Chúng tôi đang tâm thần hoảng hốt thì đột nhiên có người lôi giật chúng tôi lại, tôi giật mình lùi lại phía sau mấy bước, quay đầu nhìn lại hóa ra là Điền Mộ Thanh đã kéo tôi và Mặt dày lại.
Điền Mộ Thanh lớn tiếng nói: “Các anh không nhìn thấy nó không phải là người sao?”
Ý thức của tôi và Mặt dày giờ mới khôi phục trở lại, nhớ lại vừa rồi chúng tôi đã đi theo chiếc đầu của cô gái kia vào trong lớp sương mù, cũng không biết cô ả sẽ dẫn chúng tôi tới đâu, nghĩ lại cũng thấy sởn tóc gáy.
Mặt dày như chuẩn bị nghênh địch, cầm sẵn súng trong tay nhìn chăm chăm ra ngoài cửa điện, nói: “Trông bộ dạng cô ả cũng ổn đấy chứ, tại sao lại chỉ có mỗi cái đầu nhỉ?”
Tôi nói: “Bên dưới cái đầu còn có cổ, còn phía dưới cổ có cái gì thì tôi nhìn không ra. Thôn làng này đã hơn nghìn năm không có người ở, tự dưng ở đâu xuất hiện một cái đầu biết cười, bọn mình còn như mất hồn đi theo nó nữa chứ.”
Điền Mộ Thanh nói: “Hai anh mắt đờ dẫn đi theo nó, tôi cản sao cũng không được, may mà tôi còn lôi được hai anh lại.”
Mặt dày nói: “Tôi trông thấy cậu ta cứ sáng mắt lên đi theo cô ta, sợ cậu ta giở trò gì đó nên mới đi theo ngăn lại thôi.”
Tôi nói lại: “Nước miếng nước dãi ông chảy tùm lum còn nói tôi?”
Mặt dày nói: “Trước giờ tôi luôn biết coi chuyện thiệt thòi thành chuyện có lợi cho mình, không thèm chấp cậu, tùy cậu tô vẽ.”
Điền Mộ Thanh nói: “Hai người đừng có nói nhau nữa, chắc là do ma xui quỷ khiến thôi.”
Tôi nói: “Không phải là ma, không chừng là đèn lồng đầu người đấy.”
Mặt dày hiếu kỳ hỏi: “Cái đầu cô ả kia là đèn lồng ư? Chẳng phải còn có cổ sao?”
Tôi kể: “Trước đây lão Nghĩa mù có kể cho tôi nghe chuyện một người nửa đêm tỉnh dậy đi ra ngoài, tới một nơi rừng núi hoang vu thì bỗng thấy một cái đầu cô gái rất xinh đẹp. Chỉ cần tiến lại về phía cái đầu thì đừng có mong có cơ hội trở về. Vì phía sau khuôn mặt xinh đẹp đó còn có những bí ẩn khác, có thể là một lão quái vật cầm một chiếc que dài trên có chiếc đầu giống như đèn lồng vậy, lão ta dụ người tới nghĩa địa để ăn thịt.”
Thực ra chuyện về đèn lồng đầu người này tôi cũng không nhớ đã nghe ở đâu, nói chung cái thời đó người dân thường đi ngủ sớm, nhất là vào mùa đông, ngày ngắn lại lạnh, trời vừa tối thì nhà nhà đã lục đục tắt đèn đóng cửa đi ngủ. Thứ nhất, do trời lạnh đất đóng băng, chui vào chăn ấm là sướng nhất, hai nữa thắp đèn thì tốn dầu, dùng đèn điện thì tốn điện, đều là tiền cả. Thời buổi kiếm được đồng tiền không dễ dàng gì, tiết kiệm được chút nào hay chút đó. Thứ ba là ăn không no, ngủ sớm cho tiết kiệm được lương thực. Thanh niên trai tráng không ngủ sớm được thì hò nhau tìm các cụ già nghe kể chuyện kim cổ. Cả lũ chen chúc trên giường, tắt hết đèn đóm, chuyên lựa mấy chuyện kinh dị để nghe, đặc biệt là những chuyện ma có cốt truyện tên tuổi đàng hoàng, càng ghê rợn thì càng muốn nghe, nghe xong rồi còn thi nhau hỏi: “Chuyện này có thật không?”
Mặt dày trước đây cũng từng nghe những chuyện tương tự như vậy, gật đầu lia lịa: “Cái thứ ngoài cửa kia chắc chắn là đèn lồng đầu người rồi.”
Điền Mộ Thanh thầm thì: “Tôi thấy cô ả kia đầu mày cuối mắt, không giống như đầu người chết được buộc trên chiếc que dài.”
Tôi nói: “Không cần biết nó là thứ gì, đôi mắt ả ta có thể hút hồn, bọn mình không được nhìn vào mắt ả.”
Ba người chúng tôi vốn định đi về khu tế lễ ở phía tây thôn làng, nhưng lúc này ai cũng khiếp sợ, không dám bước chân ra khỏi điện Na vương. Hơn nữa xung quanh khu tế lễ là cây cao rừng rậm, đi vào trong đó rất dễ bị lạc. Giờ chỉ còn lại hai lối đi, đó là khúc đường hầm bị sập dưới lòng đất và Thần đạo trước điện Na vương. Theo như nội dung trong bức bích họa, hai bên đường hầm trước điện Na vương có rất nhiều kỳ lân và tịch tà (một loài vật may mắn có hình dạng giống như sư tử), trên đầu có sừng là kỳ lân, không có sừng là tịch tà, chúng được tạc bằng đá luôn có đôi có cặp, đặt đối xứng hai bên đường hầm. Kỳ lân có loại hai sừng, có loại một sừng, đều có cách giải thích riêng nhưng tôi không rõ cho lắm, do trước đây không mấy lưu tâm. Nhưng nhờ có hai hàng tượng đá này nên dù cây cỏ dại mọc um tùm cũng không khó để tìm ra Thần đạo. Trước mắt chỉ còn duy nhất con đường này, không đi đường này thì còn đi đường nào được nữa.
Chúng tôi đang chần chừ chưa dám tiến lên thì lại nghe thấy tiếng cười, chiếc đầu kia lại thập thò ngoài cửa điện, vẫn không nhìn thấy phần thân đâu.
Mặt dày lần này không dám nhìn vội cầm lấy súng, “Pằng, pằng” bắn liền hai phát.
Khói thuốc đầu nòng súng còn chưa kịp tan thì chiếc đầu kia đã biến mất ngoài cánh cửa, phía bên ngoài không chút động tĩnh.
Tổng cộng còn bốn viên đạn, Mặt dày đã bắn hết phần đạn của mình, vứt toẹt khẩu súng săn xuống sàn nhà.
Tôi giao khẩu súng của tôi cho anh ta, còn mình thì cầm lấy chiếc xẻng phòng thân, hỏi: “Ông bắn trúng nó rồi chứ?”
Mặt dày lắc đầu nói nhìn không rõ nhưng khoảng cách gần như vậy, sức công phá mạnh hơn, thần tiên cũng không tránh được.
Tôi nói: “Chúng ta ra ngoài xem thế nào, nhưng không được bước ra khỏi điện.”
Mặt dày cầm chắc súng trong tay, cố bình tĩnh tiến lên vài bước.
Tôi dặn Điền Mộ Thanh ở lại bên trong không được đi đâu rồi thắp đuốc đi ra bên ngoài, chúng tôi nhìn khắp mà không thấy vết máu, ngoài trời sương giăng dày đặc, không khí âm u đầy chết chóc, chẳng nhìn thấy gì.
Tôi bỗng nghe thấy phía trên có động tĩnh, vội ngước lên nhìn thì thấy chiếc đầu kia đã ở phía trên cửa điện, đang cúi mặt nhìn xuống chỗ chúng tôi. Cửa điện cao như vậy, cho dù cổ cô ả dài đến mấy thì sao mà vươn lên được trên đó.
Tôi và Mặt dày đều sợ run hết cả người, đờ ra nhìn cái đầu, khi chạm vào ánh mắt của ả ta thì lại thấy tim đập thình thịch, tay chân thừa thãi không thể làm chủ.
Đúng lúc này một trận gió âm nổi lên, ngoài điện bốc lên mùi tanh hôi của máu kèm theo những tiếng kêu la rên rỉ giống như cả bầy ma đói đang mò tới.
Mùi máu tanh hôi buồn nôn xực lên mũi khiến tôi ngay lập tức tỉnh táo, chân tay luống cuống vội tránh, nhưng chiếc đầu của cô ả vẫn bám riết lấy tôi, chiếc cổ dài vươn ra chui theo vào trong điện.