Thánh Võ cung, Thánh Võ đại điện, đây là chủ điện trong tông môn, là biểu tượng, là bộ mặt của Thánh Võ cung.
Lúc này, cao tầng của ba đại phái hệ Thánh Võ cung đều tề tựu tại nơi đây, từng người vẻ mặt ngưng trọng, khiến không khí bên trong Thánh Võ đại điện dường như đông cứng lại, lạnh lẽo tiêu sát.
"Tiểu tử này, đáng chết!" Một vị trưởng lão phá vỡ sự tĩnh lặng này, thanh âm lạnh lùng tàn nhẫn.
"Đáng chết thì đáng chết, nhưng phải đối phó với hắn như thế nào?" Đây là câu hỏi ngược lại.
Đúng vậy, phải đối phó ra sao đây? Có loại bí bảo nghịch thiên hộ thân như thế, dù là Nguyên lão cảnh giới Địa Linh cũng không làm gì được đối phương, hình như còn vì vậy mà bị thương, huống chi là bọn họ.
Chẳng lẽ phải để cường giả Thiên Huyền cảnh ra tay?
Chỉ là, Lão tổ của Thánh Võ cung vẫn đang bế quan, để trùng kích cảnh giới cao hơn, hiện tại vẫn chưa xuất quan. Một là không thể mạo muội quấy rầy, hai là vì chuyện như thế này mà khiến Lão tổ xuất động, chỉ có thể tỏ rõ sự vô năng của họ.
Điểm thứ ba lại là điểm không ai muốn nghĩ tới, đó chính là, dù cho Lão tổ xuất thủ, vạn nhất cũng thất bại thì sao?
Nhân Cực cảnh không làm gì được Trần Tông, Địa Linh cảnh cũng không làm gì được Trần Tông, vậy Thiên Huyền cảnh nhất định có thể đối phó được Trần Tông sao?
Mày nhíu chặt, mỗi người đều đang suy tư. Mặc dù minh tranh ám đấu giữa ba đại phái hệ rất nghiêm trọng, nhưng trước loại đại sự liên quan đến thanh danh của toàn bộ Thánh Võ cung này, bọn họ vẫn sẽ đoàn kết nhất trí.
Bất kể thế nào, nhất định phải nghĩ ra một biện pháp để trừ khử Trần Tông, như vậy mới có thể vãn hồi uy danh đã mất của Thánh Võ cung.
"Siêu Phàm cảnh không làm gì được Trần Tông, phải dùng Ngụy Siêu Phàm cảnh để đối phó hắn."
"Dựa theo chiến lực của Trần Tông, chỉ có cao thủ cấp Tông Sư mạnh mẽ mới có thể đối phó được hắn."
"Thiên Phong đã trở về." Thánh Võ cung chủ đột nhiên lên tiếng nói.
"Mục Thiên Phong trở về rồi."
"Hiện tại thực lực thế nào?" Mọi người thoáng ngẩn ra, kế đó nhao nhao lên tiếng hỏi.
Nếu là vào thời điểm khác, bọn họ sẽ rất vui mừng, sau đó nhao nhao bày tỏ sự quan tâm, nhưng vào lúc này, họ lại quan tâm hơn đến thực lực của Mục Thiên Phong. Vì đã chuẩn bị dùng cao thủ cấp Tông Sư để đối phó Trần Tông, Mục Thiên Phong vừa hay lại là một cao thủ cấp Tông Sư.
"Vẫn đang trên đường trở về, đợi nó về mới rõ được." Thánh Võ cung chủ nói.
"Đại tiền niên khi Mục Thiên Phong rời đi, đã có thể dùng chiến lực Cửu Tinh cấp sơ kỳ kháng cự Cửu Tinh cấp trung kỳ bình thường, nay ra ngoài lịch luyện ba năm trở về, chiến lực nhất định có sự tăng tiến rất rõ rệt." Một vị trưởng lão Nhân Cực cảnh thuộc mạch Cung chủ cười nói.
Mục Thiên Phong, chính là đệ tử thân truyền của Thánh Võ cung chủ, đồng thời cũng là người đứng đầu Đăng Thiên bảng ở Đăng Thiên vực. Mục Thiên Phong của ba năm trước đã có chiến lực Cửu Tinh cấp sơ kỳ, nhưng dựa vào năng lực của bản thân đã có thể kháng cự những chiến lực Cửu Tinh cấp trung kỳ khác, nay đã qua ba năm, tiến bộ là có, chỉ là không biết có thể nâng cao tới tầng thứ nào.
Nhưng nhìn vào thiên phú và tiềm lực của Mục Thiên Phong, sự tăng tiến chắc chắn sẽ rất rõ rệt.
Mọi người đều biết, tu luyện trong mỗi một cảnh giới, càng về hậu kỳ càng khó khăn. Cho nên trong Thánh Võ cung, cao thủ cấp Tông Sư tuy có một bộ phận, nhưng đại đa số đều là Cửu Tinh cấp sơ kỳ, kế đến là Cửu Tinh cấp trung kỳ, tiếp đó là Cửu Tinh cấp hậu kỳ, còn như Cửu Tinh cấp đỉnh phong, toàn bộ Thánh Võ cung cũng chỉ có lác đác hai người, Cửu Tinh cấp cực hạn hiện tại không có.
Sự cao thấp của cấp Tông Sư Cửu Tinh này và việc đột phá lên Siêu Phàm cảnh không có liên quan tất yếu. Nói đơn giản, muốn đột phá lên Siêu Phàm cảnh, chính là đả thông khiếu huyệt và lĩnh ngộ nắm giữ Chân Ý hoàn chỉnh. Tiểu Chân Ý, chỉ là bộ phận cấu thành của Chân Ý mà thôi.
Có một số Ngụy Siêu Phàm cảnh vì muốn nhanh chóng tấn thăng lên Siêu Phàm cảnh, nên chỉ tập trung lĩnh ngộ Tiểu Chân Ý của một loại Chân Ý, tranh thủ hoàn toàn tham ngộ ra khiến nó hoàn thiện, tổ hợp thành Chân Ý, từ đó tấn thăng lên Siêu Phàm cảnh.
Cũng có những Ngụy Siêu Phàm cảnh sẽ chọn tham ngộ càng nhiều Tiểu Chân Ý càng tốt, sau đó mới tham ngộ ra Chân Ý để tấn thăng lên Siêu Phàm cảnh. Làm như vậy nghĩa là tốn thời gian dài hơn và nhiều nỗ lực hơn, nhưng cũng có chỗ tốt lớn hơn, đó là sau khi bước vào Siêu Phàm cảnh, sẽ càng xuất sắc hơn một chút.
Nói trắng ra, chính là một loại trầm lắng. Sự cao thấp của tầng thứ cấp Tông Sư, chính là một tiêu chí của sự trầm lắng.
Trong cấp Tông Sư, chiến lực càng cao, biểu thị trầm lắng càng kinh người, sau khi đột phá lên Siêu Phàm cảnh cũng thường sẽ mạnh mẽ hơn. Nhưng không phải Ngụy Siêu Phàm cảnh nào cũng có tiềm lực để trầm lắng, cũng không phải Ngụy Siêu Phàm cảnh nào cũng có tâm tư để trầm lắng.
Sự lột xác về bản chất sinh mệnh và sự bay vọt về thực lực của Siêu Phàm cảnh, đối với bất kỳ ai mà nói đều có sức hấp dẫn cực lớn. Hơn nữa, đôi khi đột phá cần có cơ duyên, cơ duyên tới rồi, nếu không nắm bắt lấy, ai biết được lần cơ duyên tiếp theo khi nào mới đến. Sự cám dỗ và tính khan hiếm, cấp bách của cơ duyên, liền khiến không ít cấp Tông Sư lựa chọn đột phá.
Vài ngày sau, Mục Thiên Phong đặt chân lên Thánh Võ sơn.
"Ha ha ha ha, ta trở về rồi." Tiếng cười như sấm rền cuồn cuộn, vang vọng khắp Thánh Võ sơn.
"Thiên Phong, mau tới đại điện." Một đạo thanh âm hùng hồn bá đạo cũng theo đó vang lên, khiến Mục Thiên Phong đang cười lớn ngẩn ra, lập tức sờ sờ mũi, triển khai thân hình như một cơn gió lốc, như một tia chớp sấm sét lao về phía Thánh Võ đại điện.
Vừa vào đại điện, Mục Thiên Phong liền kinh ngạc không thôi, vì người trong đại điện này cũng quá đông đi. Từng đạo ánh mắt đều đổ dồn lên người Mục Thiên Phong, lập tức khiến hắn có cảm giác kinh hãi, không phải ai cũng có thể chịu đựng được sự nhìn chăm chú của nhiều cường giả Siêu Phàm cảnh như vậy, đặc biệt là ánh mắt của các cường giả Siêu Phàm cảnh vô cùng sắc bén, mang theo một loại tìm tòi nghiên cứu, dường như muốn nhìn thấu bản thân vậy. Mục Thiên Phong lập tức có cảm giác da đầu tê dại.
"Thiên Phong, chiến lực hiện tại của con đạt tới trình độ nào?" Thánh Võ cung chủ trực tiếp lên tiếng hỏi.
"Chắc là Cửu Tinh cấp đỉnh phong ạ." Mục Thiên Phong suy nghĩ một chút rồi nói.
"Cung chủ, việc này không thể qua loa, bản trưởng lão đề nghị, để Tông Sư Cửu Tinh cấp đỉnh phong trong cung đấu với Mục Thiên Phong một trận." Một vị trưởng lão đề nghị.
"Được." Cung chủ trực tiếp đồng ý: "Thiên Phong, dùng toàn lực của con, lần này liên quan đến uy danh của Thánh Võ cung."
Trong Thánh Võ cung có hai vị Tông Sư Cửu Tinh cấp đỉnh phong, bình thường đều đang bế quan tu luyện, ra sức tìm kiếm cơ duyên đột phá lên Siêu Phàm cảnh. Với tích lũy của bọn họ, một khi đột phá lên Siêu Phàm cảnh, tu vi sẽ trong một khoảng thời gian ngắn tăng vọt, xa hơn hẳn Nhân Cực cảnh tầm thường.
Vị Tông Sư Cửu Tinh cấp đỉnh phong này là một người trông rất già nua, nhưng già nua chỉ là biểu hiện bên ngoài, một khi đột phá lên Siêu Phàm cảnh, lập tức xảy ra lột xác, ngay lập tức sẽ trở nên trẻ trung hơn.
Không có quá nhiều lời thừa thãi, trực tiếp ra tay. "Đến hay lắm." Mục Thiên Phong hưng phấn nói, hai tay chấn động, lập tức có cuồng phong gào thét, có lôi quang bùng phát.
Một trận chiến kịch liệt vô cùng triển khai, đối mặt với chiến lực Cửu Tinh cấp đỉnh phong, Mục Thiên Phong cũng đã dốc toàn lực, ra chiêu một cách sảng khoái đẫm mình.
Nửa khắc đồng hồ, song phương thế lực ngang nhau, nhưng Mục Thiên Phong dường như càng đánh càng hưng phấn, càng đánh càng mạnh, thủ đoạn liên tục tung ra, dần dần áp chế được đối phương.
Một khắc sau, vị lão giả kia đã rơi vào thế hạ phong. "Được rồi." Thánh Võ cung chủ lên tiếng, thắng bại đã rất rõ ràng, Mục Thiên Phong quả nhiên mạnh hơn đối phương một chút.
"Thiên Phong, tình huống chính là như vậy." Thánh Võ cung chủ kể lại quá trình sự việc một lần.
"Sư tôn người yên tâm, con nhất định sẽ bắt đối phương quỳ xuống sám hối." Mục Thiên Phong đầy mặt nộ ý, đôi mắt lạnh băng, dường như có cuồng phong lôi đình đang tàn phá.
Chỉ là một tên đệ tử bị tông môn nhỏ ở ngoại vực trục xuất, lại dám khiêu khích Thánh Võ cung như thế. Thục khả nhẫn, thục bất khả nhẫn (cái gì có thể nhẫn, cái gì không thể nhẫn). Mục Thiên Phong là đệ tử của Thánh Võ cung, đệ tử thân truyền của Thánh Võ cung chủ, ẩn ẩn có danh xưng Thiếu cung chủ, sớm đã coi Thánh Võ cung như nhà của mình.
Hắn không thể dung nhẫn việc có kẻ dám khiêu khích Thánh Võ cung, lại còn chém giết nhiều đệ tử của Thánh Võ cung như vậy.
Tại nơi núi non hẻo lánh, một đạo thân ảnh nhanh chóng áp sát, sau đó dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua, tỉ mỉ tìm kiếm.
Một lát sau, hắn liền tìm thấy một chút dấu vết, trực tiếp ra tay. Trong tiếng vù vù, cuồng phong gào thét, oanh kích vào cửa hang động ẩn nấp, trực tiếp đánh nát nó, sau đó, một trận cuồng phong theo thông đạo thổi vào bên trong sơn động.
Trần Tông đang bế quan tu luyện ngay khoảnh khắc cửa hang động bị phá hoại liền có cảm giác, may mắn là không phải đang hấp thu thiên địa linh khí, mà là đang tham ngộ Tiểu Chân Ý và kiếm pháp, nên không bị quấy rầy quá rõ rệt.
Cuồng phong đó uy thế kinh người, bị nén lại trong thông đạo sơn động mà tiến lên, phát ra từng trận oanh minh đáng sợ, khiến sơn động sắp sụp đổ, cũng dường như muốn xé nát Trần Tông. Nhưng khoảnh khắc cuồng phong vừa áp sát Trần Tông, hư ảnh Đăng Thiên Tháp hiện lên, cuồng phong tiêu tán vô hình.
Không chút do dự, Trần Tông lập tức lao ra ngoài sơn động, nếu không sẽ bị chôn sống, tuy rằng sẽ không có việc gì, nhưng chung quy vẫn có chút phiền phức.
Vừa xuất hiện bên ngoài sơn động, ánh mắt Trần Tông liền khóa chặt lấy đạo thân ảnh kia. Nhân Cực cảnh! Người này, cũng chính là một vị trưởng lão của Thánh Võ cung.
Hành tung của Trần Tông tuy ẩn mật, nhưng dưới sự truy tra có chủ đích của Thánh Võ cung, vẫn bị tra ra, thế là, vị trưởng lão Nhân Cực cảnh này liền đuổi tới.
"Thánh Võ cung, các ngươi có thủ đoạn gì cứ việc lấy ra." Trần Tông nhìn chằm chằm đối phương, không nhanh không chậm nói.
"Cầm lấy." Trưởng lão Nhân Cực cảnh chỉ nói ra hai chữ, hắn lo mình không khống chế được nộ khí mà lại không làm gì được Trần Tông, trực tiếp ném ra một tấm thiếp đỏ tươi như nhỏ máu.
Tấm thiếp bắn về phía Trần Tông, nhanh đến cực điểm, lại bị Trần Tông búng ngón tay một cái, dùng lực lượng tinh diệu khống chế, dừng lại trước mặt, tự động mở ra.
Chỉ một cái nhìn, Trần Tông liền xem xong nội dung của tấm thiếp, khóe miệng treo lên một nụ cười. Nội dung của tấm thiếp là ước chiến.
Thánh Võ cung sẽ xuất động một cao thủ cấp Tông Sư với mình tiến hành một trận sinh tử chiến, lấy trận chiến này làm sự kết thúc cho ân oán giữa hai bên.
Mà địa điểm chiến đấu cũng rất thú vị, đó chính là Sinh Tử đài ở Đăng Thiên thành. Ở Sinh Tử đài trong Đăng Thiên thành quyết đấu sinh tử, không nghi ngờ gì càng tỏ ra công bằng hơn một chút, ít nhất sẽ không làm Trần Tông cảm thấy Thánh Võ cung đã làm đủ mọi sự bố trí, chuẩn bị diệt trừ hắn ngay lập tức.
Thực tế mà nói, nếu địa điểm sinh tử chiến không phải ở trong Đăng Thiên thành, Trần Tông sẽ do dự, dù sao Thánh Võ cung có khả năng mượn danh nghĩa ước chiến để làm ra một phen bố trí, dùng đủ loại thủ đoạn để đối phó mình, nhưng nếu là ở trong Đăng Thiên thành, không nghi ngờ gì sẽ tỏ ra an toàn hơn.
"Sinh tử chiến của cấp Tông Sư sao?" Trần Tông cầm tấm thiếp suy tư, còn vị trưởng lão Thánh Võ cung kia đã sớm chạy mất tăm không thấy bóng dáng.
"Đã như vậy, vậy thì tới kết thúc ân oán này thôi." Trần Tông lẩm bẩm nói. Giai đoạn này là giai đoạn đột phá mạnh mẽ, Trần Tông cũng muốn tu luyện cho thật tốt, đem tiềm lực đang hoạt động của bản thân chuyển hóa thành thực lực, ân oán cần kết thúc, thì kết thúc trước đi. Ý niệm vừa động đã đưa ra quyết định, Trần Tông quyết đoán triển khai thân pháp, nhanh chóng đi về phía Đăng Thiên thành.