“Đã lâu không tới đây rồi.” Hổ Lao cảm khái nhìn đám đông tấp nập trong pháo đài Côn Minh, nơi này náo nhiệt hơn vùng Tây Bắc nhiều, tựa như hai thế giới khác biệt. Xét ở một mức độ nào đó, Tây Nam phồn hoa hơn vì ở đây có thương mại, còn Tây Bắc chỉ có sự hoang tàn và lạnh lẽo.
Trong các pháo đài ở Tây Bắc cơ bản đều là binh lính, vô số đội quân rút từ tiền tuyến về pháo đài nghỉ ngơi, vô số đội quân từ đây xuất phát đi tiền tuyến, mỗi pháo đài đều là căn cứ tiền tiêu của quân Tây Bắc. Cư dân trong pháo đài chẳng qua chỉ là để phục vụ cho chiến tranh, vô số pháo đài trên vùng đất Tây Bắc hoang vu kia chỉ là những linh kiện cấu thành nên hệ thống hậu cần của chiến khu Tây Bắc. Từng tòa pháo đài đứng sừng sững trên vùng hoang địa Tây Bắc, trông có vẻ cô độc. “Đại mạc cô yên trực, trường hà lạc nhật viên”, trước đây mỗi khi đội quân do Hổ Lao dẫn đầu quay về pháo đài nghỉ ngơi, anh ta đều sẽ chạy lên tường thành ngồi một chút. Dưới ánh hoàng hôn, nhìn ra sa mạc vô tận, anh ta thường nhớ đến câu thơ này.
Phải, quân Tây Bắc rất cô độc. Các tập đoàn tài phiệt cung cấp một số hỗ trợ kinh tế cần thiết để quân Tây Bắc có khả năng duy trì, tiếp tục lặng lẽ chắn gió che mưa cho nội địa, để các tập đoàn tài phiệt không cần phải bận tâm đối phó với ác ma. Họ giữ mối quan hệ tốt với quân Tây Bắc, nhưng lại luôn giữ khoảng cách kính nhi viễn chi. Một lũ nghèo kiết xác, có gì đáng để giao du?
Người ta luôn nói quân đội Kinh Kỳ Vệ Thú là loài sói, nhưng Hổ Lao lại cảm thấy Tây Bắc mới đúng là sói, cả đội quân Tây Bắc chính là một con sói cô độc nơi đại mạc!
Đám người Kinh Kỳ Vệ Thú kia chẳng qua chỉ là một lũ chó điên mà thôi.
Khi Lâm Tử Vân đề nghị liên thủ, trong lòng Hổ Lao không hề có chút dao động nào. Lâm Tử Vân tuy tự đại, nhưng thực lực quả thực cực kỳ mạnh mẽ. Thế nhưng Hổ Lao không thèm liên thủ với bất kỳ ai, không phải vì anh ta tự đại hơn cả Lâm Tử Vân, coi thường cao thủ của tất cả các tập đoàn tài phiệt, mà là vì quân Tây Bắc có lòng kiêu hãnh của quân Tây Bắc. Đã là sói cô độc, thì phải giữ lấy sự cao quý của loài sói cô độc!
Lâm Tử Vân là thiên tài thiếu niên, chuyến đi trao đổi ở Mỹ đã càn quét vô số thiên tài của Học viện Chiến tranh Mỹ, danh tiếng vang dội trong phút chốc, thu hút sự chú ý toàn cầu. Lâm Tử Vân không cần phải cúi đầu trước bất kỳ ai, cũng không cần phải thỏa hiệp với ai, bản thân cậu ta chính là tập đoàn tài phiệt. Còn anh, Hổ Lao, khác với Lâm Tử Vân, anh chưa từng học qua Học viện Chiến tranh, thậm chí còn chẳng đi học được mấy ngày. Mười sáu tuổi nhập ngũ, vô số lần chết đi sống lại trong cuộc chiến với ác ma, bên cạnh mỗi ngày đều có người chết, rồi lại có gương mặt mới bổ sung vào. Trong quá trình đó, anh học được sự nhẫn nhịn, kiên trì, nhẫn nại và tàn nhẫn. Có lần thực hiện nhiệm vụ trong sa mạc gặp phải một đàn ác ma Cự Thằn Lằn di cư, anh đã trốn dưới cát suốt ba ngày ba đêm. Cuối cùng đã tìm được cơ hội chém giết tên thống lĩnh ác ma cấp Bạch Kim trong đàn Cự Thằn Lằn đó!
Kiểu người như Lâm Tử Vân là lớn lên dưới ánh hào quang, còn Hổ Lao là lớn lên bằng cách uống máu ác ma!
Không cùng một loại người, thì tốt nhất đừng tụ tập lại với nhau.
Hổ Lao thu dọn ba lô của mình rồi chuẩn bị đi vào rừng mưa. Anh tới trước chính là để làm quen với tình hình rừng mưa trước. Chuyện như cuộc săn mùa thu, quân Tây Bắc năm nào cũng nằm trong top ba, tuyệt đối không thể làm mất mặt mũi ngay tại lần này. Nếu không, khi trở về chẳng phải sẽ bị lũ nhóc trong đội cười chết sao?
Hổ Lao chợt nhớ ra một vấn đề, Lâm Tử Vân lần này có thời gian tới tham gia cuộc săn mùa thu, nghĩa là cậu ta cuối cùng đã thành công nhận được truyền thừa Tốc Biến! Anh cau mày, Tốc Biến đối với anh bây giờ vẫn là một từ ngữ xa vời khó với, không biết lần này sẽ gặp phải bao nhiêu đối thủ mạnh mẽ?
Anh vừa ra khỏi khách sạn, liền có một nhóm người thấy bộ dạng trang phục dã ngoại của anh thì mắt sáng lên, vây quanh lại: “Đại ca, cần hướng dẫn viên không?”
Hổ Lao quét mắt nhìn họ, miệng thốt ra một câu: “Cút.”
Mọi người bị khí thế đầy mùi máu tanh nồng nặc trên người anh dọa cho tái mặt, vội vã nhường ra một con đường.
---❊ ❖ ❊---
Lần này Hổ Lao mang theo đủ nhu yếu phẩm cho một tuần để đi vào rừng mưa. Thực ra với những cựu binh Tây Bắc như bọn họ, không mang nhu yếu phẩm cũng được, ai mà chưa từng sinh tồn ngoài hoang dã cơ chứ? Nhưng đối với Hổ Lao, có thể sống thoải mái một chút thì tội gì phải làm khổ bản thân?
Anh vừa bước vào rừng mưa đã cảm thấy có gì đó không ổn. Tại sao bây giờ ác ma ở Tây Nam lại ít đi như vậy? Điều này không giống với ấn tượng của anh khi đến đây vài năm trước chút nào. Rừng mưa Tây Nam sao có thể ít ác ma được?
Thân hình to lớn của anh ầm ầm xuyên qua rừng mưa, nhưng lại vô cùng nhanh nhẹn, tựa như mãnh hổ vào núi. Tuy nhiên, càng đi anh càng cảm thấy không đúng, tại sao mấy nơi từng được mệnh danh là cấm địa mà giờ ngay cả một sợi lông cũng không nhìn thấy? Có điều bất thường tất có yêu ma! Đôi mắt nhỏ trên khuôn mặt béo của Hổ Lao nheo lại mang theo hơi thở nguy hiểm. Tại sao ác ma lại biến mất? Quân Tây Bắc chưa từng chú ý đến tin tức loại này, đều nghĩ rằng ác ma vẫn ở đó thì có gì mà phải chú ý, không ngờ lại xảy ra vấn đề ngay tại nơi này.
Đúng lúc này, anh chợt nghe thấy tiếng người nói chuyện truyền đến từ phía không xa. Anh chậm rãi đi tới, nhìn qua khe lá, thấy một lão tài xế đang dẫn mấy sinh viên.
Hổ Lao không nói hai lời, lao nhanh như chớp tới túm lấy lão tài xế này. Lão tài xế sợ chết khiếp, cảm giác như một con ác ma cao hơn hai mét đột nhiên từ trong rừng mưa lao ra vồ lấy mình! Suýt chút nữa là đái ra quần!
Hổ Lao tỏa ra hơi thở nguy hiểm, xách bổng lão tài xế lên không trung, nheo mắt hỏi: “Ác ma trong rừng mưa đâu hết rồi?”
Lão tài xế run rẩy trả lời: “Bị... bị cái thằng nhóc họ Lữ kia giết sạch rồi!”
Thằng nhóc họ Lữ? Hổ Lao ngẩn người, người họ Lữ trên đời nhiều vô kể, nhưng anh lại vô thức liên hệ ngay người trong miệng lão tài xế này với người bên cạnh Khánh Tiểu Sơn. Trong tình báo, người đó chẳng phải tên là Lữ Trần sao, cũng ở Tây Nam hay sao?
“Giết sạch? Tao đọc sách ít, mày đừng có lừa tao, một mình nó mà giết sạch ác ma ở 5 cấm địa?” Hổ Lao theo bản năng cảm thấy không đúng, vừa nãy anh mới đi thám thính 5 cấm địa đó, ác ma bên trong đều biến mất sạch! Khánh Tiểu Sơn bọn họ mới tới đây được bao lâu?
Lão tài xế cũng ngẩn ra: “Đại ca, anh nhầm rồi, không phải 5 cái, là 27 cái!”
“Xì!” Hổ Lao cảm thấy hơi đau răng, sự việc đã hơi vượt quá tầm tưởng tượng rồi! Anh cảm thấy mình cần phải xem xét lại đội ngũ này một lần nữa.
Đúng lúc này, trong rừng mưa phía sau lưng anh vang lên một loạt tiếng ma sát dày đặc, như thể có sinh vật nào đó đang nhanh chóng xuyên qua rừng mưa tiến lại gần bọn họ!
Hổ Lao theo bản năng ném lão tài xế sang một bên rồi thủ thế phòng ngự, nhưng lại thấy trong rừng mưa đột nhiên nhảy ra một... người rừng!
Khóe mắt anh giật giật, hơi không hiểu tình hình. Hổ Lao đánh giá người rừng này, khuôn mặt đen nhẻm dính đầy bụi đất không nhìn rõ vẻ mặt thật, tuổi có vẻ không lớn, quần áo trên người rách rưới treo lủng lẳng trên thân trông chẳng khác nào một kẻ ăn mày!
Anh đang định thở phào nhẹ nhõm thì lại nghe thấy người rừng này hét lớn: “Mọi người phối hợp chút, đặt ba lô của mình sang một bên đi, đặc biệt là ông đó, đừng có đứng ngây ra đó, tên béo kia, tao, tao, tao cướp đây!”