A Phi đột nhiên phát hiện, mình không thể nào nhàn rỗi được nữa. Việc hắn muốn làm nhất lúc này là đến võ quán, lên lôi đài mài giũa thương pháp của mình, làm quen với vài kỹ năng và kinh nghiệm. Thế nhưng hết việc này tới việc khác ập đến, sau khi giết Hồ Ly Vị Thành Tinh, đại sư huynh Tứ Nễ Nhất Thương đã gửi lời mời cho hắn, ngày hôm sau chuẩn bị tập hợp đi làm nhiệm vụ, mà nhiệm vụ này xem chừng không nhỏ, đến cả Kim Hoàn Đao cũng được mời tới.
A Phi không hề từ chối, trái lại đây là cơ hội để cọ xát cùng những cao thủ trong môn phái. Sau này những chuyện như vậy chắc chắn sẽ không ít, có thể ở cùng những người này sẽ rất có lợi cho sự nghiệp chơi game sau này của hắn.
Thế nhưng A Phi vẫn cảm thấy một chữ: Mệt. Đây gọi là "mã bất đình đề" (ngựa chạy không dừng vó) sao? Bởi vì có một tin tức khiến hắn suýt chút nữa nhảy dựng lên. Có một người yêu cầu kết bạn với hắn, người này không phải ai khác, chính là Hồ Ly Vị Thành Tinh, kẻ đã bị hắn "nhất thương miểu sát" (dùng một thương giết chết ngay lập tức).
Đến để trả thù ư?
A Phi suy nghĩ một lát rồi đồng ý. Một lát sau, Hồ Ly Vị Thành Tinh gửi tới một câu: "Chúng ta gặp nhau một chút nhé?"
"Không gặp", A Phi từ chối thẳng thừng.
"Tại sao?", đối phương có vẻ kinh ngạc.
A Phi còn kinh ngạc hơn, đáp: "Không thân không thích, không quen biết, không cần thiết".
"Gặp mặt rồi sẽ quen thôi", Hồ Ly Vị Thành Tinh nói.
A Phi hơi đau đầu, tên này chẳng lẽ không nhận ra là chính mình đã giết cô ta sao? Mình đã giết cô ta, cô ta ngược lại còn muốn gặp mình, thật là kỳ quái. Chẳng lẽ nhát thương kia khiến hồ ly tinh này nảy sinh hứng thú với mình? Đúng là "bất đả bất tương thức" (không đánh không quen), cô ta thấy được vẻ ngoài anh tuấn và khí chất tiêu sái của mình chăng?
A Phi đương nhiên không nghĩ như vậy, nhưng hắn biết đối phương chắc chắn có mục đích. Sau khi A Phi từ chối nhiều lần, hồ ly tinh nói thật: "Tôi muốn gặp Bách Lý Băng".
A Phi nhảy dựng lên: "Sao cô biết là cô ấy?".
Hắn thầm nghĩ Hồ Ly Vị Thành Tinh này cũng lợi hại quá rồi, nhanh như vậy đã tra ra người ủy thác hắn giết người là Bách Lý Băng. Bảo sao có thể xoay cánh đàn ông như chong chóng, người phụ nữ này chắc chắn là kẻ tâm tư cơ mẫn, thủ đoạn lợi hại. Không thể trêu vào! Tuyệt đối không thể trêu vào, không trêu nổi thì trốn. Đây là cảm nhận đầu tiên của A Phi. Hắn đã làm việc nhiều năm, ngoài đời thực cũng có chút kiến thức.
Ai ngờ hồ ly tinh đáp lại: "Tôi đoán mò thôi. Không ngờ thuận miệng hỏi một câu, anh đã thừa nhận rồi".
A Phi khóc không ra nước mắt, chửi thề một tiếng. Hắn không định trả lời hồ ly tinh này nữa vì nhận ra người phụ nữ này không dễ đối phó. Nhưng hồ ly tinh kia tiếp tục nói: "Anh yên tâm, tôi thực sự muốn gặp Bách Lý Băng. Rất nhiều chuyện tôi cần giải thích với cô ấy. Tôi sẽ đi một mình, anh cứ chọn địa điểm đi".
Đến đây, A Phi khó mà quyết định được, hắn tìm đến Bách Lý Băng và Phong Y Linh. Hai người phụ nữ đó vừa nghe xong, lập tức có phản ứng khác nhau. Phong Y Linh giận dữ không thôi, gầm lên: "Hồ ly tinh này vậy mà còn dám tìm tới cửa, xem bà đây đâm chết cô ta!".
Bách Lý Băng lại không nói gì, rõ ràng cũng đang trong trạng thái suy nghĩ.
"Rốt cuộc có gặp hay không?", A Phi hỏi.
"Không gặp!", Phong Y Linh nói.
"Gặp", Bách Lý Băng cuối cùng lên tiếng.
"Cô gặp cô ta làm gì, cãi nhau à?", Phong Y Linh rất ngạc nhiên, A Phi cũng thấy tò mò. Cuộc gặp giữa tình địch chắc chắn sẽ không thể trôi qua trong êm đẹp, không khéo lại đánh nhau giết người.
Bách Lý Băng mỉm cười: "Đã cô ta muốn gặp tôi thì tôi cũng chẳng có gì phải sợ. Lý lẽ thuộc về phía chúng ta mà, đúng không? A Phi, đến lúc đó hy vọng anh giúp một tay, làm vệ sĩ nhé".
A Phi cười ha hả: "Nếu hai người muốn gặp mặt thì cứ chọn ở đây đi. Đây là địa bàn của Phong Y Linh, đừng nói là hồ ly tinh, ngay cả Vân Trung Long tới đây cũng phải ngoan ngoãn".
Hắn vừa dứt lời, hai cô gái liền bật cười. Những người chơi bên cạnh cũng nghe được câu này, tuy không biết có ý gì nhưng cũng lớn tiếng tán thưởng. Có người phụ họa: "Huynh đệ nói hay lắm! Ở chỗ chúng ta, thiên hạ đệ nhất cao thủ cũng không dám làm càn".
"Nói đúng lắm!".
"Ủa, vị huynh đệ này trông quen quá nhỉ!".
"Á, đây chẳng phải Khổ Mệnh Đích A Phi, người chơi mới cực 'ngầu' đó sao!".
"Đúng rồi, đúng rồi, cao thủ, mau ngồi xuống đây, chúng ta làm quen chút đi!".
"Cao thủ ơi, tôi ngưỡng mộ anh lắm!".
... Phải mất một lúc lâu A Phi mới thoát khỏi đám đông. Lần này hắn đã gây dựng được danh tiếng ở cả Ma Sơn Phái lẫn Trường Thương Môn, không ít người đã nhận ra người chơi mới này. Có thể làm nên thành tích này ngay từ giai đoạn tân thủ, trong game quả thực hiếm thấy. Ma Sơn Phái cũng chỉ có mình hắn làm được. Trong tửu lầu phần lớn đều là người của Ma Sơn Phái, thế nên A Phi được phen nở mũi vì được khen ngợi.
Đúng là "hảo thoại thuyết đích nhân cốt đầu khinh" (nghe lời hay nói tốt thì xương cốt nhẹ bẫng/vui vẻ). Sau khi thoát ra, A Phi cười đến méo cả miệng. Phong Y Linh khinh bỉ hắn một hồi, dặn dò hắn đừng có đắc ý vênh váo. A Phi chỉ biết cười hắc hắc, khiến hai người phụ nữ kia cũng cạn lời.
Không chỉ người của Ma Sơn Phái, những người bạn ngoài đời thực của A Phi là Lạc Nhật, Kính Trung Nhân và Thủy Trung Nguyệt của Hải Vương Tinh cũng gửi điện mừng, chúc mừng A Phi gây dựng được danh tiếng, mạnh mẽ yêu cầu hắn mời đi ăn ở ngoài đời, nhưng bị A Phi từ chối thẳng. Lý do của hắn hiện tại rất đơn giản, người ta vẫn đang trong giai đoạn tân thủ... cái giọng điệu này cũng giống hệt như kiểu "người ta vẫn chưa thành niên" vậy. Vốn dĩ ba người kia định đợi A Phi qua giai đoạn tân thủ sẽ dẫn hắn đi làm nhiệm vụ, không ngờ A Phi lại tự mình gây dựng được danh tiếng từ sớm, khiến ba người họ đều cảm thán không thôi.
------《Hồng Anh Ký》------
Không lâu sau, Hồ Ly Vị Thành Tinh tới đúng hẹn.
A Phi đột nhiên phát hiện mình đã phạm một sai lầm, lẽ ra họ nên tìm một phòng riêng chứ không phải tùy tiện bày một cái bàn ở góc đại sảnh. Bởi vì hồ ly tinh này vừa tới, đại sảnh lập tức yên tĩnh lại, tất cả đàn ông đều dán mắt nhìn vào đây, ánh mắt đều đổ dồn lên người hồ ly tinh.
Người chơi nữ này quả thực rất xinh đẹp. Đặt vào thực tế, chính là kiểu mỹ nữ khí chất, tùy tiện ngồi đó thôi cũng toát lên vẻ có gia giáo đặc biệt. Nói chuyện chừng mực, thậm chí ngay cả nụ cười cũng đặc biệt có sức hút. Không thể phủ nhận, sự xuất hiện của cô ta phá hỏng hoàn toàn bầu không khí của cả tửu lầu. Bởi vì nơi này vốn là chỗ để uống rượu nói chuyện phiếm, chém gió, cô ta tới rồi, cánh đàn ông đều tự giác ngậm miệng, nói khẽ khàng. Phụ nữ thì hừ mũi, lườm nguýt đàn ông, họ ngược lại không mắng hồ ly tinh này, trái lại còn thấy rất có cảm tình với cô ta.
Một người phụ nữ khiến đàn ông có cảm tình thì không hiếm lạ, nhưng nếu khiến cả phụ nữ cũng thấy thoải mái thì không đơn giản chút nào.
Cô ta tới rồi, ngồi vào bàn, câu đầu tiên là: "Anh chính là A Phi? Ngưỡng mộ đã lâu!".
Cô ta đưa tay ra muốn bắt tay A Phi, A Phi trong lòng chấn động, thầm bảo không ổn. Quả nhiên từ tửu lầu truyền tới vô số sát khí, đều đang chằm chằm nhìn vào tay hắn. Nếu hắn đưa tay ra, có lẽ sẽ có người rút đao rồi chém tới, nếu hắn không đưa tay ra... có khi cả đám người rút đao chém hắn. Nữ thần đã đưa tay ra rồi mà nhóc con còn không nể mặt!
A Phi cười hì hì: "Cô đừng làm khó tôi. Bây giờ tôi không dám bắt tay cô, dù sao tôi cũng từng giết cô rồi!".
Lý do này rất đặc biệt, nhưng trong game lại có thể hiểu được. Câu này vừa nói xong, sát khí lập tức tiêu tan hơn phân nửa. Hồ Ly Vị Thành Tinh cũng hơi kinh ngạc nhìn A Phi, ngạc nhiên vì hắn có thể nói ra lời giải vây như vậy.
"Đã vậy thì chúng ta coi như đã gặp mặt rồi. Nhưng anh nói đúng, anh từng giết tôi một lần, nợ tôi một ân tình đấy nhé", Hồ Ly Vị Thành Tinh nói, nụ cười như hoa.
"Ôn nhu đao" mới là đáng sợ nhất, A Phi bĩu môi: "Tôi chỉ lo giết người, chủ ý là do hai cô nàng đó bày ra".
Chiêu "di chuyển thị tuyến đại pháp" thành công mỹ mãn, hồ ly tinh nhắm vào hai người phụ nữ kia. Trước khi hồ ly tinh tới, Phong Y Linh vốn rất hung hăng, tuyên bố muốn hạ gục cô ta, giờ ngồi trước mặt cô ta lại có chút đứng ngồi không yên.
Hồ Ly Vị Thành Tinh mỉm cười dịu dàng: "Tôi tới lần này, thực ra là để giải thích với Bách Lý Băng. Bạn trai cô là Ưu Thương Đích Phong...".
"Anh ta không còn là bạn trai tôi nữa rồi", Bách Lý Băng cười nói.
"Ừ, người đàn ông như vậy không đáng để qua lại, quyết định của cô rất đúng", hồ ly tinh nói. Mọi người rất đỗi kinh ngạc, không hiểu ý tứ là gì, càng không hiểu hồ ly tinh rốt cuộc đang giở trò gì.
Hồ ly tinh cười: "Thực ra tôi vào game chỉ có một mục đích, đó là luyện dược. Tôi sinh ra trong một gia đình thế gia y học, bản thân cũng là một bác sĩ, trong game có rất nhiều loại thuốc mà thực tế không có hoặc không phổ biến, tôi tới đây chính là vì những loại thuốc đó. Nhưng khổ nỗi có một số người chơi... các cô biết đấy, cứ quấn lấy tôi. Thực ra tôi không có hứng thú với họ, thậm chí hôm nay tôi mới biết cái tên Ưu Thương Đích Phong này. Về chuyện của anh ta và cô, Bách Lý Băng, tôi cảm thấy rất tiếc và rất xin lỗi, đây không phải ý định của tôi...".
Phải nói rằng, Hồ Ly Vị Thành Tinh sở hữu một ma lực khiến người ta không kìm lòng được mà tin tưởng. Đầu đuôi sự việc này không phải là chuyện khó hiểu. Nhưng kết quả là, Bách Lý Băng đã nhìn thấu bộ mặt thật của bạn trai mình, hồ ly tinh cũng tìm được một nơi yên tĩnh để tiếp tục luyện dược, Phong Y Linh phát hiện đối phương thực ra không hề "lẳng lơ" như mình tưởng tượng, cả nhóm đối đãi với nhau, lại trở nên tâm đầu ý hợp một cách khó tả.
Tóm lại cũng không biết đã qua bao lâu, ba người phụ nữ đó trò chuyện càng lúc càng tâm đầu ý hợp, rất nhanh họ bắt đầu gọi nhau là chị em. Về điểm này, A Phi tự thấy mình không bằng, đàn ông gọi nhau là huynh đệ, cơ bản đều là chuyện sau khi đã uống rượu. Còn mối quan hệ giữa phụ nữ, thì dựa vào ngôn từ và nước mắt.
Một lúc lâu sau, Phong Y Linh lau nước mắt nói: "A Phi, anh nghe thấy rồi chứ... A Phi!".
Tiếng gọi này làm A Phi giật mình tỉnh giấc khỏi cơn mơ, hắn vội vàng lau nước miếng, ngồi thẳng người dậy hỏi: "Chuyện gì vậy?".