- Một sự trao đổi thôi - Seacrest nói - Tôi tìm kiếm dữ liệu cho anh ta, còn anh ta thì chăm sóc cái xe cho tôi. Còn điều gì nữa chăng, ông Sturgis?
- Không, tôi đến để xem ông đã nghĩ thêm được điều gì chưa thôi. Và nhân tiện tôi muốn giới thiệu với ông bác sỹ Delaware. Anh ấy là chuyên gia tâm lý tư vấn của chúng tôi.
Đôi mắt ôn hòa liếc nhìn tôi:
- Ồ, thế ư?
- Xét tới nền tảng của vợ ông, chúng tôi nghĩ rằng bác sỹ Delaware có thể sẽ giúp đỡ được chúng tôi trong công tác điều tra.
- Vâng, tôi nghĩ đó là một ý kiến hay.
- Nhân tiện tôi xin hỏi, con chó hiện giờ ở đâu?
- Ông nói cái gì cơ?
- Con Rottweiler nhà ông ấy.
- Con Hilde chứ. Tôi đã bán nó đi rồi. Nó là con chó của Hope.
- Ông không phải là người yêu quý chó hay sao?
Seacrest không ngừng nhìn tôi, đoạn nói:
- Sự thật là, tôi đã mệt mỏi. Dường như không thể tìm lại được sức lực của mình. Tôi không thể quan tâm tới Hilde như là nó đáng được hưởng. Và tôi không cần có một thứ gì đó làm nhớ lại những gì đã qua.
- Ông đã bán nó cho ai?
- Một tổ chức có tên “Cứu lấy Rottweiler”.
- Con Hilde trước kia như thế nào?
- Là một con chó đẹp, có hơi ầm ĩ một chút.
- Nó có thể dùng để phòng thân được không?
- Dường như là được, mặc dù đó không phải là lý do Hope mua nó về. Bà ấy muốn có bạn. Lúc mà bà ấy đi dạo ấy.
Seacrest lau mắt.
- Thế có bao giờ hai ông bà cùng đi dạo không? - Milo hỏi.
- Không, tôi không phải là người thích luyện tập thể dục. Hope thích các hoạt động thân thể và Hilde là một con chó tích cực. Nó luôn để mắt tới Hope. Đó là lý do tại sao... thật trớ trêu. Hilde lại không có mặt vào lúc xảy ra chuyện - Ông lấy tay gãi chòm râu. Đôi mắt lại mở to, rất sáng như thể được phản chiếu từ kim loại nóng trắng.
- Sau khi Hope mất, con chó rất đau khổ - Ông nói tiếp - Tôi bị suy sụp, không sẵn sàng chăm nom cho nó.
- Ai trông nom Hilde khi giáo sư Devane đi thuyết giảng về cuốn sách?
- Tôi, chính tôi, nhưng Hope không bao giờ rời đi đâu lâu. Bà ấy thường đi hai hoặc ba ngày gì đó, rồi lại về vài ngày sau mới đi tiếp.
- Con Hilde có lịch sử các vấn đề về dạ dày không?
- Không - Mắt Seacrest rời khỏi mắt tôi một cách miễn cưỡng - Hai vị thanh tra đầu tiên đến đây đều hỏi không biết con chó có bị đầu độc bởi kẻ giết người không. Giá như tôi nghĩ tới điều này thì đã cho nó đi kiểm tra rồi. Tất nhiên làm như thế cũng chẳng ích gì, tôi nghĩ thế.
- Tại sao không?
- Nếu có xác định được rằng con chó đã bị người ta cho ăn cái gì đó thì chúng ta cũng không biết ai cho nó ăn.
Seacrest lại nhìn tôi.
- Một nhà tâm lý học cảnh sát, đó là công việc mà Hope sẽ không bao giờ chịu làm.
- Tại sao không? - Milo vặn.
- Bà ấy không tin vào cơ quan quyền lực. Tôi đến từ một thế hệ khác.
- Bà ấy không thích cảnh sát ư? - Milo dấn tới.
- Bà ấy cảm thấy rằng tất cả các tổ chức chính phủ vốn đã thiếu hiệu quả.
- Và ông phản đối.
- Tôi có một... sự tôn trọng nhất định với các cơ quan thực thi pháp luật - Ông nói - Có lẽ bởi vì tôi là một nhà sử học.
- Ông đã bao giờ nghiên cứu về lịch sử tội phạm chưa?
- Thực tế là không. Mối quan tâm chính của tôi là thời kỳ trung cổ, nhưng tôi cũng quan tâm tới lịch sử thời kỳ Elizabeth và trong đầu tôi luôn có một câu chuyện về thời ấy. Trong thời kỳ Elizabeth, tử hình được thực hiện đối với rất nhiều loại tội. Kể cả tội móc túi cũng bị treo cổ. Rồi những người tốt bụng và hòa nhã hơn đã thắng thế, cái thòng lọng bị phá bỏ đối với những tội ít nghiêm trọng hơn. Anh có đoán được điều gì đã xảy ra không?
- Chắc là tội phạm lại càng nhiều hơn - Milo đáp.
- Anh được điểm A, thanh tra ạ.
- Ông có ủng hộ án tử hình không, thưa giáo sư?
Seacrest lại đưa tay lên gãi chòm râu:
- Thực ra tôi không hiểu mình ủng hộ cái gì nữa. Mất đi người vợ đã làm lay chuyển hết những định kiến của tôi - anh sẽ làm gì để giúp tìm ra kẻ giết hại Hope, hả bác sỹ Delaware?
- Tiến hành phân tích hồ sơ - Tôi trả lời - Có lẽ tôi sẽ nói chuyện với một số đồng nghiệp của vợ ông. Tôi nên nói chuyện với ai đầu tiên nhỉ?
Ông lắc đầu:
- Cuộc sống nghề nghiệp của chúng tôi tách biệt nhau.
- Ông không biết người nào có liên hệ với bà ấy ư?
- Không, về mặt nghề nghiệp thì không.
- Còn về bạn bè thì sao?
- Chúng tôi thực sự không có bạn bè. Tôi biết điều này rất khó tin, nhưng chúng tôi sống cách li với mọi người. Làm việc, viết lách. Hilde là thứ duy nhất đánh cắp chút riêng tư của chúng tôi.
- Chắc chắn sau khi cuốn sách ra đời, cuộc sống biệt lập của ông bà có phần khó khăn hơn, phải vậy không?
- Với Hope thì như vậy. Bà ấy tránh không để tôi bị công chúng soi mói.
Cuộc sống biệt lập có gì liên quan?
- Thưa giáo sư - Milo nói - Ông có nghe cái tên Robert Barone quen tai không?
Một cái lắc đầu chậm chạp.
- Thế còn Milan Cruvic?
- Không. Họ là ai vậy?
- Những người mà vợ ông đã làm việc cùng.
- Đấy, anh thấy rồi đấy. Tôi không hề biết.
- Vậy là hoàn toàn tách biệt ư? - Milo hỏi.
- Với chúng tôi thì như thế - Seacrest quay sang tôi - Khi nào anh nói chuyện với các đồng nghiệp của Hope, tôi sẵn sàng đánh cược trước về những gì họ sẽ nói với anh.
- Họ sẽ nói gì, thưa giáo sư?
- Rằng bà ấy thông tuệ nhưng là người sống thui thủi một mình. Một bác học, học giả bậc nhất - Đôi bàn tay ông nắm lại - Thưa các quý ông, cho tôi xin lỗi vì đã mạo muội nói ra điều này, nhưng tôi không tin biện pháp tiếp cận vấn đề như thế sẽ có tác dụng.
- Ông nói biện pháp tiếp cận nào thế, thưa ông? - Milo vặn lại.
- Là đi nghiên cứu sự nghiệp giảng dạy của Hope. Đó không phải là cái đã giết bà ấy. Vấn đề nằm ở cuốn sách. Bà ấy đã có dũng khí để viết ra những điều gây tranh cãi và sự tranh cãi ấy đã thôi thúc con quỷ tâm thần nào đó. Chúa ơi...
Một tay xoa trán, ông nhìn chằm chằm xuống sàn nhà:
- Hãy đưa tôi đến một nơi ẩn dật yên tĩnh vào bất kỳ ngày nào đó, thưa ông thanh tra. Hãy cho tôi trốn khỏi thực tại này.
Milo hỏi liệu chúng tôi có thể lên phòng làm việc của Hope để xem xét không.
- Các ông cứ thoải mái. Các ông có phiền gì không nếu tôi ở dưới này uống chút trà?
- Xin ông cứ tự nhiên.
- Trên gác, phòng đầu tiên bên trái. Cứ thoải mái tìm kiếm bất kỳ đâu các ông muốn.
Trên tầng hai của căn nhà là ba phòng ngủ nhỏ và một phòng tắm ngay cạnh cầu thang giữa. Căn phòng ở bên trái xếp đầy những cái hòm hiện đại rẻ tiền của Thụy Điển được nhét từ đỉnh tới đáy toàn sách báo, những cái giá sách võng xuống vì sức nặng. Tấm mành được dùng để chắn ở hai cửa sổ. Những đồ đạc để lung tung chứ không được sắp đặt gọn ghẽ: Hai cái ghế ghép đôi cộc lệch, bàn làm việc, và bàn đặt máy tính, máy in, mô-đem, các cuốn cẩm nang sử dụng phần mềm. Một cuốn Hướng dẫn Phong cách của Hiệp hội Tâm lý Hoa Kỳ, từ điển và cuốn từ đồng nghĩa.
Đặt cạnh chiếc máy tính là vài bản cóp-py một bài viết mà Hope là tác giả đăng trên tờ Nhân cách và tâm lý học xã hội vào năm ngoái. Đồng tác giả là Casey Locking. Bài báo mang tựa đề: Tự kiềm chế là một chức năng phân biệt giới tính.
Tôi đọc qua phần trích. Sử dụng một kỹ thuật hành vi đã xác định được rằng không có sự khác nhau nhiều giữa đàn ông và đàn bà về khả năng kiểm soát thói quen cắn móng tay. Không có mối quan hệ nào giữa sự thành công và quan điểm của những chủ thể về hành vi và sự công bằng giới tính. Trong cuốn Những con chó sói và bầy cừu, Hope tuyên bố rằng phụ nữ giỏi hơn đàn ông trong việc bỏ các thói quen xấu bởi vì estrogen có vai trò “kìm nén sự thôi thúc”. Một trường hợp ngoại lệ duy nhất: ăn quá nhiều có tính chất không kiểm soát nổi, bởi vì áp lực xã hội đã tạo ra sự xung đột về hình ảnh cơ thể ở phụ nữ.
Bài báo thì nói ngược lại. Tôi lật tới phần “tranh thảo” ở phía sau. Hope và Locking thoái thác kết quả của mình bằng cách nói rằng những thí dụ của họ là quá nhỏ.
Trong khi Milo mở các ngăn kéo tủ và đọc các gáy sách thì tôi đi xem xét phần còn lại của căn phòng. Sách báo để lung tung chiếm hết một nửa không gian sàn nhà. Chiếc khăn len màu đỏ bị vứt bừa lên cái thùng. Giống như cái thùng các-tông mà Locking đã đem đi, cái này cũng có những dòng chữ màu đen viết ngay ngắn ở cạnh.
Năm thùng các-tông được niêm phong do nhà xuất bản gửi đến có đóng dấu ghi: Những con chó sói và bầy cừu, các bản in được đẩy vào một góc nhà. Những ram giấy in vẫn chưa được bóc ra.
Thùng các-tông có ghi chữ tiếp tục chứa các bài báo đã xuất bản của Hope, trong đó có hai bài đồng tác giả với Locking. Không hề thấy nhắc tới tên của sinh viên còn lại, Mary Ann Gonsalvez trong danh sách tác giả.
Anh ta là trò cưng của giáo sư chăng?
Xét theo những biên bản của Ủy ban Hành vi thì Locking đúng là người thân cận với giáo sư.
Còn gì hơn thế nữa không?
Anh ta trẻ tuổi, thông minh và điển trai, nếu sử dụng để làm hình quảng cáo đồ lót thì rất hợp.
Một thanh niên trẻ và một phụ nữ già.
Trước tiên, tôi có nhiều ngờ vực về Locking và Seacrest còn giờ tôi lại suy đoán về một chuyện nam nữ.
Ta đang nghĩ đến điều tội lỗi, phải không Delaware?
- Nhưng cách bố trí những vết đâm có hàm ý điều gì tội lỗi - một ý tưởng về cách trừng trị tội lỗi.
Một nhát đâm vào tim, một nhát vào háng và một nhát đâm sau lưng.
Sức nóng của sự đam mê được tăng cường bởi kế hoạch lạnh lùng.
Seacrest có vẻ chính là loại người lạnh lùng ấy. Ông ta đã từng đổ máu bao giờ chưa?
Milo tìm kiếm thêm một lúc nữa rồi hỏi:
- Có tìm được gì không?
Tôi nói cho anh nghe sự khác biệt giữa bài báo và cuốn sách của bà giáo sư.
- Đúng thế, bà ta đã làm chuyện bịp bợm thiên hạ.
Anh ngó đầu qua cánh cửa phòng làm việc của bà, qua đầu cầu thang và đi ra. Tôi theo anh tới phòng làm việc của Seacrest.
Cũng toàn là sách và được sắp xếp một cách thiếu mỹ học, nhưng gọn ghẽ.
Cạnh đó là phòng ngủ của Seacrest. Bởi vì bây giờ tất cả là của riêng ông nên vị giáo sư sử học đã giữ cho không gian ngủ của mình ngăn nắp. Cái khăn hoa trải giường màu đồng được gấp gọn ghẽ trông giống một bức vẽ đặt trên cái gối.
Chúng tôi xuống tầng một. Không thấy Seacrest đâu cả.
Milo gọi:
- Giáo sư?
Và thấy Seacrest từ bếp đi vào phòng ăn, tay cầm chiếc cốc lớn. Cái nhãn và dây gắn của gói trà chanh treo lủng lẳng bên thành cốc. Thành cốc có in dòng chữ đề tặng của trường Đại học.
- Các anh còn muốn xem xét thứ gì nữa không?
- Những hồ sơ hành nghề của tiến sỹbác sỹ Devane hiện ở đâu - hồ sơ bệnh nhân, đại loại những thứ như thế ấy?
- Nếu cái gì đó không ở nhà này thì chắc chắn ở văn phòng của bà ấy trong trường Đại học.
- Tôi đã tìm trong đống tư liệu của bà ấy nhưng không thấy các hồ sơ bệnh nhân.
- Vậy tôi không còn biết nói gì với các ông nữa.
- Bà ấy có văn phòng riêng không?
- Không.
- Bà ấy có thăm bệnh cho bệnh nhân tại đây không?
- Không.
- Bà ấy có bao giờ thăm bệnh cho bệnh nhân không?
- Hope không bao giờ bàn về công việc với tôi.
- Tôi không hỏi về việc làm cụ thể của bà ấy, thưa giáo sư Seacrest. Tôi chỉ muốn hỏi liệu bà ấy có khám bệnh cho bệnh nhân nào không?
- Nếu bà ấy có làm đi nữa thì bà ấy cũng không bao giờ nói ra. Chúng tôi không nói đến chuyện công việc của nhau. Chỉ... nói những vấn đề khoa học thôi.
Seacrest chạm tay vào vết xăm của ông.
- Ông từng phục vụ hải quân à? - Milo hỏi.
- Làm lính tuần duyên - Seacrest cười - Một thời nông nổi.
- Ông phục vụ ở đâu?
- Tại đảo Catalina. Giống như là đi nghỉ mát, tôi bị ép phải chấp nhận đấy.
- Vậy quê ông ở California rồi.
- Tôi lớn lên tại đây, trong căn nhà này. Tôi thường nghịch ngợm tại khuôn viên trường Đại học. Ông già tôi là giáo sư hóa.
- Còn Hope?
- Ông bà già Hope đã mất cả. Ông bà già tôi cũng thế. Chúng tôi đều không có anh chị em ruột. Tôi nghĩ bây giờ tôi là người duy nhất còn lại của cả hai gia đình.
Tôi biết Milo đang nghĩ gì: Kẻ thừa kế duy nhất.
- Ông cụ của bà giáo sư làm nghề gì vậy? - Milo hỏi.
- Ông cụ là thủy thủ. Đội thương thuyền quốc gia. Ông mất khi Hope còn rất trẻ. Không thấy bà ấy nói nhiều về ông cụ.
- Thế còn bà cụ?
- Bà làm việc trong một khách sạn - Seacrest đi ra cửa - Như tôi đã trình bày với hai vị thanh tra trước rồi đấy, bà cũng đã mất và Hope không còn ai thân thích.
- Thật là siêu việt - Milo thốt lên.
- Là sao?
- Là việc hai vợ chồng ông bà cách ly được về nghề nghiệp. Nói chung là giữ được mọi thứ tách biệt nhau.
Seacrest liếm môi:
- Không phải. Thực tế là ngược lại.
- Làm thế có dễ dàng không?
- Tất nhiên. Bởi vì chúng tôi tôn trọng lẫn nhau.
Một tay mở cửa, một tay ông chìa ra bên ngoài:
- Chúc các anh một buổi tối ấm cúng - Ông nói - Cái đêm xảy ra chuyện ấy, trời lạnh lẽo hơn nhiều.
Milo lái qua đại lộ Wilshire tới đại lộ Công viên.
- Chẩn đoán đi chứ? - Anh gợi ý.
- Ông ta không phải là một ông già đa cảm, nhưng ông ấy có lý do để đau buồn. Có thể ông ta đang che giấu điều gì, cũng có thể là không biết nhiều thật. Điểm mấu chốt ở đây là: Ông ta đã không lộ ra điều gì đáng nói cả.
- Còn về Locking thì sao?
- Cái nhẫn đầu lâu thì đẹp. Trước tiên, tôi thấy nghi ngờ về mối quan hệ giữa anh ta và Seacrest rồi sau đó đến mối quan hệ giữa anh ta và Hope.
- Anh ta và Seacrest à? Tại sao?
- Locking lái chiếc xe đó có vẻ là chuyện riêng của hai người, thế nhưng lời giải thích của Seacrest lại mang ý nghĩa bao che việc này. Ngoài ra, Seacrest dường như đã cản trở không muốn cho chúng ta vào nhà và khi ông ta để chúng ta vào, ông ta đã gọi lên gác nói rằng cảnh sát đang ở dưới nhà. Điều này rất có thể là cách cảnh báo cho Locking. Để anh ta có thời gian mặc quần áo chăng? Tất cả những điều này hoàn toàn là giả thiết.
- Được rồi... nhưng tại sao anh lại nghi vấn về quan hệ giữa Locking và bà Hope?
- Anh đã chả đặt nghi vấn về việc bà ấy có mối quan hệ bất chính là gì? Phần lớn các quan hệ bất chính bắt đầu tại nơi làm việc và Locking là một người mà bà ấy làm việc cùng. Và sau khi đã kết hôn với người như Seacrest, rất có khả năng bà ấy muốn tìm kiếm chút “mới lạ”.
- Cái áo da đen và chiếc nhẫn đầu lâu - Milo nói, tay đập đập vào vô lăng và lái về hướng làng Westwood. Giống như hầu hết những nơi khác ở Los Angeles, quận này trước kia tụt hậu về mặt tri thức khá nhiều, những cửa hàng sách thời tôi còn học đại học đã bị hất cẳng bởi những quán trò chơi điện tử, những dàn đu quay, và khu lắp ráp máy móc.
- Điều tôi thấy thú vị - Anh nói tiếp - là khi Seacrest gợi ý vụ giết người có liên quan tới cuốn sách. Ông ta khăng khăng nói rằng vụ này không có liên quan đến việc giảng dạy tại trường của Hope. Có nghĩa, ông ta tách mình khỏi vụ án. Tôi biết nhiều kẻ giết người có ý nghĩ rằng chúng đủ thông minh để đưa ra một kịch bản thay thế. Bằng cách đó, bọn chúng có vẻ đang hợp tác với cảnh sát trong khi đầu óc chúng thì chắc mẩm rằng đã lái được chúng ta ra xa sự thật. Còn con chó. Ai có điều kiện thuận lợi hơn để ném cho nó một miếng bít-tết ngon lành đã được tẩm thuốc độc chứ? Và lúc này ông ta đã bán nó đi. Vì sao ư? Là muốn bỏ đi những thứ gợi nhớ lại người đã khuất!? - Milo kêu lên ghê tởm và nới lỏng ca-ra-vát - Locking và Hope, Locking và Seacrest. Chắc anh cho rằng tôi có thể lợi dụng một vài gã đồng tính mà tôi quen biết vào chuyện này được phải không? Có thể ông trung sỹ đã nói đúng. Tôi là một người hoàn hảo cho vụ này.
- Tại sao phải đợi lâu đến thế Locking mới đến lấy dữ liệu của mình? - Tôi hỏi - Giáo sư Hope đã mất được 3 tháng rồi. Đó là một khoảng thời gian rất dài nếu anh đang tiến hành bài khóa luận. Còn nữa, Locking vẫn chưa tìm được cho mình giáo viên hướng dẫn mới. Có lẽ nào anh ta gặp rắc rối trong việc điều chỉnh bản thân sau cái chết của Hope. Biết đâu, ngoài vấn đề giữa giáo viên và sinh viên, anh ta còn có các vấn đề khác nữa. Hay anh ta là một gã muốn lang thang ở trường đại học, không cần kết thúc khóa học vội. Chuyện này vẫn thường xảy ra ở các nghiên cứu sinh. Chuyện hỏi quanh hỏi co Kenneth Storm tại Ủy ban ấy chỉ là để giảm bớt nước bọt của gã này thôi.
- Anh nghĩ gì về việc Hope đã tự chỉ định sinh viên cưng của mình vào Ủy ban Hành vi?
- Để tạo ê kíp trong ban bồi thẩm. Bà ấy có thể đã biện hộ điều này dưới chiêu bài hiệu quả. Seacrest nói bà ấy không tin các tổ chức chính quyền, và tất cả những điều khác cho chúng ta biết rằng bà ấy không phải là người có thể làm việc tốt theo nhóm.
- Thế nên tôi mới muốn gặp những người mà bà ấy đã làm việc cùng. Luật sư Barone vẫn phớt lờ tôi nhưng bác sỹ Cruvic đã để lại một lời nhắn rằng ông ta sẽ gặp tôi vào lúc 10 giờ 30 sáng mai. Anh có muốn đến để làm cho lão rối mù lên không?
- Tất nhiên rồi.
- Không phải là một người có thể làm việc tốt theo nhóm - Anh nói - Một cô gái chăn bò có bằng tiến sỹ! Đôi khi các cô gái chăn bò cũng bị bò hất ngã.