"Hừ... giả thần giả quỷ..." Tay Lý Chí Viễn không ngừng run rẩy, mồ hôi lạnh đã chảy dọc theo thái dương hắn, "Ngươi cho rằng tháo còng tay xuống, rồi giở chút trò bịp bợm là có thể hù dọa ta sao?"
"Sao? Vẫn chưa nhớ ra mình đã chết rồi à?" Phong Bất Giác vừa đi tới đi lui, hai tay đút túi, cúi đầu trầm ngâm nói, "Xem ra lúc sinh tiền ngươi quả thực là một người cực kỳ lý tính, 'thường thức' đã cắm rễ sâu trong ý thức của ngươi, dù cho hiện giờ ngươi đã trở thành một cô hồn dã quỷ, vẫn..."
"Đủ rồi!" Lý Chí Viễn ngắt lời Phong Bất Giác, "Ta cảnh cáo ngươi đừng giở trò quỷ, đây là trong đồn cảnh sát, ngươi nghĩ hù dọa được ta... là có thể chạy thoát sao?"
"Đồn cảnh sát?" Phong Bất Giác quay đầu liếc đối phương một cái, "Ngươi chắc chứ?"
Câu này vừa thốt ra, trong đầu Lý Chí Viễn kêu "ong" một tiếng.
Giây tiếp theo, cảnh vật xung quanh liền thay đổi. Không gian sáng sủa rộng hơn mười mét vuông ban đầu, bỗng chốc biến thành một môi trường trống trải, tối đen như mực.
"Nơi này sớm đã không còn là đồn cảnh sát nào nữa rồi." Phong Bất Giác nói tiếp, "Mười mấy năm trước đã cải tạo thành kho chứa đồ điện cũ nát." Hắn ngừng một chút, "Do tòa nhà này được xây dựng từ thế kỷ trước, thiết kế có không ít khiếm khuyết nguyên thủy, dẫn đến nhiều thiết bị mới không thể kết nối, cho nên... mười bảy năm trước, tức là năm thứ năm sau khi ngươi chết... phân cục công an này đã chuyển đi nơi khác, địa điểm làm việc hiện tại cách nơi này hai cây số."
"Ngươi..." Lý Chí Viễn vẫn không tin Giác ca, "Chuyện này... chuyện này không thể nào..."
Ngay lúc hắn đang lẩm bẩm một mình, Phong Bất Giác lại đi trở về bên cạnh bàn. Lúc này, cái "bàn" kia đã biến thành một chiếc tủ lạnh đặt ngang, còn "chiếc ghế" bọn họ vừa ngồi, hóa ra lại là một chiếc máy điều hòa và một cái lò vi sóng.
"Tiện thể nhắc tới..." Tiếp đó, Giác ca dùng ngón tay gõ gõ vào xấp báo cũ trên tủ lạnh, cũng chính là "tài liệu" Lý cảnh trưởng vừa cầm, rồi nói, "Cảnh sát hiện tại không cần dùng văn bản giấy để làm biên bản nữa rồi. Họ chỉ cần cầm một chiếc máy tính bảng, quét vân tay, mống mắt của nghi phạm, rồi nhận diện âm thanh, là có đầy đủ tất cả tài liệu. Sau khi làm xong những việc này, vẫn dùng chiếc máy tính bảng đó, thực hiện thẩm vấn dưới hình thức 'video', và cùng lúc ghi chép hồ sơ."
"Hơ... hơ hơ..." Đột nhiên, Lý Chí Viễn cười lên, đó là một điệu cười quái dị, "Ta hiểu rồi... ngươi thôi miên ta... những thứ ta thấy đều là ảo giác mà ngươi dùng thôi miên bắt ta nhìn thấy... đúng... nhất định là như vậy rồi... trước đó lúc ngươi kể chuyện ma cho ta, đã âm thầm thôi miên ta..."
"Đừng tự lừa mình dối người nữa." Phong Bất Giác ngắt lời đối phương, "Ta làm gì có loại năng lực tiện lợi đó, nếu có... mười năm trước ta đã là sự tồn tại như nam chính trong các bộ hentai nhị thứ nguyên rồi."
Lời thoại của hắn quá nhảy cóc, lại còn không hề có tiết tháo. Nói ra vào thời điểm này, vừa vặn khiến đối phương không thể tiếp lời.
"Sự nghi hoặc của ngươi đối với những dị tượng trước mắt này... thực ra rất dễ giải đáp." Phong Bất Giác ném cho Lý Chí Viễn một ánh mắt sắc bén, "Thay vì tìm đáp án trên người ta, chi bằng thử tìm trên chính bản thân mình đi..." Hắn giơ một tay lên, dựng thẳng một ngón tay, "Trước tiên, xin ngươi hãy hồi tưởng lại ngày tháng cụ thể hôm nay."
"Hôm... hôm nay là ngày 5 tháng 12 năm 2033..." Lý Chí Viễn lẩm bẩm đáp.
"Không thấy kỳ lạ sao?" Phong Bất Giác lại không để đối phương nói hết câu, "Buổi tối tháng mười hai, ta mặc độc một bộ đồ ngắn mà đã ra ngoài?"
Dứt lời, Lý Chí Viễn liền ngẩn người... Chuyện này quả thực không hợp lý, nhưng Lý Chí Viễn không hiểu... trước khi đối phương nhắc tới, tại sao mình lại bỏ qua sự bất thường rõ ràng như vậy?
"Ngày tháng trong tâm trí ngươi, vĩnh viễn dừng lại ở ngày 5 tháng 12 năm 2033." Giác ca nói tiếp, "Bởi vì đó là ngày Lưu Tiểu Nhã bị sát hại."
Ba chữ "Lưu Tiểu Nhã" tựa như một cây đinh thép, đâm thẳng vào thần thức của Lý Chí Viễn. Ngay khoảnh khắc nghe thấy cái tên này, hắn liền suy sụp ôm đầu, quỳ gục xuống đất... dáng vẻ vô cùng đau đớn.
"Hừ..." Phong Bất Giác dùng ánh mắt bề trên nhìn xuống Lý Chí Viễn, "Xem ra cái tên này kích thích ngươi không nhỏ nhỉ... sớm biết vậy ta cũng không cần quanh co lòng vòng thế này." Hắn vừa nói, lại dựng ngón tay thứ hai lên, "Vậy thì... tiếp theo, xin ngươi hãy hồi tưởng lại, ngươi đã bắt ta tới 'đồn cảnh sát' này bằng cách nào? Và đã xem băng ghi hình giám sát liên quan tới ta ở đâu?"
"Ta... ực..." Trong đầu Lý Chí Viễn hỗn loạn, cơn đau đầu dữ dội khiến hắn không thể tập trung tinh thần, một lượng lớn hình ảnh hỗn độn tràn vào trong óc hắn, xẹt qua trước mắt hắn.
"Ngươi không thể nào nhớ ra được, bởi vì trong ký ức của ngươi vốn dĩ không có những chi tiết đó." Phong Bất Giác nói, "Đồn cảnh sát, vụ án, băng ghi hình, bị bắt... tất cả đều là sau khi ngươi nhìn thấy ta, trong cuộc đối thoại với ta, ngươi tự mình não bổ mà hoàn thành." Hắn liếm liếm môi, "Hồi tưởng lại đi... từ lúc bắt đầu cuộc trò chuyện, ta đã dẫn dắt ngươi rồi..."
"Ngươi là người mới tới à?"
"Tôi là người báo án, là tôi gọi 110, không tin các anh có thể kiểm tra ghi chép cuộc gọi..."
"Không tin anh có thể đi trích xuất camera giám sát đường phố..."
"...Ngươi dựa vào những thông tin ta cung cấp mà bổ sung đầy đủ ký ức." Phong Bất Giác nói tiếp, "Từ đó đưa ra một suy luận 'hợp tình hợp lý'."
"Không... không phải như vậy..." Lý Chí Viễn hai tay ôm đầu, khó khăn lẩm bẩm, "Ngươi... nói bậy bạ!"
"Những thông tin mà chính ngươi biết, chỉ có ba mục 'Thời gian, địa điểm, và chủ tiệm đồ cổ đang hấp hối vì bị tấn công' mà thôi." Phong Bất Giác phớt lờ đối phương, tiếp tục dùng giọng điệu lạnh lùng nói, "Mà kết luận ngươi một lòng muốn đạt được là... 'hung thủ là ai'." Hắn dừng lại hai giây, nói tiếp, "Ta không ngại nói thẳng cho ngươi biết... hung thủ chính là hồn ma của Lưu Tiểu Nhã."
"Á——"
Xì——xì——
Tiếng thét, người đàn bà áo đỏ, khuôn mặt trắng bệch, khuôn mặt dữ tợn, khuôn mặt đau đớn, khuôn mặt vặn vẹo, máu, rất nhiều máu...
Một đoạn lớn âm thanh và mảnh ký ức ùa tới như sóng thần, càn quét qua thức hải của Lý Chí Viễn, khiến hắn một lần nữa đau đớn bò rạp xuống đất.
"Vụ án hai mươi hai năm trước, nói ra cũng không phức tạp." Phong Bất Giác không vì phản ứng của đối phương mà dừng lại việc thuật lại, "Một ông chủ tiệm đồ cổ, để mắt tới người đàn bà ở tiệm hoa bên cạnh, nhưng người đàn bà đó lại không ưng hắn. Thế là, vào một đêm mùa đông, ông chủ giết chết người đàn bà đã từ chối mình. Đêm đó... viên cảnh viên nghe thấy tiếng thét, và là người đầu tiên tới hiện trường, chính là một cảnh trưởng họ Lý. Ông ta là một cảnh thám rất xuất sắc, tại chỗ liền nhìn ra đây là mưu sát chứ không phải tai nạn xe cộ, và đã bắt giữ ông chủ tiệm đồ cổ."
"Thế nhưng... ông chủ kia lập tức đưa ra lời đe dọa. Hắn tuyên bố mình quen biết một vài nhân vật lớn. Những người này có thể bảo đảm hắn không cần phải vào tù, còn có thể khiến cảnh trưởng họ Lý mất việc, thậm chí mất đi khả năng đứng vững trong xã hội. Cảnh trưởng họ Lý nghe một hồi, liền phát hiện ông chủ kia không hề đang phô trương thanh thế, ông ta phát hiện tình huống đối phương nói rất có khả năng biến thành hiện thực. Ông ta dao động rồi... Ông ta nhận ra rằng... dù cho bản thân mình đã làm việc đúng đắn, đối phương cũng chưa chắc sẽ phải chịu sự trừng phạt đáng có, mà tiền đồ thậm chí là cả cuộc đời của chính mình đều sẽ phải trả giá cho vụ án này."
"Ngay lúc ông ta đang dao động, tên ông chủ kia lại giở trò dụ dỗ bằng lợi ích đối với ông ta. Lúc đó cảnh trưởng họ Lý vừa mới kết hôn không lâu, thu nhập của phía nhà vợ nhiều hơn ông ta, khiến ông ta không ngẩng đầu lên được trước mặt nhà ngoại... Dưới vô số nhân tố cám dỗ... ông ta thỏa hiệp. Ông ta giúp tên ông chủ kia xử lý lại hiện trường, làm chứng cứ giả. Thậm chí còn dạy đối phương lúc ghi biên bản thì nên dùng lời lẽ thế nào. Một vụ án giết người, cứ như vậy biến thành tai nạn giao thông."
Phong Bất Giác dùng thái độ gần như lạnh lùng thuật lại đoạn chuyện cũ này, nhưng Lý Chí Viễn với tư cách là người nghe thì lại kích động đến mức toàn thân run rẩy, cảm xúc đã tới bên bờ vực mất kiểm soát và sụp đổ.
"Bảy ngày sau..." Giác ca dừng vài giây, nói tiếp, "Lưu Tiểu Nhã tự mình báo thù cho mình..." Hắn lại cười quái dị, "Hơ... nói ra cũng thật khéo, ngày đó... đúng lúc là ngày ngươi đi tới chỗ ông chủ tiệm đồ cổ để nhận 'thù lao'. Con lệ quỷ kia đã ngay trước mặt ngươi, hành hạ kẻ giết mình đến chết... Sở dĩ cô ta không tiện tay giết luôn cả ngươi, là bởi vì trước khi ông chủ kia tắt thở, ngươi đã phát điên rồi."
Nói tới đây, Lý Chí Viễn đột nhiên ngừng run rẩy.
"Sao? Nhớ ra rồi phải không?" Phong Bất Giác nhìn hắn nói.
"Phải..." Lý Chí Viễn từ dưới đất đứng dậy, "Hai ngày sau... ta tự sát trong bệnh viện..." Khoảnh khắc này, mặt hắn đã xám như tro tàn, cả bóng hình đều đã trở nên bán trong suốt, "Mà ký ức sau đó... hoàn toàn hỗn loạn..."
"Rất bình thường." Phong Bất Giác nói, "Chẳng phải ta đã phổ cập kiến thức cho ngươi rồi sao. Những hồn ma như ngươi, đại đa số thời gian đều là một trạng thái 'vô ý thức, vô hình thể'. Trong điều kiện không thể duy trì sự 'tồn tại' của bản thân, thì cũng sẽ không có ký ức gì cả."
"Những năm này... ta có từng hại người chưa?" Ngữ khí của Lý Chí Viễn đã trở nên bình ổn hơn.
"Cũng tạm..." Giác ca đáp, "Ngươi không tính là lệ quỷ gì, chỉ là một Địa Phược Linh mà thôi, cũng chỉ có những lúc gặp phải bốn ngày lễ quỷ lớn, mới có năng lực gây ra một chút can thiệp đối với người sống."
"Vậy hôm nay là..." Lý Chí Viễn thăm dò hỏi.
"Trung Nguyên tiết." Phong Bất Giác đáp.
"Thì ra là vậy..." Lý Chí Viễn gật đầu.
"Khu vực này, vẫn luôn lưu truyền những lời đồn đại tương tự..." Phong Bất Giác nói tiếp, "Nói là... cứ mỗi dịp lễ quỷ, đều sẽ có mấy tên lưu manh hoặc kẻ say rượu đi đêm một mình bị một 'cảnh sát' từ đâu chui ra dẫn tới một 'đồn cảnh sát không nên tồn tại' để thẩm vấn. Hôm sau, bọn chúng sẽ tỉnh dậy trong một cái kho phế liệu, mười phần thì hết chín là bị dọa sợ chết khiếp. Sau đó chúng còn đi khắp nơi kể với người khác... nhưng lời nói của loại người này, độ tin cậy tương đối thấp. Dù có báo cảnh sát, cảnh sát cũng không thể lập án điều tra chuyện này."
"Thì ra là vậy..." Lý cảnh trưởng đăm chiêu nói, "Có lẽ là do ta... sau khi chết vẫn muốn tận chức trách của cảnh sát..."
"Hơ hơ... đừng có tự tâng bốc mình nữa." Phong Bất Giác lại hắt một gáo nước lạnh, "Hai mươi hai năm trước, ngươi vì tận mắt chứng kiến lệ quỷ giết người mà tinh thần sụp đổ. Cho nên lý trí, ký ức... của ngươi đều dừng lại ở điểm đó. Đúng như ta vừa nói, tổng cộng chỉ nhớ được ba thông tin... Thời gian, ngày 5 tháng 12 năm 2033; địa điểm, tiệm đồ cổ ở chợ hoa điểu đường DF; sự kiện... ông chủ tiệm đồ cổ nằm trong vũng máu thoi thóp." Hắn nhún vai, "Tinh thần của ngươi không thể chấp nhận và chịu đựng được sự thật lệ quỷ giết người, cho nên đã chặn nội dung này lại. Điều này dẫn đến... những năm này, ngươi vẫn luôn tìm cách 'phá án', để giải tỏa nút thắt trong lòng mình." Hắn dùng ngón tay chỉ vào mặt mình, "Đêm nay, cuộc đối thoại giữa ngươi và ta, chính là bằng chứng xác thực nhất. Nếu đổi thành người khác... chắc hẳn sáng mai ở đây lại có một người qua đường nằm đó sợ chết khiếp."
Lý Chí Viễn không thể phản bác, hắn im lặng một lát, hỏi: "Vậy bây giờ ngươi muốn thế nào?"
"Thế nào?" Phong Bất Giác cười, "Hơ hơ... ta có thể làm gì ngươi chứ? Ta chỉ là một miếng mồi nhử mà thôi."
"Ngươi nói gì?" Lý Chí Viễn lộ vẻ khó hiểu.
"Tiểu Đông~" Đột nhiên, Phong Bất Giác quay đầu lại, hô lên một tiếng về phía bên trái mình.
Tiếng của hắn vang vọng trong nhà kho trống trải, mang theo từng đợt dư âm.
"Tiểu Đông?" Lý Chí Viễn càng thêm hoang mang, hắn không nhịn được lại ý thức được một vấn đề khác... nếu mình là ma. Vậy "Tiểu Đông" vừa nãy mang ví tiền của Phong Bất Giác vào rốt cuộc là ai/cái gì? Nếu "Tiểu Đông" đó chỉ là tưởng tượng của chính mình, vậy hiện tại... tại sao Phong Bất Giác lại gọi cái tên này?
"Tiểu Đông cái gì... đừng ồn ào vớ vẩn."
Vài giây sau, cùng với tiếng nói, một người đàn ông mặc cảnh phục đi tới. Hắn chính là "Tiểu Đông" vừa nãy đi vào đưa ví tiền cho Lý cảnh trưởng, nhưng Lý Chí Viễn lúc này nhìn kỹ khuôn mặt người đó, lại phát hiện... mình căn bản không hề quen biết người này.
"Chào anh." Người đó đi tới trước mặt Lý Chí Viễn, gỡ chiếc mũ cảnh sát trên đầu xuống, "Tôi không phải Tiểu Đông gì cả, tôi tên Bao Thanh."
"Còn anh là..." Lý Chí Viễn nghi hoặc hỏi.
"Tôi là người chuyên xử lý những tình huống kiểu như anh, yên tâm. Tôi sẽ chịu trách nhiệm siêu độ cho anh." Bao Thanh nói tiếp, "Còn về hắn..." Hắn lườm Giác ca một cái, "...Hắn là một người bạn của tôi, nghe nói tối nay tôi có nhiệm vụ, cứ đòi đi theo để 'mở mang tầm mắt', và tự đề cử muốn làm 'miếng mồi nhử' gì đó cho tôi." Hắn lắc đầu, lại nhìn Lý Chí Viễn, "Thực ra tình huống của anh... xử lý cũng không phức tạp, tôi cũng chẳng cần ai khác tới làm 'miếng mồi nhử'. Anh xem... tôi thậm chí còn mượn cả trang phục. Chính là để dẫn dụ anh ra, kết quả coi như mặc công cốc rồi."
Lý Chí Viễn ngẩn cả người, hắn nhìn Bao Thanh, lại nhìn Giác ca: "Vậy sao hắn lại..."
"Ồ. Hắn xem báo cáo điều tra và tài liệu liên quan của tôi, cho nên mới nắm được tình hình liên quan tới anh." Bao Thanh đáp, và dang rộng hai tay thở dài, "Ai... tôi đã tốn bao nhiêu công sức để điều tra... dọc đường rút kén tằm, lần theo dấu vết... mới lôi được vụ án của mấy chục năm trước ra. Thằng nhãi này thì hay rồi... 80% nội dung đều là tôi đã làm rõ từ trước. Bản thân nó cũng chỉ suy luận tầm 20%, thế mà còn ở đó phô trương..."
"Nói cái gì đó?" Phong Bất Giác đứng đó hất tóc, khuôn mặt vô cùng đáng đấm. "Bổn đại gia nhiệt tình tới giúp ngươi bắt quỷ, đến cả 'quỷ cảnh' cũng phá giúp ngươi rồi, ngươi còn ở đó lải nhải phá đài ta, thấy thích hợp không?"
Nghe vậy, Bao Thanh trưng ra bộ mặt nghiêm túc, không nói một lời giơ ngón giữa lên với Phong Bất Giác.
Phong Bất Giác thấy vậy, cũng dùng cả hai tay giơ ngón giữa ra, đáp trả lại.
Tình bạn của đàn ông chính là như thế, hai người thường xuyên lăng mạ, mỉa mai, thậm chí xung đột chân tay lẫn nhau... hoặc là kẻ thù không đội trời chung, hoặc là bạn nối khố.
"Anh đừng để ý hắn, chỉ là cái quỷ cảnh của anh thôi, tôi chỉ mất vài phút dùng linh lực là phá được, đâu như hắn... chỉ biết dựa vào cái miệng." Vài giây sau, Bao Thanh thu ngón giữa lại, nói với Lý Chí Viễn.
"Này... sao anh lại dùng giọng điệu an ủi để nói chuyện này với tôi..." Khóe miệng Lý Chí Viễn giật giật, "Cứ như thể anh bảo tôi yếu thì tôi ngược lại sẽ thấy rất an lòng vậy..."
"Phi!" Phía bên kia, Phong Bất Giác lại không phục, "Cách làm dựa thuần túy vào sức mạnh để trừ quỷ của ngươi, rõ ràng là nhị lưu... không! Là tam lưu." Hắn nghiêm túc nói, "Đại sư trừ quỷ nhất lưu, đều là nghĩ trăm phương ngàn kế để giải tỏa tâm kết cho oan hồn lệ quỷ... khiến họ hoàn thành tâm nguyện, tự nhiên sẽ siêu độ."
"Được rồi được rồi... bớt giả vờ ép buộc trước mặt tôi đi..." Bao Thanh nheo mắt nói, "Anh tưởng tôi điều tra nhiều tài liệu như vậy là để làm gì hả? Ăn no rửng mỡ à? Nếu tôi muốn dùng sức mạnh để giải quyết, thì trực tiếp dùng linh lực oanh hắn thành cặn bã không phải là xong rồi sao? Tốn công sức làm gì?" Hắn khinh bỉ nhìn Giác ca một cái, "Câu trước đó của tôi... là nói về việc dùng linh lực cưỡng ép phá quỷ cảnh, chứ không phải dùng linh lực cưỡng ép trừ quỷ, anh đừng có tự biên tự diễn mà tráo khái niệm của tôi. Còn nữa..." Hắn đánh giá Phong Bất Giác từ trên xuống dưới một lượt, "Thằng cha anh từ lúc nào mà thành đại sư trừ quỷ rồi? Lại còn nhất lưu? Nói khoác cũng phải có chừng mực chứ hả? Anh bây giờ một chút linh lực cũng không dùng được, ngoài việc có thể linh thị và linh xúc ra thì hoàn toàn là người bình thường, tính ra cũng chỉ là loại âm dương nhãn bẩm sinh mà thôi..." Hắn giơ tay làm hiệu một cái, "Đừng nói là đại sư trừ quỷ gì, cho dù là so với người săn quỷ thông thường... cũng còn kém xa lắm."
"Chậc chậc chậc..." Phong Bất Giác lắc đầu nguầy nguậy cãi cùn, "Chỉ dùng năng lực để đánh giá ta, thật sự là..."
"Nếu bỏ qua linh năng lực mà nói... anh chẳng phải chỉ còn lại năng lực nói nhảm thôi sao..." Bao Thanh ngắt lời, "Điều này có gì ghê gớm chứ? Như mấy câu anh vừa lừa gạt lão Lý đó, tôi cũng há miệng là nói được ngay."
"Lại còn gọi là 'lão Lý' rồi à..." Lý Chí Viễn đứng bên cạnh không chen vào được liền niệm, "Hai tên này đột nhiên lại tự cố tự lôi nhau ra mà cãi, còn đổi cách xưng hô với mình... rốt cuộc là đang làm trò gì vậy chứ..."
"Được thôi, ngươi tới đi." Phong Bất Giác nói, "Trước tiên hãy đọc một đoạn 'Tam đại kỷ luật bát hạng chú ý' cho ta nghe xem."
"Ngươi tưởng đó là đọc tên món ăn à!" Bao Thanh gầm lên.
"Tôi nói này..." Lý Chí Viễn có chút không nhịn được nữa, hắn thử gọi dừng hai người đó lại, "Hai vị..."
Nhưng hai gã đó dường như vẫn không muốn để ý tới hắn, vẫn đang không ngừng xỉa xói nhau.
"Mọi hành động đều nghe theo chỉ huy, nhịp bước đồng nhất mới thắng lợi, không lấy của dân một cây kim sợi chỉ, dân chúng ủng hộ lại vui mừng..."
"Hấp cừu non, hấp bàn tay gấu, hấp đuôi hươu, vịt hoa quay, gà tơ quay, ngỗng con quay..."
"Tôi nói này..."
"Không được trêu chọc phụ nữ, thói lưu manh phải trừ bỏ, không được ngược đãi tù binh, không được đánh mắng lục soát túi tiền..."
"Viên thịt đỏ, viên thịt trắng, viên thịt xào, viên thịt chiên, viên thịt tam tiên, viên thịt tứ hỷ..."
"Hai người các người cho tôi chừng mực thôi nhé đồ khốn!" Cuối cùng, Lý Chí Viễn nhẫn nhịn không nổi nữa, hắn gào thét lên, "Lão tử đang vội đi đầu thai đây đồ khốn! Muốn giết muốn xẻo muốn siêu độ muốn tiêu diệt cái gì thì làm nhanh lên cho tôi đồ khốn!"