Kiếm Đạo Thông Thần

Lượt đọc: 2338 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 94
Liệp sát

❊ ❊ ❊

Màn đêm bao trùm. Trường cung trong tay, một mũi tên nhất giai ngụy linh khí đặt trên dây cung, kéo căng như trăng rằm. Thân hình đang lao đi chợt xoay người khựng lại, toàn bộ quá trình không hề gượng ép, tựa như cây tùng già đứng sững, mũi tên đã nhắm chuẩn một võ giả có chiến lực cấp bảy cách đó cả ngàn mét.

Sức mạnh trong suốt rót vào trong mũi tên, dưới màn đêm dường như tỏa ra những tia huỳnh quang nhàn nhạt. Thân hình bất động như mọc rễ xuống đất, chỉ có hai ngón tay buông ra, tiếng "băng" vang lên giữa đêm đen đặc biệt rõ ràng, khiến tim đám người Ngụy Phàm Cảnh cách đó cả ngàn mét không tự chủ được mà run lên, nhất là kẻ bị mũi tên khóa chặt kia, cảm giác lông tơ dựng đứng.

Cảm giác nguy cơ mãnh liệt tràn ngập toàn thân, cả người không tự chủ được mà lạnh toát, lập tức tăng cường hộ thể chân lực, kích phát sức mạnh phòng ngự của nội giáp nhị giai ngụy linh khí, hai chưởng vung ra đầy trời chưởng ảnh, tụ hợp lại thành một đạo, xuất hiện trước người như một tấm khiên.

Mũi tên mang theo sức mạnh đáng sợ xé gió lao tới, để lại một vệt thẳng tắp dưới màn đêm, nhanh, cực kỳ nhanh. Mũi tên tựa như một đạo lưu quang, sau khi đâm trúng trùng trùng chưởng ảnh liền vỡ nát, nhưng sức mạnh cực kỳ đáng sợ đó cũng đánh tan tành chưởng ảnh, hóa thành những mảnh vụn, tiếp tục bắn về phía người Ngụy Phàm Cảnh cấp bảy kia.

Tiếng "phập phập" vang lên, đó là tiếng những mảnh vụn sau khi mũi tên vỡ nát đánh vào hộ thể chân lực, nhưng không thể phá vỡ được lớp hộ thể ấy.

"Cẩn thận!"

Tiếng hét sắc nhọn vừa vang lên, trước mắt kẻ có chiến lực cấp bảy này chợt lóe lên, một tia hàn quang xé rách màn đêm, trong chớp mắt đã tới nơi. Đây là mũi tên thứ hai, nối gót ngay sau mũi tên thứ nhất, sức mạnh mang theo dường như càng đáng sợ hơn, hơn nữa, còn vô cùng bất ngờ.

Sau khi một mũi tên phá tan hộ thể chân lực, nó lại phá vỡ tiếp sức mạnh phòng ngự của nội giáp nhị giai ngụy linh khí, đâm xuyên vào yết hầu.

Đây là một mũi tên nhị giai ngụy linh khí, mạnh hơn mũi tên thứ nhất. Hơn nữa, lại xuất kỳ bất ý, bắn chết một chiến lực cấp bảy.

Đến đây, ba chết một bị thương.

Lại giương cung, tựa như trăng rằm, lần này lại bắn liền ba mũi tên nhất giai ngụy linh khí, sức mạnh của mỗi mũi tên đều được kích phát ra, giải phóng uy lực mạnh mẽ nhất, mục tiêu của cả ba mũi tên đều thống nhất, chính là một chiến lực cấp bảy sơ kỳ khác. Vì đã có bài học từ người trước, kẻ này vận dụng toàn lực, người cùng thế lực cũng ra tay tương trợ, đánh nát cả ba mũi tên, lại chặn đứng cả mũi tên thứ tư bắn tới sau đó.

Mười một tên Ngụy Phàm Cảnh có chiến lực cấp bảy này thi nhau bộc phát tốc độ nhanh nhất, lao về phía bóng người cách đó ngàn mét, nhưng chỉ thấy kẻ đó lại lấy ra mũi tên. Giương cung lắp tên, một cung chín mũi. Dưới tiếng xé gió sắc nhọn, chín mũi tên xuyên qua không trung đêm tối, lần lượt bắn về phía chín người khác nhau, nhưng đây chưa phải là kết thúc, kẻ đó lại lấy ra chín mũi tên, kéo cung căng tròn, buông tay, lại là chín mũi tên bắn ra.

Chín mũi tên một đợt, bắn liền năm đợt, tổng cộng bốn mươi lăm mũi tên nhất giai ngụy linh khí đã được kích phát sức mạnh, dưới sức mạnh của cây cung tam giai ngụy linh khí đang được kích phát, mang theo uy lực đáng sợ cực điểm lao về phía mười một tên Ngụy Phàm Cảnh chiến lực cấp bảy.

Bốn mươi lăm mũi tên mang theo những tia huỳnh quang nhàn nhạt lần lượt bắn tới, khóa chặt cả mười một tên Ngụy Phàm Cảnh, tức thì khiến sắc mặt bọn họ đại biến, da đầu tê dại. Bất thình lình, bốn mươi lăm mũi tên tự động nổ tung, hóa thành mảnh vụn đầy trời, mỗi mảnh vụn đều mang theo sức mạnh kinh người, dày đặc như đàn châu chấu bay rợp trời tràn về phía mười một chiến lực cấp bảy.

"Chiêu trò vặt vãnh."

"Đừng hòng."

Từng kẻ rống lớn, mỗi người tự xuất chiêu, tiếng gió rít gào, sấm chớp tràn ngập, đất rung núi chuyển. Lại lấy ra một mũi tên, đây là mũi tên nhị giai ngụy linh khí, giương cung lắp tên, kích phát sức mạnh, khóa chặt một tên cấp bảy, buông ngón tay. Chỉ là mũi tên này không lập công, đã bị chặn lại. Những tên Ngụy Phàm Cảnh này kẻ nào cũng trải qua trăm trận chiến, kinh nghiệm chém giết sinh tử vô cùng phong phú, lúc trước chỉ là bị bất ngờ nên mới trúng chiêu.

Lại bắn liền mấy mũi tên, nhưng không đạt được nguyện vọng bắn chết cường địch, Trần Tông quyết đoán cất Thôn Xạ Cung đi, lại triển khai thân pháp, nhanh chóng rời xa, lao vào một khu rừng rậm.

"Cẩn thận."

Đám người Ngụy Phàm Cảnh thấy khu rừng, không tự chủ được mà khựng lại, sau đó từng nhóm hai ba người bước vào trong rừng, nâng cao cảnh giác, đề phòng đòn tấn công bất ngờ. Cho dù trong mắt họ, đêm đen hay ban ngày không khác gì nhau, nhưng bóng cây trùng trùng điệp điệp đã cung cấp cho Trần Tông sự che chắn cực tốt. Trừ khi họ ra tay phá hủy cả khu rừng này, nhưng rừng cây bát ngát, muốn phá hủy nó, không phải là chuyện đơn giản.

Ba đại đội trưởng đến từ Long Nha Vệ tụ lại một chỗ, nương tựa lẫn nhau, bước những bộ pháp kỳ lạ nhanh chóng di chuyển trong rừng cây, tìm kiếm tung tích kẻ địch. Đôi mắt họ tựa như chứa tia điện lạnh lẽo, quanh thân quấn quýt những gợn sóng khí thế mạnh mẽ, hộ thể chân lực cũng được tăng cường đến cực hạn.

"Rốt cuộc có phải Trần Tông không?"

"Ta cảm thấy là, nhưng không dám tin."

"Ta cũng không dám tin."

Mọi người vừa cảnh giác cao độ truy đuổi dấu vết kẻ địch, vừa truyền âm trò chuyện, tràn đầy vẻ không thể tin nổi. Trần Tông, chẳng qua chỉ là một kẻ ở Chân Võ Cảnh mà thôi, cho dù thiên phú có ưu việt đến đâu, cũng không thể dùng thực lực Chân Võ Cảnh để giết chết Ngụy Phàm Cảnh, dù chỉ là cấp bảy sơ kỳ yếu nhất.

Long Thiết khuôn mặt âm trầm, sát khí tràn ngập đôi mắt, hắn cho rằng mình nhìn rất rõ ràng, người đó, chính xác là Trần Tông không sai.

"Chẳng lẽ, nửa năm trong Đăng Thiên Thành, Trần Tông đã đột phá đến Ngụy Phàm Cảnh?" Một người trong đó nói, tức thì khiến những kẻ khác kinh hãi không thôi. Với thiên tư của Trần Tông, nếu như đột phá đến Ngụy Phàm Cảnh, chiến lực của hắn chắc chắn sẽ có sự tăng tiến kinh người, đến lúc đó ai giết ai lại là một ẩn số rồi.

"Không, hắn chắc chắn chưa đột phá đến Ngụy Phàm Cảnh." Một tên Ngụy Phàm Cảnh của thế gia kiếm đạo Tân gia lập tức phân tích: "Với thiên phú có thể xông lên tầng mười Đăng Thiên Tháp của Trần Tông, một khi đột phá đến Ngụy Phàm Cảnh, chiến lực chắc chắn tăng mạnh, ta nhớ năm đó Vô Hình đột phá đến Ngụy Phàm Cảnh, chiến lực trực tiếp tăng lên cấp bảy hậu kỳ, tuy không muốn thừa nhận, nhưng thiên phú của Trần Tông sẽ không thua kém Vô Hình."

"Nếu cho hắn thêm chút thời gian tu luyện tử tế, chiến lực còn có thể tiếp tục tăng, trực tiếp xông lên cấp tám."

"Nếu Trần Tông thật sự có chiến lực như vậy, hoàn toàn không cần phải chạy trốn."

"Hơn nữa, tuy Trần Tông giết ba người làm bị thương một người, đó là do xuất kỳ bất ý, căn nguyên lớn nhất nằm ở chỗ chúng ta không có đủ sự đề phòng, xem nhẹ hắn nên mới để hắn đắc thủ."

"Nhớ lại lúc nãy, liền có thể biết, chiến lực của Trần Tông thực ra không mạnh đến thế, vẫn chưa tới cấp bảy."

"Đúng vậy, Trần Tông vẫn chưa đột phá đến Ngụy Phàm Cảnh, Ngụy Phàm Cảnh đâu phải dễ dàng đột phá như vậy."

Nói thì nói vậy, nhưng trong lòng mọi người lại một mảng u ám. Trần Tông vẫn chưa đột phá đến Ngụy Phàm Cảnh, vậy mà có thể giết chết ba chiến lực cấp bảy, trọng thương một chiến lực cấp bảy, cho dù họ có xem nhẹ Trần Tông, không có đủ đề phòng, nhưng cũng thấy được sự đáng sợ của Trần Tông. Người như vậy nếu đột phá trở thành Ngụy Phàm Cảnh, hoàn toàn có thể vượt mặt họ. Vì vậy, cần phải nhanh chóng trừ khử, để tránh hậu họa.

Trong rừng rậm dưới màn đêm, mọi hành động của họ đều bị Trần Tông bắt trọn rõ ràng, dù không cần dùng mắt, ngũ quan siêu việt đó lại có thể cảm nhận được tốc độ thậm chí là những động tác nhỏ nhặt của họ, thậm chí còn rõ ràng hơn cả nhìn bằng mắt thường. Trần Tông không vội hành động, mà đang đợi cơ hội, đợi thời cơ ra tay tốt nhất.

Bản thân quả thật vẫn chưa đột phá đến Ngụy Phàm Cảnh, không phải là không được, mà là không thể, không muốn nhanh chóng đột phá như vậy, nhưng sau hơn nửa năm khổ tu trong Đăng Thiên Thành, chiến lực bản thân đột tiến mãnh liệt, đã có khả năng trảm sát Ngụy Phàm Cảnh. Dựa vào điểm này, Trần Tông mới không trực tiếp chạy trốn, mà là sau khi bày trận nghi binh, để mấy tên chiến lực cấp tám và chiến lực cấp bảy tách ra, rồi mới thừa cơ ra tay, tận lực giết chết chiến lực cấp bảy.

Thực tế trước khi ra tay, Trần Tông cũng rõ ràng, liệu mình có thể trảm sát Ngụy Phàm Cảnh có chiến lực cấp bảy hay không, nhưng phải thử, vì tốc độ của mình đủ nhanh, cho dù không giết được đối phương, cũng có thể rút lui an toàn hơn. Không ngờ vừa thử, liền phát hiện mình có thể trảm sát chiến lực cấp bảy sơ kỳ, độ khó dường như cũng không lớn, nhưng Trần Tông không hề tự mãn, biết rằng mình có thể trảm sát chiến lực cấp bảy sơ kỳ, nguyên nhân một phần là đối phương không xem trọng mình.

Hay nói đúng hơn, không phải là không xem trọng mình, mà là họ tưởng mình đã chạy trốn, đang toàn tâm toàn ý truy kích, hơn nữa không ngờ mình lại ra tay tập kích giữa đường, thật ngoài dự liệu. Mười lăm chiến lực cấp bảy, ba chết một trọng thương, khiến Trần Tông nảy sinh ý định giết sạch tất cả những chiến lực cấp bảy này.

"Ta có năng lực này." Đây là sự tự tin của Trần Tông. Sự tự tin, thường được xây dựng trên nền tảng bản thân có đủ năng lực, ngoài ra, chính là được tôi luyện qua từng lần thất bại, giải quyết từng lần khó khăn, giết từng tên cường địch mà thành.

Mười một tên Ngụy Phàm Cảnh hoàn toàn không biết, mọi cử động của họ đều nằm trong lòng bàn tay Trần Tông, đây chính là sự mạnh mẽ của Luyện Thần chi pháp, khiến ngũ quan của Trần Tông tăng lên tới mức mà người khác khó lòng sánh kịp.

Đúng vào khoảnh khắc đó, Trần Tông xuất kiếm. Song kiếm xé gió, không còn là ám sát nữa, mà là bộc phát ra một kiếm mạnh mẽ nhất. Thiên Địa Túng Hoành! Kiếm quang hình chữ thập đáng sợ cực điểm xua tan màn đêm, chia cắt trời đất, mang theo một chút đại thế của kiếm khi trời đất dồn dập ập xuống. Chiêu này quá đột ngột, hoàn toàn không hề có báo trước, nhưng mỗi tên Ngụy Phàm Cảnh đều nâng sự cảnh giác lên đến cực hạn, thế là trong khoảnh khắc đã đưa ra phản ứng, chỉ có điều, đối mặt với chiêu này, ba người Long Thiết lại toàn thân run rẩy. Dưới sự xung kích của bán bộ kiếm thế, cảnh giới của bọn họ dường như vỡ tan, trong chớp mắt khó mà phản ứng lại. Đây là khoảng cách của cảnh giới, là một sự áp chế của cảnh giới.

Nhìn kiếm quang hình chữ thập đáng sợ cực điểm chém xuống, khoảnh khắc muốn giết sạch mọi người, ba người Long Thiết thi nhau bộc phát, Ngụy linh lực như nham thạch núi lửa phun trào ra, đối kháng lại bán bộ kiếm thế đáng sợ, thừa cơ thoát khỏi uy áp đáng sợ của Thiên Địa Túng Hoành. Trần Tông cũng không hy vọng một chiêu có thể giết cả ba bọn họ. Thân hình tựa như quỷ mị, xuyên hành trong màn đêm, cầm kiếm giết về phía Long Thiết, giữa sự tĩnh lặng không tiếng động, kiếm quang xanh u đó hòa vào màn đêm, khó lòng tìm thấy. Long Thiết dù sao cũng là Ngụy Phàm Cảnh lão luyện, cho dù chỉ là chiến lực cấp bảy sơ kỳ, nhưng trải qua trăm trận chiến kinh nghiệm vô cùng phong phú, lập tức đưa ra phản ứng, một đao lóe lên ánh sáng tuyết trắng lạnh lẽo, xé rách bầu trời đêm, mang theo sát khí kinh người tựa như thác nước đánh xuống, chém mạnh về phía Trần Tông, quyết giết Trần Tông. Đao quang chiếu rọi, có thể thấy rõ đôi mắt sắc bén tàn nhẫn và sát khí đầy mặt của Long Thiết. Cùng lúc đó, mi tâm Trần Tông khẽ sáng lên, dường như có một tia kiếm quang lóe hiện.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:337
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lục Đạo Trầm Luân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.