Mộc Diệp Đích Ác Bá Nhẫn Miêu

Lượt đọc: 1365 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 145
Kakashi, Ngươi Lại Cảm Thấy Mình Được Rồi Sao? [Cầu Đặt Mua]

❊ ❊ ❊

“Meo~ Ta cuối cùng cũng có nhẫn thuật rồi!”

Bên trong Thiên Thủ Các của lâu đài Nhẫn Miêu, thân hình to lớn của Miêu Hựu đang lăn lộn trên sàn nhà trống trải, mặc dù vẫn chưa học được, nhưng nó cảm nhận rõ ràng rằng mình có thể nắm vững nó.

Điều này rất bình thường.

Là một loại nhẫn thuật độ khó cao, Châm Địa Tạng vốn dĩ cần ít nhất năm sáu ngàn điểm tích lũy, nhưng hệ lông lá lại rất tương thích với nhẫn thú có lông, thế nên rất dễ đổi được, cũng chính vì vậy mà việc tu luyện của Nhẫn Miêu cũng vô cùng dễ dàng.

Không chỉ nó, bất kể là tìm một con nhẫn thú có lông nào, chỉ cần dạy cho nó phương pháp tu luyện Châm Địa Tạng phiên bản hệ thống, đối phương đều sẽ có một cảm giác tự tin đến khó hiểu rằng “ta có thể học được”.

Thế nên, cái bộ dạng này của nó thật sự có chút mất mặt...

“Có cần ta đi ra ngoài trước không meo?”

Thiên Minh đứng dừng lại ở cửa, nhìn thấy con mèo ngốc cứ lăn lộn liên tục, chính nó cũng cảm thấy xấu hổ thay.

Đây là đồng tộc của mình sao?

Mất mặt mèo quá, sau này phải dạy dỗ cho đàng hoàng, đừng có hở tí là hưng phấn như thế.

“Meo meo meo?”

Miêu Hựu nhanh chóng nằm thẳng dậy, cái móng vuốt vỗ vỗ lên thân mình.

Hóa ra nó cũng biết mất mặt cơ đấy.

Thiên Minh thầm nhủ một câu, điểm tích lũy trên người Miêu Hựu quá ít, nó lười chẳng buồn "vặt lông", nếu không thì lần này chắc chắn có thể vặt đến mức khiến Miêu Hựu không còn chỗ dung thân.

Dẫu vậy, con mèo ngốc vẫn rất thành thật cống hiến hơn một trăm điểm.

Số điểm này Thiên Minh căn bản không thèm để mắt tới, thế nên đến cả bảng điều khiển nó cũng lười mở, ngược lại nó ngồi xổm xuống nói: “Meo~ Đúng rồi, sau này có ai hỏi mấy thứ này ở đâu ra, ngươi cứ nói là ngươi xuất thân từ một giới Nhẫn Miêu khác, nhờ huyết mạch thức tỉnh nên mới liên hệ được, hiểu chưa meo?”

“Meo meo!”

Miêu Hựu nhanh chóng gật đầu, cái đuôi mèo phân nhánh vẫy vẫy qua lại.

Thiên Minh vẫy vẫy móng vuốt rồi rời đi.

Sau đó, con mèo ngốc lại không nhịn được mà bắt đầu lăn lộn, nhưng lăn vài vòng, trong đầu nó không nhịn được mà bắt đầu suy ngẫm.

Lẽ nào thực sự có một giới Nhẫn Miêu khác tồn tại?

Ít nhất thì con mèo da đen kia chắc chắn là từ bên đó ra, nếu không thì làm sao có nhiều thứ kỳ quái như vậy, hơn nữa huyết mạch đó quả thật có chút bá đạo.

Ngoài ra...

Bản thân mình cũng khác biệt với Nhẫn Miêu bình thường, nói không chừng cũng là từ giới Nhẫn Miêu đó ra.

Khó nói lắm, biết đâu đấy?

Thực tế chứng minh, mèo biết nói tiếng người cũng không thay đổi được bộ não mèo, trí thông minh này cơ bản cũng tạm biệt ước mơ làm đại vương rồi.

Thiên Minh chỉ là không biết thôi, nếu biết thì chắc chắn phải kích thích cho con mèo ngốc đến mức không còn mặt mũi nào, còn dám nhận mình cũng có nguồn gốc từ giới Nhẫn Miêu cơ đấy...

Sao mà vô liêm sỉ thế không biết!

Nhưng hiện tại dù Miêu Hựu có nói gì thì nó cũng không nghe thấy, bởi vì Thiên Minh đã dùng Phi Lôi Thần trở lại bãi tập luyện ở vùng núi hoang vu hẻo lánh này, nơi lưu đày mà Tự Lai Dã dành cho nó.

Bi ai thật đấy!

Nhưng nghĩ đến việc mấy ngày nay Kakashi và Đới Thổ đã gửi cho nó không ít điểm tích lũy, nó cảm thấy cũng tạm ổn, vừa huấn luyện được Kakashi bọn họ, vừa có thể trốn bên ngoài để tránh đầu sóng ngọn gió.

Vì thế Thiên Minh cũng chỉ nghĩ trong đầu, thầm nhủ một chút, ăn một phần thức ăn cho mèo đặc biệt để hồi phục chakra, tiện thể quan sát tình hình của Kakashi, Đới Thổ bọn họ.

Vẫn đang chạy, rất nỗ lực nha.

Đáng tiếc là mình không ra ngoài được, không biết tình hình bên ngoài thế nào...

Thôi bỏ đi, ngủ một giấc đã.

Ngủ dậy thì ba đứa này chắc cũng chơi chán rồi.

Thiên Minh đang cạn kiệt chakra, tinh thần mệt mỏi, chi bằng ngủ một giấc cho thoải mái, đợi tỉnh lại bọn họ chắc cũng mệt rồi, lúc đó chính là lúc mình hành hạ bọn họ.

Ừm, cứ thế đi.

Nó nheo mắt lại, không lâu sau đã chìm vào giấc ngủ.

Ba đứa Kakashi vẫn đang phấn đấu, bởi vì mấy ngày nay, bọn họ đã thực sự thấm thía được lợi ích của việc chạy khắp núi mà không dùng chakra, tuy nhiên cách luyện này thực ra cũng chẳng khác gì bài tập của A Khải, chỉ là có thêm việc đuổi theo chuột mà thôi...

Ngủ đến gần tối, Thiên Minh bị đói đánh thức.

Nó ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn thấy Kakashi và bọn họ đang ngồi xổm ở đằng kia, bắt được ba bốn con cá đang nướng, nhìn cái dáng vẻ này giống như tối nay định ở lại đây luôn vậy.

Đây là muốn làm cái gì!

Các ngươi tối nay ở lại đây thật à?

“Ngươi tỉnh rồi à, Thiên Minh, chúng ta quyết định giảm bớt thời gian nghỉ ngơi một ngày, ăn cơm xong, chúng ta sẽ tiếp tục luyện tập.”

Dã Nguyên Lâm với vẻ mặt đầy khí thế.

“Phải kết hợp làm việc và nghỉ ngơi chứ.”

Thiên Minh không nhịn được mà khuyên nhủ.

Hành hạ thế này, các ngươi chịu được chứ ta thì không, ta còn muốn về ngủ trong lều nữa!

“Không, ta muốn luyện tập!”

Kakashi nắm chặt nắm đấm, bên cạnh cậu ta xếp hàng chục con chuột.

Chỉ trong vòng bốn năm ngày ngắn ngủi, cậu ta đã thích nghi được với việc đeo tạ, có thể bắt được hơn chục con chuột khi đang đeo tạ, chỉ riêng số lượng ngày hôm nay thôi đã vượt xa Đới Thổ rồi.

Điều này khiến cậu ta có cảm giác thành tựu rất lớn.

Thiên Minh nhìn chằm chằm vào ba người một lúc, Kakashi thì hừng hực khí thế, Dã Nguyên Lâm thì tràn đầy động lực, còn Đới Thổ thì có chút chán nản.

Hiểu rồi, vấn đề lại nằm ở ngươi.

Mấy ngày không huấn luyện, ngươi Kakashi lại thấy mình được rồi à?

Hôm nay ta sẽ dạy dỗ ngươi một trận.

“Được, vừa hay nhân lúc này làm một đợt đặc huấn, tốc độ ta chỉ mở một nửa.”

Con mèo đen mặt không cảm xúc, lôi chuột rối ra bắt đầu truyền chakra vào, ngủ một giấc thể lực, tinh thần đều đã hồi phục, luyện chế chakra không thành vấn đề gì cả.

“Một nửa? Ta chắc chắn làm được.”

Trong mắt Kakashi tràn đầy ánh sáng, đây là sự tự tin của thiên tài và kẻ mạnh, nhưng Thiên Minh ta đây lại thích nhất là vả mặt những kẻ tự tin như ngươi.

Giống như loại bại khuyển như Đới Thổ kia, có ngược đãi thế nào cũng không vắt ra được điểm tích lũy đâu.

Thiên Minh truyền vào một nửa chakra, vừa truyền vừa nói: “Chuẩn bị, sắp bắt đầu rồi.”

“Hừ, ta sẽ để nó...”

“Kakashi ngươi đừng nói nữa, đừng nói, cầu xin ngươi đấy, luyện tập đàng hoàng được không?”

Đới Thổ vội vàng ngăn lại, cậu biết tên này lại sắp nói lời hung ác rồi, nhưng chuyện "nhảy lò cò" lần trước vẫn chưa dạy dỗ đủ sao, hà tất phải để lại cái cớ cho con mèo kia chứ.

Cậu quá hiểu Kakashi, cũng quá hiểu Thiên Minh.

“...”

Kakashi nói được nửa câu thì khựng lại, rõ ràng cũng nhớ đến trải nghiệm đau thương, nhưng cậu lại có chút không kìm được, chính vì chuyện xưa đau thương, nên bây giờ mới cần phải đòi lại một lượt.

Thế nhưng...

Lỡ như thật sự không đuổi kịp thì sao?

Đứa trẻ này rơi vào trạng thái băn khoăn, nhất thời không nói tiếp nữa.

Thiên Minh thở dài đầy tiếc nuối, sau đó nói: “Các ngươi có thể tháo tạ trên người xuống rồi, ba giây sau bắt đầu, ai chưa tháo tạ thì tự giác đeo mà chạy tiếp, vậy thì, chuẩn bị bắt đầu.”

Ầm!

Ba người đồng loạt vứt tạ xuống, tạo nên âm thanh vang dội trong thung lũng tĩnh mịch, đánh thức vô số loài chim đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.

“Kakashi, cậu vẫn là nên triệu hồi nhẫn khuyển đi, có nhẫn khuyển chúng ta dễ đuổi theo hơn.”

Dã Nguyên Lâm thiện ý nhắc nhở.

Kakashi uất ức.

Đồng đội của mình mà còn không tin tưởng mình, bọn họ tập luyện nhiều ngày như vậy, lẽ nào ngay cả con chuột chỉ có một nửa tốc độ cũng không đuổi kịp?

Thế này thì coi thường người quá.

Cậu muốn từ chối, nhưng thấy ánh mắt của Lâm đành khẽ thở dài, kết ấn triệu hồi ba con nhẫn khuyển nhỏ ra.

Ba con nhẫn khuyển nhỏ đều có khả năng truy vết, trong đó Pắc là mạnh nhất, hai con còn lại yếu hơn một chút, cậu chia Pắc cho mình, sau đó đưa hai con còn lại cho Đới Thổ và Lâm.

Pắc và đồng bọn đã hoàn toàn quen rồi.

Chó bắt chuột đúng là buồn cười, nhưng thấy Kakashi và bọn họ thường xuyên ngay cả chuột cũng không bắt nổi, bọn chúng những kẻ dẫn đường này cũng không thấy mất mặt lắm.

“Bắt đầu.”

Thiên Minh kích hoạt chuột rối, vật nhỏ này lập tức lao vút đi, Pắc và bọn chúng đã được Thiên Minh cảnh cáo, chỉ được truy vết không được tham gia vây bắt, nên lúc này không có hành động gì.

“Hừ, chỉ có một nửa tốc độ thì không đủ nhanh đâu.”

Kakashi đầy tự tin, đợi chuột lao ra ngoài rồi mới bắt đầu đuổi theo.

Đội hình của bọn họ như Lâm đã sắp xếp, theo hình tam giác "Phẩm" để vây bắt, Lâm tốc độ chậm nhất nên chỉ cần đi theo phía sau là được.

Về điểm này Lâm làm rất tốt, mà Kakashi và Đới Thổ cũng nhờ vào bộc phát tốc độ mà vượt qua con chuột chỉ có một nửa tốc độ.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc bọn họ vừa vượt qua, con chuột đó lập tức đổi hướng chạy sang bên trái.

“???”

Kakashi ngơ ngác, cái thứ này không phải là vật chết sao, sao mà thông minh thế!

“Nhanh đổi hướng theo.”

Lâm hét lớn.

Đội hình của bọn họ là một vòng vây, nếu không thể khóa con chuột vào giữa, Đới Thổ sẽ ngày càng xa, vòng vây cũng không còn tồn tại nữa.

Tuy nhiên, Kakashi phát hiện ra một khuyết điểm khác của mình, tốc độ hiện tại của cậu quá nhanh căn bản không đổi hướng kịp, chỉ biết trơ mắt nhìn mình lao thẳng ra ngoài...

“Bi ai quá meo!”

Thiên Minh không bỏ qua cơ hội này, dùng Phi Lôi Thần đến bên cạnh cậu ta ngay lập tức triển khai thế tấn công bằng ngôn từ.

Đúng như dự đoán, tốc độ Kakashi luyện được chủ yếu là đường thẳng, trong việc đổi hướng ngay cả Đới Thổ cũng không bằng, huống chi là một con chuột rối nhỏ và linh hoạt như thế.

Một nửa tốc độ, đủ để hành hạ cậu ta rồi.

“Ta đuổi kịp!”

Kakashi nghiến răng nghiến lợi, kích hoạt lôi độn chakra kích thích cơ thể, sau đó quay đầu đuổi theo chuột rối một cách nhanh chóng.

Chỉ có một nửa tốc độ, chuột rối quả thực rất nhanh đã bị đuổi kịp.

Thế nhưng giây tiếp theo, con chuột lại đổi hướng, Kakashi lướt qua nó mà không bắt được, lần này rất đáng tiếc, chỉ cần cậu nhanh hơn một chút, tay và phản xạ nhanh hơn một chút, có lẽ đã bắt được rồi.

Nhưng cũng giống như khuyết điểm của Thiên Điểu, khi tốc độ nhanh đến một mức độ nhất định, mà mắt và phản xạ bản thân lại không theo kịp, thì tốc độ ngược lại sẽ trở thành khuyết điểm.

Kakashi trơ mắt nhìn chuột rối chạy mất.

“Phục chưa meo? Còn tiếp tục chống đỡ, thì cũng chỉ là nó tiêu hao quá nhiều chakra mà tốc độ chậm lại rồi bị các ngươi bắt được thôi, nhưng làm vậy còn ý nghĩa gì không?”

Thiên Minh đứng một bên, dùng giọng điệu của ác quỷ dụ dỗ Kakashi.

Tâm thái Kakashi sụp đổ.

Trước đó cậu vô cùng tự tin, cảm thấy chuột rối chỉ có một nửa tốc độ mà không bắt được thì chẳng phải buồn cười lắm sao?

Thời gian luyện tập này, cậu đã nhìn thấu thói quen của lũ chuột này, tự tin hoàn toàn có thể bắt được, nhưng khi đối mặt với con rối này, cậu lại hoàn toàn không làm được.

Cậu thậm chí còn nghi ngờ, con chuột này có phải đang được Thiên Minh điều khiển không, nếu không thì con rối này là có não à, tại sao có thể thông minh như vậy!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:131
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.