Hàn Môn Kiêu Sĩ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3328 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 537
Kịch Chiến Hậu Viện.

❊ ❊ ❊

Hoàng hôn, Lý Diên Khánh dẫn theo Trương Ưng, Trương Báo về phủ mình. Tư Tư cùng Thanh Nhi không ở đây, trong phủ trạch vắng vẻ hơn nhiều, nhất là trong nội trạch, chỉ còn lại hai nha hoàn ở lại, quả thực đêm vô cùng yên tĩnh.

Lý Diên Khánh vừa vào cửa lớn, Dương Quang đã vội vàng tiến tới đón, và báo:

- Khởi bẩm quan nhân, bên ngoài có người giám thị chúng ta.

Lại còn có người giám thị? Lý Diên Khánh nao nao, lại hỏi:

- Làm sao ngươi phát hiện ra?

- Có người nhắc nhở chúng ta!

Dương Quang đưa một tờ giấy cho Lý Diên Khánh. Hắn mở ra, trên đó chỉ ghi bốn chữ “Có người giám thị!”

Nhìn chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo, Lý Diên Khánh nhướn mày. Người này là ai?

- Là một đứa bé đưa cho ty chức vào xế chiều hôm nay. Ty chức đã tìm khắp nơi, phát hiện có hai chiếc thuyền vẫn bỏ neo dưới cầu, trên thuyền có người áo đen nhìn chằm chằm vào cửa lớn nhà chúng ta.

Phủ đệ của Lý Diên Khánh cách cầu Vân Kỵ chừng hơn sáu chục bước. Dưới cầu Vân Kỵ có một bến đố, thường thường vẫn có thuyền cập bến. Nếu có hai chiếc thuyền đậu ở đó một lúc lâu cũng không có gì lạ, vấn đề là ở người áo đen kia. Điều này khiến cho Lý Diên Khánh nghĩ đến Bảo Nghiên Trai trên phố Ngự Nhai. Chẳng lẽ chúng là đồng bọn của đám áo đen phóng hỏa đốt cửa hàng sao?

Nghe nói chủ mưu đốt Bảo Nghiên Trai là đường huynh Lương Chí của Lương Phương Bình. Hôm nay trên triều, Thiên tử đã hạ chỉ miễn tất cả chức vụ của Lương Phương Bình, cũng lệnh cho Đại Lý Tự bắt y vào Kinh hỏi tội. Lương Phương Bình há lại không hận mình thấu xương? Quả thực Lương Chí có động cơ ra tay với mình.

tạm thời Lý Diên Khánh mặc kệ người viết tờ giấy kia, gọi Trương Báo và Trương Ưng tới, nói với hai người điểm đáng ngờ mà Dương Quang phát hiện ra. Trương Báo và Trương Ưng vừa sợ vừa giận:

- Nếu bọn chúng đã không muốn sống thì cứ tác thành!

Lý Diên Khánh khoát khoát tay:

- Không nên. Nghe sắp xếp của ta!

Ba người lập tức an tĩnh lại. Lý Diên Khánh dặn dò:

- Chung ta phải chuẩn bị phản ứng thật tốt. Mặc dù chúng ta chỉ có bốn người, nhưng nếu phân công thỏa đáng thì cũng đủ. Dương Quang phụ trách giám thị bên ngoài, kịp thời truyền tin vào bên trong phủ. Trương Báo và Trương Ưng phụ trách trung đình, cắt đứt đường lui của bọn họ. Nội trạch để ta đối phó.

- Có thể tới Bảo Nghiên Trai mượn chút nhân thủ!

Dương Quang đề nghị.

Lý Diên Khánh lắc đầu:

- Nếu bọn họ phát hiện ra chúng ta có chuẩn bị sẽ sợ hãi.

- Vậy gia phó trong phủ phải làm sao?

Chuyện này thật làm khó xử. Hiện trong phủ còn tám gia phó. Lý Diên Khánh trầm tư một lát rồi dặn Trương Báo:

- Ngươi sắp xếp cho bọn họ ra ngoài khách sạn ở. Không được đi đằng cửa chính, mà đi cửa sau qua chùa Pháp Vân

- Ty chức hiểu. Ty chức sẽ đi thu xếp.

Trương Báo đi rồi, Dương Quang và Trương Ưng cũng chia nhau ra bố trí. Lý Diên Khánh quay về nội trạch, chuẩn bị kỹ càng bảo kiếm và cung tiễn, lại lấy ra hai mươi thanh phi đao từ trong một cái rương, cất vào trong áo dạ. Hắn cầm theo binh khí bước nhanh tới đình nghỉ mát cao nhất nội trạch. Từ nơi này có thể nhìn bao quát tất cả xung quanh.

Hiện tại mới là đầu tháng hai, đêm vẫn đến rất sớm. Không bao lâu sau, đêm đã lặng lẽ phủ xuống. Hai chiếc thuyền vẫn bỏ neo trên cầu Vân Kỵ không rời đi. Đây là hai tàu chở khách cỡ trung, trong khoang thuyền có thể chứa được hai mươi người, nhưng tất cả cửa sổ đều thả vải mành, không nhìn thấy được bên trong.

Trong hai chiếc thuyền có cả thảy ba mươi người áo đen. Bọn họ đều mang theo dao, chỉ chờ màn đêm buông xuống sẽ lẻn vào trong phủ trạch của Lý Diên Khánh.

Tuy việc ám sát luôn là tối kỵ trong đấu tranh triều đình, bởi vì sẽ tạo thành tổn thương lẫn nhau, các quan văn đều rất cẩn thận, nhưng nếu xảy ra tình trạng chó cùng rứt dậu, khó tránh khỏi chuyện sẽ dùng đến bất kỳ thủ đoạn nào.

Từ sau khi nhận được tin huynh trưởng bị miễn chức xét tội, Lương Chí đã ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, không thể không vứt bỏ mọi của cải tích lũy được. Tất cả tiền bạc đều bị mất đều bắt nguồn từ việc Lý Diên Khánh kiểm tra phủ Chân Định, nên y rất thù hận Lý Diên Khánh.

Trước đó, mất suốt hai ngày Lương Chí mới tìm ra được hang ổ của Lý Diên Khánh, tới giờ, y không còn e ngại gì nữa, bèn hạ lệnh treo giải thưởng, chỉ cần cầm được đầu Lý Diên Khánh tới, mỗi người thưởng ngàn xâu.

Đêm khuya dần, vào canh hai, đa số người ở Kinh thành đã ngủ say, cầu Vân Kỵ cũng tĩnh lặng như tờ, chỉ có trong một rừng cây nhỏ phía tây là không ngừng vang lên tiếng cú rúc rì rì, thi thoảng có một con cú từ trong rừng bay lên, rồi lao xuống kiếm chuột ăn đêm.

Lúc này, dưới cầu Vân Kỵ bắt đầu có động tĩnh. Từng người áo đen ra khỏi khoang thuyền, nhảy lên bờ, vừa nhanh vừa nhẹ.

Ba bốn người áo đen đứng sát với nhau thành một vòng tròn. Người thủ lĩnh thấp giọng dặn dò:

- Ta nhắc lại một lần nữa. Mục tiêu hôm nay là một loại hàng cứng. Ít người không xử xong hắn được. Mọi người phải tập trung sức mạnh mới giết được hắn, sau đó muốn tiền muốn nữ nhân thế nào cũng tùy các ngươi.

Dứt lời, y ra lệnh cho bốn người thủ bên ngoài, lại khoát tay gọi, ba mươi gã áo đen cấp tốc đánh tới phủ đệ của Lý Diên Khánh.

Dương Quang ẩn thân trên một cây đại thụ ngoài rừng cây nhỏ.

Nhìn rõ ràng, gã bèn bắt chước tiếng cú rúc lên miếng tiếng, truyền tin cho bên trong phủ.

Trong phủ, Trương Ưng chạy lên đình nghỉ mát thấp giọng báo với Lý Diên Khánh:

- Dương Quang bên ngoài truyền tin vào, đối phương đã ra tay.

Lý Diên Khánh gật gật đầu:

- Theo kế hoạch mà hành động!

Trương Ưng quay lại chạy như bay. Lý Diên Khánh rút ra một mũi tên, đặt vào dây cung. Lúc này, ba mươi tên áo đen đã chạy tới trước phủ trạch. Bọn họ dựng người làm thang, từ tường vây phía tây nhảy vào trong phủ, chạy nhanh vào hậu viện, mỗi người đều cầm một thanh cương đao sắc bén, còn có mấy người mang theo đá đánh lửa, sau khi giết chết mục tiêu sẽ phóng hỏa đốt nhà.

Trong phủ hết sức yên tĩnh, ba mươi gười áo đen không gặp lấy một hạ nhân nào, vậy mà họ cũng không cảm thấy lạ. Hẳn lúc này mọi người còn đang ngủ say. Bọn chúng chia làm ba đội, từ ba hướng đông, tây, nam nhào vào hậu viện.

Chương 537.1: Kịch chiến hậu viện.

Chỉ trong chốc lát, người áo đen thứ nhất từ tường vây phía đông nhảy vào hậu viện. Bên dưới là một đám cây bụi. Gã thả người nhảy xuống trúng bụi cây, nhưng thân thể gã còn chưa chạm đất, một mũi tên đã phóng tới như thiểm điện trúng đầu gã. Tới khi hai chân gã chạm được đất thì chỉ còn lại một cái thi thể.

Lý Diên Khánh cấp tốc giương cung lắp tên, quay sang phía tây. Mũi tên thứ hai và thứ ba cùng lúc được bắn ra, chỉ có hai tiếng kêu thảm, hai người nhảy vào từ tường phía tây đều trúng một tên mất mạng.

Bỗng hắn xoay người lại, thuận thế rút ra mũi tên thứ tư, không chút do dự bắn sang phía nam. Một gã áo đen vừa mới ngóc đầu lên nóc nhà phía nam kêu ré lên, từ trên nóc nhà lăn xuống.

- Không được! Có mai phục!

Tên thủ lĩnh người áo đen ở ngoài tường rào phía tây hô lên một tiếng, chợt thấy hai thủ hạ từ trên tường rào xoay người lăn xuống, ngã sấp trước mặt mình. Hai người đều bị một mũi tên bắn trúng mi tâm sâu một thước mà chết, dọa cho gã thủ lĩnh phải rùng mình. Trình độ bắn tên quả thực kinh hồn táng đảm.

- Đợi một chút!

Gã hô lớn. Mấy người áo đen đang muốn xông lên thì bị gã gọi lại.

- Tìm yểm hộ rồi vào!

Thủ lĩnh áo đen biết cứ thế này mà xông vào chính là làm bia sống, nhất định phải tìm yểm hộ. Gã thấy bên ngoài hoa viên, cách hai mươi bước có một kho củi, nóc nhà và vách tường cũng quay về phía tường rào. Sau khi cửa mở ra, gã vung tay lên, dẫn theo bảy thủ hạ chạy tới kho củi.

Lúc này, Trương Báo đang mai phục đằng sau một tảng đá thái hồ đối diện kho củi, cầm chặt cây đoản mâu tinh cương, cắn chặt răng, cố gắng nén cơn xúc động muốn xông ra ngoài giết người. Ngự sử còn chưa phát tín hiệu, hiện giờ gã không thể ra tay.

Lúc này, Lý Diên Khánh đã thay đổi chiến lược, hắn tập trung đối phó với người áo đen trên nóc nhà phía nam. Hắn bắn liên tục bốn mũi tên giết hết bốn kẻ áo đen vừa vượt qua nóc phòng, dọa cho năm người khác ở mặt phía nam không dám lộ diện nữa. Sau đó, hắn xoay người, tập trung đối phó với người áo đen ở phía tây.

Phía tây có mười người, trước đó đã bị giết hai người. Khi Lý Diên Khánh đối phó xong với phía nam quay sang thì tám người khác đã leo qua tường vào hậu viện, cấp tốc bọc đánh tới đình nghỉ mát.

Lý Diên Khánh cười lạnh. Hắn từ trên cao nhìn xuống, mấy kẻ áo đen này cong lưng chạy hy vọng có thể thoát được tên của mình. Hắn dứt khoát dùng liên châu tiễn, mỗi một mũi tên liên tiếp bắn ra đều có một người kêu thảm ngã xuống đất, chớp mát đã giết năm người. Ba người còn lại đều sợ tới mất hồn, quay người bỏ trốn.

Lý Diên Khánh mặc kệ bọn họ, giao cho Trương Ưng, cấp tốc rút ra một cây hỏa tiễn từ trong bầu hỏa tiễn bên người, lấy ngòi châm lửa từ trong bình sắt đặt dưới đất, thổi một cái. Lửa đốt lên, hỏa tiễn cháy bùng bùng.

Lý Diên Khánh giương cung lắp tên. Một mũi tên vọt vào trong cửa sổ kho củi. Kho củi là một cái bẫy, trong đó chất đầy cỏ khô đã được vẩy dầu hỏa, nổ bùng một cái bốc cháy bừng bừng. Bảy người áo đen ẩn thân bên cạnh kho củi thất kinh. Kẻ thủ lĩnh quát lên:

- Lao ra!

Gã đạp một cáy bay ra ngoài kho củi, nhào lộn một cái nhảy ra ngoài. Đáng tiếc, bất kể tư thế nào cũng vô dụng. Chi thấy có ánh sáng lóe lên, một mũi tên bắn thủng hậu tâm gã. Gã thủ lĩnh kêu thảm một tiếng, mất mạng.

Sáu gã áo đen còn lại thất kinh liều lĩnh lao ra, bị liên châu tiễn của Lý Diên Khánh bắn chết một lúc ba người. Lúc này, Trương Báo đã nhảy lên tường vây, hét lớn một tiếng, đánh ba người còn lại. Đốt cháy kho củi chính là tín hiệu, Trương Báo và Trương Ưng sẽ đồng thời từ nơi ẩn thân xông ra.

Lý Diên Khánh lại nhìn sang phía nam. Trên nóc nhà không còn người nữa. Hắn híp mắt lại tập trung nhìn vào trong phòng. Trực giác nói cho hắn biết đã có người đột nhập vào trong.

Lúc này, trong phòng phía đông lóe lên ánh lửa. Lý Diên Khánh không chút do dự bắn một mũi tên về phía ánh sáng. Mũi tên xuyên thủng giấy dán cửa sổ, lao vào trong nhà, một tiếng hét vang lên, ánh lửa bị dập tắt.

Lý Diên Khánh thấy Trương Báo đã giết xong hai người, đang kịch chiến với gã còn lại. Ở bên ngoài tường rào phía tây cũng có tiếng Trương Ưng rống lên, hẳn là đang cản lại ba kẻ đào tẩu bên đó.

Hắn bèn rút kiếm chạy vào trong phòng. Vừa mới vào nhà, chợt cảm thấy một luồng gió bạt tới. Đđã sớm có phòng bị, hắn vội nghiêng người, tránh thoát một đao đánh lén từ đằng sau. Bảo kiếm trong tay nhanh chóng đâm ngược như thiểm điện, xuyên thẳng qua lồng ngực kẻ đánh lén.

Gần như hắn không kịp suy nghĩ gì cả, rút một cây chủy thủ, hàn quang lóe lên, phi đao bắn ra, một tiếng hét vang lên ở góc phòng, tiếng đao rơi leng keng xuống đất. Một kẻ đánh lén khác trốn trong góc phòng bị phi đao giết.

Chợt hắn nghe thấy một tiếng động rất nhỏ vang lên từ đằng sau một cánh cửa khác, bèn xoay phắt lại, đâm một kiếm xuyên qua cửa gỗ. Đằng sau cánh cửa vang lên tiếng kêu thê lương cùng lúc với tiếng đao rơi xuống đất. Lý Diên Khánh không vào trong nhìn, căn cứ vào cảm giác trường kiếm đâm vào da thịt và vị trí hắn cũng biết người đằng sau cửa đã chết. Hắn đứng yên nghe ngóng một lát, không còn động tĩnh gì nữa, mới từ trong phòng xông ra chạy về phía tây.

Trương Báo đã xử lý xong ba người kia, chuyển sang phía tây hỗ trợ Trương Ưng. Lý Diên Khánh chạy vội tới bên tường, thấy hai người đồng thời xuất hiện trên tường rào, thông báo:

- Ngự Sử, thích khách áo đen đã bị xử lý toàn bộ!

Lý Diên Khánh gật gật đầu:

- Dập lửa đi!

Lúc này, kho củi đã bị ngọn lửa nuốt trọn, nhưng xung quanh không có phòng ở và cây lớn, thế lửa cũng không lớn, không sợ cháy lan. Không chờ Trương Ưng Trương Báo chạy tới gần, nóc nhà kho đổ sầm xuống một cái, phần lớn lửa đều bị đất đá trên nóc nhà bao trùm. Hai người vội vàng múc nước trong hồ tới dập lửa.

Lý Diên Khánh tìm khắp hậu viện một vòng, thầm tính toán nhanh chóng, chỉ trong một khắc đồng hồ, đại khái bọn họ đã giết ba mươi gã áo đen. Nếu số lượng thích khách đến là số nguyên thì hẳn là không còn sót ai.

Chợt hắn nghe thấy trong phòng có tiếng rên rỉ đau đớn. Trong phòng vẫn còn người sống. Lý Diên Khánh quay người bước nhanh chân vào trong nhà.

ự, Văn học phương Đông Nguồn: vipvandan.vn, tangthuvien.com TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.