Khang Hy giả đại náo chùa Thanh Chân
Hoàng đế thật đấu trí Tam Thái tử
Chàng công tử nhanh nhẹn này là Dương Khởi Long tự xưng là Chu Tam Thái tử đã gặp mặt Ngô Tam Quế ở Ngũ Hoa sơn. Sau khi lấy danh nghĩa “chủ nhỏ” đi thị sát các nhà thờ Chung Tam Lang ở các địa phương vùng Giang Bắc, Sơn Tả, đã trở về Bắc Kinh.
Thực ra tên ông là Dương Khởi Long, cha Dương Kế Tông là cháu họ xa của Tả phó đô ngự sử Dương Liên thời Hy Tông nhà Minh trước. Dương Kế Anh lấy tên Chu Anh đi chu du nam bắc, quen biết và kết bạn với nhiều khách giang hồ, tranh được một gia sản hơn triệu bạc. Đầu những năm Sùng Trinh, vụ án oan Dương Liên dẹp xong, Dương Kế Tông trở về Bắc Kinh. Ông dùng nhiều vàng bạc châu báu hối lộ Châu Toàn Bân em họ của Châu Quý phi, nhanh chóng nắm được chức quan chủ sự tự khố chùa Quang Lộc.
Ngày hai chín tháng ba năm Sùng Trinh thứ mười bảy, đại quân Lý Tự Thành công phá thành Bắc Kinh. Khuya đêm đó, Sùng Trinh đánh chuông Cảnh Dương triệu tập bá quan vào cung. Khi Dương Kế Tông phi ngựa vào Tử Cấm thành, thị vệ, cẩm y vệ, thái giám, cung nữ xác chết nằm ngổn ngang khắp nơi, mùi máu tanh xông lên nhức óc. Lúc này Sùng Trinh đã giết chết công chúa, hoàng tử và đang cùng thị vệ, cung nữ của hoàng phi, chạy trốn lên núi Môi Sơn.
Nếu không phải là Dương Kế Tông thấy nhiều biết rộng thì thấy những xác chết đó đã đủ chết điếng đi rồi. Ông đi sâu vào cung như đi trong mơ, bỗng một xác chết nằm ngang vướng vào chân làm ông ngã văng ra xa đến năm sáu thước, hai tay bị trầy sướt. Đang định đứng dậy thì phát hiện trong tay xác chết ôm một cái hộp gỗ nhỏ, rất tinh xảo. Lúc đó ông không nghĩ đến việc mở hộp ra xem thử, chỉ ôm lấy chạy về quê ngay trong đêm.
Về đến nhà đốt đèn mở ra xem, Dương Kế Tông bất giác lạnh toát cả người. Bên trong có một cái ấn ngọc tay núm vàng rồng cuộn! Phía dưới cái ấn có miếng lụa tơ vàng, trên vẽ đường cong queo, đó là một bản đồ giấu của quý, góc dưới bên trái miếng lụa có những chữ nhỏ dày đặc có đóng dấu ngọc của Hoàng đế Hồng Võ. Một vật gần ba trăm năm xem ra vẫn như mới toanh.
Dương Kế Tông nghĩ tới nghĩ lui mới vỡ lẽ, mấy người này vì tranh giành nhau chiếc hộp gỗ này mà mất mạng.
Sau khi Dương Kế Tông chết, tấm bản đồ và cái ấn ngọc rơi vào tay Dương Khởi Long, trở thành chứng cứ và vốn liếng để giả mạo “Chu Tam Thái tử”. Vị “chủ nhỏ” rất hài lòng chuyến đi thị sát vừa rồi, chỉ riêng bốn tỉnh Trực Lệ, Sơn Đông, Hà Nam, An Huy tín đồ hương khói đã có hơn hai triệu.
Tin tức bàn bạc tại điện Càn Thanh vây bắt dân Hồi làm phản lấy việc đốt lửa chùa Thanh Chân phố Bò làm hiệu lệnh, đã được Hoàng Kính phủ Nội vụ sai người truyền đi ngay trong ngày. Nghe kế hoạch mưu tính từ lâu sắp được thực hiện, Dương Khởi Long phấn khởi tim đập thình thịch – thiên hạ Hồi là một nhà. Triều đình chọc giận người Hồi ở Bắc Kinh, thì tín đồ Thanh Chân khắp thiên hạ sẽ trở thành thù địch của Khang Hy, tình hình lúc đó sẽ vui lòng khoái chí biết chừng nào?
Ăn cơm tối xong, Dương Khởi Long dẫn Châu Công Trực, công tử của Châu Toàn Bân, cùng sánh vai với một số người Vương Tiêu Sơn, Trương Đại, quân sư Lý Trụ, tổng đốc Trần Kế Chí, đề đốc Sĩ Quốc Tân đi tới chùa Thanh Chân phố Bò xem đốt lửa để tiện tùy cơ hành sự.
Dương Khởi Long thấy Khang Hy, ban đầu cũng ngớ ra, sau mới mặt mày hớn hở nắm hai tay chào nói: “Long Công tử, huyện Cố An vội vàng chia tay, chớp mắt đã hơn một năm, không ngờ hôm nay gặp nhau tại đây lần nữa, thật là may mắn ba đời!”
“À, ông chủ Dương đấy à?” Khang Hy cố làm ra vẻ kinh ngạc, vừa đáp lễ, vừa nói với Ngụy Đông Đình: “Có còn nhớ ông chủ Dương này không?” Nói xong, chỉ Đồ Hải giới thiệu: “Vị này là trưởng quầy Kim cửa hàng phụ quán tôi, cửa hàng ở đầu chợ rau. Ông này có nhiều thứ hàng đặc sắc, xin được chiếu cố.”
Ngụy Đông Đình nghe cảm thấy rất buồn cười, không ngờ Khang Hy có tài ứng biến nhanh nhẹn như vậy, lời nói xuôi ngược ra vẻ một chủ quán, liền ứng phó theo chiều Khang Hy đã nói, “May mắn được gặp lại! Đương nhiên là nhớ, ông chủ Dương chứa một bụng học vấn, ra câu đố làm hai vị tú tài trẻ hoảng sợ bỏ chạy.” Đồ Hải cũng nói xuôi chiều: “Ngưỡng mộ từ lâu! Sau này xin chiếu cố nhiều cho đường làm ăn của quán tôi! Ngài cũng tới đi lễ?”
“Đi lễ cái gì!” Dương Khởi Long cười ha hả, “Tôi xem cảnh náo nhiệt thôi – ta cùng vào đi!”
“Mời tiên sinh vào trước.” Khang Hy nháy mắt ranh mãnh cười nói, “Chúng tôi còn xem một chút, nhân tiện đợi mấy người bạn.” Dương Khởi Long đành chắp tay từ biệt, dẫn tùy tùng đi vào.
Khang Hy làm như nhàn tản, vừa đi vừa ngó nghiêng lúc bên tả, lúc bên hữu, đi qua đi lại bên bốn cái cổng vòm, đi mãi đến lúc đám thị vệ Mục Tử Húc tới kịp mới dẫn Đồ Hải đi vào. Bên trong, nhà giải buồn, mộ trưởng lão, nhà bia Nguyên Minh, lầu Bang Khắc, lầu Vọng Nguyệt... nơi nào cũng treo đèn màu đủ loại. Khang Hy lần lượt đi xem, thấy Ngụy Đông Đình theo sát không rời nửa bước, bàn ghé tai nghiêm giọng nói: “Khanh cứ theo ta mãi làm gì? Còn không nhanh đi bảo bọn họ chuẩn bị chém giết!” Nói xong mắt sáng quắc nhìn trừng trừng Ngụy Đông Đình. Đồ Hải đã từng xông pha trăm trận, giết người như rạ, chưa bao giờ biết sợ, nhưng lần này đi theo Khang Hy đôi con ngươi đen sắc như dao làm lạnh toát cả người! Khang Hy thấy ông kinh ngạc, lạnh lùng cười nói: “Khanh không biết ngọn nguồn bên trong. Ông chủ Dương đến với ý đồ ghê gớm đấy! Nếu không thấy cảnh náo nhiệt, có thể ông ta sẽ tạo ra chỗ náo nhiệt.” Nói xong đi thẳng vào điện chính.
Đây là một điện lớn cao to rộng rãi, mười tám cây cột đứng, ở giữa trải nệm đỏ; rèm vải trắng cho hai bên, nữ tín đồ chuyên làm lễ bên trong. Trong điện ngoài điện quỳ có đến hai ngàn người. Khang Hy vào điện ngóng nhìn bốn bên, nhưng không thấy tăm dạng Dương Khởi Long đâu, bèn quỳ xuống cùng mọi người. Đám Đồ Hải, Ngụy Đông Đình, Mục Tử Húc, Lừa bướng, Lang Thẩm cũng chen lên cùng quỳ xuống gần Khang Hy.
“Taxưmi!” Có người hô to, đám người đang ồn ào bỗng chốc lặng thinh. Khang Hy nhìn qua đám người thấy một trưởng lão mặc áo dài đỏ, đứng trước bài giảng kinh viết đầy chữ Hán, chữ Ba tư, tay nâng một bản kinh “Côran”, bắt đầu xướng to lên:
Lượng ý lượng hải, âm lan lạp hô, Mô ha me tơ, tố luân lạp hy!
Trưởng lão đọc một đoạn, rồi dịch đoạn đó ra:
Vạn vật không là chúa, duy có chân chúa, Mô-ha-met, sứ giả của chúa.
“Hô đồ bát!” Trên đài, trưởng lão đọc xong một đoạn lại dịch:
Chân chúa chí đại! Chân chúa chí đại! Chân chúa chí đại! Chân chúa chí đại! Tôi chứng vạn vật không là chúa, duy có chân chúa! Tôi chứng vạn vật không là chúa, duy có chân chúa! Tôi chứng Mô-ha-met là sứ giả của chúa! Tôi chứng Mô-ha-met là sứ giả của chúa! Mau tới lễ bái a! Mau tới lễ bái a! Mau tới thành công a! Mau tới thành công a!
Trưởng lão hai tay giơ lên, rung rung như bị phong giật, dịch ra nghe rất xúc động, đang định đọc tiếp, bỗng có người đứng lên, nói lạnh lùng: “Ông không thành công đâu!”
Giọng nói không lớn nhưng trong điện lớn lặng lẽ không một tiếng động nghe càng âm u, trong khoảnh khắc các tín đồ đều sửng sốt, tiếp đến là những tiếng rầm rì khe khẽ. Khang Hy quay đầu nhìn lại, người nói chuyện quả đúng là Dương Khởi Long. Đồ Hải bất giác sờ chiếc roi sắt mềm ở thắt lưng, nhìn Khang Hy với ánh mắt khâm phục.
Ông trưởng lão đang xướng đọc một cách hào hứng, ban đầu ngớ ra, rồi định thần khép cuốn kinh Côran lại, dùng ánh mắt lạnh như tiền nhìn Dương Khởi Long nói: “Xin ông tự trọng, đây là ngôi điện thần thánh của Mô-ha-met, sứ giả của chân chúa!”
“Không có gì phải tự trọng.” Dương Khởi Long khinh bỉ liếc nhìn đám người phẫn nộ, cười khặc khặc nói. “Các người chống lại chỉ dụ triều đình, tự tiện tụ tập truyền bá tà đạo, người nào cũng quản được!”
“Té ra mi không phải là tín đồ của Mô-ha-met,” trưởng lão áo đỏ cười nhạt. “Mi chuyên tới đây quấy rối!” Nói xong mặt biến sắc, nghiêm giọng quát số thanh niên quỳ ở hàng đầu: “Thực hiện ý chí chân chúa, đuổi cổ tên gian tà này!” Mấy tên trai trẻ lực lưỡng nghe lệnh của Trưởng lão vùng đứng lên định ra tay. Dương Khởi Long cười ung dung, lấy ra chiếc quạt vàng, mở kêu rẹt một tiếng, nhởn nhơ quạt hai cái, phía sau ông ta cũng ùa đứng lên một tốp người có khoảng hai ba chục tên, đều vấn tóc lên đầu, lưng dắt dao găm.
Lên trước nhất là Chu Thượng Hiền, chỉ huy hộ giá của Dương Khởi Long, thấy mấy thanh niên xông lên định bắt Dương Khởi Long, liền nắm tay kéo Dương Khởi Long ra phía sau, còn mình ưỡn ngực ra, giơ tay cho anh thanh niên Hồi một tát tai, làm anh thanh niên trào máu miệng, lui lại mấy bước.
“Không được đánh người!” Người Hồi trong điện kêu lên. Các bà ở hai bên chái không chịu nổi, ùn ùn chạy ra ngoài. Vị trưởng lão áo đỏ quát một tiếng: “Không ai được đi đâu cả!” Đám người lập tức yên lặng quỳ xuống. Vị trưởng lão nói với Chu Thượng Hiền: “Ông là người thế nào, tại sao lại dở trò vũ phu lỗ mãng ở đây?”
“Tôi là thị vệ bậc nhất trước giá Đức Vạn tuế Khang Hy, khâm mệnh tổng lãnh Thiện phốc doanh Ngụy Đông Đình!” Chu Thượng Hiền ưỡn ngực ngẩng đầu kiêu ngạo ném ra một tờ trát, nói lạnh lùng, “Xem xem thế nào, có quản dạy bọn bay được không?”
Ngụy Đông Đình quỳ bên cạnh Khang Hy giận phát run lên, liếc nhìn Khang Hy, thấy Khang Hy tỉnh bơ như không, đành chỉ nén cơn thịnh nộ im lặng đợi lệnh vua.
“Đây là chùa Thanh Chân,” Nghe nói là quan sai của nhà vua, vị trưởng lão hơi dịu bớt cơn tức giận, giải thích. “Đạo Hồi chúng tôi đang làm lễ tháng ăn chay, tụng đọc văn kinh, cầu xin chân chúa bảo hộ, ngợi ca thái bình thịnh trị, không có hành vi vượt ngoài pháp luật, không phiền trưởng quan can dự!”
“Tụng kinh?” Ngụy Đông Đình giả cười nhạt một tiếng, nói: “Ông nói vạn vật không là chúa, duy chỉ có chân chúa, vậy chẳng lẽ cả Hoàng thượng cũng không là chúa sao?”
Vị trưởng lão nghe rất tức giận, liền phản bác: “Trưởng quan nói không đúng, “vạn vật không là chủ”. Hoàng thượng không là vật, kinh phật nói tứ đại đều không, chẳng lẽ Hoàng thượng cũng là không sao? Tại làm sao cụ Phật bà Thái hoàng Thái hậu vẫn tin Phật?”
“Tên nô tài này miệng lưỡi lợi hại!” Dương Khởi Long cười cố ý nói với một thị vệ đứng sau như sai bảo: “Lừa bướng, còn chưa bắt lấy hắn!”
Tên Lừa bướng giả bước tới, định xông vào vị trưởng lão. Lừa bướng thật sớm đã tức giận tràn hông, không còn chờ Khang Hy ra lệnh nữa, mấy bước đã nhảy tới, một tay nắm tên Lừa bướng giả. “phì” nhổ toẹt một bãi nước bọt vào mặt, tiếp theo một bạt tai, nghiến răng mắng rằng: “Người nào thủng đáy quần đẻ ra mày! Cái tên này của ông mày, mày dám kêu sao? Vãi nước đái ra mà soi, xem cái bản mặt của mày, có xứng được xưng là Lừa bướng không?”
“Thả nó ra!” Khang Hy đứng lên, cười nhạt nói thẳng với Dương Khởi Long, “Ông chủ Dương, xem ra còn thiếu một người Ái Tân Giác La Huyền Hoa nữa thôi, chắc là vai Hoàng thượng phải để ông đóng thôi?”
Dương Khởi Long cất giọng cười to: “Công tử Long, ông quả là thông minh, Trẫm tức là – đương kim Hoàng đế Ái Tân Giác La Huyền Hoa! Thế nào, ông cũng không phục?”
“Ha ha ha ha!” Khang Hy không còn nhịn được nữa, lên tiếng cười to: “Đồ Hải, Hổ Thần, trên đời lại có việc kỳ lạ thế này, ta nếu không tự nhìn thấy cảnh này, thì chắc không thể tin nổi! Đây là một màn kịch Song long hội rất thú vị.”
“Không ai được đi ra!” Vị trưởng lão áo đỏ lúc này mới thấy rõ mặt mũi, chỉ huy dân Hồi nói: “Đóng chặt tất cả cửa ra vào, nhanh chóng đi báo gấp phủ Thuận Thiên!” Dân Hồi quỳ phía trước lúc này mới chợt tỉnh ra, đóng thật chặt các cửa điện và cửa lớn theo lời sai bảo của trưởng lão. Dương Khởi Long chợt thấy tình thế nghiêm trọng, sắc mặt thay đổi, hắn cũng kêu to lên: “Đừng để tên Hoàng đế giả trốn thoát!”
Khang Hy bước tới một bước, bỗng nhiên cười xòa: “Xin hỏi ngài năm nay bao nhiêu tuổi?”
“Mười bảy!” Dương Khởi Long hơi bối rối, đỏ mặt giương cổ nói.
“Được! Quả là một vai diễn tốt!” Khang Hy lại quay người hỏi đám dân Hồi trong điện: “Các người xem vị “Hoàng đế” này có giống người mười bảy tuổi không?”
Lời nói đó làm mọi người trong điện ồn ào lên.
“Đừng có la lối!” Khang Hy lại hỏi thẳng, “Ngài đã là hoàng đế chắc phải mang theo ngọc tỉ trong người chứ?”
“Ngọc tỉ của Trẫm để ở cung Càn Thanh, việc gì ông lại hỏi tới nó?”
“Chà! Trẫm, Huyền Hoa giả này lại có một cái ấn nhỏ tùy thân!” Khang Hy cười rút trong túi ra một con dấu vuông bằng vàng, huơ ra trước ánh đèn tỏa sáng lấp lánh. Nói xong mặt xị xuống, đưa mắt nhìn Ngụy Đông Đình nói: “Đây mới là kẻ mưu phản thật sự.”
“Bắt!” Ngụy Đông Đình thấy Khang Hy tỏ dấu hiệu ra tay, bèn quát to.
Lệnh đã phát ra, Đồ Hải rút trong lưng kêu cái rẹt, một sợi roi sắt mềm dài hơn một thước, đánh vút về phía Chu Thượng Hiền, làm hắn ngã chỏng gọng. Đám thị vệ Ngụy Đông Đình, Lang Thẩm, Lừa bướng, Tố Luân thét lên một tiếng xông lên như hổ đói.
Dương Khởi Long thấy tình thế nguy hiểm, rút quạt nhún chân nhảy lên, kêu to ra lệnh: “Nổi lửa đốt tan cái chùa giặc này!” Bọn “thị vệ” tháp tùng hắn đồng thanh hưởng ứng, có tên xông lên bắt Khang Hy, có tên xé rèm tưới dầu lên, châm vào đèn đốt. Dưới ánh đèn hai nhà quần nhau thành một cục. Dân Hồi có người thét lên xông vào trợ chiến, có người chen nhau chạy ra ngoài, người thì đánh, người thì chạy, người thì kêu, người thì khóc, rối như mớ bòng bong.
Chỉ có vị trưởng lão áo đỏ rất bình tĩnh, tay giơ cao cuốn Kinh Côran, nhún người nhảy lên bàn giảng kinh cất cao giọng kêu to: “Các giáo đồ không nên hoảng hốt! Bắt kẻ đốt lửa! Đây là thánh đường chân chúa Ala, không cho bọn giặc ác đốt lửa!”
Lời ông nói rất công hiệu. Đạo Hồi trong thiên hạ rất biết đoàn kết giúp nhau, mấy mươi trai tráng tinh nhanh dưới sự chỉ huy của vị trưởng lão, có người quần đánh nhau với Dương Khởi Long, có người cùng với Ngụy Đông Đình bảo vệ Khang Hy. Tín đồ đạo Hồi thấy ngọn roi của Đồ Hải rất lợi hại, người nào bị ngọn roi quất vào thì cũng thừa sống thiếu chết liền hết sức cổ vũ: “Cây roi lợi hại! Ông tướng lợi hại!” Đồ Hải nghe tiếng càng hăng lên.
Bọn tùy tùng của Dương Khởi Long tuy võ nghệ không bằng Đồ Hải, Ngụy Đông Đình, nhưng bọn chúng người nào cũng tinh nhanh ngoan cường, người bị đánh vẫn nghiến răng xông tới. Đồ Hải và Ngụy Đông Đình không dám rời xa Khang Hy một bước, chỉ có bọn Mục Tử Húc ra sức đánh, nếu không có dân Hồi trợ giúp thì cũng rơi vào thế yếu.
Ngọn lửa dần dần bén lên, lửa đã bốc trên nóc nhà, tranh tre rơi xuống đốt cháy làm những tấm thảm nền nhà trở thành những đám lửa lớn nhỏ, mùi khói bốc lên nồng nặc. Trong điện khói lửa mịt mù, Đồ Hải và Ngụy Đông Đình mỗi người một bên cắp Khang Hy chạy ra ngoài. Trong lúc bấn loạn, Đồ Hải đạp ngã một tên thị vệ giả, tên này la lên một tiếng nhảy bổ vào Khang Hy, vừa mới xáp vào người đã bị Đồ Hải nắm chặt lại như cái gọng kiềm, ngọn lửa bén vào người Đồ Hải, anh quay người dốc ngược tên kia lên, hét lên một tiếng xé tên thị vệ giả làm hai mảnh. Khang Hy thấy anh hung hãn tàn nhẫn như vậy vội nhắm mắt lại. Mấy tên “thị vệ” của Dương Khởi Long bỗng chốc hoảng sợ chân tay bủn rủn, gào lên một tiếng đồng loạt xông ra cái sân lớn chùa Thanh Chân. Phía trên đại điện bỗng nghe một tiếng “ầm” thật to, trần nhà đại điện đổ sụp xuống, ngọn lửa đỏ đen bén sang các nhà hai bên.
Lừa bướng dốc lòng tìm cho ra tên Lừa bướng giả, cứ áp sát theo đánh riết tới, tên Lừa bướng giả bị ép hết đường lui bèn đứng lại cười: “Cứ xem mi là Lừa bướng thật không được sao? Làm bạn với nhau đi, cần gì phải ức hiếp người quá thể?”
Lừa bướng đang đánh hào hứng, làm sao nghe được những lời đó, liền dùng thế võ đơn sa chưởng Sử Long Bưu truyền lại đánh mạnh tới, miệng nói: “Đánh ngã mày trước, rồi mới nói chuyện bạn bè sau!”
Lừa bướng giả thấy anh ra đòn hiểm độc lợi hại, vội giở thế “Tây Thi giặt lụa”, quay người tránh đòn, không ngờ Lừa bướng ra chiêu giả, tiến tới một bước, một cú uyên ương liên hoàn, chân đá móc ra sau lưng. Lừa bướng giả loạng choạng chưa kịp đứng vững đã bị Lừa bướng tóm gọn. Anh đang định giơ hai ngón tay móc họng hắn thì Ngụy Đông Đình bên cạnh kêu lên: “Hiền đệ, để cho hắn khai!” Lừa bướng gượng cười, dừng tay, quát hỏi:
“Ai chủ mưu? Khai mau!”
“Chu... Chu Tam Thái tử!”
“Chu Tam Thái tử là ai?”
“Chính là cái người phất quạt giấy đó!”
“Hang ổ giặc ở đâu?”
“...”
“Hả!” Lừa bướng giơ tay ra, “rụp” một tiếng, cánh tay hắn đã bị đánh gãy.
Tên Lừa bướng giả đau rụt hai vai, lắc đầu thở dốc: “Không, không nên thế... tại, tại lầu...” Lời chưa dứt, một ngọn tiêu trong ánh lửa bay tới, lướt qua cánh tay Lừa bướng trúng ngay cổ họng tên Lừa bướng giả. Không kịp rên một tiếng, mồm trào ra máu đen, đầu ngoẹo lại, hắn đã chết. Lừa bướng quay đầu nhìn thấy tên Ngụy Đông Đình giả nấp sau thân cây phóng lén ống tiêu, liền thét một tiếng, mắt đỏ ửng, nhảy vọt sang.
Chu Thượng Hiền bị thương không dám đánh tiếp, mồm huýt sáo một tiếng, mười mấy tên xúm lại che đỡ cho Dương Khởi Long. Trong ánh lửa, Dương Khởi Long ngước mặt lên trời cười to: “Khoái thật, khoái thật! Chùa Hồ mười mấy nơi toàn bộ biến thành đống tro, hãy đợi xem, dân Hồi tính sổ với bọn Khang Hy thật nhà ngươi!” Nói xong mười mấy bóng đen cùng nhảy thoát lên tường cao, biến mất trong đêm tối.
Vị trưởng lão và dân Hồi nghe lời nói kỳ quặc, đều quay mặt chằm chằm nhìn Khang Hy.
“Mặc kệ hắn. Đồ Hải, khẩn cấp đi điều binh cứu hỏa!” Khang Hy cười nói, “Mục Tử Húc ngày mai truyền chỉ bộ Hộ rút năm vạn lạng bạc giao cho vị trưởng lão này trùng tu chùa Thanh Chân Phố Bò!”
“Đức Vạn tuế sáng suốt!” Vị trưởng lão áo đỏ quỳ mọp xuống đất dập đầu nói, “Có câu nói này của Đức Vạn tuế, giáo đồ đạo Hồi sung sướng biết chừng nào, nguyện thánh Ala bảo hộ Thánh chủ vạn thọ vô cương!”
Khang Hy gật đầu, nắm lấy dây cương từ tay Đồ Hải, quay người lên ngựa, cười nói: “Trưởng lão yên tâm! Các người yên lành vui vẻ làm lễ!”