Lớp da thỏ rất nhẹ, ấm và mềm. Jimmy co người bên trong tấm da, mơ màng quan sát đôi bờ sông đang lướt nhanh qua. Cốc trà khiến cho nó buồn ngủ. Nó nhìn thấy Khu rừng Kỳ diệu qua một màn sương, những hàng cây lớn nhỏ lũ lượt và nghiêm trang lướt qua như một đoàn quân với những lá cờ. Trước mặt nó, người dẫn đường uyển chuyển vung đôi mái chèo không biết mệt. Tiếng nước reo róc rách ru ngủ nó. Vào giờ khắc sớm sủa này trong cuộc phiêu lưu kỳ lạ, hẳn nhóc Jimmy đã ngủ thiếp đi nếu không có một trò tiêu khiển đánh thức nó.

Chiếc xuồng dẫn đầu đột nhiên dừng lại, im lìm lách sang bên và tới đậu cạnh bờ sông. Những chiếc khác nối theo. Không ai nói lời nào, và Jimmy được ra hiệu nên giữ im lặng. Giây lát sau Ah-kik, người dẫn đường, lôi ra từ một cái hòm lấm lem mỡ một khẩu súng hỏa mai bọc đồng. Chiếc xuồng len lỏi đi vòng qua khúc quanh của dòng nước.
Không một giọt nước nào phá vỡ sự tĩnh lặng tuyệt đối. Makwa, dù Jimmy không thể nhìn thấy ông ta, vẫn đang chèo mà không nhấc mái chèo lên khỏi mặt nước, với một chuyển động hầu như không thể nhận thấy của cổ tay. Theo trí tưởng tượng của cậu nhóc, dường như chiếc xuồng chợt giống hệt như một chiếc chong chóng gió mà nó từng quan sát từ cửa sổ của mình, quay sang phải, sang trái, bơi ngang qua bầu trời trong vắt rải rác mây như thể được dẫn dắt bởi ý chí của chính nó.
Một điều thú vị nào đó đang diễn ra. Nó không biết đó là gì, nhưng mắt nó mở to và sáng rực, và nó kềm mình bất động đến độ gần như nín thở. Lúc này, rõ ràng chiếc xuồng đang lặng lẽ và len lén tiếp cận một điểm nào đó trên bờ cát nhỏ và bãi cỏ nằm giữa dòng sông và cánh rừng. Một cây thích to lớn mọc ngay ở bìa rừng, bên dưới là một cái bóng thẫm được che chở bởi bóng tối của khu rừng. Chiếc xuồng tiến tới gần hơn, gần hơn. Và rồi đột nhiên, như thể nó được đánh thức bởi làn sóng của một chiếc đũa thần, Jimmy nhận ra rằng dưới bóng râm của cây thích có một sinh vật đang ẩn náu.

Ngay cả đến lúc ấy nó cũng chưa thể nhận ra rằng nó đã nhìn thấy một con nai. Vật này có hình dáng xinh đẹp của loài nai, chắc chắn là thế, nhưng màu của nó y hệt như màu của bóng râm dưới cây thích, đến nỗi dường như nó chỉ là một bóng ma phi vật chất của một con nai, như thể người ta có thể nhìn xuyên qua nó như nhìn xuyên qua một tấm kính mờ.
Niềm phấn khích trong lồng ngực bé nhỏ của Jimmy quá mãnh liệt. Tim nó đập loạn lên, hơi thở nó nghẹn lại trong cổ họng, và dù cố hết sức, cả người nó vẫn run lên như đang rùng mình rất mạnh. Trong từng khoảnh khắc, nó mong con nai bỏ chạy. Nhưng chiếc xuồng vẫn lặng lẽ lướt trôi về phía trước một cách lười nhác như một chiếc lá cuốn theo cơn gió. Thế rồi đột nhiên, khi mũi xuồng chỉ còn cách bờ sông vài bộ, Jimmy ý thức được một sự rung động mạnh mẽ. Makwa đã đẩy mái chèo xuống để dừng xuồng lại. Ah-kik, vẫn lặng lẽ âm thầm, không một cử động đột ngột nào, giơ khẩu súng hỏa mai lên.


Một tiếng gầm vỡ ra, một làn khói trắng cuộn quanh mui xuồng, chiếc xuồng giật lùi lại như một con ngựa hăng hái.
Makwa buông cái mái chèo xuống lòng xuồng và duỗi thằng hai cánh tay ra. Ah-kik cất tiếng gọi với trở lại điều gì đó bằng giọng nói tự nhiên của anh ta. Từ sau khúc quanh, một đoàn xuồng đầy khí thế hiện ra. Những âm thanh thường ngày sau một quãng thời gian im lặng đè nén và nỗ lực nhẫn nại có vẻ gần như trần tục.
Jimmy nhảy lên bờ cùng những người bạn đồng hành, chuẩn bị sẵn sàng để vui mừng hớn hở với con nai đã chết. Nó vô cùng thất vọng khi phát hiện ra chỉ có bốn dấu chân sâu nơi con vật đã phóng đi. Rõ ràng phát súng đã bị trượt.
Nhưng Jimmy vẫn còn phải trải qua một chặng đường dài trước khi thu nhận được những kiến thức cơ bản về nghệ thuật sống trong rừng. Nó không biết rằng Ah-kik có thể nói con nai có bị thương hay không, và vết thương nặng nhẹ thế nào, dựa vào cách nó kéo lê cái đuôi. Vì thế nó rất ngạc nhiên khi hai trong số các thanh niên trở lại vài phút sau đó, mang theo con thú rừng săn được.

Jimmy không được chú ý tới một lúc trong lúc mọi người loay hoay dựng trại. Một nhóm đàn ông đi đốn củi khô. Những phụ nữ lớn tuổi nhanh chóng đốt lên những đống lửa với gỗ bạch dương, bùi nhùi, vỏ cây và những nhánh nhỏ. Ngay cả những đứa nhỏ cũng bận rộn thu nhặt và vác về số củi đốt mà những người đàn ông đã đốn. Con nai được nhanh chóng lột da và xẻ thịt. Những cái nồi sôi ùng ục và bốc khói bên trên những ngọn lửa nhỏ. Đàn chó kêu ư ử vì vui sướng khi được vứt cho những mẩu xương và thịt thừa.

Khi các công việc đầu tiên đã kết thúc, mọi người vây quanh nó. Lũ nhóc con nhìn nó với đôi mắt mở to, những đứa lớn hơn trêu chọc nó; nhưng vì nó không hiểu chúng nói gì, điều này không làm nó lo lắng chút nào. Một cậu bé xinh đẹp chỉ lớn hơn nó chút đỉnh mỉm cười với nó, và khi Jimmy cười đáp lễ, thằng bé này nhanh nhẹn tống cổ những đứa kia đi. Rồi nó ngồi xổm xuống cạnh Jimmy.

- Minne-qúa-gun – Nó nói, cầm một cái cốc thiếc lên. Và thế là Jimmy đã học được một từ đầu tiên của thổ dân da đỏ.
Đây là một sự vụ mới mẻ và vui thú. Nói những từ ngữ thật sự của thổ dân là một thành tựu mà nhờ đó Jimmy nhận được sự kính trọng của mấy đứa kia. Và đây là một cơ may để học hỏi. Nó ghi nhớ từtschimon, chiếc xuồng; và ah-boo-é, cái chèo; và ah-gáh-quit, cái rìu. Rồi nó quyết định tìm kiếm một thứ gì đó hữu ích cho nó. Nó vòng hai tay quanh ngực, rung người lên thật mạnh, và nhìn người bạn của mình với vẻ dò hỏi.
- Kss ina – Bạn nó nói ngay.

Ngay lập tức Jimmy chạy tới chỗ già Makwa, đang ngồi hút ống điếu trên một thân cây đổ.
- Kss ina – Nó nói, chỉ vào chiếc áo ngủ mong manh và đôi ống chân trần của mình – Kss ina, kss ina.
Makwa bật cười, gương mặt già nua hồn hậu của ông chằng chịt hàng trăm nếp nhăn sâu. Ông cất tiếng gọi to. Một bà già đi tới. Makwa nói vài từ với bà ta, sau đó bà ta bỏ đi giây lát, rồi quay lại, mang theo một cái bó to gói trong một tấm vải và đặt nó xuống chân Makwa.

Khi được mở ra, trong cái gói đó chứa nhiều thứ khác nhau. Makwa chọn ra một một cái áo da nai nhỏ, một đôi xà cạp xanh, hai vuông vải giống như chăn gọi là vải len thô, và một đôi giày da hươu. Ông ta quấn hai mảnh vải len quanh hai bàn chân của Jimmy để thay cho tất, cột hai mảnh xà cạp lại bằng một cặp nịt bít tất dày, ông khéo léo khoác chiếc áo da lên người Jimmy, rồi cột chặt nó lại với một sợi dây len. Khi đã được khoác lên người mấy thứ này, cậu bé sung sướng đến nỗi không thể ngồi im. Lúc này thức ăn đã chín, Jimmy nhận ra nó rất đói. Nó ngồi cùng với một nhóm phụ nữ và trẻ con, và nhận lấy một cách biết ơn phần chia của mình, gồm thịt nai, cá và trà. Một bé gái ngồi cạnh nó, một cô bé da nâu xinh xắn với đôi mắt to, dịu dàng. Cô bé nghiêm trang nhìn nó trong suốt bữa ăn. Cuối cùng nó gật đầu và mỉm cười với cô bé, lúc đó cô bé cười khoe hết cả hàm răng của mình ra với một cung cách đáng yêu nhất trần đời. Jimmy, với cái bụng đã no nê, bắt đầu cảm thấy dễ chịu. Mặt trời ấm áp, mọi người quanh nó chăm sóc nó một cách tử tế, bữa ăn ngoài trời dưới một tán cây rừng thật là phấn khích không thể tả đối với trí tưởng tượng trẻ thơ của nó.

Chiều hôm đó, nó được trao cho một cặp chèo và bắt đầu làm việc. Chèo xuồng không chỉ là một trò chơi. Khi hai cổ tay và đôi vai chưa thuần thục của nó bắt đầu mỏi rã rời, già Makwa nghiêm khắc ngăn cấm nó nghỉ ngơi. Nó buộc phải tiếp tục, dù có đôi lúc hai cánh tay của nó dường như sẵn sàng rơi xuống, và cố gắng của nó hẳn nhiên chỉ có thể bổ sung rất ít cho tốc độ của chiếc xuồng. Tuy nhiên, đoàn người đổ bộ hai lần lên bãi cát, kéo mấy chiếc xuồng lên, tháo dỡ mọi thứ ra khỏi xuồng, và đi băng qua khu rừng, vác theo những gói đồ. Lúc này Jimmy cũng nhận được phần phải mang vác của nó, và đôi giày da hươu mỏng chỉ bảo vệ được quá ít đôi bàn chân của nó. Chẳng bao lâu chúng đã tím bầm và ướt sũng. Tuy nhiên, sự sống và niềm bí ẩn tràn đầy trong tâm trí của Jimmy đến nỗi nó chỉ nhận thấy phần nào những điều này.

Tất nhiên những cây cối vẫn còn trụi lá, nhưng mùa xuân đã thức giấc. Mọi loại tiếng động vang vọng khắp khu rừng. Jimmy không biết chúng là gì, nhưng dần dà, nó học hỏi được từ Taw-kwo, thằng bé thổ dân.
“Bump! bump! bump! bump! br-br-rr-r!" một tiếng gõ trầm trầm nổi lên.
- Penáy – Taw-kwo nói. Vài hôm sau, một con gà gô đâm sầm vào một thân cây – Penáy – Taw-kwo lại nói, thế là Jimmy biết rằng penáy là một con chim to với một cái đuôi hình rẻ quạt, mà thổ dân rất thích bắt và thịt nó rất ngon. Nhưng nó không biết cái tên tiếng Anh của con chim.

Theo cung cách đó, nó thu lượm thêm nhiều thông tin về rừng rậm mà hẳn nó sẽ thấy rằng hoàn toàn vô dụng trong các thị trấn, bởi một lẽ đơn giản là nó sẽ chẳng thể nói với bất kỳ một ai về điều đó. Cứ như vậy, nó đã biết về chim ưng, thỏ rừng, sóc, chuột xạ, chim giẻ cùi, và nhiều loài khác. Tất nhiên không phải nó luôn luôn nhớ được mọi điều, nhưng Taw-Kwo nhẫn nại lặp đi lặp lại, và Jimmy đang trong lứa tuổi học hỏi rất nhanh với sự say mê.

Trên con đường băng qua rừng trở về để vác gói đồ thứ hai, Jimmy đã nhìn thấy con nhím còn sống đầu tiên. Con thú có vẻ trịch thượng, kiêu căng và không hề thích vội vã tí nào, giống như cung cách của loài nhím ở khắp mọi nơi, nhưng đối với Jimmy, việc có thể tới gần một con thú có kích thước cỡ này là một trải nghiệm mới toanh. Tất nhiên, nó muốn giết con vật. Đó luôn là bản năng đầu tiên. Nhưng May-may-gwan, cô bé có đôi mắt dịu dàng, không cho phép nó làm điều đó. Do vậy Jimmy học được bài học về sự tiết chế của cuộc sống trong rừng, vì những người thổ dân da đỏ không bao giờ giết hại một cách lãng phí.
Trong phần còn lại của buổi chiều, những chiếc xuồng trôi xuôi theo dòng sông. Những bờ cát lặng lẽ lướt qua. Nhiều lần Jimmy quên đi cơn đau trên đôi vai trong niềm phấn khích vì một cánh chim nhanh chóng biến mất, sự rút lui bí mật của một chấm nâu, theo cung cách đó, đã xác nhận bản thân nó là một sinh vật trong rừng. Có lần một con chồn nhảy lên một mảnh gỗ trôi trong giây lát, hai chân trước đặt dưới cằm, nó nhìn họ chằm chằm với vẻ ác ý khi họ lướt ngang qua. Thường thường, họ có thể nhìn thấy lũ chuột xạ đang bơi lội trong những gợn sóng hình mũi tên.
Có lần một con vật hình dáng xinh xắn, mảnh khảnh lướt qua từ một gờ đá trên đầu. Những thổ dân da đỏ nghĩ rằng điều này khá quan trọng và cần được thảo luận. Họ gom những chiếc xuồng lại thành một nhóm xuồng trôi dập dềnh. Vì đó là nigig, con rái cá, và giá trị tấm da của nó vào mùa đông khiến cho nó được liệt vào hàng quan trọng. Lũ sóc thường lội ngang qua sông, lèo lái thân hình của chúng bằng cái đuôi rậm. Nhận ra sự thích thú của Jimmy, Makwa tử tế giơ cái mái chèo về phía một trong lũ súc vật nhỏ bé, và khi đó, với niềm vui sướng của Jimmy, nó bò dọc theo mái chèo tới mạn xuồng, chỉ cách tay cậu bé hai bộ, nó ngồi nghỉ ở đó giây lát, rồi lại nhảy xuống nước.

Vào giữa chiều, xuồng của những người phụ nữ được phép đi trước để dựng trại, nhờ thế khi mặt trời xuống thấp, những người đàn ông có thể kéo lên bờ để nghỉ đêm. Một số chòi che bằng vỏ bạch dương đã được dựng sẵn, những đống lửa nhỏ đang cháy bập bùng, đàn chó ngồi thành một hình bán nguyệt ngay ở rìa bụi cây chờ phần ăn của chúng.
Jimmy nghĩ nó chưa bao giờ nhìn thấy những con chó buồn cười như thế. Mũi và tai của chúng nhọn, lông chúng dài và rậm, và đuôi chúng cũng bù xù như đuôi cáo. Nó cố kết bạn với chúng, nhưng chúng gầm gừ dữ tợn đến nỗi nó phải lui lại đề phòng. Mấy hôm sau, nó thành công khi đã biết rõ về chúng hơn, nhưng hiện giờ chúng chưa tin tưởng nó. Chúng là chó lai sói, còn giữ lại những bản năng hung dữ của loài sói.

Nhưng lúc này Taw-kwo chạm vào vai nó, mỉm cười và ra hiệu cho nó nó đi theo. Nó làm thế. Hai đứa bé len lỏi qua những bụi rậm tới cửa của một nhánh sông con đổ ra dòng sông lớn. Ở đó, Taw-Kwo tháo tấm lưới mang theo ra, cột một đầu vào một cái cọc mà nó cắm thẳng xuống đáy lạch, lội qua mé bên kia và cột đầu kia theo cung cách tương tự, để tấm lưới hoàn toàn khép kín cửa sông con. Dường như Taw-kwo không bận tâm chút nào tới việc lội giữa dòng nước lạnh, vẫn mang đôi giày và xà cạp. “Kee-gawns,” nó nói, bàn tay làm hiệu cử động của một con cá đang bơi.

Nó đưa ngón tay lên môi ra hiệu cảnh giác. Rồi nó rón rén nằm úp bụng xuống và bò tới rìa đá lởm chởm của bờ sông nhỏ. Jimmy bắt chước theo nó và nhìn ra. Bên dưới mắt nó, có năm sáu đường rãnh xuyên qua dòng nước ngầu bùn rồi chấm dứt ở mấy cái lỗ. Vừa khi Jimmy nhìn xuống, một con thú mắt sáng, khoan thai, có ria mép nào đó dường như vừa chuồn đi tìm chỗ ẩn nấp, "She-shesk," [1] Taw-kwo thì thào. Nó ra hiệu cho Jimmy nằm yên ở đó, nhanh chóng quay về và mang tới đó hai cái bẫy thép. Nó đặt chúng ở miệng của những đường rãnh, khéo léo phủ bùn lên chúng, không chạm tay tới những chỗ xung quanh.

Lúc đó, bữa ăn tối đã được chuẩn bị xong ở khu cắm trại. Jimmy chưa bao giờ đói đến thế trong đời mình. Nó ăn, ăn mãi cho tới khi nó không thể nuốt thêm miếng thức ăn nào, và nó thấy lười đến nỗi không muốn nhích tới đống lửa lớn, hoặc đem hơ lửa đôi giày và hai miếng vải len bó chân như những người khác. Những ngọn lửa nhún nhảy, tạo thành những cái bóng trong Khu rừng Huyền diệu. Bên trên những chiều sâu của khu rừng, một con chim đêm bắt đầu cất tiếng rúc lên. Đàn chó ngồi xổm và nhấp nháy mắt. Những người đàn ông hút thuốc, cười nói chuyện trò. Đám phụ nữ cũng thì thào chuyện vãn. Bé May-may-gwan ngồi cạnh Kimmy và nắm lấy tay nó.

Một lúc lâu sau đó, Taw-two dẫn nó tới một cái chòi trong đó đã trải sẵn những nhánh cây bóng nước. Thằng bé thổ dân trải cái áo choàng da thỏ ra, mùi cây bóng nước thơm ngan ngát. Đôi mắt của Jimmy ngày càng nặng trĩu.
Nhưng nó vẫn chưa ngủ. Đột nhiên một tiếng om xòm huyên náo khiến nó ngồi bật dậy. Đàn chó đang sủa vang, những thân hình kích động chạy lướt qua ánh lửa. Theo bản năng, Jimmy xỏ chân vào đôi giày rồi vọt theo.
Cuộc rượt đuổi băng qua rừng trở nên tán loạn, đàn chó luôn dẫn đầu. Một vài thổ dân đã đốt đuốc lên. Trượt ngã, reo hò, leo trèo, thở hổn hển, đám đông lướt qua bóng tối im lặng. Thế rồi họ tụ lại ở một thân cây mảnh dẻ, đàn chó nhảy chồm chồm quanh thân cây một cách cuồng dại. Jimmy có thể nhận ra một con thú sẫm màu có đôi mắt dữ tợn, có kích thước bằng một con chó, đang thu người giữa những nhánh cây. Thằng bé vẫn còn ngáy ngủ. Những chuyện tiếp theo thật lộn xộn. Một vật gì đó hất con thú khỏi nơi nó ẩn nấp. Nó rơi xuống giữa đàn chó. Một cuộc đánh nhau dữ dội diễn ra ngay tắp lự. Những người thổ dân cố gắng một cách tuyệt vọng để giáng một đòn hiệu quả. Rồi mọi thứ kết thúc. Hai con chó bị chết, máu chảy đầm đìa từ một số con khác. Một trong những người đàn ông đang cố băng lại bắp chân của mình.

Đoàn đi săn băng qua khu rừng để trở về cùng với con mồi. Ở cạnh đống lửa, Jimmy thấy rằng con thú có vẻ hung tợn, mũi bẹt, những cái vuốt dài, “Swingwadge,” Makwa đáp lại cái nhìn dò hỏi của nó. Nhiều năm sau, Jimmy nhìn thấy một con thuộc loài này được nhồi bông trong Chương trình Nhà thể thao, và biết rằng nó đã hỗ trợ giết chết một con lững Mỹ, loài thú chiến đấu dữ dằn nhất ở kích cỡ của nó tại Mỹ châu. Và điều này đã khép lại cái mà nó luôn nghĩ tới sau đó như là Ngày Kỳ Diệu của mình.

❀ ❀ ❀
[1] Chuột xạ