Ma Câm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 192 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7
7

❊ ❊ ❊

Mặt dày nói: “Nói thế cũng bằng không, cậu nói năng cho bình thường chút không được à?”

Tôi nói: “Ông nghe tôi nói cho hết đã. Thôn làng này biến mất đã hơn nghìn năm nay, con người sống được mấy nỗi? Cô ấy chẳng qua cũng khoảng hai mươi ba tuổi là cùng, tại sao lại biết được những việc đã xảy ra lâu như vậy?”

Mặt dày nói: “Hiểu rồi, bọn mình đã mắc lừa ả ta! Tôi thường vì bản tính thật thà chất phác mà toàn bị thiệt thòi, tôi hay tin người mà, ruột để ngoài da, nhưng toàn phải đón nhận những mũi tên xuyên tim mình thôi. Cậu thử nói xem, mục đích của cô ta là gì chứ?”

Tôi nói: “Tôi tin những gì cô ấy nói đều là thật, chỉ có điều còn những uẩn khúc mà chúng ta chưa nghĩ ra, hoặc là không dám nghĩ tới.”

Mặt dày hỏi: “Vậy thì cô ta vẫn là người của thôn Thiên Cổ Dị Đế này? Cô ta ăn trứng rồng đất trường sinh bất lão chắc, đã biến thành quái vật giống Phùng Dị Nhân rồi sao?”

Tôi phản đối: “ Tuyệt đối không phải! Thế mới bảo cái đầu của ông mọc thừa rồi mà lại. Ông không thử động não xem từ lúc chúng ta xuống mộ cổ của ngôi làng này tới giờ đã xảy ra những chuyện gì rồi?”

Mặt dày vẫn chưa hiểu: “Xảy ra chuyện gì ư? Thì đụng phải bọn Hoàng phật gia, suýt chút nữa chết trong hầm mộ, cũng không biết là hên hay xui mà không bị chết ở trong đó, nhưng bị kẹt lại trong thôn, tất cả những chuyện này đều liên quan tới cô ta? Cậu đừng có vòng vo Tam Quốc nữa được không, nói toẹt ra xem nào.”

Tôi nói: “Ông chỉ biết một mà không biết hai, biết hai mà không biết ba. Nếu ông chịu để tâm một chút thì nghĩ ra ngay thôi.”

Mặt dày nói: “Không lẽ cô ta là Na bà, sau khi chết thảm thì phần đầu ở lại trong thôn thành đèn lồng đầu người, phần thân thoát ra bên ngoài không biết lượm đâu được cái đầu gắn vào, giờ quay trở lại đây? Vậy cô ta định làm gì?”

Tôi nói: “Cô ấy không phải là Na bà, cũng không phải Na vương, thậm chí không phải là bất kỳ người dân nào trong thôn này. Nhưng có một câu ông đoán đúng rồi đấy. Trong ngày toàn thôn bị tiêu diệt thì cô ấy đã thoát ra bên ngoài. Ban đầu tôi không đoán ra được cô ấy là ai, cho đến khi vào đến Na miếu. Ông còn nhớ hồn ma trong chiếc gương đồng không, bé gái khi nhìn thấy cô ấy thì đã quỳ xuống lạy…”

Mặt dày nói: “Đúng là có chuyện đó, ý cậu là hồn ma trong chiếc gương khi còn sống là người hầu của cô ta?”

Tôi nói: “Sao ông vẫn chưa hiểu ra vấn đề nhỉ, trong gương đồng không có ma. Chỉ là, trước khi toàn thôn bị diệt vong, cô bé đã trốn vào trong gian phòng đá sau miếu đường, cuối cùng bị chết trong đó, xác chết soi vào chiếc gương đó hàng nghìn năm không thay đổi. Chiếc gương đồng đó là một báu vật có linh khí, nhưng không thành hình, giờ có thân xác của cô bé nên muốn tích bóng để thành hình, biến thành hồn ma, cô bé định bóp cổ chết bọn mình thực ra là chiếc gương đồng, không liên quan gì tới cô bé chết trong thạch thất cả. Giờ thì ông hiểu rồi chứ?”

Mặt dày gãi đầu: “Đại khái thì cũng hiểu, nhưng mà… cậu định bảo tôi hiểu chuyện gì cơ?”

Tôi gắt lên: “Đồ đầu đất, tôi nói đến thế rồi mà ông vẫn ù ù cạc cạc. Tôi hỏi ông, tại sao hồn ma trong gương đồng nhìn thấy cô ấy thì quỳ xuống lạy sau đó biến mất luôn?”

Mặt dày lắp bắp: “Cái đó… là vì sao? Tôi chưa nghĩ tới, tại sao nó lại sợ cô ấy? Nhưng tôi thấy cô ấy ăn nói hòa nhã lắm mà, thấu tình đạt lý lại nhẹ nhàng nữa, gặp phải bọn thô lỗ như tụi mình chắc cũng không nhiều, trông cô ấy như vậy có gì đáng sợ đâu?”

Tôi giải thích: “Ông vẫn chưa hiểu gì cả, vì cô ấy là chủ nhân của chiếc gương, nô tỳ nhìn thấy chủ có ai dám không quỳ không?”

Mặt dày nói: “Lòng vòng một hồi hóa ra là vậy. Cô ấy không đòi lại chiếc gương chứ? Nếu vậy còn đau hơn là bẻ gãy xương sườn tôi, tôi tám trăm lần không đồng ý, mà chưa chắc cô ta đã giành được với tôi, tới lúc đó cậu về phe ai? Theo phong cách của cậu thì tôi nghi ngờ cậu không những bàng quan không quản mà có khi còn ham sắc bỏ bạn, theo phe người ngoài.”

Tôi nói: “Giờ là lúc nào rồi mà ông còn nghĩ tới mấy thứ chẳng liên quan đó, ông nghĩ xem chủ nhân chiếc gương đồng là ai? Người đó căn bản không phải là người!”

Mặt dày nói: “Không là người thì là ma chắc? lúc nãy cậu vừa bảo cô ta không phải là ma mà, giờ nói vậy không phải tự vả vào mồm mình?”

Tôi nói: “Ở trong thôn này không chỉ có người. Theo ghi chép trong những bức bích họa ở kho báu trong tầng hầm dưới điện Na vương thì gương đồng từ lâu vẫn được thờ trong Na miếu, đó là nơi để ở sao? Nên tôi nghĩ cô ấy là…” tôi nói tới đây cũng hơi run run, hạ thấp giọng hơn nữa mới nói tiếp: “Cô ấy chính là Na thần!”

àu có, thời trai trẻ thích giao du mạo hiểm, say mê khảo cổ sưu tầm hiện vật, thường tìm cơ hội ra nước ngoài mua lại những cổ vật bị lưu lạc. Được biết Đồ Hắc Hổ chuyên đi đào mộ cổ đã nhiều lần viết thư cho cơ quan địa phương nhưng các qu
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.