Kiếm Đạo Thông Thần

Lượt đọc: 2287 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28
Hoàn Chân Ngũ Kiếm (Phần 2)

❊ ❊ ❊

Diễn Võ Cảnh!

Xung quanh hư vô một mảnh, tràn ngập huyền diệu khó lòng diễn tả bằng lời.

Trần Tông đứng trong đó, Địa Âm kiếm ở trong vỏ, Thiên Dương kiếm thì cầm trong tay phải, thân kiếm nghiêng chỉ xuống dưới, buông thõng tự nhiên.

Nhắm mắt, suy tư.

Sự huyền diệu tràn ngập trong Diễn Võ Cảnh sẽ giúp người ta tập trung tinh thần tốt hơn, giúp đầu óc thanh minh, ngộ tính được tăng cường, những bài toán khó từng không thể lĩnh ngộ trước đây cũng sẽ trở nên đơn giản.

Sở dĩ tiêu tốn ba ngàn công huân tông môn để đến Diễn Võ Cảnh lĩnh ngộ, là vì Trần Tông cho rằng chiêu này vẫn còn tiềm năng rất sâu cần khai phá.

Có lẽ, từ từ lĩnh ngộ cũng được, nhưng thời gian có hạn, đã có thánh địa tu luyện như Diễn Võ Cảnh, bản thân lại vừa vặn có công huân để sử dụng, nếu không nắm bắt lấy, cuối cùng vẫn là một điều thiếu sót.

Tay cầm Thiên Dương kiếm mới, Trần Tông đột ngột vung ra.

Kiếm lực chi chân ý!

Kiếm tốc chi chân ý!

Kiếm phong chi chân ý!

Kiếm nhuệ chi chân ý!

Kiếm thế chi chân ý!

Năm loại tiểu chân ý trong nháy mắt rót vào Thiên Dương kiếm, nhưng không hề sử dụng Hư Vô kiếm kình.

Kiếm quang màu trắng ngọc, dường như chẻ đôi Diễn Võ Cảnh, để lại một vết kiếm tỏa ra hào quang mờ ảo, một lúc lâu sau mới từ từ tan biến.

Lại xuất kiếm!

Lần thứ ba xuất kiếm!

Trần Tông hết lần này đến lần khác xuất kiếm, từng đạo kiếm quang màu trắng ngọc tràn ngập giăng ngang xung quanh, dường như cắt xẻ không gian Diễn Võ Cảnh tan tác.

Bất chợt thu kiếm, kiếm quang màu trắng ngọc xung quanh tan đi từng đạo.

Lại nhắm mắt, trong đầu Trần Tông lóe lên vô số suy nghĩ, Diễn Võ Cảnh quanh thân cũng không ngừng biến ảo, dường như trồi sụt bất định theo dòng suy tư của Trần Tông.

"Kiếm chi chân ý do năm loại tiểu chân ý cấu thành, mỗi một loại tiểu chân ý đều đại diện cho một đặc trưng của kiếm."

"Chiêu Thương Ngọc này, lấy năm loại tiểu chân ý cùng dung hợp, mỗi loại tiểu chân ý đều nằm trong trạng thái cân bằng."

"Nếu như, trọng điểm làm nổi bật một loại tiểu chân ý trong đó, để bốn loại tiểu chân ý còn lại làm phụ trợ thì sao?"

Suy nghĩ đột ngột ập đến, tựa như thủy triều cuồn cuộn trào dâng, liên miên không dứt, khiến Trần Tông căn bản không thể ngăn lại suy nghĩ này.

Chiêu Thương Ngọc này, Trần Tông lúc trước không ngừng lĩnh ngộ, phút chót dưới áp lực của kẻ địch mạnh mới đột phá hoàn thành, sau đó là hoàn thiện, không thể dễ dàng sửa đổi.

Nhưng linh cảm lóe lên lúc này như sóng thần ập đến, liên tục va đập, khiến Trần Tông không thể kìm lòng.

Một loại xung động phát ra từ nội tâm, từ sự thôi thúc sâu trong linh hồn, khiến Trần Tông không nhịn được mà làm.

Sửa đổi Thương Ngọc!

Trọng điểm làm nổi bật một loại tiểu chân ý, để bốn loại tiểu chân ý còn lại làm phụ trợ, điều này chắc chắn sẽ phá vỡ sự cân bằng giữa các tiểu chân ý.

Nhưng Trần Tông vẫn cứ muốn làm, nghĩa vô phản cố.

Đây là sự theo đuổi đối với đạo của bản thân.

Nội tâm kiên định, Trần Tông thở ra một hơi, đôi mắt cũng mở bừng trong tích tắc, một tia tinh mang như mũi kiếm lướt qua, dường như chẻ đôi phía trước.

Xuất kiếm!

Thiên Dương kiếm chém ra phía trước, Kiếm Phong chi chân ý rót vào bên trong mạnh hơn các tiểu chân ý khác gấp đôi.

Kiếm quang màu trắng ngọc còn chưa phá không, đã chợt run lên, tan vỡ, cánh tay Trần Tông cũng run lên, bị sức mạnh mạnh mẽ phản phệ, sắc mặt trắng bệch, cảm giác đầu như vừa bị chém một kiếm vậy.

Nghỉ ngơi một chút, Trần Tông lại điều chỉnh, xuất kiếm.

Phá vỡ sự cân bằng giữa năm loại tiểu chân ý, cần phải tìm ra một điểm cân bằng khác trong đó, như vậy mới có thể đảm bảo không bị sụp đổ.

Hết lần này đến lần khác thử nghiệm, hết lần này đến lần khác thất bại, hết lần này đến lần khác bị phản phệ, nhưng Trần Tông trước sau không hề có ý niệm từ bỏ.

Liên tục thất bại mười mấy lần, sắc mặt Trần Tông trắng bệch đáng sợ, nhưng khóe miệng lại treo một nụ cười, đó là nụ cười đầy tự tin.

Súc thế!

Vung kiếm!

Kiếm trảm!

Kiếm quang màu trắng ngọc phá không lao ra, dường như một kiếm trực tiếp chẻ đôi Diễn Võ Cảnh, chia làm hai nửa.

Đạo kiếm quang này khác với trước đây, kiếm quang ban đầu là hình tròn dày bằng ngón tay, mà đạo kiếm quang hiện tại lại giống như bị ép dẹt, trở nên mỏng manh, tựa như mũi kiếm.

Lấy Kiếm Phong chi chân ý làm chủ, bốn loại kiếm chi chân ý nhỏ làm phụ, thi triển ra Thương Ngọc mới.

Không có mục tiêu thích hợp để kiểm chứng, nhưng Trần Tông rất rõ ràng, một kiếm Thương Ngọc này mạnh hơn Thương Ngọc ban đầu ở khía cạnh chém cắt.

Đao quang như thiên thác đổ xuống, thanh thế cuồn cuộn, hủy thiên diệt địa.

Khi Trần Tông ngẩng đầu, một kiếm vung lên trên, đạo kiếm quang đó tựa cực quang xuyên thấu nhật nguyệt, xé rách đao quang thiên thác.

Tiếng đao kiếm giao thoa, vô số âm thanh kích động bát phương, bao phủ phương viên mấy ngàn mét.

Hai thân ảnh giao thoa vụt qua trong vô số đao quang kiếm ảnh, sau đó mỗi người rơi xuống.

"Sư đệ, đệ mạnh hơn rồi." Vu Chính Tiêu thu đao vào vỏ, giọng điệu mang theo vài phần cảm khái.

Trước đây thực lực của Trần Tông và mình còn ở mức ngang ngửa, nhưng hiện tại đã vượt qua mình rồi.

Trần Tông cũng không hề khiêm tốn, từ khi tu vi của mình đột phá đến Cửu Tinh cấp hậu kỳ, chiến lực toàn thân đã đạt tới trình độ Cấp Hai, vượt qua Vu Chính Tiêu, mà nay, tu vi của mình đã đạt tới Cửu Tinh cấp đỉnh phong, cộng thêm kiếm pháp tiến bộ, chiến lực toàn thân dù chưa đạt tới Cấp Ba, nhưng trong Cấp Hai cũng coi là rất mạnh.

Thực lực của Vu Chính Tiêu đương nhiên cũng không dậm chân tại chỗ, nhưng vẫn chưa thực sự đột phá đến Cấp Hai, chỉ là vô hạn tiếp cận.

"Qua ba tháng nữa là Tông môn đại tỷ rồi, xét theo sự tiến bộ của sư đệ, đệ hẳn là có thể giành được thứ hạng tốt tại Tông môn đại tỷ." Vu Chính Tiêu nói tiếp: "Có hy vọng rất lớn bước vào top ba, tranh đoạt vị trí thứ nhất."

"Thứ nhất, khó lắm sao?" Trần Tông phản vấn.

Thực lực hiện tại của mình, dưới hàng truyền thừa đệ tử Thương Vũ sơn, đã là mạnh nhất rồi nhỉ, tình hình các ngọn núi khác cũng không chênh lệch là bao so với Thương Vũ sơn, vậy theo thực lực của mình, đoạt top ba hẳn không phải là chuyện khó khăn gì. Nhưng nếu là thứ nhất, ước chừng sẽ có sự cạnh tranh rất lớn, chỉ là, theo tiến độ của mình, đợi đến khi Tông môn đại tỷ bắt đầu, thực lực của mình hẳn có thể đạt tới Cấp Ba. Thực lực Cấp Ba, cũng không thể đoạt được thứ nhất sao?

"Thái Nguyên thất sơn, vốn dĩ Trấn Nguyên sơn thuộc mạch tông chủ là mạnh nhất, nhưng dĩ vãng so với sáu ngọn núi khác cũng mạnh hơn có hạn, nhưng lần này, đệ tử của tông chủ Trấn Nguyên sơn, đệ tử cốt lõi thứ nhất Phương Tinh Thần đã đột phá, thực lực của hắn ba tháng trước đã đạt tới Cấp Ba." Vu Chính Tiêu sắc mặt ngưng trọng nói: "Dựa vào tài nguyên của Trấn Nguyên sơn khổ tu thêm nửa năm, thực lực của Phương Tinh Thần hẳn sẽ còn mạnh hơn, ta nghe nói, Phương Tinh Thần từng tuyên bố, sau khi đoạt được hạng nhất cốt lõi tại Tông môn đại tỷ, liền muốn bước lên con đường Vô Địch Tông Sư."

Nghe vậy, sắc mặt Trần Tông thoáng qua vài phần ngưng trọng.

Cấp Ba!

Trên Triều Thiên đảo, tông sư cấp Cửu Tinh cực hạn vốn đã rất ít, mấy chục năm thậm chí trăm năm khó gặp một lần, còn việc vượt qua Cửu Tinh cấp từ Cấp Một đến Cấp Ba càng là không thể.

Mà tại Thương Lan đại lục, nơi đây địa vực rộng lớn hơn, môi trường tu luyện tốt hơn, tài nguyên tu luyện phong phú hơn, thiên tài cũng nhiều hơn, truyền thừa cao minh hơn, mọi thứ cộng lại tạo nên võ giả nơi đây mạnh hơn.

Nhưng Cấp Ba đã là cực hạn mà Ngụy Siêu Phàm cảnh có thể đạt tới.

Vô Địch Tông Sư, chính là kẻ mạnh nhất trong Cấp Ba, trong cùng thế hệ, không ai địch lại.

Đa số võ giả, sau khi thực lực đạt tới Cấp Ba, đều sẽ chọn bước lên con đường Vô Địch Tông Sư, khiêu chiến những cao thủ Cấp Ba khác, đánh bại từng người một.

"Phương Tinh Thần!" Trần Tông không khỏi thấp giọng lặp lại cái tên này, có lẽ, người này sẽ là đối thủ mạnh nhất của mình tại Tông môn đại tỷ.

"Ngoài Phương Tinh Thần ra, đệ tử cốt lõi thứ hai của Trấn Nguyên sơn là Từ Hồng Yên cũng có thực lực Cấp Hai." Vu Chính Tiêu nói tiếp.

Trần Tông vô cùng ngạc nhiên, Trấn Nguyên sơn này quả thực là mạch mạnh nhất trong Thái Nguyên thất sơn.

Dù sao trước khi mình đến, đệ tử cốt lõi thứ nhất của Thương Vũ sơn là Vu Chính Tiêu, thực lực còn chưa tới Cấp Hai, xét theo tình hình hiện tại, thực lực của Vu Chính Tiêu nhiều nhất chỉ nâng cao tới Cấp Hai mà thôi.

Giao lưu, trò chuyện, khiến Trần Tông có thêm hiểu biết về đối thủ tương lai.

Sáu ngàn điểm công huân, Trần Tông đều dùng trong Diễn Võ Cảnh, không ngừng lĩnh ngộ một kiếm Thương Ngọc.

Vì vậy, lại thiếu công huân rồi.

Trực tiếp đi tới Vạn Chấp điện, Trần Tông xem xét nhiệm vụ, sau đó chọn ba nhiệm vụ đơn lẻ, truy sát Nhân Đồ Lý Thu Sinh, Hật Tâm Khách Vương Nhất, Phân Thi Đao Dương Tam.

Ba nhiệm vụ truy sát, mỗi nhiệm vụ có thể nhận được một ngàn công huân, so với các nhiệm vụ đơn lẻ khác, phần thưởng công huân này coi như là rất cao.

Tất nhiên, phần thưởng công huân cao như vậy, cũng là vì ba kẻ bị truy nã truy sát kia từng người thực lực đều vô cùng hung hãn, hơn nữa hung danh vang dội, tông sư thông thường hoàn toàn không phải là đối thủ của họ.

Từng có cả cao thủ tông sư cấp Cấp Một chết dưới tay bọn họ.

Sau khi nhận nhiệm vụ, Trần Tông lập tức lên đường rời khỏi Thái Nguyên sơn.

Tân Vũ thành, ở trong Thái Nguyên châu thuộc trình độ thấp, ngày thường rất khó nhìn thấy cường giả Siêu Phàm cảnh.

Trong một tửu lâu, một gã đại hán thân hình tráng kiện ngồi một mình một nơi, hắn đầy râu quai nón, sắc mặt đồng cổ, trông vô cùng thô lỗ, trên người mặc võ phục da thú không tay màu xám, đôi cánh tay lộ ra ngoài vô cùng thô to, to như eo người thường, từng khối cơ bắp cuồn cuộn, còn đầy sẹo, trông thật ghê người.

Trước mặt đại hán bày đầy thịt thà, món kho, nướng, hun khói, ngâm đều có đủ cả, còn đặt một vò rượu lớn, ước chừng phải có mười cân.

Từng miếng lớn ăn thịt, từng ngụm lớn uống rượu, rượu chảy dọc theo râu quai nón nhỏ xuống, tỏa ra mùi rượu nồng nặc.

Kiểu ăn này người nhìn vào, thường sẽ khiến người ta cảm thấy đồ ăn rất ngon, rất thèm ăn, nhưng những người khác trong tửu lâu lại từng người sắc mặt trắng bệch, ánh mắt mang theo kinh hãi, cố hết sức co người lại, sợ rằng bị để ý tới.

Điều khiến họ sợ hãi đến vậy là gì?

Là sát khí như muốn hóa thành thực chất tràn ngập trên người gã đại hán đang ăn uống linh đình kia.

Là một thanh đao giết lợn khổng lồ lưỡi đầy vết máu trên chiếc bàn đang bày đủ thứ rượu ngon món lạ khiến người ta thèm chảy nước miếng.

Hay là hai cái xác định chạy trốn nhưng bị chém chết ngã gục ở cửa tửu lâu, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất, đôi mắt vẫn trợn trừng vì kinh hãi.

Đều là cả.

Vì sợ bị giết, không ai dám rời khỏi đây.

Chưởng quầy và tiểu nhị đã sớm trốn dưới gầm quầy run rẩy.

Trong toàn bộ tửu lâu, chỉ có tiếng nhai thịt nhồm nhoàm và tiếng tu rượu ừng ực của gã đại hán đó.

"Nhân Đồ, ta biết ngươi ở đây, cút ra đây chịu chết." Bên ngoài đột nhiên vang lên một giọng nói lạnh lùng.

Đại hán lại không chút động tâm, vẫn cứ tự mình ăn thịt uống rượu.

"Đã ngươi không ra, ta đành miễn cưỡng tiễn ngươi lên đường."

Tiếng vừa dứt, một thân ảnh cũng theo đó lóe lên, xuất hiện trong tửu lâu.

Đó là một thanh niên mày kiếm mắt sao, mặc bạch bào, eo đeo trường kiếm, khí vũ phi phàm, đang nheo mắt nhìn chằm chằm vào lưng gã đại hán, ngay sau đó, chỉ thấy tay phải hắn run lên, thanh trường kiếm nạm ngọc trên vỏ kiếm tuốt ra, phá không đâm ra, tựa như một đạo lưu tinh.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:649
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lục Đạo Trầm Luân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.