Kiếm quang âm dương song kiếm hợp bích vặn vẹo như rồng, đánh bay hai gã phàm cảnh của Thánh Võ Cung, trên mặt đất còn để lại một vệt kiếm ngân vặn vẹo dài hơn ngàn mét.
"Hai người các ngươi chết chắc rồi." Hai gã phàm cảnh của Thánh Võ Cung vô cùng thịnh nộ, trong lòng tràn đầy sát cơ đối với đôi vợ chồng Âm Dương Huyền Kiếm.
Đôi vợ chồng Âm Dương Huyền Kiếm không lên tiếng đáp lại. Ngay từ khoảnh khắc ra tay, họ đã biết mình sẽ đắc tội với Thánh Võ Cung, nhưng họ lại rất coi trọng Trần Tông, nhất là hơn nửa năm chung đống đã sớm gây dựng tình giao không cạn, đủ loại nguyên nhân khiến họ không chút do dự mà ra tay.
Cùng lúc đó, một luồng khí tức cường hãn cực độ trào dâng, như sấm sét kinh khủng xé toạc không trung mà đến.
Hai người Thánh Võ Cung lộ vẻ mừng rỡ, còn đôi vợ chồng Âm Dương Huyền Kiếm thì sắc mặt chợt đại biến, lập tức thu kiếm triển khai thân pháp rời đi thật nhanh.
"Đứng lại!" Hai gã phàm cảnh của Thánh Võ Cung lập tức xuất thủ truy kích.
Trước đó họ đã truyền tin, nay kẻ mạnh hơn của Hạ Hầu nhất mạch thuộc Thánh Võ Cung cuối cùng đã đuổi tới.
Tuy nhiên, đôi vợ chồng Âm Dương Huyền Kiếm không chỉ có thể song kiếm hợp bích nâng cao thực lực, mà khi phối hợp với nhau, tốc độ còn tăng vọt ba phần. Họ càng thêm nhanh nhẹn, chỉ trong chớp mắt đã bỏ xa hai gã phàm cảnh của Thánh Võ Cung, nhanh chóng đi xa.
Khí tức mạnh mẽ áp sát, chỉ thấy một quả cầu sét khổng lồ phóng ra hào quang chói mắt, không trung chấn động, mặt đất vỡ vụn.
"Người đâu?" Kẻ đến còn đang bao bọc trong quả cầu sét, loáng thoáng có thể thấy được một bóng người. Ánh mắt y như hai tia sét giáng xuống hai gã nhân cực cảnh nhất trọng, khiến họ có cảm giác tê dại, trong lòng thầm kinh hãi, loại Lôi chi chân ý này so với họ thì mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.
"Bẩm báo Trung Võ trưởng lão, vốn dĩ chúng ta đã chặn được Trần Tông, nhưng Âm Dương Huyền Kiếm đột nhiên chạy tới nhúng tay cản trở, khiến Trần Tông thoát thân rời đi." Hai gã nhân cực cảnh nhất trọng vội vàng lên tiếng.
Trong Thánh Võ Cung, đạt tới nhân cực cảnh là có thể trở thành trưởng lão, hơn nữa còn có chế độ trưởng lão tương ứng.
Nhân cực cảnh nhất đến tam trọng là Hạ Võ cấp trưởng lão, nhân cực cảnh tứ đến lục trọng là Trung Võ cấp trưởng lão, nhân cực cảnh thất đến cửu trọng là Thượng Võ cấp trưởng lão.
Còn như cường giả Địa Linh cảnh trên nhân cực cảnh thì được gọi là Nguyên lão, mà Thiên Huyền cảnh thì chính là Lão tổ.
Phân cấp trưởng lão rõ ràng, địa vị cũng có cao thấp khác biệt.
"Nói chi tiết xem." Trung Võ trưởng lão này quát lớn.
Hai vị Hạ Võ trưởng lão vội vàng giải thích, nhấn mạnh tới điểm dị thường trên người Trần Tông.
Thực ra ban đầu họ định giấu giếm, nhưng ngẫm lại, giấu cũng chẳng ích gì vì họ không làm gì được Trần Tông. Nếu Trần Tông bị Trung Võ trưởng lão bắt được, tự nhiên sẽ biết được điểm dị thường trên người đối phương, đến lúc đó nói không chừng họ còn mang tội biết mà không báo.
"Đăng Thiên Tháp hư ảnh..." Trung Võ trưởng lão này lập tức suy nghĩ, nhưng nghĩ mãi không ra đó là loại bí bảo gì.
Thế nhưng, loại bí bảo có thể tiêu trừ linh lực và chân ý của nhân cực cảnh nhất trọng này tuyệt đối không tầm thường, nói không chừng còn có thể tiêu trừ linh lực và chân ý của nhân cực cảnh nhị trọng thậm chí tam trọng.
Hoặc kinh người hơn nữa, có thể tiêu trừ linh lực và chân ý của toàn bộ nhân cực cảnh.
Nếu đúng là vậy, giá trị của món bí bảo đó là vô lượng, quả thực chưa từng nghe thấy bao giờ.
Nhất định phải đoạt lấy!
Sau khi hạ quyết tâm, Trung Võ trưởng lão lập tức hỏi Trần Tông đã đi theo hướng nào.
Còn về đôi vợ chồng Âm Dương Huyền Kiếm thì tạm thời không quản, sau này sẽ có người xử lý. Chẳng qua chỉ là hai gã tán tu, có chút kỳ ngộ mới tấn thăng nhân cực cảnh mà không biết trời cao đất dày, ngay cả Thánh Võ Cung cũng dám đắc tội, đúng là tự tìm đường chết.
"A La, chúng ta cũng nên rời khỏi Đăng Thiên Vực rồi." Dương Huyền Kiếm vừa nhanh chóng tiến về phía trước vừa nói.
"Hy vọng Trần Tông có thể bình an vô sự." Âm Huyền Kiếm sắc mặt hơi ảm đạm.
Rốt cuộc là thực lực không đủ, chỉ có thể giúp Trần Tông một chút ít. Như vậy mà còn đắc tội với Thánh Võ Cung, nếu không sớm rời khỏi Đăng Thiên Vực thì sợ rằng những ngày tháng tiếp theo của họ sẽ rất khó sống, thậm chí có khả năng bị giết chết.
Còn về phần Trần Tông, họ cũng đã tận lực rồi.
Vượt qua một sơn cốc, lại tiến vào một tòa thành ấp, Trần Tông nhanh chóng lợi dụng đám đông để xóa bỏ dấu vết của mình.
Thánh Võ Cung là một trong hai đại tông môn thượng phẩm tại Đăng Thiên Vực, thực lực mạnh mẽ, thông tin bao phủ cực rộng. Nếu họ có tâm muốn tìm kiếm dấu vết của mình thì rất nhanh sẽ tìm thấy, Trần Tông cũng hiểu điểm này, nhưng vẫn phải cố gắng hết sức che giấu hành tung.
Tốt nhất là rời khỏi Đăng Thiên Vực.
Quay về Long Đồ Vực sao?
Bây giờ vẫn chưa thích hợp, vì vậy chỉ có thể đi tới những vực khác.
Trần Tông không khỏi cười khổ, đúng là cái số khổ, cứ phải bôn ba không ngừng.
Nhưng chẳng còn cách nào khác, có một số phiền phức không thể tránh khỏi, mình không thể mặc người ức hiếp.
Sau khi Trung Võ trưởng lão của Thánh Võ Cung truy kích xong thì hoàn toàn mất dấu Trần Tông, không biết nên tìm ở đâu, không khỏi sắc mặt âm trầm vô cùng.
Chẳng còn cách nào, Trung Võ trưởng lão đành lấy ngọc bài truyền tin ra, vận dụng sức mạnh của Thánh Võ Cung để tìm kiếm dấu vết Trần Tông, cách đó sẽ nhanh hơn gấp trăm lần so với việc hắn tự mình tìm kiếm.
"Ta thấy tiểu hữu mày mắt hàm thần quang, khí độ bất phàm, chắc chắn là tuyệt thế thiên tài hiếm có." Một giọng nói tang thương cổ xưa vang lên từ phía sau, truyền vào tai Trần Tông.
Trần Tông quay đầu nhìn lại, liền thấy một lão giả mặc bào trắng, râu tóc bạc phơ, sắc mặt hồng hào, vẻ mặt từ bi hiền hậu đang sải bước tới. Bước đi khoan thai nhưng tựa như cưỡi gió mà đến, thoạt đầu còn cách xa ngàn mét, chớp mắt một cái đã tới trước mặt mười mét.
Sắc mặt Trần Tông không đổi nhưng trong lòng lại đề cao cảnh giác. Dù người này trông có vẻ hiền từ đức cao vọng trọng, nhưng suy cho cùng hắn vẫn là người xa lạ.
Khí tức đối phương tỏa ra khiến Trần Tông biết đây là một vị ngụy phàm cảnh, nhưng khí tức của lão rất mơ hồ, khiến Trần Tông không thể phán đoán ra trình độ chiến lực của đối phương.
"Tiểu hữu không cần căng thẳng, lão phu không có ác ý, chỉ là thấy tư chất tiểu hữu bất phàm, như rồng nằm nơi vực sâu, nên đặc biệt tới kết giao một phen." Lão giả cười hì hì nói, vẻ mặt hết sức hòa ái: "Ta tên Bách Bảo, không biết tiểu hữu xưng hô thế nào?"
"Bách Bảo tiền bối có gì chỉ giáo, xin cứ nói thẳng." Trần Tông không nói tên mình mà đáp thẳng.
Đột nhiên có người tìm tới mình, lại còn ngay lúc mình đang chạy trốn, cộng thêm tinh thần lực mạnh mẽ sau khi tu luyện Luyện Thần chi pháp, Trần Tông luôn có dự cảm không lành.
"Tiểu hữu lòng đề phòng quá nặng, điều này không tốt." Bách Bảo Lão Nhân lại cười hì hì nói, như bậc trưởng bối đang tận tình dạy bảo hậu bối.
"Nếu Bách Bảo tiền bối không có chuyện gì khác, vãn bối còn có việc quan trọng, xin cáo từ trước." Trần Tông không muốn nói nhiều với đối phương, giờ phút này thời gian gấp rút, ai biết người của Thánh Võ Cung khi nào sẽ đuổi tới, vẫn nên mau chóng rời đi thì hơn.
Lời vừa dứt, Trần Tông lập tức xoay người triển khai thân pháp rời đi.
Bách Bảo Lão Nhân cười tủm tỉm nhìn Trần Tông rời đi, tay trái nhẹ vuốt chòm râu trắng mượt mà, nhưng sâu trong đáy mắt lại có tia sáng tinh anh lóe lên.
"Trần Tông... Đăng Thiên Tháp tầng thứ mười... Mũi của ta tuyệt đối sẽ không sai. Người đã bị Bách Bảo ta để mắt tới, sao có thể trốn thoát được."
Dương quang lặn xuống, rất nhanh, màn đêm đã buông xuống.
Trần Tông dừng chân nghỉ ngơi chốc lát, lửa trại bùng cháy, ánh mắt Trần Tông nhìn xuyên qua ánh lửa về phía trước. Đó là một ngọn núi, dưới bóng đêm đen kịt một màu, tựa như một con quái thú khổng lồ đang chìm vào giấc ngủ, tỏa ra sự lạnh lẽo đáng sợ.
Ngọn núi này mang lại cho Trần Tông một cảm giác nguy hiểm, như thể bên trong ẩn chứa đại khủng bố.
"Vượt qua ngọn núi này, ta chắc là có thể bước ra khỏi Đăng Thiên Vực rồi." Trần Tông thầm nghĩ.
Bây giờ không còn đường lui, cho dù nguy hiểm đến mấy cũng phải xông vào.
"Tiểu hữu, ngươi và ta thật là có duyên." Giọng nói cười hì hì lại vang lên, Bách Bảo Lão Nhân xuất hiện lần nữa. Lão bước một bước là vượt qua khoảng cách ngàn mét, xuất hiện không xa trước mặt Trần Tông, vẫn vẻ mặt từ bi hiền hậu đó.
Trần Tông khẽ nhíu mày, cảm giác không lành ngày càng rõ rệt.
"Ta tên Bách Bảo, cả đời yêu bảo, cả đời tàng bảo. Trên người tiểu hữu có bảo vật gì không, có thể cho lão phu xem qua, mở mang tầm mắt một chút không?" Bách Bảo Lão Nhân vẫn cười hì hì nói, chỉ là khi nói ra câu này, sâu trong đáy mắt lão có một tia sắc lạnh ngưng tụ, dần dần hiện ra.
Đột ngột, luồng khí tức cường hãn cực độ bùng nổ, gương mặt từ bi hiền hậu hiện ra vẻ dữ tợn. Tay phải bỗng nhiên vươn ra, cánh tay dường như kéo dài vô hạn, lòng bàn tay dường như phóng đại vô cùng, mang theo ngụy linh lực và sự dao động khí tức kinh người, hung hãn chộp về phía Trần Tông.
Trong lòng bàn tay phóng đại, từng đường chỉ tay vô cùng rõ ràng, tại tâm chưởng còn lan tỏa ra một luồng hút lực, bao phủ toàn thân Trần Tông, lôi kéo Trần Tông bay về phía bàn tay kia.
Chưởng này tên là Cầm Bảo.
Chưởng này vừa xuất ra liền đạt tới chiến lực bát tinh, khiến sắc mặt Trần Tông chợt biến đổi.
Trước kia quả thực đã từng trảm sát chiến lực thất tinh, ngay cả chiến lực thất tinh đỉnh phong Trần Tông cũng từng giết, nhưng Bách Bảo Lão Nhân này vừa ra tay đã là uy lực của chiến lực bát tinh, Trần Tông không chắc mình có thể giết được lão hay không.
Dù thế nào, Trần Tông cũng sẽ không ngồi chờ chết.
Một chưởng từ không trung ụp xuống, cỏ cây đá sỏi đều cuốn về phía cự chưởng kia, sau đó dưới sức mạnh khủng khiếp mà vỡ vụn thành bột phấn. Đại thủ rơi xuống giữa không trung, áp lực mang tới ngày càng mạnh mẽ bàng bạc, dường như còn mang theo sức nặng tựa núi cao, trấn áp khiến thân hình Trần Tông hơi chìm xuống.
Cảm giác như thân thể sắp bị ép xuống lòng đất, lại như bị hút cho bay lên, cảm giác mâu thuẫn khiến Trần Tông vô cùng khó chịu.
Cầm Bảo Chưởng ập xuống, trực tiếp tóm lấy thân hình Trần Tông, nhưng trong khoảnh khắc, dưới chân Trần Tông tỏa sáng, thôn phệ toàn thân, rồi lóe lên một cái, tia sáng kia bị Cầm Bảo Chưởng tóm lấy rồi vỡ tan.
Vô số kiếm quang cuồng bạo, chợt bừng sáng trong đêm đen, xé rách ánh lửa, tựa như trường hà cuồn cuộn, cùng giết về phía Bách Bảo Lão Nhân.
Đối với việc Trần Tông có thể tránh thoát Cầm Bảo Chưởng của mình và xuất kiếm phản kích, Bách Bảo Lão Nhân cảm thấy rất bất ngờ, nhưng cũng chỉ là bất ngờ mà thôi.
Khóe miệng nhếch lên một tia cười lạnh, Bách Bảo Lão Nhân không hề có ý né tránh, lại vung thêm một chưởng, tiếng ầm ầm vang lên, tựa như mặt đất sụt lún. Chưởng này tỏ ra hùng hồn bàng bạc hơn, uy thế kinh người. Vừa mới tiếp xúc, kiếm quang do song kiếm của Trần Tông đâm ra liền vỡ nát từng đạo một.
Chưởng ấn hùng hồn trầm hậu ầm ầm đánh tới, áp lực đáng sợ như muốn nghiền nát Trần Tông.
"Trần Tông, ngươi tưởng ta không biết ngươi đã nắm giữ hai loại tiểu chân ý sao? Không cần phải giấu giếm nữa." Vừa vung một chưởng đánh tan kiếm quang hướng về phía Trần Tông, Bách Bảo Lão Nhân vừa lên tiếng, trên mặt còn mang theo vài phần đắc ý.
Hôm đó trên sinh tử đài tại Đăng Thiên Thành, Trần Tông và Hạ Hầu Chân giao chiến, Bách Bảo Lão Nhân chính là một trong những khán giả, vì thế lão đã biết sự thật việc Trần Tông nắm giữ hai loại tiểu chân ý. Người như thế có thể xưng là tuyệt thế thiên tài, chỉ là, thủ đoạn này đã bị mình biết được thì không còn tính là át chủ bài gì nữa.