Hứa Lạc và Lữ Lương vừa mới đỡ lấy Tam Nhi, bỗng chốc quay đầu lại liền thấy đám binh lính chấp pháp phía sau không biết là lên cơn điên gì, khi vừa tiến vào đoạn đường thẳng tắp, đối phương thế mà lại đột ngột tăng tốc! Khoảng cách giữa hai bên đang bị thu hẹp lại với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường!
“Anh em, tăng tốc, tăng tốc! Tự do đang ở ngay trước mắt, thế giới rộng lớn hơn đang chờ đợi chúng ta!” Hứa Lạc vừa kéo Tam Nhi vừa kích động tinh thần mọi người, giữa đêm hôm khuya khoắt này, trong căn cứ chẳng có lấy một bóng người, chỉ nghe thấy tiếng hắn đang hò hét…
Thế nhưng khoảng cách vẫn đang dần rút ngắn lại, chuyện này không đúng, mẹ kiếp, mọi người đều là bậc Bạc, chúng ta đây cơ bản đều là Bạc 3 trở lên, sao các người lại có thể nhanh như vậy chứ?
Vãi thật! Chẳng lẽ bọn này mỗi đứa đều có thêm một đôi giày cỏ à! Các người đều là đại gia cả sao! Đám lù đù như Hứa Lạc đây vốn dĩ còn chưa từng nhìn thấy trang bị trông như thế nào…
Bất đắc dĩ, Hứa Lạc chỉ có thể từ bỏ con đường thẳng tắp gần nhất, bắt đầu chạy vòng vèo!
Ban đầu khi đám binh lính chấp pháp thấy một đám người chui tọt vào con hẻm nhỏ thì còn bật cười, làm vậy thì có ích gì chứ? Chạy chậm thì đáng đời bị bắt!
Thế nhưng mười phút sau, họ phát hiện ra mình đã lầm, đám người này cực kỳ quen thuộc với khu quân doanh này, đặc biệt là mấy con hẻm nhỏ kỳ quái mà bình thường chẳng ai thèm đi lại!
Mẹ kiếp, các người là chuột à??
Không bao lâu sau, khi đuổi tới một ngã tư hẻm, đám "lũ chuột lớn" này lại đồng loạt phân ra ba ngả đường mà chạy!
Tình huống gì thế này? Tách ra chạy rồi phân binh đuổi theo sao?
Đội trưởng trực ban nghiến răng! Chia nhau đuổi! Cho dù hắn biết phân binh là điều tối kỵ thì đã sao, trực ban mà để sổng một người cũng là mất mặt, chẳng lẽ nói chúng ta trong lúc trực ban đang ngủ gật nên để sổng một người sao? Bị giáng xuống cấp cơ sở làm bia đỡ đạn là cái chắc luôn còn gì!
Đuổi! Đuổi! Đuổi! Thế nhưng có hai đội chấp pháp phân binh chợt nhận ra… mình thế mà lại lạc mất mục tiêu một cách khó hiểu? Ngay khi vừa rẽ qua một góc cua, đối phương đã hoàn toàn biến mất tăm hơi!
Còn đội binh lính do một tên đội trưởng chấp pháp khác dẫn đầu thì vẫn đang bị Hứa Lạc dẫn đi vòng vòng. Thế nhưng tên đội trưởng chấp pháp này chợt phát hiện, ở phía trước không xa, thế mà lại có hai người chui từ đường cống ngầm lên, đẩy nắp cống ra rồi nhanh chóng nhập vào đội ngũ phía trước!
Còn chưa đuổi được bao lâu, lại thêm hai đứa nữa! Mẹ kiếp, đám này từ đâu mà chui ra vậy? Đúng là đồ giống chuột thật mà!
“Đội trưởng… tôi nhớ bọn họ… bọn họ là đám người vừa mới tách ra…”
Đội trưởng chấp pháp nghe đến đây liền chấn động… người của bên đó đã quay lại, còn người của mình đâu… Mẹ kiếp bị gài bẫy rồi!
Đối phương đối với sự quen thuộc toàn bộ căn cứ này đã hoàn toàn không còn là thứ mà nhóm người mình có thể so sánh được nữa! Chỉ riêng sự am hiểu về hệ thống cống ngầm này thôi đã đủ khiến cả đám kinh ngạc rồi. Đám binh lính chấp pháp bắt đầu suy nghĩ, cuộc đào tẩu lần này của đối phương liệu có phải là một âm mưu đã được dàn dựng từ trước?
Đội trưởng điên cuồng thổi còi báo động, âm thanh chói tai này lập tức xuyên thủng màn đêm, đánh thức vô số người đang say giấc, cùng những binh lính chấp pháp đang nghỉ ngơi!
Phải nói rằng tố chất của đội chấp pháp đúng là cao thật, chỉ cần một tiếng còi, chưa đầy 2 phút, thế mà đã có hơn mười binh lính chấp pháp vừa mặc quần áo vừa tụ tập lại với đội chấp pháp!
Hứa Lạc phát hiện ra tình hình này trong lòng bức bối như muốn chửi thề, lại càng liều mạng chạy như điên! Mẹ kiếp, chiêu chạy vòng vèo này cũng vô dụng rồi, chỉ cầu mong đừng bị đám binh lính chấp pháp vừa tỉnh dậy chặn đường là được!
Chạy điên cuồng! Chạy điên cuồng! Chạy điên cuồng!
Thỉnh thoảng có binh lính trực ban thuộc các phiên hiệu khác nhìn thấy bọn họ hùng hổ lao qua cũng không ngăn cản, coi như xem náo nhiệt, khiêu chiến với đội chấp pháp là một chuyện thú vị đến nhường nào!
Hiện tại đám người Hứa Lạc người đầy vết bẩn, quần áo xộc xệch, liều mạng chạy trốn, những thứ khác đều không màng tới nữa! Phải biết rằng, mấy ngày trước đám người Hứa Lạc vừa quay lại căn cứ đã nóng lòng cắm đầu vào phòng huấn luyện, căn bản là chưa hề nghỉ ngơi…
Việc này nếu đặt trên Trái Đất thì chính là một đám thiếu niên nghiện game.
Đang chạy, đám người Hứa Lạc bỗng nhìn thấy phía trước có vài bóng người lay động, lúc này trong quân doanh sao còn có kẻ nhàn rỗi chứ? Đây là giữa đêm hôm khuya khoắt đấy! Chắc chắn là đám chấp pháp nghe thấy tiếng còi đang tụ tập lại!
Thế nhưng tốc độ của Hứa Lạc không hề chậm lại chút nào, bất kể phía trước là ai hắn cũng định đâm sầm qua đó. Nhìn thấy còn tối đa năm trăm mét nữa là đến đích, lúc này sao có thể để tuột xích được?
Tăng tốc, tăng tốc, tăng tốc! Hứa Lạc giao Tam Nhi lại cho một đồng đội có độ linh hoạt cao hơn, bản thân đi đầu xông lên trước, thề quyết một phen sống mái với kẻ địch!
---❊ ❖ ❊---
Trung úy đội chấp pháp chiều nay đã phải chịu một vố đau từ chỗ Lăng Nghị, chuyện này không có gì để nói, đối phương vừa mới thăng cấp Bạch Kim, nhuệ khí đang hừng hực, không phải là một kẻ bậc Bạc 1 như mình có thể chống đỡ được!
Bạch Kim! Đừng nói đến Bạch Kim, ngay cả giải đấu thăng cấp Vàng bản thân hắn cũng đã thất bại vô số lần rồi, hắn ghen tị với đám phú nhị đại có thể dựa vào sức mạnh gia tộc để thuê đại thần gánh mình!
Ở vùng Tây Bắc này lãng phí mất mấy năm tháng, đôi khi hắn cảm thấy buồn bã, liệu có phải đến khi mình già đi, giải ngũ rồi, vẫn chỉ là bậc Bạc hay không!
Uống rượu! Một lần say giải ngàn sầu! Binh lính ở Tây Bắc, hoặc là trỗi dậy trong nghịch cảnh giống như Hổ Lao, hoặc là đánh mất hy vọng, chìm đắm trong những thói hư tật xấu theo năm tháng dài đằng đẵng. Hứa Lạc thì là mua vui, còn tên đội trưởng chấp pháp này thì là uống rượu!
Sau khi làm nhiệm vụ xong, gọi vài cấp dưới, uống chút rượu, để họ nghe mình khoác lác, khi ý thức dần dần mơ hồ, hắn cảm thấy cuộc sống như thế này chẳng phải cũng tốt lắm sao? Đám bia đỡ đạn nhìn thấy quân phục chấp pháp của mình đều phải cúi đầu, Bạc thì đã sao, phía dưới chẳng phải vẫn còn Đồng sao? Một lũ rác rưởi, muốn nhào nặn thế nào mà chẳng được!
Lăng Nghị không thể ngày nào cũng bảo vệ các ngươi được đâu!
Bốn năm người lảo đảo bước đi trong đêm tối, bỗng nhiên trong không trung vang lên một tiếng còi sắc lẹm! Cơn say rượu của bọn họ lập tức tỉnh táo lại phân nửa, tình huống gì đây, giữa đêm hôm khuya khoắt sao lại có tiếng còi đặc trưng của đội chấp pháp?
Nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ hướng tiếng còi, thân hình còn vương hơi men của đội trưởng chấp pháp trở nên căng thẳng. Trong cơn say mơ màng, nhất thời hắn cũng không phân biệt được phía trước rốt cuộc có bao nhiêu người, nhưng kỹ năng truyền thừa của hắn đã sẵn sàng để tung ra bất cứ lúc nào!
“Tất cả mẹ kiếp cẩn thận chút, đừng làm mất mặt đội chấp pháp!” Đội trưởng lạnh lùng nói.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, hắn hoàn toàn ngẩn người, đó là hàng chục người sao? Khi hắn nhìn rõ dung mạo người tới dưới ánh trăng, trong lòng chỉ còn lại một tiếng vãi thật to! Đó là hơn năm mươi tên lính lưu manh bậc Bạc! Bọn chúng làm sao mà ra được! Ai thả bọn chúng ra, ai mà gan lớn thế!
Nghĩ thì nghĩ vậy, hắn vẫn cắm đầu bỏ chạy! Cái gì mà đừng làm mất mặt đội chấp pháp, tất cả đều là hư ảo cả thôi, mấy tên hôm nay làm màu trước mặt đám người này hiện vẫn còn đang nằm trong bệnh viện kia kìa! Nhiều bậc Bạc đánh mình vài người thì chẳng khác nào xe ủi đất sao?
Thế nhưng cơ thể sau khi uống rượu không quá nghe lời, hắn trực tiếp bị người phía sau đuổi kịp, nghe thấy tiếng gió rít bên tai, hắn căng thẳng quay đầu lại, chỉ thấy một nắm đấm to lớn từ xa lại gần, từ nhỏ hóa to trong tầm mắt!
“Hứa Lạc! Mẹ kiếp nhà mày!”
Khi đám binh lính chấp pháp phía sau Hứa Lạc đuổi tới, vừa vặn nhìn thấy 5 người trên mặt đất đang nằm trong vũng máu, đúng y hệt cảnh tượng lúc chiều! Đội chấp pháp hôm nay đúng là có huyết quang chi tai mà!
“Tiểu đội trưởng, người nằm trên đất kia sao trông giống trung úy thế…”