Người Tivi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

❊ ❊ ❊

Tôi cởi áo ngủ, mặc quần bò, áo thun, khoác thêm áo chống gió. Cuộn chặt tóc thành một búi sau lưng, nhét gọn vào trong áo chống gió, đội lên trên đầu chiếc mũ bóng chày của chồng tôi. Nhìn trong gương thấy như một đứa con trai. Được đấy, tôi nghĩ. Rồi mang giày thể thao, xuống nhà xe dưới hầm. Tôi lên chiếc City, vặn chìa khóa, cho nổ máy một hồi xem sao. Lắng tai nghe tiếng máy nổ. Tiếng máy nghe bình thường. Tôi đặt hai bàn tay lên bánh lái, hít thở thật sâu vài lần. Rồi cho xe chạy ra ngoài chung cư. Cảm thấy xe chạy êm nhẹ hơn mọi khi nhiều. Cứ như là đang trượt trên băng ấy. Tôi thận trọng đổi tốc độ, chạy xuyên qua khu phố, lên đường cao tốc hướng về phía Yokohama.

Đã quá 3 giờ khuya rồi mà lượng xe cộ trên đường vẫn còn không ít. Những dòng xe tải khổng lồ chạy đường trường chảy từ tây sang đông, làm rung chuyển mặt đường nhựa. Chúng không ngủ. Để tăng năng suất chuyên chở, chúng chỉ ngủ ban ngày, còn ban đêm thì làm việc. Giá là tôi thì đêm hay ngày đều làm việc được cả. Bởi tôi không cần ngủ mà.

Có lẽ như thế về mặt sinh học thì là dị thường, không tự nhiên. Nhưng ai biết thế nào là tự nhiên chứ? Cái gọi là tự nhiên theo sinh học, kết cuộc cũng chỉ là suy luận từ kinh nghiệm mà thôi. Còn tôi đang ở địa điểm vượt quá thứ suy luận ấy rồi. Giả dụ, cứ nghĩ tôi như một kiểu mẫu tiên nghiệm trong tiến hóa nhảy vọt của loài người xem sao nào. Người đàn bà không ngủ. Phóng lớn ý thức.

Nghĩ thế, tôi bật cười một mình. Kiểu mẫu tiên nghiệm trong tiến hóa nhảy vọt kia à?

Tôi vừa nghe âm nhạc từ đài pát thanh vừa chạy xe ra bến tàu. Muốn nghe nhạc cổ điển, nhưng nửa khuya thì chẳng có đài nào chơi nhạc cổ điển cả. Bắt đài nào cũng chỉ nghe toàn là nhạc Rock hát tiếng Nhật mà thôi. Loại nhạc tình nhừa nhựa nghe nhức cả răng. Chẳng làm sao hơn, tôi đành nghe tạm vậy. Loại nhạc này như lôi tuột tôi đến một nơi xa tắp. Tôi cách xa hẳn cả Mozart lẫn Hayden.

Tôi vào bãi đậu rộng lớn có lằn vạch trắng của công viên, đậu xe lại, tắt máy xe. Tôi đã chọn chỗ đậu sáng nhất, ngay dưới đèn đường, chung quanh rộng rãi. Trong bãi chỉ có một chiếc xe khác đậu lại. Loại xe lớp trẻ ưa lái. Coupé trắng hai cửa. Năm sản xuất đã lâu rồi. Hẳn là những người yêu nhau. Có lẽ không đủ tiền thuê khách sạn nên đã ôm ấp nhau trong xe. Để tránh rắc rồi, tôi đội sụp mũ xuống cho khỏi bị nhìn ra là đàn bà. Xác nhận một lần nữa là các cửa xe đều đóng kín cả rồi.

Lơ đãng ngắm phong cảnh chung quanh một lúc, tôi chợt nhớ lại năm thứ nhất đại học đã đi chơi bằng xe hơi với bạn trai, và đã âu yếm sờ mó nhau trong xe. Nửa chừng chàng không chịu được nữa, đã xin cho đút bào. Nhưng tôi bảo không được.

Tôi đặt bàn tay lên bánh lái, vừa nghe nhạc vừa gắng nhớ lại chuyện ấy. Nhưng không sao nhớ lại được khuôn mặt chàng trai ấy. Cảm thấy như tất cả mọi chuyện đều đã xảy ra vào thời xa xưa đến phi lý.

Tôi cảm thấy ký ức về thời trước khi bị mất ngủ đang nhanh chóng tăng tốc mà rời xa tôi mất. Cảm giác thật kỳ dị. Cảm thấy như con người tôi trong thời trước, cứ đêm đến là ngủ được ấy, không phải là con người thật của mình; và ký ức của thời ấy không phải là ký ức thật của mình nữa. Tôi nghĩ là con người biến đổi như thế đấy. Nhưng không ai biết, không ai để ý. Chỉ mỗi mình tôi biết được. Cho dù tôi có giải thích, họ cũng không hiểu đâu. Họ sẽ không tin. Mà cho dù họ có tin lời tôi đi nữa, họ cũng không hoàn toàn không thể hiểu chính xác được tôi đang cảm thấy như thế nào. Họ chỉ cho rằng trường hợp của tôi là thứ gì uy hiếp thế giới luận lý của họ thôi.

Tuy nhiên, quả thật tôi đang thật sự biến đổi.

Không biết tôi đã ngồi yên như thế ở đấy trong bao lâu. Tôi giữ nguyên hai bàn tay trên bánh lái, nhắm mắt một hồi lâu. Và ngắm bóng tối không ngủ.

Đúng lúc ấy, chợt cảm giác như có ai đến gần kéo tôi về thực tại. Quả là có người rồi. Tôi giương mắt nhìn quanh. Có người nào đấy bên ngoài xe. Và định mở cửa xe. Nhưng các cửa xe đều khóa kỹ. Bóng đen của ai đó hiện lên ở cả hai bên xe. Cả cửa bên phải lẫn cửa bên trái. Nhưng không thấy mặt. Cũng chẳng biết họ mặc quần áo gì. Chỉ thấy bóng đen đứng đấy.

Kẹp giữa hai cái bóng đen ấy, chiếc City của tôi cảm thấy nhỏ nhoi quá. Chỉ như một hộp bánh nhỏ. Tôi cảm thấy chiếc xe đang chao đảo bên trái bên phải. Cửa kính bên phải bị nắm tay ai đấy đập đùng đùng. Nhưng tôi hiểu không phải là cảnh sát. Cảnh sát thì không đập đùng đùng như thế. Mà cũng không lay chiếc xe kiểu đó. Tôi nín thở. Hốt hoảng, chẳng biết phải làm sao. Đầu óc tôi bấn loạn vô cùng. Nghe mồ hôi rịn ra dưới nách. Phải cho xe chạy đi thôi. Chìa khóa!... Vặn chìa khóa xe đi. Tôi vươn tay nắm chìa khóa xe vặn sang phải.

Nghe tiếng bộ khởi động xoay tròn. Nhưng máy xe không nổ.

Ngón tay tôi run lên bần bật. Tôi nhắm mắt, gắng vặn chìa khóa xe lần nữa, chầm chậm. Nhưng cũng không nổ. Chỉ nghe tiếng rèn rẹt như móng tay cào lên bức tường khổng lồ. Chỉ xoay vòng cùng một chỗ. Chỉ xoay vòng cùng một chỗ mà thôi. Và bọn đàn ông, những bóng đen ấy liên tục lắc lay xe tôi. Càng lúc càng mạnh thêm. Có lẽ chúng định lật ngửa chiếc xe này lên.

Tôi nghĩ có gì đấy sai lầm rồi. Bình tĩnh suy nghĩ thì sẽ làm được. Nghĩ kỹ đi. Bình tĩnh lại từ từ suy nghĩ. Có gì đấy sai lầm đó mà.

Có gì đấy sai lầm rồi. Nhưng tôi chẳng hiểu ra điều gì sai lầm. Bóng tối đậm đặc đầy nghẹt trong đầu tôi. Bóng tối ấy không đưa tôi đến đâu. Tay tôi tiếp tục run bần bật. Tôi lập cập rút chìa khóa xe ra rồi tra vào lại lần nữa. Ngón tay tôi run lẩy bẩy không tra chìa khóa vào đúng lỗ được. Lúc định đút chìa khóa vào lỗ thì chìa khóa rơi xuống sàn. Tôi khom người cúi nhặt chìa khóa. Nhưng không làm sao nhặt được. Bởi chiếc xe đang bị lay động quá mạnh. Lúc tôi hấp tấp khom người xuống, trán tôi va mạnh vào tay lái.

Tôi chịu thua, ngửa người ra ghế xe, đưa hai tay ôm lấy mặt. Và khóc. Tôi chỉ còn có thể khóc mà thôi. Nước mắt tuôn chảy không dứt. Tôi chỉ còn một mình, bị giam hãm trong chiếc hộp nhỏ này, không còn đi đâu được nữa. Trong thời khắc sâu thẳm nhất của đêm khuya này, bọn đàn ông ấy không ngừng lay lắc chiếc xe của tôi. Chúng sắp lật ngửa chiếc xe tôi ra mất.[1]

❀ ❀ ❀

[1] Truyện ngắn “Nemuri” đã đăng trong Tạp chí “Bungakkai – Văn học Giới” số tháng 11 năm 1989.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.