Ma Câm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 192 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6
6

❊ ❊ ❊

Mặt dày và Điền Mộ Thanh không hiểu, hỏi tôi sao lại nói vậy, họa lớn tôi nói là gì?

Tôi giải thích: “Oan hồn của rồng đất nhập vào thi thể Phùng Dị Nhân, nằm trong quan tài nghìn năm chưa ai động tới, nhất định là có liên quan tới chiếc gối Phục hổ âm dương. Bọn mình đào mộ lấy đồ cũng không sao, quan trọng là đã làm kinh động tới rồng đất trong quan tài và đã dụ nó ra bên ngoài.”

Mặt dày nói: “Tôi với cậu chỉ mở quan tài ra xem thôi mà, đã ra tay đâu. Chính bọn Hoàng phật gia gan to bằng trời, chưa tìm hiểu rõ ràng đã lôi xác cương thi dậy để lấy thanh bảo kiếm, nếu tôi mà là người nằm đó thì tôi cũng chẳng tha cho nó”

Tôi nói: “Chuyện ai động vào rồng đất giờ đã không quan trọng nữa rồi, thôn làng đã chặn lối vào đất quỷ hơn một nghìn năm nay. Tôi chỉ e rồng đất mà ra được bên ngoài thì hình thế ở đây sẽ có sự thay đổi kinh khủng, có thể tới mức đá tan ngọc nát ấy chứ. Nên không thể nán lại ở đây lâu, phải tranh thủ ra khỏi đây càng sớm càng tốt.”

Mặt dày nói: “Ai mà không muốn ra thì mẹ vợ người đó chết bất đắc kỳ tử. Nhưng nói thì dễ, để đi ra được đâu có dễ, đi theo hướng nào mới ra bên ngoài được chứ?”

Tôi nói: “Bọn mình chịu đói chịu khát, vừa kinh vừa sợ, nếu cứ đâm đầu lung tung thì cũng chẳng trụ nổi mấy nỗi. Nhưng cũng không thể ngâm mãi ở đây được…” Tôi ngước mắt nhìn về phía bậc thang đá nghĩ, không biết chỗ đó sẽ thông tới đâu. Dưới này là hầm cất báu vật thì chắc phía trên đó cũng là một nơi quan trọng. Tôi nghĩ đành phải đi tới đâu hay tới đó, cứ lên trên đó xem thế nào, cho dù đó là vực sâu núi thẳm thì cũng chỉ còn cách nhắm mắt mà nhảy xuống thôi.

Chúng tôi đi lên theo hướng cầu thang, mở tấm nắp đậy bằng đá ra, phía trên là một gian nhà to như đại điện, chia thành tiền sảnh hậu thất. Hành lang âm u dài hun hút. Đây chắc là kiến trúc lớn nhất của ngôi làng, nhưng do lâu ngày gỗ mục, mái nhà sập sệ, không còn vẻ nguy nga tráng lệ như năm xưa nữa. Gian nhà lừng lững trong đám mây mù càng tăng thêm vẻ âm u kinh dị. Trong điện đường có bích họa vẽ hình kim đồng ngọc nữ dâng nước lửa hầu hạ, phủi đi lớp bụi bên trên màu sắc bức tranh vẫn còn tươi tắn lắm.

Tôi biết loại tường này làm bằng đất sét đỏ, sau khi khô thì cứng như đá, để bao nhiêu năm cũng không bị nứt, bên ngoài quét một lớp nước phèn, dùng lòng trắng trứng trộn với bột rồi quét lên ngoài cùng, sau đó dùng khăn bông lau đi lau lại nhiều lần cho tới khi trơn bóng, người ta dùng đá màu làm màu vẽ tranh nên màu sắc bức tranh mới tươi tắn như vậy đến hàng nghìn năm. Tới tận bây giờ gian điện vẫn nguyên vẹn không bị sập, tôi phát hiện ra mùi xác chết ngày một nặng hơn, nhưng đêm hôm thanh tịnh, tuyệt không một chút động tĩnh, liền vội giục ba người kia.

Mặt dày lên tiếng hỏi: “Đây là đâu vậy?”

Điền Mộ Thanh còn nhớ ký hiệu trong bức tranh tại miếu đường, nơi này chính là cung điện của Na vương, nằm ở vị trí phía tây thôn làng theo hướng từ tây sang đông, bước tiếp theo là tới hố tế lễ, đó chính là nơi đưa hồn ma về với Đất quỷ. Tới đó, tôi đã biết được tại đêm thiên cẩu ăn mặt trăng rốt cuộc xảy ra chuyện gì, tại sao lại không thể đưa oan hồn của rồng đất tới Đất quỷ.

Mặt dày nhớ tới bộ dạng của rồng đất thì cũng sợ hãi, vội vã đứng lên chuẩn bị đi.

Tôi nhắc mọi người nhẹ bước chân, sợ bị lộ nên tôi tắt đuốc thay bằng đèn pin soi đường. Đến trước cửa điện bỗng nghe thấy tiếng thở dài, rõ ràng là tiếng một cô gái, âm thanh nhẹ nhàng dễ nghe, tôi nghe thấy mà cũng chợt xao động trong lòng, bật đèn pin lên thì thấy có một cô gái với khuôn mặt rất xinh đang lấp ló bên ngoài, cô gái búi tóc cao, da trắng như tuyết, mặt tươi như hoa đào, ánh mắt đưa tình, nấp sau cánh cửa đang nghiêng đầu nhìn vào trong điện, cô gái đang cười với tôi.

Cô ta nhìn tôi cười khiến tôi thấy toàn thân như điện giật, tựa hồ bị hớp mất hồn. Điền Mộ Thanh tuy cũng xinh xắn nhưng không có vẻ khiêu gợi như vậy, tôi hoàn toàn quên mất trong thôn này, ngoài chúng tôi ra thì không còn ai khác nữa.

Cô gái đó lại cười rồi bỗng biến mất sau cánh cửa.

Mặt dày nhìn lác cả mắt, quay sang hỏi tôi: “Cậu thấy không, cô ta để vai trần đấy, hình như không mặc áo.”

Tôi chẳng để ý tới vai cô ta, nhưng nếu mà không quần không áo thì cũng đồi trụy quá, mà cô ta không lạnh sao?

Mặt dày đặt Điếu bát xuống, hai mắt dựng ngược quả quyết: “Tôi phải đi xem sao, trông ả không giống người sống.”

Điền Mộ Thanh thất kinh, kêu lên: “Các anh đừng đi, ở đây làm sao có người còn sống được.”

Tôi nói: “Chắc chắn là người, tôi soi đèn vào mặt cô ta vẫn nhìn thấy bóng. Quần áo không có vết khâu là tiên, đứng trước đèn không có bóng là ma.”

Mặt dày quay sang giải thích với Điền Mộ Thanh: “Xem ra cô ta cũng bị kẹt lại trong này giống như bọn mình. Cô sợ cô ta, cô ta còn sợ cô hơn, cô la lên như thế chẳng phải làm người ta sợ chạy mất rồi không.”

Chúng tôi đang nói chuyện thì cô gái đó lại ló đầu vào, lần này thì chúng tôi nhìn quá rõ ràng, đúng là một cô gái rất xinh đẹp, lông mày đen răng trắng, hai mắt trong veo, cô hơi hé miệng như định nói gì đó, nhưng chỉ cười lên hai tiếng rồi lại trốn sau cánh cửa.

Tôi và Mặt dày quyết tâm ra ngoài xem cô gái đó là ai. Thực tình tôi cũng thấy lạ, nhưng không hiểu sao chẳng chịu nghe lời can ngăn của Điền Mộ Thanh mà cứ bước ra ngoài điện như không tự chủ được.

Điện Na vương là một gian nhà to rộng, chính điện nằm phía trong cùng vì cả ngôi làng này đều vây xung quanh ngôi mộ cổ trên núi Huyền Cung nên gian nhà này quay mặt về hướng Tây, ra khỏi cửa là hướng chính tây, hai bên có hai hành lang, chúng tôi nhìn ra sau cánh cửa, thấy cô gái vẫn đứng ở đó trong lớp sương mù, nhưng vẫn chỉ nhìn thấy phần đầu, cô ta đang nhìn chúng tôi nửa như cười nửa như không.

Tôi tiến gần thêm vài bước, dùng đèn pin soi sáng thì bỗng điếng người, cô gái có khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần đó chỉ có mỗi cái đầu không, mà không có phần thân, dường như chỉ là chiếc đầu đang bay lơ lửng trong không trung.

Tôi và Mặt dày cùng thất kinh, nhưng cũng không hẳn là sợ, chiếc đầu của cô gái này quá xinh đẹp, xem ra không thể đột nhiên cắn người được, có gì phải sợ đâu.

Mặt dày giơ tay ra định véo vào má cô gái một cái, chiếc đầu đó ngay lập tức né tránh, chúng tôi lại áp sát, nhất định phải xem cho rõ đó là thứ gì, ngờ đâu chiếc đầu của cô gái bỗng tiến sát về phía chúng tôi, lúc này mới nhìn rõ không phải chỉ có mỗi cái đầu, có điều cổ cô ta quá dài, bị che lấp trong lớp sương mù, mà cũng chẳng biết phần thân của cô ta đâu, khuôn mặt cô ta vẫn nở nụ cười ma mị, tôi và Mặt dày tâm thần mê mẩn, không thể tự chủ được, cứ vậy bước theo cô ta đi sâu vào trong lớp sương mù.

àu có, thời trai trẻ thích giao du mạo hiểm, say mê khảo cổ sưu tầm hiện vật, thường tìm cơ hội ra nước ngoài mua lại những cổ vật bị lưu lạc. Được biết Đồ Hắc Hổ chuyên đi đào mộ cổ đã nhiều lần viết thư cho cơ quan địa phương nhưng các qu
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.