Sau khi Lữ Trần đi sâu vào rừng mưa, cậu phát hiện địa hình ở khu vực này vô cùng phức tạp và đa dạng, từ những vùng đồng bằng thấp trũng rải rác các ngọn đồi đá, cho đến những thung lũng cao nguyên với suối chảy ngang dọc. Địa mạo đã tạo nên những cảnh quan rừng mưa muôn hình vạn trạng. Trong rừng, những hồ nước tĩnh lặng, dòng suối chảy xiết, thác nước tung bọt trắng xóa có mặt ở khắp nơi; những đại thụ chọc trời, dây leo chằng chịt, hoa cỏ rậm rạp đan xen tạo thành những mê cung xanh ngắt. Nhờ tấm bản đồ vẽ tay lấy được từ chỗ Ngô Á, cậu như cá gặp nước ở nơi này. Đa phần ác ma ở đây đều là cấp Hoàng Kim, những loại thông thường đã vô cùng hiếm gặp, trừ khi là con non.
Đôi khi cũng có thể bắt gặp một vài ác ma cấp Bạch Kim. Loại ác ma này rất mạnh mẽ, đều có lãnh địa riêng. Có con tấn công xảo quyệt, có con sức mạnh vô song, thậm chí những con cấp cao hơn còn sở hữu thiên phú, chẳng hạn như con trăn khổng lồ mà Lữ Trần gặp hai ngày trước, hoa văn trên thân nó khi nhìn vào lại có thể khiến người ta nảy sinh cảm giác chóng mặt, may mà tinh thần lực của cậu rất mạnh.
Hiện tại, Lữ Trần thường cố tình tránh xa chúng, dù sao mục đích chính của cậu vẫn là thu thập linh hồn chi hỏa cấp Hoàng Kim, để "Thôn Phệ Giả" tiến hóa lên bản hoàn chỉnh rồi tính tiếp. Trải qua hơn nửa tháng chiến đấu kịch liệt trong rừng mưa, "Thôn Phệ Giả" đã thành công nâng lên một bậc, 10000/30000, cộng thêm 10 điểm toàn thuộc tính, vô cùng hung mãnh. Lữ Trần rất mong chờ bộ dạng khi nó trở thành bản hoàn chỉnh, phải biết rằng thứ mà "Thôn Phệ Giả" hấp thụ bây giờ đều là linh hồn chi hỏa chất lượng cao. Nhưng đây cũng là điều khiến Lữ Trần đau đầu, vẫn là chưa đủ nhanh! Nửa tháng được 1000 linh hồn chi hỏa, đợi gom đủ hai vạn thì cơm cháo gì cũng nguội hết rồi!
Không trêu chọc ác ma Bạch Kim không có nghĩa là Lữ Trần sợ chúng. Nếu tiến độ thực sự quá chậm, đợi đến khi phải đối đầu với ác ma Bạch Kim, Lữ Trần cũng không ngại giết quách chúng đi. Ở đây cũng chẳng có ai nhìn thấy, hai truyền thừa toàn lực khai hỏa cộng thêm thuộc tính siêu cao của cậu, thật sự không có con Bạch Kim nào mà cậu không đánh bại được trong thế đơn đả độc đấu.
Cậu ở trong rừng mưa lâu như vậy, trông chẳng khác nào một gã người rừng, khắp người lấm lem bụi bẩn. Lữ Trần cầm bản đồ đối chiếu sơ qua vị trí của mình, cậu đang ở cách Côn Minh yếu tắc khoảng 300 km. Đi tiếp về phía trước chính là vùng rừng mưa cấm địa trong truyền thuyết dài 500 km, người sống chớ vào!
Cho đến nay, những người có thể vượt qua vùng cấm địa này chỉ đếm trên đầu ngón tay, Hoàng Duệ Dương chính là một trong số đó. Cũng chính quãng đường 500 km cấm địa này đã tạo nên danh tiếng lẫy lừng của anh ta ở vùng Tây Nam. Thành tựu này không phải ai muốn hoàn thành là có thể hoàn thành, bản thân Hoàng Duệ Dương cũng đã trải qua cử tử nhất sinh.
Mà ngay bên cạnh Lữ Trần, trên bản đồ đang đánh dấu một nơi ghi chữ "Cấm".
Hửm? Sau khi nếm được vị ngọt từ cấm địa phía bắc Giới Hà, Lữ Trần bắt đầu vô cùng hứng thú với các cấm địa! Bởi vì cậu phát hiện, người Tây Nam thích đánh dấu lãnh địa của các loại ác ma sống theo bầy đàn lớn là cấm địa, vì chúng rất khó đối phó. Nhưng chẳng phải Lữ Trần đang cần một lượng lớn linh hồn chi hỏa hay sao?
"Cũng chẳng có gì khác biệt lắm," Lữ Trần thò đầu thò cổ đi trong cấm địa này, tay cầm Hư Không Chi Nhẫn vung vẩy chém gai mở đường. Khu rừng mưa này đặc biệt yên tĩnh, trên mặt đất thỉnh thoảng có thể tìm thấy một vài loại ác ma khác, nhưng lại không thấy sinh vật nào. Lữ Trần thầm thắc mắc, lẽ nào bản đồ bị sai?
Tuy nhiên, Lữ Trần hiểu rất rõ đạo lý "phi thường tất hữu yêu" (có chuyện bất thường ắt có yêu ma). Cậu không những không lơ là mà còn cẩn thận hơn. Cho đến khi cậu lại nhìn thấy một cái xác, xác người!
Xuy! Lữ Trần nhíu mày, vì cậu phát hiện cái xác này có vấn đề! Trên xương của cái xác có những lỗ hổng dày đặc, như thể bị thứ gì đó đâm xuyên qua để hút tủy! Thứ quái quỷ gì mà đáng sợ vậy?
Vù vù vù, một âm thanh chói tai vang lên từ sau lưng Lữ Trần. Lữ Trần lập tức phản tay vung Hư Không Chi Nhẫn chém tới, âm thanh dừng bặt! Cậu quay đầu nhìn xuống đất, da đầu lập tức tê rần, mẹ kiếp, trong khu rừng mưa này lại có thứ này!
Thứ bị Hư Không Chi Nhẫn chém làm đôi trên mặt đất chính là một con muỗi to bằng quả dưa hấu! Lữ Trần khẽ dùng ngón tay búng vào vòi chích của cái xác con muỗi, một tiếng "đinh" giòn tan vang lên như búng vào kim loại... Cậu nhìn kỹ lại, trên lưng con muỗi này lấp lánh những đường vân màu vàng nhạt, vậy mà lại là ác ma cấp Hoàng Kim!
Thứ này, nếu chỉ có một con thì không sao... Lữ Trần ngẩng đầu quan sát xung quanh thật kỹ, lúc này cậu mới phát hiện, trong những tán lá rậm rạp trên mỗi thân cây đều đang có vô số con muỗi đang phục kích ẩn mình. Cậu rón rén đứng dậy muốn đi ra ngoài rừng mưa, trong lòng mắng Ngô Á xối xả, mày vẽ bản đồ lười biếng đến mức này làm gì, mày ghi chú là có vô số muỗi khổng lồ không được à? Làm việc thiếu cẩn thận thế này, mày mà làm ở cơ quan thì lãnh đạo chắc chắn không thích đâu! Chi tiết quyết định thành bại đấy, biết chưa?
Giờ trong lòng cậu đã mắng Ngô Á cả vạn lần, chỉ có thể cầu nguyện rằng mấy đại ca muỗi này đừng thức giấc. Cậu quả thực càng lúc càng trâu bò theo sự tăng trưởng của sức mạnh, đòn tấn công của mấy kẻ cấp bậc bình thường đánh vào người cậu chỉ như gãi ngứa, nhưng không chịu nổi là muỗi ở đây quá đông, hơn nữa vòi chích sắc nhọn lại còn ở cấp Hoàng Kim, nhìn là biết không dễ chọc rồi đúng không?
Khi Lữ Trần đang chậm rãi lùi lại, đột nhiên ngửi thấy một mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí. Cậu nhìn về phía nguồn gốc của mùi máu, hóa ra là con muỗi đã bị chém làm hai khúc kia chảy ra một bãi máu lớn. Lữ Trần thầm kêu không ổn! Cậu ngẩng đầu nhìn lên, trong tán cây truyền đến tiếng ma sát giữa vô số cánh muỗi và lá cây. Lữ Trần quay đầu bỏ chạy bán mạng, chỉ thấy sau lưng cậu như đang có một đám mây đen cuồn cuộn tụ lại, đám mây đó lao tới chỗ cậu như tia chớp!
Ôi mẹ ơi! Lữ Trần lại tăng tốc, một đàn muỗi lớn thế kia thì mình phải chém đến bao giờ mới hết? Vòi chích to như thế, mà bị đốt một cái chắc là bán thân bất toại mất!
Đang chạy như bay trong rừng mưa, đàn muỗi bám sát không rời, bỗng nhiên một con trăn khổng lồ há cái miệng máu ngoạm tới chỗ Lữ Trần!
Á à? Mày còn tới góp vui à? Đi chết đi! Lữ Trần túm lấy chiếc răng độc của con trăn khổng lồ, vận lực xoay mạnh thắt lưng, nhổ cả con trăn ác ma dài hơn hai mươi mét lên khỏi mặt đất rồi ném về phía đàn muỗi sau lưng, sau đó chân không dừng lại, tiếp tục lao về phía trước. Lúc này cậu còn rảnh rỗi ngoái đầu nhìn lại một cái, tận mắt chứng kiến con trăn bị hất vào đàn muỗi khổng lồ, còn chưa kịp chạm đất đã bị hút khô thành xác khô!
Lữ Trần cảm thấy mình chắc chắn không hợp với vùng Tây Nam này, đến đây thì hoặc là đánh nhau đủ kiểu, hoặc là bị truy sát đủ kiểu, bị người truy sát thì thôi đi, giờ còn bị muỗi truy sát!
Không biết đã có bao nhiêu ác ma cấp thấp bị hút thành xác khô, đàn muỗi khổng lồ vẫn không chịu từ bỏ việc truy sát Lữ Trần. Lữ Trần phát hiện ra một đặc điểm của chúng: thù dai! Cuộc truy sát này kéo dài suốt một ngày một đêm, đuổi Lữ Trần chạy hơn một trăm dặm đường.
Lúc này Lữ Trần nhớ tới con trăn khổng lồ khiến mình bị chóng mặt kia, mắt sáng lên! Cậu đổi hướng, chạy về phía trong trí nhớ. Kết quả, vừa đến lãnh địa của con trăn ác ma cấp Bạch Kim kia, Lữ Trần còn đang mơ mộng để chúng nó "lưỡng bại câu thương", mình sẽ ngư ông đắc lợi! Thế mà con trăn dài hơn bốn mươi mét, to bằng thắt lưng người kia lại trực tiếp bỏ chạy! Mẹ kiếp! Mày cũng biết sợ à!
Một ngày một đêm, đến cả Lữ Trần cũng có chút không chịu nổi, chạy tiếp nữa thì sợ là sẽ kiệt sức mất!
Trong lúc đang chạy, ánh mắt Lữ Trần dần trở nên hung ác. Các người không cho ông đây đường sống, ông đây sẽ liều mạng với các người!
Oanh! Một gợn sóng có thể nhìn thấy được trong không khí đột nhiên với một sức mạnh không thể cản phá, gạt bỏ quy luật của thế giới xung quanh, mở ra một thế giới mới!
"Lĩnh vực!"