Tự Lai Dã thu bản thảo lại không tìm người xem nữa, nhưng trái tim Thiên Minh cứ thấp thỏm không yên, có đôi lúc thật muốn đi tìm Tự Lai Dã thiêu hủy bản thảo, hoặc là xóa tên mình đi.
Nhưng nó biết, Tự Lai Dã sẽ không đồng ý.
Nhìn cái mặt cười như hoa cúc của ông ta là biết rồi, đối với việc này Thiên Minh không còn hy vọng gì nữa, chỉ mong Cương Thủ sáng suốt một chút, không chạy tới đánh mình một trận.
Khả năng rất thấp, nhưng hiện tại chỉ đành an ủi bản thân như vậy thôi.
Ở phía bên kia, theo mấy con côn trùng bay về bên cạnh, một vị nhẫn giả không tồn tại đang xử lý tình báo ngẩng đầu nhìn thoáng qua "Tự Lai Dã đại nhân" ở bên cạnh.
Ngay cả xem bản thảo, ông ta cũng không nghĩ tới mình, tại sao lúc phê duyệt văn kiện lại nghĩ tới chứ?
Anh ta khẽ thở dài một tiếng.
Thôi bỏ đi, tiếp tục phê duyệt thôi.
Trong doanh trại có không ít kẻ rảnh rỗi, Nguyệt Quang Trực Thụ chính là kẻ nổi bật nhất trong số đó, chỉ mất nửa ngày, cái miệng rộng của hắn đã truyền tin Tự Lai Dã viết một cuốn sách mới rất hay đi khắp doanh trại.
Đây là việc lớn.
Ít nhất mọi người không cần lo lắng, quay đầu lại Tự Lai Dã tìm tới cửa, nhờ họ giúp xem sách thì nên trả lời hay từ chối thế nào nữa.
Nhưng tạm thời Tự Lai Dã không có ý định cho người khác xem nữa, ông ta muốn một tiếng hót làm kinh người, chờ lúc xuất bản trực tiếp gây chấn động thế giới: Ta, Tự Lai Dã, không phải phế vật viết sách.
Thiên Minh bèn thở phào nhẹ nhõm, ít nhất trong thời gian ngắn, không cần phải chịu sự tra tấn của cuốn sách kia, nhưng nói đi cũng phải nói lại, quỷ mới biết sau này ông ta sẽ viết thành cái dạng gì.
Hy vọng sớm viết nát bét đi.
Nó vừa ăn cơm đại táo, vừa thầm nguyền rủa Tự Lai Dã sớm ngày tiêu đời.
Lúc này Ba Phong Thủy Môn bọn họ còn chưa đi ra, Thiên Minh có lý do để nghi ngờ bốn người bọn họ đều đã ngủ gục dưới tầng hầm rồi, dù sao thứ kia quá thâm sâu, ngay cả Kakashi cũng không hiểu nổi huống chi là Đới Thổ.
Nhưng nó đang ăn được một nửa, cuối cùng cảm ứng được ấn ký không gian trên người Lâm bắt đầu di động, đây là dạy học xong rồi?
Thiên Minh vội vàng chạy qua, thấy Đới Thổ đi đầu bước ra, nhìn thấy bộ dạng đó lập tức cười đến không ngậm miệng được, đó là vẻ mặt "sống không còn gì luyến tiếc", "hoài nghi nhân sinh".
Có thể tưởng tượng được, một ngày oanh tạc tri thức, đối với Đới Thổ có nền tảng lý thuyết không vững chắc mà nói, đơn giản giống như một giáo viên đại học kéo đứa trẻ mới tốt nghiệp tiểu học đi dạy toán cao cấp điên cuồng, hơn nữa không học được thì không cho ăn cơm...
Quá thảm.
Cũng may mình có đường tắt, nhảy xe chạy thoát rồi, nếu không chỉ cần tưởng tượng thôi cũng biết biểu cảm của mình sẽ chẳng khá hơn Đới Thổ là bao.
Đứa trẻ đáng thương này ra ăn cơm mà thần tình hoảng hốt, tất nhiên Kakashi và Lâm cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu, hai người bọn họ cho dù là học bá thì cũng chỉ tới trình độ trung học mà thôi, Phi Lôi Thần cấp bậc này thực sự vượt quá trình độ quá nhiều.
Ba Phong Thủy Môn nhìn thấy Thiên Minh, lập tức cười "hòa ái" một cái.
Biết nói sao nhỉ.
Bản thân anh ta có lẽ cảm thấy khá hòa ái, nhưng thực tế ở dưới lòng đất một ngày, lại còn là công việc tốn tâm tốn sức như dạy học, sắc mặt anh ta có chút không tốt, cho nên ngược lại có chút đáng sợ.
Ít nhất Thiên Minh bị nụ cười đó làm cho giật mình.
Sau bữa cơm, Ba Phong Thủy Môn vẫy tay với Thiên Minh, sau đó lặng lẽ rút khỏi đám đông, đi về phía đại trướng.
Đây là muốn giúp mình giải quyết chuyện Phi Lôi Thần?
Thiên Minh đảo mắt một vòng, nhanh chóng đuổi theo nhảy lên vai Ba Phong Thủy Môn, thấp giọng hỏi: "Meo~ Thầy định dạy em phần sau của Phi Lôi Thần sao?"
"Việc này phải thông qua sự đồng ý của làng, mà chúng ta hiện đang ở doanh trại tuyến phía Bắc, cho nên phải thông qua sự đồng ý của thầy ta trước."
Ba Phong Thủy Môn giải thích.
"Ông ấy không ở trong lều meo!"
Thiên Minh nói xong, từ trên người anh ta nhảy xuống, đi thẳng về phía bờ sông.
Tự Lai Dã bây giờ chăm chỉ kinh khủng, lúc này đang vùi đầu viết dưới ánh trăng, trong lều trại chỉ có thể tìm thấy Ảnh Phân Thân của ông ta... Ơ, trước đó Du Nữ Chí Vi có tới ăn cơm không nhỉ?
Thôi bỏ đi, không quan trọng.
Hiện tại Phi Lôi Thần chính quy hóa quan trọng hơn một chút, so với việc này thì điểm tích lũy có thể gác sang một bên, dù sao Du Nữ Chí Vi cũng đâu có đi đâu, điểm của hắn sớm muộn gì cũng có thể vặt được.
Cứ tích đó đã, quay đầu lại cần thì lấy.
"Thầy tại sao lại ở đây?"
Ba Phong Thủy Môn rất nghi hoặc, doanh trại tốt như vậy không ở, chạy ra ngoài này làm gì, chỗ này lại không có suối nước nóng...
"Lấy tư liệu meo!"
Thiên Minh tùy miệng trả lời, chạy về phía trước một đoạn, ở chỗ cũ nhìn thấy Tự Lai Dã đang viết chữ dưới ánh trăng, bóng lưng kia vẫn một mực đê tiện như cũ.
Đây là khí chất khắc trong xương cốt, chỉ khi nào Tự Lai Dã nghiêm túc đối đãi với việc viết sách, nhìn trộm các thứ bên ngoài, khí chất quái dị này mới tiêu tán.
Thiên Minh vừa tới gần, Tự Lai Dã không thèm quay đầu lại nói: "Thiên Minh con nhìn xem, ta lại viết được một đoạn câu chuyện cực kỳ đặc sắc, con xem lúc nhân vật chính quay về, người trong đại tộc của họ cảm thấy nhân vật chính không xứng..."
"Meo~ Làm sao ông biết là con?"
"Cái mùi mèo của con còn cần phải nhìn à? Ơ, Thủy Môn cũng tới hả, ba người bọn họ thế nào, dạy một ngày có hiệu quả không?"
Tự Lai Dã vừa viết vừa hỏi, hiệu suất thật cao.
"Tạm thời chưa, nhưng cụ thể đã phân phối xong rồi, xem bọn họ có thể nắm vững hay không, nhưng con tìm thầy là muốn nói với thầy chuyện của Thiên Minh."
Ba Phong Thủy Môn trả lời.
"Nhóc con nhà ngươi lại gây chuyện rồi à?"
Tự Lai Dã dừng bút, dường như mức độ quan trọng của việc Thiên Minh "gây chuyện" còn cao hơn một hai bậc so với cái gọi là "chính sự".
"Không phải, sau khi kiểm tra, phát hiện Thiên Minh có thiên tư Phi Lôi Thần rất cao, chắc là có thể nắm vững rất nhanh, cho nên con muốn thỉnh cầu làng truyền thụ Phi Lôi Thần cho nó."
Ba Phong Thủy Môn giải thích thay Thiên Minh.
"Cái gì?"
Tự Lai Dã run tay làm bút rơi xuống đất, kinh ngạc đứng dậy nhìn chằm chằm Thiên Minh, sau đó lại nhìn sang Ba Phong Thủy Môn, biểu cảm kia là một bộ dạng không thể tin nổi.
"Sự thật đúng là như vậy, thầy xem..."
Phi Lôi Thần là cấm thuật cấp S, Ba Phong Thủy Môn lúc trước cũng là lập đại công làng mới đồng ý cho phép anh đọc Phong Ấn Chi Thư, từ đó chọn ra một loại nhẫn thuật.
"Về doanh trại, ta lập tức tự tay viết một phong thư, để Thông Tin Oa đưa về Mộc Diệp."
Tự Lai Dã lập tức thu dọn giấy bút.
Tính theo công lao, công huân của Thiên Minh tất nhiên còn xa mới đủ, nhưng mức độ quan trọng của Phi Lôi Thần đối với chiến trường còn lâu mới so được với nhẫn thuật thông thường, độ khó lại cực kỳ cao, nếu không phải vậy thì họ cũng chẳng cần phải lùi bước cầu thứ hai mà nghiên cứu Phi Lôi Trận chi thuật.
"Rõ!"
Ba Phong Thủy Môn xoay người, đi đầu về phía doanh trại.
Hai người một mèo quay lại lều trại doanh trại, nhìn thấy Du Nữ Chí Vi vẫn ngồi bên đó làm việc...
"Ha ha ha ha, Chí Vi cậu vẫn ở đây à, chưa đi ăn cơm sao? Ta, ta buổi chiều ra ngoài có chút việc, cho nên để lại một Ảnh Phân Thân ở bên này."
"Đại nhân, lúc ăn cơm tôi ở ngay bên cạnh ngài."
Du Nữ Chí Vi đứng dậy, không truy cứu chuyện Tự Lai Dã trốn việc buổi chiều, nhưng đối với vế đầu của Tự Lai Dã lại hơi để ý một chút.
"Là... là vậy sao? Cái này, ta lúc đó đang nghĩ việc, cho nên không thấy."
Tự Lai Dã lặng lẽ giải trừ Ảnh Phân Thân, gãi đầu một chút đầy xấu hổ, sau đó đi tới lấy ra ấn tín thuộc về thủ lĩnh tuyến phía Bắc và một phần trục cuốn mã hóa cấp quan trọng nhất khác.
Du Nữ Chí Vi nhìn thấy trục cuốn này, lập tức nhẹ nhàng cúi chào rồi ra khỏi lều.
Ba Phong Thủy Môn kéo rèm lều trại lại, sau đó kết ấn lập kết giới, mà phía Tự Lai Dã thì đã cầm bút bắt đầu viết, không cần phải nói thêm gì nữa, chỉ cần đem tình huống kể rõ một năm một mười là được.
Thiên Minh ngồi xổm bên cạnh nhìn, nhưng trong lòng không chút gợn sóng.
Đối với nó mà nói, đây chỉ là một tấm giấy thông hành, bất kể Mộc Diệp có đồng ý hay không, nó đều đã nắm vững Phi Lôi Thần, khác biệt chỉ là Mộc Diệp đồng ý thì nó có thể sử dụng quang minh chính đại hơn, nhưng tương ứng cũng phải trả một cái giá nhất định.
"Viết xong rồi, tiếp theo đưa về Mộc Diệp..."
Tự Lai Dã thông linh ra Thông Tin Oa, để nó giúp mình chạy một chuyến chủ yếu là cần có hồi âm, nếu không để Ba Phong Thủy Môn Phi Lôi Thần đưa đi sẽ đơn giản tiện lợi hơn.
"Meo~ Muộn thế này rồi, Tam Đại lão đầu còn trực tuyến không?"
Trực tuyến?
Tự Lai Dã và Ba Phong Thủy Môn ngẩn ra một chút, nhưng rất nhanh hiểu ra ý là "có ở đó không", Thủy Môn lập tức trả lời: "Tam Đại đại nhân vì Mộc Diệp lao tâm lao lực, bây giờ chắc chắn đang ở trong văn phòng."
"Meo."
Thiên Minh đáp lại một tiếng, nhưng trong lòng lại khinh thường.
Ở văn phòng là chắc chắn, nhưng có phải đang làm việc hay không thì khó nói, có lẽ là đang làm việc, nhưng cũng có thể là đang xem Thủy Tinh Cầu...
Hai thầy trò một đức hạnh.
"Khụ, chắc không đến mức đó đâu, thầy vào thời điểm quan trọng vẫn rất đáng tin cậy, hơn nữa mục đích của chúng ta là vì Phi Lôi Thần, đạt được Phi Lôi Thần tốt hơn bất cứ thứ gì."
Tự Lai Dã dường như nghe hiểu, xấu hổ giải thích một câu.
Lúc này, trong văn phòng Mộc Diệp.
Tam Đại hai tay vuốt ve trên Thủy Tinh Cầu, bên trên phản chiếu cảnh tượng trong làng, trong đó hình ảnh không ngừng chuyển đổi, thỉnh thoảng lướt qua một số nơi sẽ dừng lại lâu hơn một chút.
Ngay vào lúc này.
"Quạc~"
Một tiếng ếch kêu, theo sau đó một con cóc từ trong không gian nhảy ra, Tam Đại vội vàng ấn tay xuống, suýt chút nữa làm đổ cả Thủy Tinh Cầu xuống.
Nhìn thấy là cóc, ông khẽ ho một tiếng hỏi: "Tự Lai Dã bảo ngươi tới?"
"Tự Lai Dã bảo ta đưa một phong thư, hơn nữa bảo ngài mau chóng trả lời."
Thông Tin Oa nhổ trục cuốn ra.
Tam Đại nhận lấy, nhìn thấy là trục cuốn mã hóa cấp cao nhất lập tức sắc mặt nghiêm nghị, dùng Thủy Tinh Cầu dò xét xung quanh một chút, lúc này mới giải trừ phong ấn bên trên.
Xem xong, ông suy nghĩ kỹ một chút, không đặt bút, chỉ nói với Thông Tin Oa: "Ngươi bảo với Tự Lai Dã, ta đồng ý rồi."
"Được."
Thông Tin Oa hai tay vỗ một cái, nhanh chóng biến mất khỏi văn phòng.
Tam Đại khẽ nhíu mày, lấy tẩu thuốc ra hút thuốc, theo lý mà nói khi truyền thụ cấm thuật cấp bậc như Phi Lôi Thần, Mộc Diệp bên này là phải bàn bạc với các vị trưởng lão, nhưng hiện tại là thời chiến, chờ họp xong rồi quyết định thì chẳng biết là mấy ngày sau nữa.
Phi Lôi Thần thứ này, có thể sớm thêm một người nắm vững thì thêm một người, cho dù người học được là... một con mèo.
Nhưng sao lại cảm thấy quái lạ thế nhỉ?
Ông bất lực thở ra một làn khói, trong lòng hơi khó chịu.