Có một lần, khi James Ferris mới lên năm tuổi, nó lẳng lặng trèo xuống giường, rảo bước trên đôi chân trần qua phòng ngủ xuống phòng khách, và cuối cùng chỉ tỉnh lại với tiếng gọi giật giọng của bà mẹ hoảng hốt khi nó sắp bò qua cửa sổ lên cái mái dốc của hiên nhà. James nhận một cái phát vào mông ngay sau đó, dù nó chối cãi rằng nó chẳng biết gì về việc ấy. Khoảng một năm sau, nó rời khỏi cái giường trong toa tàu, và nếu không có người khu khuân vác chặn lại, nó đã bước ra khỏi con tàu đang chạy. Năm lên bảy tuổi nó làm cho cả gia đình thất kinh hồn vía bằng cách trèo xuống bốn tầng nhà theo lối thoát hiểm của một khách sạn. Sự cố lần thứ ba này buộc mẹ nó phải suy nghĩ. Sau đó ít lâu, mọi chuyện hoàn toàn sáng tỏ, rằng Jimmy Ferris là một người mắc chứng mộng du.

Jimmy không biết chuyện này. Ba mẹ nó cho rằng tốt nhất là cứ để yên tình trạng đó. Những cuộc dạo chơi ban đêm ít khi tái diễn, và sau khi gia đình đã biết căn bệnh của nó, không bao giờ nó bị đánh thức nữa. Trên thực tế, cho tới năm lên chín tuổi, vào lúc câu chuyện này mở ra, nó đã thực hiện sáu cuộc du hành trong mơ như thế.
Ngoài khuynh hướng không may này, nó chưa hề khỏe mạnh bao giờ.
Nỗi đam mê của nó luôn là cuộc sống ngoài trời, và đó hẳn là điều tốt nhất đối với nó; nhưng mẹ nó quá lo âu về nó. Bà thực thi quyền giám sát chung đối với các món đồ vật như những cục tẩy, những dải vải flanen, bánh xốp và cháo bột yến mạch. Điều này khiến Jimmy tin rằng con người khả tử sẽ chết đứ đừ nếu chân anh ta bị ướt hoặc nếu thực đơn hằng ngày của anh ta thay đổi rất thất thường. Tự nhiên là một cậu bé sẽ làm theo khuôn mẫu tinh thần do mẹ nó định ra, và mẹ của Jimmy thì luôn băn khoăn lo lắng. Thật sự, vào thời điểm này bà đang tưởng tượng rằng buồng phổi của Jimmy bị yếu, vì thế không còn gì khác để làm ngoài việc tất cả bọn họ phải chuyển tới Monterey trong mùa hè và Santa Barabara trong mùa đông. Vì tham vọng lớn lao nhưng luôn bị cản trở của Jimmy là được nhìn thấy “khu rừng lớn”, nó rất đỗi vui mừng.

Họ lên đường tới đó bằng tàu hỏa của công ty đường sắt Canadian Pacific vào đầu tháng Năm. Jimmy ngồi cạnh cửa sổ suốt cả ngày, kinh ngạc ngắm nhìn miền thôn quê Canada, những dải rừng, vô số hồ nước. Ở phía bắc hồ Superior, nó ngạc nhiên thấy rằng vẫn còn nhiều tuyết trong những chỗ trũng, và trên thực tế, một xế chiều nọ, một đợt bông tuyết lớn trắng tinh bắt đầu rơi chậm chạp, ngoằn ngoèo qua bầu không khí. Jimmy vô cùng kinh ngạc. Một cơn bão tuyết giữa tháng Năm!
Suốt cả buổi chiều, nó áp mũi vào kính cửa sổ, mắt mở to với sự bí ẩn của khu rừng. Nó chỉ có thể nhìn vào bên trong rừng chừng mười bộ, nhưng ai biết ở mé ngoài đó còn có thứ gì? Tâm hồn náo nức của nó hình dung ra những thung lũng, những suối nhỏ, những khe xanh, và lũ thú hoang. Xuyên dọc qua vùng đất đó là Lối Mòn Dài dẫn tới những vùng đất săn da thú. Ở Sudbury, khi trời đã xế, nó đã thoáng trông thấy một người áp tải hàng ló ra khỏi khu rừng. Người đàn ông đó đội một cái mũ lông có cả một cái đuôi vắt vẻo sau gáy! Ông ta trùm lên người một tấm chăn dài, thắt lại bằng một cái thắt lưng đỏ, và đôi bàn chân xỏ vào một đôi giày da hươu! Tâm hồn của Jimmy phi nhanh trên những dặm xa của Lối Mòn Dài và sau khi lên giường ngủ, nó đã mơ thấy con đường. Cả nó cũng du hành trong Những Vùng Im Lặng.

Khoảng năm giờ sáng, con tàu dừng lại một lúc vì bánh xe không thế bám vào những thanh ray trơn trợt trên con dốc. Đường ray trước đầu máy nhanh chóng được phủ cát. Năm phút sau, tình huống đó đã được khắc phục.
Nhưng trong cuộc tạm dừng đó, đã có chuyện xảy ra. Jimmy Ferris, đang du hành trên Con Đường Mòn trong tưởng tượng, đã đi xuôi xuống lối đi giữa toa tàu, bước xuống bậc thang lên xuống của con tàu đúng vào lúc đầu máy lấy được đà; và lúc này nó đang mò mẫm một cách vô phương hướng qua màn tuyết rơi, qua những ngọn đồi trọc chập chùng, chỉ mang một đôi dép lê, mặc một cái quần soóc, và chiếc áo ngủ, tin chắc trong đầu rằng nó đang khám phá vùng Bắc Cực.

Hai tiếng rưỡi sau đó, cũng có nghĩa là tàu đã đi thêm bảy mươi hoặc tám mươi dặm, bà Ferris mới phát hiện ra cái giường của con trai mình trống rỗng. Lúc đó đúng là rối tung mọi chuyện! Những cú điện tín, những câu hỏi, những ước đoán, mọi người lăng xăng rối rít. Những người dân địa phương sục sạo từng phân dấu vết trên những toa xe đẩy tay, nghĩ sẽ tìm thấy thân thể nhiều thương tích của Jimmy. Rõ ràng nó không còn ở trên tàu: nó không thể rời khỏi đó trong lúc tàu đang chạy mà không bị chấn thương. Không ai nhớ tới giây phút cái đầu máy bị trượt dốc. Họ không thể phát hiện ra một dấu hiệu hoặc manh mối nào. Bà Ferris nằm phủ phục; ông Ferris đau nhói cả tim; mọi người khác vô cùng bối rối. Jimmy đã đơn giản biến vào bầu không khí.
Trong lúc đó, Jimmy tiếp tục khám phá Bắc Cực, và thời tiết vùng cực ngày càng khắc nghiệt hơn. Nó vừa tới chỗ có thể nhổ cái cọc lên để mang về nhà, nhưng sự kiện vui vẻ đó đã bị ngăn trở vì đôi tay nó tê cóng lại, lúc đó nó bừng tỉnh giấc và nhìn quanh.

Nó biết rất rõ nó không còn mơ nữa, nhưng trong giây lát nó nghiêm túc ngờ rằng không hiểu mình có còn sống hay chăng. Trong những khoảnh khắc tỉnh táo cuối cùng, nó đã cảm thấy cái giường trong toa tàu cong lại, đã nghe thấy tiếng lanh canh loảng xoảng đều đều của những chiếc bánh xe, đã nhìn thấy tia sáng mong manh lóe qua những bức màn. Và đột nhiên nó ở đây, trên một sườn đồi xám xịt, hoang vu, lổn nhổn toàn đá cuội, không một dấu hiệu nào của cái giường, hay toa tàu, thậm chí không có cả một vết chân ở mọi nơi trong tầm mắt. Bạn phải nhớ rằng nó không biết chút gì về chứng mộng du của mình. Nó không thể tập trung bộ não choáng váng của mình ngay cả cho một giải pháp điên rồ để giải quyết tình thế này.

Trải dài trước mặt nó là một cánh rừng hoang dã mờ mịt như sương, nhòa nhòa trong ánh rạng đông, xung quanh là những cành cây trơ trụi đang vương vấn một làn sương ma quái. Và quanh nó là một sự tĩnh lặng tột cùng.
Nó không sợ hãi; toàn bộ chuyện này thật không thể lý giải, và do không thể giải thích cho chính mình bằng bất cứ cách nào, nó chưa thấy hoảng sợ với một cảm giác về trách nhiệm. Nhưng nó rất lạnh. Đôi dép mỏng mà nó đã mang một cách bản năng khi lên đường để khám phá Bắc Cực đã ướt sũng vì tuyết ẩm; hai ống chân trần của nó sởn cả gai ốc, và một cái áo ngủ bằng vải mỏng cùng một cái quần soóc không phải là thứ trang phục tháng Năm ở miền Bắc. Đã được dạy rằng chân ướt có nghĩa là bệnh viêm phổi và nhận ra mình đang ăn mặc quần áo không thích hợp, Jimmy nhận ra ngay tắp lự rằng nó đã đi lạc. “Mình phải quay về,” nó tự nhủ.

Quay về đâu? Nó chưa từng nhìn thấy vùng này trước đó. Con tàu hỏa có thể đang ở mé bên kia thế giới. Trong giây lát, nó tưởng tượng rằng nó có thể chết, nhưng rồi lòng hiếu thảo nhỏ nhoi nhưng vững vàng của nó trở thành sự trợ giúp của nó. Không thể có chuyện đó. Vì tinh thần của con người cần có những lời lý giải hoặc sẽ tiêu tùng cuốc xẻng, và vì Jimmy chỉ mới chín tuổi và nó thông thạo truyện cổ của Grimm và Andersen hơn là về những giới chức y khoa, và vì nói cho cùng ma thuật phù thủy gần gũi hơn với trái tim của đa số chúng ta so với một sự thay đổi kỳ diệu như vụ này, nó nhanh chóng kết luận rằng nó đang sống trong một câu chuyện cổ tích và đây phải là Khu rừng Huyền diệu.
Trong trường hợp đó, nó phải đi tới một nơi nào đó. Nó kiên cường cất bước, tâm trí hoàn toàn thoát khỏi những nỗi sợ hãi hẳn sẽ tấn công nó nếu nó bị lạc theo một cách thông thường và có thể hiểu được.
Dĩ nhiên là nó đã chọn sai hướng. Ngay cả khi nó đủ hiểu biết để đi theo vết chân cũ để quay về, nó cũng không thể làm điều đó. Vết chân của nó đã bị tuyết che lấp mất. Việc đi theo bất kỳ phương hướng nào cũng đều khó khăn và bất tiện, nhưng những chỗ bằng phẳng thì dễ đi hơn là những ngọn đồi. Vì vậy, Jimmy tìm đường đi xuôi về phía màn hơi nước mờ mờ tỏa lên, và thế là khoảng một giờ sau, nó loạng choạng bước qua một bìa rừng, và nhận ra nó đang ở cạnh bờ của một con sông miền bắc đang chảy róc rách. Lúc này mặt trời đã ló lên khỏi chân trời, những đám mây đã tản ra rải rác, và dòng máu của Jimmy đã lưu chuyển mạnh trong người, khiến cho, nếu nó có thể biết, mối nguy cơ của bệnh viêm phổi hoặc một cơn lạnh gây tổn hại đã qua đi.
Nhưng Jimmy không biết điều đó. Nó chỉ biết rằng việc tiếp xúc lặp đi lặp lại với lớp tuyết tan chảy đã biến đôi bàn chân nó thành màu xanh tái, rằng bộ quần áo ướt và mỏng của nó khiến nó lạnh run khắp cả người với mỗi lần cử động, vì nó khiến cho bề mặt mịn màng của lớp quần áo dán vào da thịt nó ở một chỗ mới, rằng những nhánh cây rừng đã cào rách lớp da của nó một cách không thương xót. Có một lần, một vật gì đó đột ngột và lạ lùng đã lướt qua như một vệt nâu từ một bụi cây trước mặt nó, khiến nó giật mình kêu lên, nhưng tiếng kêu nghẹn lại ngay trong cổ nó do sự tĩnh lặng tột cùng. Lúc này nó nhìn một cách tuyệt vọng và bối rối vào dòng nước đang chảy nhanh, và tự hỏi nó phải làm điều gì mới. Hẳn nó sẽ không ngạc nhiên gì nếu được đưa trở lại cái giường trên toa tàu vào bất cứ lúc nào. Trên bờ đá nhỏ mà nó đang đứng, dòng sông cuộn lên, đổ xuống và xoáy tròn xuôi theo một con dốc rải rác những hòn đá cuội nhỏ to. Dòng nước vỡ toang thành bọt, trượt đi trong một tấm màn xanh mịn, cuộn lại thành những xoáy nước hung hãn. Vũng nước trước mặt nó phủ đầy sương giá trắng. Và Jimmy là một đứa bé rất lẻ loi trong một chốn mênh mông xa lạ.

Đột nhiên ở điểm tận cùng của cảnh vật, một vật gì đó hiện ra trong tầm mắt và vọt nhanh xuống trên dòng nước xiết. Nó đột ngột dừng lại, luồn lách sang hai bên, nghiêng theo sức đẩy kinh khủng qua tấm màn nước mịn. Cái nhìn hoang mang của Jimmy nhận ra đó là một chiếc xuồng, một chiếc xuồng bằng vỏ bạch dương màu vàng nhạt với hai đầu cong vút lên, giống như những bức tranh nó từng nhìn thấy trong cuốn sách Parkman của cha nó. Trên xuồng có hai người. Khi chiếc xuồng phóng tới càng lúc càng gần, hai người đàn ông hiện ra rõ ràng trong tầm mắt. Gương mặt rắn rỏi màu đồng hun của họ có vẻ đầy tập trung, đôi mắt đen nhánh của họ dán chặt vào những chỗ khó của dòng nước, đôi bàn tay nâu gân guốc của họ cầm những mái chèo dài màu đỏ son.

Cả hai đều để tóc dài trùm kín gáy và tai, và cố định chúng lại bằng những dải vải buộc ngang trán. Thậm chí trước khi đôi mắt lanh lẹ của thằng bé nhận thấy những điều này, chiếc xuồng đã tới một chỗ nơi dòng nước tách ra quanh một tảng đá lớn rồi đổ ập xuống bãi đá ngầm trong một dòng thác lớn. Hai người đàn ông đồng thời duỗi chân ra và đẩy mạnh mái chèo của họ trong một nỗ lực siêu phàm. Chiếc xuồng rung lên, nhảy sang hai bên, lao vụt qua tảng đá, lướt trên ngọn thác.

"Ae! hi, hi, hi-yah!" hai người đàn ông hét lên trong một trạng thái mê ly.
Chiếc xuồng vọt thẳng lên không trung. Một đám bụi nước văng ra tung tóe. Rồi nó nổi lềnh bềnh một cách thanh bình trong xoáy nước của cái vũng.

Một chiếc xuồng khác xuất hiện, một chiếc khác, lại một chiếc khác, rồi hai chiếc, tất cả đều lao nhanh xuống, tất cả đều phóng vọt lên. Bầu không khí đầy những tiếng la hét, cười to. Ngay lập tức, một số người tát nước trong xuồng ra, số khác náo nức nhìn lên thượng nguồn để quan sát những người kế tiếp đang lao xuống. Hầu như trong khoảnh khắc, chốn quạnh hiu này trở nên sống động.
Và cậu bé, đang run rẩy dưới bóng râm của tàng cây, còn run hơn vì sự pha lẫn giữa kinh hãi và hân hoan; vì giờ nó đã nhận ra đây là những thổ dân da đỏ, những thổ dân da đỏ hoang dã của khu rừng, của một trăm năm trước, nó biết những túp lều của họ đã nhường chỗ lại cho New York, cha nó đã đọc cho nó nghe về họ ở Cooper. Họ đã quay lại từ quá khứ bí ẩn, lãng mạn và đi ngang qua Khu rừng Kỳ diệu. Nó thấy sợ, nhưng cũng thấy vui mừng. Họ là những thổ dân da đỏ, nhưng trông họ tốt bụng. Nó không biết nên bỏ chạy hay ló mặt ra và yêu cầu giúp đỡ.
Tuy nhiên, nó thoát khỏi sự rắc rối khi phải quyết định. Đôi mắt tinh nhanh của những con người hoang dã không bỏ sót nó lâu. Ngay lập tức nó bị bao quanh bởi một nhóm người tò mò, nôn nóng muốn biết ý nghĩa của việc nó xuất hiện tại đây.
Những người đàn ông lạ lùng, dẹp đẽ mang giày da hươu trò chuyện với nhau bằng những âm tiết êm tai như hát; rồi một ông già quỳ xuống trước mặt nó.
- Cháu đi lẹc hả?


"Chiếc xuồng rung lên,... lướt trên ngọn thác."
Ông ta ân cần hỏi. Jimmy chỉ nhìn đăm đăm. Bạn thấy đó, chính nó cũng thật sự không biết.
- Cháu xóng ở đâu?
- New York – Jimmy đáp.
- New York – Họ lặp lại với nhau, bối rối. Họ nghĩ họ biết nơi đó, vì xa tít trên những bờ biển của vịnh Hudson có một trạm mua bán da thú gọi là Nhà máy York. Nhưng đứa nhỏ này làm sao đi tới đây được?
- Giờ cháu muốn tới đó? – Giây lát sau một thổ dân già hỏi. Ông ta nói nhanh gì đó với các bạn đồng hành của mình.
- Cháu muốn tới York? – Ông ta hỏi.
- Phải! Phải! – Jimmy kêu lên.
- Được gồi – Một người thổ dân nói.
- Nó có xa không? – Jimmy hỏi.

- Gất xa – Trong lúc đó, một đống lửa nhỏ đã được đốt lên, bên trên là một cái xoong thiếc đang sôi ùng ục. Lát sau một người thổ dân đưa cho Jimmy một cái cốc thiếc.
- Uống đi – Ông ta nói.
Đó là trà, đen óng, nóng hổi, không có đường và kem. Jimmy chưa bao giờ được phép uống trà ở nhà, nhưng nó nốc cạn ly, hầu như bỏng cả cổ họng, và thấy khá hơn ngay tắp lự. Trong lúc này, những thổ dân khác băng ngang qua rừng, vác theo những bó đồ lớn nhờ những sợi đai da buộc ngang trán. Những chiếc xuồng khác, được lái một cách điêu luyện không kém bởi những người phụ nữ, đang lao nhanh xuống. Bọn trẻ con, các thiếu niên, thiếu nữ, đàn chó, cùng tụ họp vào nhóm. Một cuộc đối thoại xí xô xí xào khe khẽ nổi lên. Già Makwa, người thổ dân đã hỏi Jimmy, bảo với họ những gì ông ta đã biết. Họ đoán rằng thằng bé đã bị ám ảnh bởi nỗi nhớ nhà và đã lên đường đi bộ tới Nhà máy York, không biết gì về độ dài của chuyến hành trình; hoặc có lẽ nó đã bị lạc khỏi một nhóm đã đi được một chặng khá xa về phía cái trạm đó. Nhóm này hẳn phải tới đó để mua bán da thú ở Chapleau. Nó chưa thể quay lại miền nam.

Makwa cắt ngắn cuộc thảo luận. Đây là một trường hợp phải vội vàng lên. Ông không câu nệ chút nào khi tròng lên người cậu bé Jimmy ăn mặc phong phanh một tấm áo choàng và nhẹ nhàng đặt nó vào lòng xuồng của mình. Thằng bé sẽ sống ổn với họ. Sau đó, có lẽ, khi họ quay lại Chapleau vào mùa thu.
Ông ta đẩy mạnh chiếc xuồng vào dòng nước. Nó lao vụt đi. Ah-kik, người dẫn đường, hướng nó xuôi theo dòng nước. Những mái chèo nhúng xuống nước.
Và thật sự, dù chưa hề có phút giây nào thằng bé Jimmy Ferris ngờ tới việc này, hiện nó đang xuất phát trên Lối Mòn Dài.
