- Anh có thấy rằng sau khi lấy được tài liệu thì phải lập tức rời thành phố là tốt nhất không? - Ktorov hỏi - Chúng ta đã thống nhất với nhau là nên xem qua để có những khái niệm chung thôi, thế mà anh lại…
- Thưa đại tá, lúc đầu tôi cũng nghĩ như thế, nhưng sau đó, khi việc điều tra Vusponski và lấy những tài liệu ở nhà Kliughe được tiến hành một cách dễ dàng, tôi quyết định đến sở chỉ huy của Stak. Tôi đã đến đó chen lấn một lúc lâu. Thú thật, chúng sơ hở quá. Thậm chí tôi phải ngạc nhiên. Đồng chí vẫn thường nói, phải luôn luôn cẩn thận với kẻ địch, không bao giờ được phép đánh giá chúng ngu ngốc hơn mình, nhưng thực tình ở sở chỉ huy của chúng người đông không tưởng được, chen lấn nhau loạn xị. Lúc đó tôi lưỡng lự, suy xét quyết định của mình. Và trước lúc đột nhập sở chỉ huy, tôi biết chắc rằng Stak không có ở phòng làm việc. Cái đó đã dẫn tôi đến quyết định táo bạo. Nhưng dù sao, mọi việc cũng đã kết thúc một cách tốt đẹp rồi. Có phải thế không Grigori Vasilevich?
- Tốt đẹp! Tốt đẹp! Anh cứ nói mãi - Ktorov ngăn không cho Phomin nói tiếp, giọng có vẻ không hài lòng - Rất may là mọi việc đã kết thúc một cách tốt đẹp. Thế nhưng còn sau đó?
- Sau đó, khi nhìn thấy Elza ở sở chỉ huy, tôi mới hiểu rằng mọi việc không trót lọt như tôi tưởng, và sự có mặt của tôi ở sở chỉ huy không còn là điều bí mật nữa. Lại còn cái bản thảo…
Ktorov cau mày.
- Thưa đại tá, đó là phản ứng tức thời khi nhận thấy sự sơ hở của kẻ địch. Một dịp hiếm có…
- Tôi hiểu, và tôi phải phê bình anh về cái đó, bởi vì cái phản ứng tức thời ấy của anh có thể đưa đến những hậu quả như thế nào, có trời mới biết được! - Ktorov giận giữ quăng mạnh chiếc bút chì vào cái ống đồng trên bàn - Thôi, hãy nghiên cứu số tài liệu lấy được. Có lẽ anh biết anh lấy được gì chứ?
- Vâng. Tôi đã xem qua các tài liệu ấy ngay từ lúc đứng bên bàn của Kliughe. Phần lớn là những bản sao báo cáo của hắn. Có cái cần phải xem lại, xem qua thì không hiểu trong đó nói gì. Còn bản sao kia, thưa đại tá, tôi nghĩ đó là một tài liệu quan trọng, mặc dù ngoài hai chữ “tối mật” ngoài lề, tôi chưa kịp xem gì. Và có thể sự mạo hiểm của tôi sẽ không phí. Hơn nữa, đồng chí có thể mắng tôi, có thể thi hành kỷ luật tôi, nhưng lức đó tôi đã không thể kìm nổi. Ngon quá. Chính đồng chí chẳng đã nhiều lần nhắc nhở tôi: “Cần phải chớp lấy thời cơ, biết hành động dũng cảm và cương quyết đấy ư?”.
- Đã đành là thế. Nhưng anh lại tự thanh minh rồi. Anh phải biết rằng “cái phản ứng” của anh có thể phải trả một giá rất đắt - Má Ktorov ửng đỏ, điều đó chứng tỏ ông đang xúc động - Thế là đủ. Chúng ta chấm dứt ở đây - Ông cầm ống nghe - Pravotorov đấy à? Mời đến chỗ tôi - Nói rồi, Ktorov cẩn thận giở bản tài liệu mà Phomin đã đánh cắp được ở sở chỉ huy của Stak.
- Grigori Vasilevich, dù sao, đó cũng là một thời cơ rất tốt - Phomin thở dài.
- Vâng, có phải bao giờ chúng ta cũng phủ nhận vai trò của thời cơ đâu - Đại tá Ktorov nói, giọng đã thân mật hơn - Khoa học duy vật biện chứng dạy chúng ta: “Sự cần thiết tự đặt cho mình một con đường xuyên qua những thời cơ”. Song như thế không có nghĩa là lúc nào cũng đi tìm thời cơ.
Thiếu tá Pravotorov bước vào.
- Đây, cái anh chàng này - Ktorov nói - đã tình cờ kiếm được một bản sao tài liệu và chưa có cơ sở xác đáng cụ thể… - Đại tá Ktorov vui vẻ nhìn Phomin - Anh chàng cứ khăng khăng cam đoan rằng đó là một tài liệu quan trọng. Anh đưa cái này về phòng để các thầy phù thủy của anh làm phép, xem trong đó nói cái gì.
Pravotorov lấy từ trong túi ra một chiếc gắp nhỏ, cặp lấy góc tờ giấy và đem đến bên cửa sổ. Anh giơ mảnh giấy ra ánh sáng, chăm chú xem xét một hồi lâu, sau đó quay lại bàn, rồi thận trọng, anh cho mảnh giấy đó vào giữa hai tờ giấy trắng dày.
- Rất may là anh đã không dùng nó làm khăn mùi soa. Nó bị nhàu nát và nhòe quá. Nhưng cũng con có thể đọc được - Pravotorov nhìn đồng hồ - Hy vọng sau bữa cơm trưa, tôi có thể báo cáo nội dung của tài liệu này cho anh.
- Thế thì tốt. Còn anh, Evgeni Nicolaievich, anh phải xem xét lại tất cả số tài liệu lấy được. Tất nhiên là nếu như anh không cảm thấy cần phải nghỉ ngơi sau một chuyến đi mạo hiểm như thế.
- Bây giờ thì nghỉ ngơi thế nào được. Tôi chưa yên tâm nếu chưa xem lại số tài liệu ấy.
- Tốt lắm! Hãy bắt tay vào việc đi.
Mải nghiên cứu số tài liệu lấy được ở nhà Kliughe, Phomin quên cả ngủ trưa, và nếu Skitalech không mang vào phòng cho anh một miếng bánh mì pa tê thì có lẽ anh phải nhịn đói. Việc nghiên cứu số tài liệu lấy được đã giúp Phomin đi đến kết luận: mặc dù Kliughe đã cố gắng thu thập những tài liệu có tính chất quan trọng về quân sự và kinh tế nhưng hắn ta là một điệp viên tồi. Tất cả các báo cáo của hắn đều mang tính chất thông báo, dựa trên cơ sở quan sát của bản thân. Chỉ có một tài liệu đáng quan tâm. Đấy là mấy tấm ảnh chụp mô hình một chiếc xe tăng Liên Xô vừa được cải tiến lại và trang bị cho một đơn vị tăng. Phomin ghi vào sổ công tác: “Cần phải xác minh Kliughe đã thu được những bức ảnh này bằng cách nào” - Sau đó, anh đã đọc đi đọc lại bản sao bức thư gửi “ngài Von G…” Bức thư đã làm sáng tỏ thêm một hoạt động hoàn toàn mới của nhà “phóng viên” Kliughe. Hắn viết:
“Ngài Von G…
Xin phép được báo cáo với ngài, rằng theo thỏa thuận, tôi sẽ gửi tất cả bản sao tài liệu của tôi suốt từ năm 1945 đến năm 1947 cho ES. giữ.
Kliughe của ngài
Hannover”,
Tái bút. Người gác cổng ở biệt thự Anber Siske là thượng sĩ “SS” của đơn vị bảo vệ Darsenhauden. Người làm vườn Otto Riumin trước kia đã từng sống ở Nga. Cả hai đều có những nguyên nhân phải trốn tránh chính quyền Nga. Đáng chú ý nhất là cô tiểu thư trẻ Merie Erica Vonstons, người mà theo tôi biết là tình nhân của Stak.
Phomin muốn hỏi cung Mevit ngay nhưng trước tiên cần trao đổi với đại tá Ktorov đã. Anh cất sổ tài liệu vào két và đi tìm thiếu tá Pravotorov.
- Tài liệu quả rất quan trọng.- Thiếu tá - Pravotorov nói khi Phomin bước vào - Tôi đã yêu cầu đại tá chờ; Năm phút nữa mọi việc sẽ xong xuôi và ta sẽ cùng đến phòng đại tá.
Ktorov đang chờ họ. Pravotorov lặng lẽ để trước mặt ông một bản dịch tài liệu, một bản khác đưa cho Phomin.
Góc bên phải của tờ giấy đã ghi rõ hai chữ “Tối mật”, còn góc trái là con dấu đề “Cục tình báo Anh”, phía dưới là nội dung:
“Thưa ông, yêu cầu ông cho chỉ thị mới. Người mà ông phái đến cho chúng tôi, Phereman Adolf, biệt hiệu là “Losman”, hiện sống ở Berlin, Dalem 8. Nhân viên của Phereman, đặc biệt là Iulan Blomber, biệt hiệu là “Phiên dịch cho phòng kỹ thuật thuộc sở hành chính ở Enburg”, rất cần cho việc tiến hành bước một của chiến dịch “Cá heo”: Tôi xin cam đoan với ông rằng “Losman” trước kia là nhân viên của chúng tôi, và mới tạm thời cử đến Berlin.
Với lòng tôn kính chân thành, thiếu tá E. Stak”.,
- Đáng chú ý thật. Anh nghĩ gì về vấn đề này? - Ktorov hỏi.
- Tôi không biết phải làm gì - Phomin nhún vai - Bọn địch đang báo động tất cả mạng lưới điệp viên, tại sao? Có thể lại phòng thiết kế kỹ thuật chăng?
- Tôi cũng nghĩ thế. Cần phải cho rằng địch đã bắt đầu đánh hơi thấy. Việc đoàn chuyên gia của chúng ta vừa từ Moscow đến và những cái khác… Evgeni Nikolaievich, anh là chủ nhân của các tài liệu đó và quân bài đang nằm trong tay anh. Chúng ta sẽ báo cáo việc này lên cấp trên và phải hành động ngay. Anh sẽ phải chịu trách nhiệm điều tra, theo dõi “Losman”, “Phin” và bảo vệ phòng thiết kế. Skitaiech sẽ cộng tác với anh, đồng chí cũng cần tranh thủ sự giúp đỡ của các đồng chí công an ở đây. Không có họ thì chúng ta không làm được việc. Còn bây giờ, anh phải thảo một bản tác chiến. Thảo xong đưa đến đây, chúng ta sẽ bàn và bổ sung. Chiến dịch mà kẻ địch đang tập trung các lực lượng và có thể còn có nhiều chiến dịch khác, theo tôi cũng chỉ nhằm mục đích đột nhập vào phòng thiết kế của chúng ta. Hiện giờ, chúng ta cứ tạm xem đó là giả thuyết, nhưng anh nên hiểu rằng chúng ta không thể ngồi bó tay để kẻ địch tấn công chúng ta. Evgeni Nicolaievich, anh phải suy nghĩ thêm về vấn đề này. Bao giờ cũng phải ở thế tấn công, chủ động. Chứng ta sẽ cùng tiến hành công việc.