Mộc Diệp Đích Ác Bá Nhẫn Miêu

Lượt đọc: 1340 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 121
Người Không Thể So Với Mèo

❊ ❊ ❊

Kế hoạch hoàn hảo, tất nhiên, chủ yếu là tự tìm cho mình lý do để quay thưởng.

Đổi được Phi Lôi Thần, Thiên Minh hiện tại có thể nói là cuộc sống không lo âu, điểm tích lũy trong tay chỉ cần đủ đổi thức ăn cho mèo là được, cho nên... Mỗi khi có điểm tích lũy dư dả, cái vuốt của nó lại không kìm được muốn làm một nháy.

Trước kia quay xong còn phải tự mắng mình sao lại không quản được cái vuốt, nhưng giờ thì không cần lo lắng nữa, có rác thì vứt cho mèo trắng làm quà, đồ tốt thì tự mình giữ lại.

Thiên Minh tự tán thưởng ý tưởng của bản thân.

Mang theo suy nghĩ kiếm chép điểm, nó chưa gặp Tự Lai Dã đã bắt đầu tính toán xem làm sao để lấy được chút đồ từ hắn.

"Thiên Minh, tuy cậu được thăng làm Đặc biệt Thượng nhẫn, nhưng đối với Tự Lai Dã đại nhân nhất định phải tôn trọng, ngài ấy là một trong Tam Nhẫn trong truyền thuyết, mọi người ở Mộc Diệp đều nên kính trọng ngài ấy..."

Dã Nguyên Lâm biết rõ cái nết của con mèo nhà mình, chưa đến lều đã tóm cổ con mèo đen qua dặn dò lải nhải, tránh để lát nữa nó lại gây chuyện.

Con mèo đen tất nhiên miệng đầy đồng ý ứng phó cho qua.

Do Tự Lai Dã và những người khác vừa mới tới đây, cho nên doanh trại ở chỗ này còn rất đơn sơ, không thể nào so được với chỗ Đại Xà Hoàn, bên đó ngăn nắp có trật tự, phần lớn đều là công lao của Lộc Cửu.

Như ở bên kia, lều lớn rất dễ tìm.

Nhưng ở đây, ngay cả Tự Lai Dã cũng cùng người khác chen chúc trong lều, lều lớn để họp hành cũng chưa dựng lên, cho nên lúc tới chỗ Tự Lai Dã, ngoài hắn ra còn có không ít nhẫn giả khác.

Trong đó Thiên Minh chỉ nhận ra Tịch Nhật Chân Hồng, ngoài hắn ra, những người còn lại chỉ nhận ra một Thượng nhẫn trông có vẻ hơi yếu ớt, sau lưng đeo một thanh đao, người này chắc là xuất thân từ tộc Nguyệt Quang.

"Thầy, mọi người đang họp ạ?"

"Không, chỉ đang tán gẫu thôi, lại đây ngồi đi."

Tự Lai Dã mỉm cười.

Điều tự hào nhất trong cuộc đời của hắn chính là khả năng thu nhận đồ đệ, cho đến nay những đứa nhận được đều rất khá, mạnh hơn gã Đại Xà Hoàn kia nhiều.

Ba Phong Thủy Môn khẽ cúi chào mọi người rồi mới bước tới.

Thiên Minh nhìn chuẩn thời cơ khẽ nhảy một cái, vững vàng đáp lên vai Ba Phong Thủy Môn, Dã Nguyên Lâm vốn muốn ngăn cản, nhưng tốc độ của cô sao bì được với tốc độ của mèo, đợi khi cô ra tay thì con mèo đen kia đã chuồn mất rồi.

"Ừm..."

"Không, không sao, cứ để nó qua đây đi."

Tự Lai Dã khóe miệng giật giật, trong đầu hồi tưởng lại những chuyện đã trải qua khi còn ở Mộc Diệp, nếu không phải con mèo chết tiệt này giở trò, hắn đâu đến nỗi phải bị đuổi ra sớm thế, dù sao cũng có thể ở lại Mộc Diệp thêm mấy ngày.

Nhưng hắn vừa nghĩ đến đây, liền bất giác nhớ tới Cương Thủ.

Nếu Cương Thủ còn ở Mộc Diệp thì tốt quá, không chỉ mát mắt, còn có thể giúp họ san sẻ áp lực, nhưng nghĩ tới những chuyện Cương Thủ đã trải qua, hắn chỉ có thể khẽ thở dài trong lòng.

Chuyện đó, đổi là ai cũng không chịu nổi.

Thiên Minh thành công tiếp cận, nhưng Ba Phong Thủy Môn đưa nó tới bên cạnh Tự Lai Dã liền lập tức dùng một tay đè lại bế ra phía trước, bộ dáng như đang âu yếm vuốt mèo, miệng dùng giọng điệu vô cùng bình thản ôn hòa nói: "Thầy, chuyện Thiên Minh thăng cấp, thầy biết chưa ạ?"

"Thăng cấp?"

Tự Lai Dã ngẩn ra một chút, mấy ngày trước hắn đã ra ngoài chuẩn bị vô số sự vụ cho tiền tuyến, làm gì có thời gian mà quan tâm đến cái này, cho nên khi Ba Phong Thủy Môn nhắc tới, hắn không khỏi ngớ người.

Tịch Nhật Chân Hồng suy tư một chút, nghi hoặc hỏi: "Tôi nghe nói Nhật Sai từng đề cập ở doanh trại về việc đặc cách thăng lên làm Đặc biệt Thượng nhẫn, nhưng không phải là không ai đồng ý sao?"

"Vâng, mấy ngày trước chúng em hoàn thành một nhiệm vụ độ khó cao, Thiên Minh có công rất lớn, cho nên Đại Xà Hoàn đại nhân dốc sức tiến cử nó thăng lên Đặc biệt Thượng nhẫn, hiện tại đã đăng ký trong sổ sách của Mộc Diệp."

"..."

Tự Lai Dã sững sờ, nhìn con mèo đen chết tiệt này, bất giác tự tưởng tượng ra cảnh một con mèo dẫn theo ba Trung nhẫn đi làm nhiệm vụ.

Đại Dã Mộc mà thấy chắc cười chết mất thôi!

Nếu thật sự có thể cười chết Đại Dã Mộc thì cũng là chuyện tốt, nhưng nhìn kiểu gì, mèo làm Thượng nhẫn đều tràn đầy sự "không đáng tin", hơn nữa nó mới chỉ một tuổi.

Mèo một tuổi, hiểu được bao nhiêu kiến thức chiến trường chứ?

"Không biết nó... ừm, Thiên Minh Thượng nhẫn, nó phù hợp với kiểu tác chiến nào."

Nhẫn giả tộc Nguyệt Quang mở miệng hỏi, nhưng biểu cảm của anh ta nhìn thế nào cũng thấy phức tạp, anh ta tên là Nguyệt Quang Trực Thụ, là một Đặc biệt Thượng nhẫn.

Đúng vậy, cùng cấp bậc với con mèo này.

"Truy vết trinh sát, ám sát, tác chiến trực diện, bổn miêu đều làm được miêu."

Thiên Minh tự hào nói.

"..."

Toàn diện hơn cả mình.

Nguyệt Quang Trực Thụ thầm nhủ trong lòng, anh ta nhờ kiếm thuật và ám sát thuật mà thăng lên Đặc biệt Thượng nhẫn, nhưng ở những phương diện khác thì hơi kém một chút, cộng thêm việc không có kinh nghiệm huấn luyện dẫn đội, cho nên nhiều năm vẫn không thể tiếp tục thăng cấp.

Con mèo này...

Thôi bỏ đi, người không thể so với mèo.

Tịch Nhật Chân Hồng đứng một bên im lặng, con gái ông có mối quan hệ khá tốt với Thiên Minh, mà chức trách của ông phần lớn là nhắm vào huấn luyện và sắp xếp cho Trung nhẫn, Hạ nhẫn, cho nên chuyện này ông chọn im lặng không nói.

Nhưng vài Đặc biệt Thượng nhẫn ít ỏi trong lều thì trong lòng không thấy dễ chịu chút nào, một con mèo làm Đặc biệt Thượng nhẫn, cho dù thực lực mạnh cũng không phải chuyện đùa...

Tự Lai Dã trong lòng cũng đang chửi, nhắc tới là Đặc biệt Thượng nhẫn, thăng lên Trung nhẫn trước thì chết à!!

Hắn đau đầu không chịu nổi, xoa xoa thái dương nói: "Thiên Minh cứ tiếp tục ở trong đội của các em đi, thời chiến Lâm không nhất định có thể ở trong đội các em mọi lúc, đội các em có thêm người thứ năm cũng không vấn đề gì."

"Đa tạ đại nhân!"

Dã Nguyên Lâm lập tức cúi chào cảm ơn.

"Thầy, nếu không còn chuyện gì khác, em muốn để Lâm và mọi người về nghỉ ngơi trước..."

"Không vấn đề gì, chuyện của các em thầy nghe được chút ít, nhiệm vụ mấy ngày trước chắc chắn đã làm các em mệt lử rồi, để Thiên Minh cùng đi nghỉ ngơi đi."

Meo meo meo?

Thiên Minh ngẩn tò te, nó còn chưa kịp kiếm chép điểm, còn chưa kịp làm loạn đã bị đuổi đi!

Thế là, nó giãy giụa.

Thực tế không chiều lòng người, nó muốn làm loạn một phen, nhưng phía trước có Ba Phong Thủy Môn đè chặt nó, phía sau có Dã Nguyên Lâm tới tiếp ứng, nhất quyết không cho nó lấy một chút cơ hội.

Tự Lai Dã tự tán thưởng sự thông minh của mình.

Thật ra hắn nghe được cái rắm ấy, mấy ngày nay người bận đến ngu cả người, mà Ba Phong Thủy Môn nửa câu không nhắc tới nội dung, có thể thấy nhiệm vụ chắc chắn vô cùng quan trọng, hắn thuộc khu vực chiến trường phía Bắc, sao có thể biết được những nội dung này.

Nhưng điều hắn biết là, con mèo này nhất định phải đuổi ra ngoài trước, không đuổi ra ngoài hắn sẽ gặp họa, hơn nữa đám Thượng nhẫn này cũng không thể bình tĩnh nổi.

Quả nhiên.

Tất cả mọi người đưa mắt nhìn con mèo đen rời khỏi lều, tận mắt thấy nó thực sự bị đưa đi, tất cả Thượng nhẫn, Đặc biệt Thượng nhẫn đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy trên vai như trút được gánh nặng.

Hy vọng đội Thủy Môn ít đi mấy nhiệm vụ nguy hiểm... Họ thầm cầu nguyện.

Thật sự xảy ra chiến tranh, nhẫn giả có năng lực thăng cấp tuyệt đối là tốc độ bay nhanh, một năm thăng cấp hai lần cũng không phải chuyện không có.

Nếu có thêm vài nhiệm vụ độ khó cao, để con mèo này phát huy thêm chút nữa, quay đầu lại họ sợ còn phải đề bạt con nhẫn miêu này lên chức Thượng nhẫn, mẹ kiếp đề bạt lên thì sắp xếp nó vào đâu?

Ừm, thôi cứ để nó ở lại Đặc biệt Thượng nhẫn vậy.

Về điểm này, mọi người ăn ý đồng lòng nhất trí.

Dã Nguyên Lâm mang theo mèo chạy như bay rời xa cái lều này, đến bên ngoài cô mới dừng bước, lúc nãy ở trong lều, cô nhìn qua liền cảm thấy con mèo này muốn động tay động chân với Tự Lai Dã.

Nếu trong lều chỉ có Tự Lai Dã và họ thì cũng thôi, đằng này còn có nhiều Thượng nhẫn như vậy, lỡ nó làm chuyện gì với Tự Lai Dã mất mặt, cô dù có cúi gập cả thắt lưng cũng khó lòng bù đắp.

Dù sao thì, xin lỗi mà có tác dụng, thì còn cần quy tắc làm gì?

Sau khi đưa ra khỏi lều, cô thấy nhẹ nhõm, Ba Phong Thủy Môn cũng nhẹ nhõm hơn không ít, đối với mọi người đều rất tốt.

"Meo~ chán quá, tiếp theo làm gì?"

"Đợi thôi."

Kakashi lạnh lùng nói một câu, mới tới đây người xung quanh đều lạ lẫm, lại không có mệnh lệnh đặc biệt nào xuống, họ hiện tại ngoài đợi ra không còn chuyện gì khác để làm.

Ngay cả Dã Nguyên Lâm cũng không thể chạy thẳng tới bộ phận y tế, nói muốn tham gia hay học tập gì đó, những cái này đều phải có chỉ thị điều động từ cấp trên mới được.

Thiên Minh nghe hiểu rồi.

Hóa ra lôi ra ngoài, thật sự chỉ là "nghỉ ngơi", cả lều người đó đều là Thượng nhẫn, Kakashi họ đi thì thôi đi, Lâm cứ nhất quyết lôi mình theo là có ý gì.

Hôm nay bắt đầu, mình cũng là Thượng nhẫn rồi nhé!

Coi thường mèo hay gì?

Nó trong lòng phẫn nộ không thôi, nhưng mở bảng hệ thống liếc nhìn, thấy con số "ba ngàn năm trăm", tức thì lại vui vẻ, gần hai ngàn năm trăm điểm, Thượng nhẫn đúng là Thượng nhẫn, ra tay hào phóng thật đấy.

Nể mặt điểm tích lũy, thôi bỏ đi, thôi bỏ đi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:86
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.