Ma Câm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 192 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4
4

❊ ❊ ❊

Mùi máu tanh bốc vào trong điện nồng nặc khiến chúng tôi đều buồn nôn, tôi sợ trận gió âm đó thổi tắt ngọn đuốc nên vội tránh sang một bên.

Mặt dày luống cuống nhặt khẩu súng săn dưới đất lên, còn chưa kịp chĩa súng về phía chiếc đầu thì nó đã vòng sang bên cạnh anh ta, nhanh đến bất ngờ, giờ cũng chẳng kịp mà đóng cửa nữa.

Điền Mộ Thanh trước giờ cũng tương đối bình tĩnh, nhưng từ lúc gặp chiếc đầu ma nữ này thì mặt biến sắc, xám xịt như người chết, cô sợ tới mức thụt lùi mấy bước liền.

Tôi cũng sợ tới nỗi tay chân mềm nhũn cả ra, chiếc đầu ả ma nữ này rất xinh đẹp, ánh mắt lại lẳng lơ đưa tình, hai mắt nhìn vào ai thì như hớp được hồn người đó, nhưng chiếc cổ của nó thì còn đỏ hơn cả gan lợn, trông thật khủng khiếp. Kỳ lạ hơn là chiếc cổ của ả ta càng về phía dưới càng to hơn, mùi máu hôi tanh càng nặng hơn, nôm giống như một cái lưỡi, phía đầu lưỡi mọc ra một cái đầu. Tôi nghĩ bụng, không khéo đây là một cái lưỡi thật, vậy thì cái miệng bên ngoài cửa điện kia phải to biết nhường nào?

Tôi càng nghĩ càng thấy sợ, bất giác lùi về phía sau, nhưng sự việc xảy ra quá nhanh, chiếc đầu ma nữ ngay lập tức đã tiến tới trước mặt chúng tôi, tôi nắm chặt bó đuốc trong tay huơ về phía chiếc đầu, không ngờ nó há miệng cắn ngay vào bó đuốc, tôi bị chiếc đầu giật mạnh về phía nó, không thể giữ bó đuốc lại được, văng ra xa tắt ngúm, trong điện bỗng chốc tối như hũ hút, có giơ tay ra trước mặt cũng không nhìn thấy gì.

Tôi bị lực kéo quái đản đó giật mạnh, mất thăng bằng ngã sóng soài ra sàn nhà, trong lòng sợ hãi, nhớ lại chuyện đèn lồng đầu người tôi vừa kẻ cho Điền Mộ Thanh và Mặt dày, nhưng đó là đầu treo trên cần lồng đèn, còn con quái vật ngoài cửa điện kia là đầu mọc ra từ lưỡi.

Tứ bề tối đen, tôi moở to mắt hết cỡ cũng không nhìn thấy gì, trong lòng hoảng loạn vô cùng, vội vàng tìm chiếc đèn pin, khi ánh sáng vừa xuất hiện thì tôi cũng nhìn thấy chiếc lưỡi mọc đầu người kia đang lao tới phía tôi như hình với bóng.

Tôi vội lăn người tránh sang một bên, cảm nhận được đám thịt lạnh như băng có gai nhọn xoẹt qua người, suýt chút nữa tôi đã ngất xỉu vì mùi hôi thối và tanh tưởi tỏa ra từ chiếc lưỡi, nếu không phải trong bụng trống rỗng thì giờ tôi đã nôn sạch bách ra rồi.

Lúc này, Mặt dày cũng đã hoàn hồn, không kịp bóp cò, anh ta lấy hết sức bình sinh nện báng súng vào cái lưỡi, cái thứ ở ngoài điện đang thu lưỡi về, anh ta bị đẩy bật ra phải đến bảy tám bước, đầu va mạnh vào chiếc cột, máu chảy đầm đìa. Anh ta cứ để máu chảy vậy chẳng thèm lau, vừa chửi vừa nhảy dậy, nhưng trước mặt tối đen như mực, súng cũng chẳng biết văng ra góc nào, tiện tay sờ được chiếc cuốc chim, cứ vậy xông lên khua loạn xạ như một con hổ điên.

Tôi trông thấy tình hình như vậy, cũng không biết sức mạnh ở đâu ra, đứng bật dậy, cầm chiếc xẻng cứ thế chém ngang chém dọc.

Chiếc lưỡi ma quái phần lớn là ở phía ngoài điện, vươn vào tới chính giữa gian điện là hết cỡ, nó cố rướn sâu vào bên trong khiến gian điện rung lên bần bật, đất bụi trên trần điện rơi xuống lả tả, tường cũng sắp sập tới nơi, Điếu bát thì vẫn nằm dưới đất bất tỉnh. Nếu tôi và Mặt dày nhân cơ hội này chạy trốn vào phía trong thì cũng không khó, như vậy tạm thời giữ được tính mạng của mình, nhưng không thể nào bỏ lại Điếu bát, hai người tuy đều sợ hãi đến tột cùng, nhưng không có cách nào để lùi bước, đành liều mạng cầm cự, được chút nào hay chút đó. Tôi thì cứ mong Điền Mộ Thanh lôi Điếu bát vào bên trong lánh nạn, nhưng tình thế quá nguy cấp, thở còn không kịp thở, sức đâu mà mở miệng nói nữa chứ.

Chiếc đầu ma nữ phát ra tiếng cười ma quái cứ vang vọng khắp nơi trong điện, hành tung thật ma quái, lúc trên lúc dưới, lúc trước lúc sau, lúc này chúng tôi không có súng, cho dù có súng trong tay thì cũng chẳng bắn trúng được ả.

Mặt dày mặt be bét máu, từng giọt từng giọt rơi xuống nền nhà, anh ta cũng chẳng thèm để ý, khắp người nổi gân cuồn cuộn, ra sức khua khoắng chiếc cuốc chim, bổ vào trong không khí nghe vun vút, chỉ mong có thể ghim thẳng vào chiếc lưỡi kia, nhưng trong điện tối đen tối ngòm, anh ta chỉ dùng sức chẳng biết dùng trí thì làm sao mà chạm vào kẻ địch được, mấy lần suýt chút nữa bổ phải tôi, cuối cùng thì anh ta bổ cái phập vào cái cột, vì dùng lực quá mạnh nên lưỡi cuốc ăn vào hơi sâu, anh ta kê chân vào cột nghiến răng nghiến lợi giật ra mà không được.

Tôi thấy cái lưỡi kia đang lao về phía Mặt dày, vội cầm xẻng chém chiếc đầu ả ma nữ trên cái lưỡi, không ngờ chiếc đầu đó chuyển hướng quá đột ngột, tôi còn chưa kịp nhìn kỹ thì thấy thân mình đã bị trói chặt, chiếc lưỡi kia đã cuốn chặt lấy tôi, tay chân tôi không còn động đậy được nữa, cái đầu ả ma nữ thì vòng ra trước mặt tôi, khúc khích cười mấy tiếng liền, lúc này tôi thấy khuôn mặt ả ta thật là đáng hận, mùi tanh hôi xộc lên càng khiến tôi buồn nôn kinh khủng.

Tôi cố hết sức né tránh, hiềm nỗi tay chân bị trói chặt không động đậy được, chiếc lưỡi ngày càng thít chặt hơn, chiếc đèn pin rơi xuống đất vẫn còn sáng, chiếu thẳng vào cái đầu trước mặt tôi, hai khuôn mặt gần như sắp chạm vào nhau. Vì khoảng cách quá gần, nên nhìn thế nào cũng không giống khuôn mặt của người còn sống, tôi cuốn tới nỗi gân xanh trên trán giật lên từng hồi, toàn thân chỉ còn mỗi phần đầu là có thể động đậy được, tôi hét to lên: “Xem tao cắn đây!” Tôi nhằm thẳng vào khuôn mặt ả ma nữ chuẩn bị cắn.

àu có, thời trai trẻ thích giao du mạo hiểm, say mê khảo cổ sưu tầm hiện vật, thường tìm cơ hội ra nước ngoài mua lại những cổ vật bị lưu lạc. Được biết Đồ Hắc Hổ chuyên đi đào mộ cổ đã nhiều lần viết thư cho cơ quan địa phương nhưng các qu
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.