn nóng. Cuối cùng nàng đã thuyết phục được Tư Tư. Hai người họ bèn kéo theo Hỉ Thước và hai mẹ con Dương Thị cùng đến Phan Lâu Nhai và Trường Khánh Nhai xem đèn lồng. Lý Diên Khánh thì dẫn họ đến Ngự Nhai và Đại Tướng Quốc Tự ngắm đèn lồng vào ngày 15 tháng giêng, tức là ngày hôm sau.

Đương nhiên, khi họ ngắm đèn, sẽ ngồi trong xe giống như những cô gái con nhà quyền quý. Có rất nhiều tên dê già trong tết Thượng Nguyên. Cứ có cơ hội là sẽ sàm sỡ. Đây cũng là căn bệnh từ cổ chí kim không thể chữa được.

Cũng có việc cướp dân nữ trong ngày lễ hoa đăng xuất hiện trong các câu chuyện, nhưng rất ít thấy. Dù việc cướp dân nữ xảy ra, cũng không xảy ra trên đường phố lớn. Nguyên nhân rất đơn giản. Nếu khiến người dân phẫn nộ, thì mười mấy người sẽ rất dễ bị giẫm chết như kiến dưới sự tức tối của mấy vạn người, mà còn không tìm được hung thủ, chết một cách lãng xẹt.

Lý Diên Khánh đã bị cha gọi đi giúp đỡ vào buổi chiều. Hôm nay, Bảo Nghiên Trai bỏ mấy nghìn quan tiền để thuê mười mấy chỗ ngồi ở khắp các nơi trong kinh thành. Còn xây một chiếc hoa đăng Hằng Nga lên cung trăng rất lớn. Trên vầng trăng tròn có viết ba chữ lớn “Bảo Nghiên Trai”, cực kỳ thu hút người khác.

Thật ra, Lý Diên Khánh đến Bảo Nghiên Trai cũng không có chuyện gì. Cha của hắn, Lý Đại Khí chỉ tìm một cái cớ để bảo hắn đến thương lượng hôn sự mà thôi.

- Cha đã nói chuyện với Chủng lão tướng quân rồi. Lần này, sính lễ mà Tào gia đưa ra là hai mươi vạn quan tiền, năm nghìn mẫu thượng điền, và còn một tòa nhà ba mẫu. Số này nhiều gấp đôi so với sính lễ của Châu tri huyện. Nghe nói, đây cũng là lần cao nhất khi Tào gia gả con gái. Chúng ta cũng không thể keo kiệt được!

Mặc dù nhà danh gia đều có tiền, nhưng cũng không thể phung phí cho hôn nhân được. Chu Xuân vì lấy con gái ruột của Cao Thâm, lại là tiến sĩ, nên mới phải bỏ ra mười vạn quan tiền, ba nghìn mẫu đất làm sính lễ. Thường thì con cháu gả vợ lấy chồng, cũng chỉ có đến một vạn quan tiền sính lễ. Thứ nữ Thiên Phòng hoặc con gái Viễn Phòng lấy chồng sẽ càng ít hơn.

Tào Uẩn xuất giá có được hai mươi vạn quan tiền và sáu nghìn mẫu đất, chủ yếu là vì Lý Diên Khánh là thám hoa, cộng thêm Lý Đại Khí là đông chủ Bảo Nghiên Trai. Lấy vợ cho con trai duy nhất của mình đương nhiên sẽ không keo kiệt. Vì thế lần này Tào gia mới đưa yêu cầu sính lễ nhiều vậy.

- Việc này cha cứ quyết định đi, không cần hỏi con nữa!

Lý Diên Khánh muốn quay người đi, nhưng bị Lý Đại Khí tóm lấy:

- Là con lấy vợ đó. Gì cũng để cha lo làm sao được?

- Vậy cha định cho họ bao nhiêu sính lễ?

Lý Đại Khí thò ra một ngón tay:

- Cha định cho một vạn lượng vàng.

Lý Diên Khánh thầm chặc lưỡi. Không ngờ là một vạn lượng vàng. Rốt cuộc Bảo Nghiên Trai đã kiếm được bao nhiêu tiền?

- Con đừng keo kiệt. Một vạn lượng vàng cũng chỉ bằng khoảng hai mươi vạn quan mà thôi. Đưa sính lễ kha khá cho Tào gia, địa vị của chúng ta không bằng Tào gia, nhưng tài sản thì không thể kém hơn họ.

- Con không keo kiệt, việc này cha cứ quyết đi!

- Ngoài ra, nhà của con hơi nhỏ rồi. Cha nghĩ, tốt nhất là thuê thêm một tòa nhà khoảng mười mẫu nữa, như vậy mát mặt hơn.

Lý Diên Khánh lắc đầu:

- Không cần làm vậy đâu. Tào gia có căn nhà lớn đến mấy trăm mẫu. Dù chúng ta có thuê căn nhà năm mươi mâu cũng đã sao? Giờ căn nhà con đang ở còn trống đến nửa lớn.

Lý Đại Khí nghĩ lại cũng thấy đúng. Tranh giành thể diện với Tào gia về nhà cửa chẳng có ý nghĩa gì. Y thở dài một tiếng:

- Nếu là Huyện Tiền Đường, cha sẽ chẳng sợ.

- Cha đã mua bao nhiêu căn nhà từ chỗ Huyện Tiền Đường?

- Ít nhất cũng mấy nghìn mẫu! Đều là do tiểu tử con xúi dại. Mua nhiều nhà đến vậynếu bị Phương Tịch chiếm, thì lần này quan phủ có nhận hay không còn không biết!

- Sao lại không nhận chứ. Bên quan phủ có ghi chép mà. Dù ghi chép đã bị đốt, nhưng trong tay chúng ta có Phòng Khế, sợ gì chứ?

Lý Đại Khí gật đầu:

- Cha chuẩn bị sau khi hôn sự của con ổn thỏa, sẽ đến Hàng Châu một chuyến, sắp xếp ổn thỏa nhà ở. Sau khi về sẽ bắt đầu thu xếp cho hôn sự của con.

Chương 522.1: Hẹn lúc hoàng hôn (thượng)

Cuối tháng này, Tào gia phải cưới Đế Cơ. Nên Tào Gia rất bận. Vì vậy, hôn lễ của con gái nhanh nhất cũng phải đến giữa tháng hai.

Lúc này, Ngô Chưởng Quỹ gọi chủ nhà ở bên ngoài. Lý Đại Khí bèn đứng dậy nói:

- Mấy ngày nay cha sẽ không lo cho con được nữa. Nhiều việc quá, cha phải đi lo liệu đây, con tự sắp xếp nhé!

Nói xong, Lý Đại Khí bèn rảo bước ra ngoài. Ngô Chưởng Quỹ bước đến nói:

- Hàng hóa đã chuẩn bị xong, Đông Chủ xem phân phối thế nào.

- Cứ dựa theo phương án sắp hàng của năm ngoái đi. Nhưng cho bên Ngự Nhai ít thôi, cho Phan Lâu Nhai nhiều một chút. Giờ có thể chở qua đó rồi.

Lý Diên Khánh cũng bước ra khỏi Khách Đường. Chỉ thấy trong vườn có hàng trăm chiếc thùng gỗ lớn, giống như một ngọn núi nhỏ vậy. Bên trên hòm gỗ đều dán mác của Bảo Nghiên Trai. Nhưng trên thùng thì lại dùng mực viết bốn chữ “Son phấn Lý Ký”. Y nhìn một lát, gần như tất cả các hòm gỗ đều có viết như vậy.

Son phấn Lý Ký là chỉ những sản phẩm cấp thấp của Bao Nghiên Trai. Mặc dù lợi nhuận không bằng Bảo Nghiên Trai, nhưng số lượng bán ra rất nhiều. Mới đầu, Bảo Nghiên Trai không thừa nhận Son Phấn Lý Ký có liên quan đến mình. Nhưng sau này khi mọi người biết ra, cũng không mấy ảnh hưởng đến tiếng tăm của Bảo Nghiên Trai, mà lại khiến cho số lượng bán ra của Son Phấn Lý Ký tăng nhanh. Cuối cùng, Bảo Nghiên Trai cũng chỉ có thể thừa nhận rằng Son Phấn Lý Ký là anh em ruột của mình.

- Sao toàn là Son Phấn Lý Ký?

Lý Diên Khánh khó hiểu, hỏi một viên quản sự bên cạnh.

Người quản sự cười ha ha:

- Thiếu Đông Chủ không biết rồi. Mấy năm trước, chúng ta toàn cùng bán cả Lý Ký và Bảo Nghiên Trai. Sau đó phát hiện ra Bảo Nghiên Trai bán không chạy vào dịp tết Thượng Nguyên, mà Son Phấn Lý Ký lại bán rất chạy. Mấy năm rồi đều như vậy cả. Vì thế, tết Thượng Nguyên năm nay chúng ta không bán Bảo Nghiên Trai nữa, mà đổi thành Son Phấn Lý Ký hết.

- Tại sao lại không chạy?

- Bởi lẽ bán trong sạp hàng, chỉ có đồ rẻ mới chạy. Những người muốn mua son phấn của Bảo Nghiên Trai, nhất định sẽ vào tiệm để mua. Mọi người sợ mua phải hàng rởm.

Lý Diên Khánh gật đầu. Đúng là như vậy thật. Một chai nước hoa Bảo Nghiên Trai phải đến năm quan tiền. Một chai nước hoa Lý Ký chỉ cần một hai trăm văn tiền. Mua đồ đắt tiền thì phải đến cửa hàng sang trọng. Hơn nữa, người đi ngắm cảnh hầu hết là dân thường, không mấy ai đủ tiền mua Bảo Nghiên Trai. Chỉ có thể lãi ít để bán được nhiều hàng.

Lúc này, Đại Chưởng Quỹ của Son Phấn Lý Ký đi vào, hô lớn:

- Thuyền đến rồi, mọi người cho hàng lên đi!

Đám người nhao nhao bê những thùng gỗ lên bến cảng. Lý Diên Khánh cũng cùng bê một thùng gỗ qua đó.

Ngày 15 tháng giêng, rất nhiều sông ngòi đã tan băng. Đặc biết là những dòng sông trong kinh thành đã có thể cho thuyền đi lại được. Trên bến cảng, đậu mười mấy chiếc thuyền nhỏ. Từng chiếc thùng lớn dồn lên thuyền nhỏ, rồi bắt đầu đưa về hai mươi sạp hàng ở khắp nơi trong kinh thành.

Hôm nay Lý Diên Khánh không có việc gì. Mấy tên thuộc hạ đều đi bảo vệ Tư Tư và Thanh Nhi, cho họ đi ngắm đèn lồng. Hắn bèn lên một chiếc thuyền, đi về phía Đại Tướng Quốc Tự trong thành.

Đại Tướng Quốc Tự là một trong những trung tâm thương mại của kinh thành. Đêm nay, nơi này cũng là trung tâm đèn lồng. Chính phủ và những nhà buôn cỡ lớn lấy Đại Tướng Quốc Tự làm trung tâm, treo đèn từ đó đến các con phố lớncó nhiều loại đèn hình tòa nhà, cái cây, cái sạp… Chỉ tính quảng trường phía trước Đại Tướng Quốc Tự thôi cũng đã có đến mấy trăm chiếc đèn cỡ lớn. Ở giữa là một đăng lầu cao đến ba trượng, là do Phàn Lâu xây dựng lên, rộng đến một mét, trông rất hoành tráng.

Ở phía tây thì xây dựng một tòa đèn lớn như núi, đó là do Hoàng Cung bỏ tiền ra xây. Đây là đèn lớn thứ hai ở kinh thành, ngọn lớn thứ nhất cũng là Ngao Sơn Đăng. Nhưng nó được đặt ở dưới lầu Tuyên Đức ở phía bắc Ngự Nhai.

Xung quanh quảng trường chi chít những gian hàng. Gần ba trăm cửa hàng nổi tiếng ở kinh thành đều có gian hàng của mìnhriêng Bảo Nghiên Trai thôi cũng đã thuê hai sạp, dựa vào sát nhau.

Lý Diên Khánh bước lên trước. Chỉ thấy Thiết Trụ đang dẫn theo vài tên thuộc hạ lắp đặt một chiếc biển hiệu lớn. Trên chiếc biển, mấy chục bóng đèn lưu ly nhỏ ghép thành ba chữ “Bảo Nghiên Trai”. Bốn phía còn có một vòng đèn.

- Thiết Trụ, giờ đã cố định xong đống đèn thì tối đốt đèn làm sao?

Cố Thiết Trụ là người đứng đầu bảo vệ Bảo Nghiên Trai. Y có hai mươi mấy thuộc hạ bên dưới, chuyên phụ trách các công tác bốc vác, và cũng phụ trách bảo vệ trị an cho cửa hàng. Thiết Trụ cười đáp:

- Tiểu Đông Chủ không biết rồi. Đốt đèn ở phía sau, rất tiện lợi.

Lý Diên Khánh bước qua, mới phát hiện rằng phía sau có một chiếc xe mini, giống một chiếc giá gỗ. Bên trên có hai bánh xe, phía dưới giá gỗ là một chiếc thủng gỗ có thể cho một người vào trong. Trên chiếc thùng gỗ có hai sợi dây thừng dài. Một đầu sợi dây thừng xuyên qua bánh xe. Người đứng trong thùng, bên dưới hai người kéo bánh xe, chiếc thùng gỗ sẽ đẩy cao lên. Người trong thùng có thể cho dầu đốt đèn ở phía sau tấm bảng gỗ. Đúng là rất tiện.

Lý Diên Khánh cười nói:

- Ta thì cảm thấy dùng thang sẽ tiện hơn. Một người là đủ. Còn dùng thùng gỗ thì phải cần nhờ người kéo nữa…

Thiết Trụ cười hì hì:

- Thường là Tiểu Nương Tử lên đốt đèn. Họ sợ thang, nên dùng chiếc thùng này họ sẽ không sợ nữa.

Giờ đây, Lý Diên Khánh mới phát hiện ra mấy người đàn ông cường tráng đang lắp đặt đèn hơi ngại ngần. Ba cô gái xinh đẹp đang bán hàng cũng không nói gì. Mọi người đều cảm thấy rất ngại ngần. Lý Diên Khánh lập tức hiểu ra, y đứng đây làm ảnh hưởng đến không khí. Y cười hà hà nói:

- Mọi người làm việc đi nhé, ta vào tự viện dạo một lát!

Hắn quay người đi về phía Đại Tướng Quốc Tự. Đi xa rồi quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy mấy đại tráng đang vây lấy ba tiểu nương nói chuyện. Ba cô gái thì ôm miệng cười khúc khích. Lý Diên Khánh thầm chửi một câu rồi nhanh chóng bước về phía tự viện.

Trời tối sớm. Mới qua hoàng hôn mà màn đêm đã dần kéo xuống. Những ngọn đèn dần được thắp lên. Cả Đại Tướng Quốc Tự trở nên lấp lánh, giống như Hỏa Thụ Ngân Hoa Bất Dạ Thiên. Người dân trong kinh thành đã ăn cơm xong xuôi, khóa cửa lại rồi dẫn vợ ra ngoài ngắm đèn. Dòng người từ tứ phía dồn về phía Đại Tướng Quốc Tự. Tiếng nói bắt đầu trở nên ồn ào. Đây chỉ mới là Đại Tướng Quốc tự thôi. Nếu tính khắp kinh thành, đêm nay ít nhất phải có hàng trăm vạn người ra đường ngắm đèn.

Lý Diên Khánh đứng ở cửa Đại Tướng Quốc Tự. mấy hôm trước Tào Kiều Kiều lén đưa cho hắn một mẩu giấy, trong lòng hắn hơi hy vọng.

- Lý đại ca!

Bỗng nhiên, Lý Diên Khánh nghe thấy tiếng Tào Kiều Kiều. Quay đầu lại thì thấy Tào Kiều Kiều đang cười tươi chạy đến. Phía sau nàng không xa còn có một thiếu nữ nữa. Đó là Tào Uẩn. Gương mặt nàng hơi ngạc nhiên và xấu hổ, đôi mắt như đá quý lấp lánh ánh sáng vui vẻ.

ự, Văn học phương Đông Nguồn: vipvandan.vn, tangthuvien.com TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.