Một chiếc xe bán tải cũ kỹ nhưng to lớn vô cùng đang chạy trên con đường xóc nảy trong địa phận tỉnh Liêu Ninh, xóc đến mức thùng xe phía sau kêu lên loảng xoảng. Trên thùng xe có hai vết móng vuốt rất lớn, hiển nhiên là từng bị ác ma tấn công. Giờ xe vẫn đang chạy trên đường, chỉ không biết con ác ma đó ra sao rồi, e là lành ít dữ nhiều.
Lúc này đang là buổi trưa cuối thu, thiếu niên trên xe đang thoải mái cầm vô lăng, ngân nga khúc hát nhỏ, điện thoại của cậu bỗng reo lên.
"Alo, Trần ca, bên phía Lão Hồ, buổi đấu giá bán được 4,9 tỷ, mẹ vợ anh mua đi rồi, bảo em hỏi anh bước tiếp theo phải làm sao?"
"Bảo hắn chuyển tiền cho Eve, để Eve phân phối. Cần đổ tiền vào pháo đài thì đổ vào pháo đài, cần học kỹ năng thì học kỹ năng!"
"Rõ luôn!"
"Hai loại kỹ năng chiến đấu là 'Kích Tăng' và 'Trở Ức' cứ tạm thời đừng tung ra, để anh xem xét đã. Mảnh vỡ truyền thừa trùng lặp thì đừng tung ra vội, để họ biết mấy thứ này không phải là độc nhất thì sau này hai cái kia không bán được giá cao đâu."
Thiếu niên này chính là Lữ Trần, hôm đó cậu cuối cùng vẫn không ở lại Lâm Phiệt, lúc này cậu đang trên đường tới Trường Bạch Sơn, Cát Lâm để hỗ trợ cha của Lâm Sơ. Trên đường tới đây, cậu đã đụng độ ác ma hai lần. Lần đầu ác ma còn chưa kịp lại gần, cậu tung một quả cầu hư không giải quyết gọn ghẽ. Lần thứ hai là lúc cậu ghé ven đường đi tiểu, ác ma bất ngờ nhảy lên xe cậu, để lại hai vết móng vuốt lớn, làm Lữ Trần tức muốn chết. Đến tận bây giờ, thùng xe của cậu hễ chạy là cứ kêu cạch cạch cạch! Lần này Lữ Trần đã đích thân cảm nhận được, không ngờ ở khu vực nội địa lại liên tiếp gặp phải ác ma cấp Hoàng Kim, thật sự là quá loạn rồi.
Sau khi tắt điện thoại, cậu tiếp tục lái xe về phía trước. Trạm dừng chân trước đã hỏi rõ rồi, đi thêm mười dặm nữa là có một trạm tiếp tế, ở đó còn có thể ăn được bữa cơm nóng hổi. Đợi đến tối, chắc là sẽ tới pháo đài Trường Xuân, thủ phủ tỉnh Cát Lâm để nghỉ đêm.
"Ơ, cũng náo nhiệt phết nhỉ!" Lữ Trần nhìn về phía trạm tiếp tế, đỗ khoảng chừng hai mươi chiếc xe đủ loại, nhưng cơ bản đều là dòng xe địa hình tầm trung. Xem ra đối phương cũng từng trải qua ác ma tấn công, trên thân mấy chiếc xe đều có vết máu. Một vài thanh niên trong tiết trời cuối thu này chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi bên cạnh vòi nước ngoài trạm tiếp tế, xối từng xô nước lên người, hô lớn sướng khoái.
Lữ Trần thầm nghĩ, không phải bị bệnh đấy chứ... Cậu đeo găng tay hở ngón rồi nhảy xuống xe. Đám thanh niên nhìn cậu một cái, thấy là một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi liền cười: "Yo, lại có gà con đến à, nhóc con, nhóc định đi đâu thế?"
Lữ Trần cũng không giấu giếm: "Trường Bạch Sơn đánh quái thú!"
"Phụt!"
"Ha ha ha ha, nhóc con dễ thương thật đấy," mấy thanh niên cười lớn: "Người nhà nhóc không lo cho nhóc à? Vào trong nhanh đi, ông chủ vừa nấu xong mì, đang nóng hổi đấy."
Nếu để Lâm Sơ và bọn họ biết Lữ Trần chạy ra ngoài mà lại giả nai thế này, chắc cười chết mất. Lữ Trần thì không sao cả, trải nghiệm cuộc sống mà... từng nghe Khang Hy vi hành chưa, chính là cần cái cảm giác này, sau này đây đều là giang sơn của trẫm...
Lữ Trần vào trạm tiếp tế, vừa hay ngửi thấy mùi mì bò thơm phức, đã! Làm một bát trước đã, ăn không đủ thì gọi thêm bát nữa. Cậu cũng chẳng quan tâm mấy thanh niên trong phòng, cứ thế tự mình ăn. Ăn xong phải lên đường ngay, tối đến Trường Xuân còn thời gian mở một phòng suite cao cấp ngủ một giấc ngon lành. Phải nói Lữ Trần bây giờ cũng không còn phong cách giản dị nữa, ở khách sạn là phải chọn cái tốt nhất. Chủ yếu là hương liệu giúp ngủ ngon trong các khách sạn cao cấp hiệu quả rất tốt, độ an toàn cũng cao.
Cậu phát hiện, càng tới gần Trường Bạch Sơn, càng loạn. Lữ Trần từng tìm chủ các trạm tiếp tế khác để xác nhận, quả thực là như vậy. Viễn Đông Liên Minh ở Đông Bắc thuộc kiểu quân phiệt, bình thường chỉ kiểm soát kinh tế, những cái khác đều không đặc biệt để tâm. Trạm tiếp tế cơ bản đều từng bị cướp, con gái trẻ cũng tốt nhất đừng đi ra ngoài một mình. Nếu như Tây Nam là kiểu loạn có trật tự để cầu sinh, thì khu vực Trường Bạch Sơn này chính là nơi loạn vì loạn, hoàn toàn thả rông, cá lớn nuốt cá bé. Mấy năm nay không ít người đã bắt đầu di cư đi nơi khác, dưới chân núi Trường Bạch đã hoàn toàn trở thành thiên đường của những nhà thám hiểm.
Số lượng ác ma ở Trường Bạch Sơn tuy không nhiều bằng Tây Nam, nhưng cũng không ít, hiện tại rất nhiều kẻ máu mặt đều thích tới khu vực này kiếm sống. Vốn dĩ theo lý thuyết, cấp bậc chiến lược của Trường Bạch Sơn đáng lẽ phải ngang ngửa với Tây Nam, nhưng nơi này lại có quá nhiều ác ma cao cấp, trang bị cụ hiện hóa lại ít, hơn nữa bên trong còn luôn ẩn nấp một con ác ma hệ Hổ cấp Kim Cương, ai cũng không làm gì được nó, hệ số nguy hiểm quá cao. Điều này dẫn đến tầm quan trọng chiến lược của Trường Bạch Sơn kém xa Tây Nam.
Lữ Trần đang ăn mì thì thấy đám thanh niên đó cười nói thầm thì một hồi, các cô gái cười đến hoa chi loạn chiến. Trong đó, một cô gái thân hình nóng bỏng, chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ nhỏ bước về phía Lữ Trần. Lữ Trần liếc mắt nhìn thoáng qua, ồ, còn là cấp Hoàng Kim cơ à? Tiếp tục ăn mì...
Cô gái ngồi đối diện Lữ Trần: "Nhóc tên gì?"
"Khánh Tiểu Sơn," Lữ Trần đang đầy mì trong miệng, trả lời không rõ tiếng.
"Nhóc thực sự đi Trường Bạch Sơn à?"
"Vâng, giúp một bậc trưởng bối lấy linh hồn chi hỏa cấp Kim Cương," Lữ Trần nói.
"Ha ha ha, linh hồn chi hỏa cấp Kim Cương?" Cô gái cười đến run rẩy cả người, Lữ Trần liền nhìn chằm chằm vào ngực cô ta. Anh đây ngoài cái tên ra thì toàn nói thật, mà chẳng ai tin cả...
Sau khi cười xong, cô gái nghiêm túc nói: "Bọn chị cũng đi Trường Bạch Sơn, bọn chị quanh năm suốt tháng ở khu vực này, xem ra nhóc là lần đầu, có cần bọn chị dẫn đi không?" Vừa nói, cô ta còn kín đáo ưỡn bộ ngực đầy đặn của mình lên.
"Không cần," Lữ Trần cười híp mắt trả lời.
Lữ Trần vừa dứt lời, mặt cô gái liền trầm xuống.
Lúc này, mấy thanh niên đang tắm ngoài kia bước vào, thanh niên dẫn đầu còn đang mặc quần đùi, thấy cô gái này ngồi đối diện Lữ Trần liền cười: "Tiểu Mỹ, đến trẻ con mà các người cũng lừa, có tí điểm mấu chốt nào không đấy."
Mặt Tiểu Mỹ tối sầm lại: "Hình Diệt, anh bớt lo chuyện bao đồng đi, chúng tôi lừa ai chứ?"
"Hê, lần trước các người nhận của người ta 50 nghìn tệ bảo là làm hướng dẫn viên, kết quả là vứt người ta ở nơi hoang dã hẻo lánh. Đừng bảo không phải các người làm nhé, tôi thấy các người cũng chỉ có chừng ấy tiền đồ thôi!" Hình Diệt cười hì hì.
Lữ Trần gãi cằm: "Vậy thuê các người làm hướng dẫn viên thì bao nhiêu tiền?" Cậu phát hiện Hình Diệt này vạch trần ngay tại chỗ, đối phương cũng chỉ dám cãi lại chứ không dám động thủ, xem ra bình thường cũng là hạng người cứng rắn.
"50 vạn, thiếu một xu cũng không làm. Trong Trường Bạch Sơn toàn là những nghề bán mạng, tiền ít không được. Bọn tôi không giống lũ hèn nhát kia, lần nào cũng chỉ đi vòng quanh vùng rìa rồi về, thực sự gặp nguy hiểm còn vứt bỏ chủ thuê mà chạy lấy thân! Đám thanh niên bọn cậu đến bây giờ đều là loại không cần mạng, muốn đi xem ác ma cấp Kim Cương trông như thế nào, cái đó còn phải đi sâu vào núi hơn nữa đấy," Hình Diệt mở miệng là 50 vạn, bộ dạng rất am hiểu, "Nếu cậu thực sự nhắm tới ác ma cấp Kim Cương, vậy thì tôi phải lấy thêm 50 vạn nữa. Tôi biết một nơi có thể nhìn từ xa lãnh địa của một con ác ma cấp Kim Cương, còn việc có nhìn thấy hay không thì phải xem vận may của cậu thôi."
Ơ, không ngờ lại là một tay lái già có năng lực cạnh tranh cốt lõi, biết lãnh địa ác ma cấp Kim Cương sao?
"Được thôi, vậy chọn các người. Tôi trả 1 triệu, tôi muốn xem ác ma cấp Kim Cương, bao giờ xuất phát?"
"Đợi thêm vài người nữa. Chỉ vì mình cậu mà 1 triệu, tiền xăng bọn tôi còn không đủ, gom đủ năm người thì lái xe!"
Điều này bỗng nhiên làm Lữ Trần nhớ lại lúc cậu mới đến Tây Nam...