Mộc Diệp Đích Ác Bá Nhẫn Miêu

Lượt đọc: 1365 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 122
Đừng Có Cắm Flag!

❊ ❊ ❊

“Đến đây rồi, còn cơ hội tham gia nhiệm vụ không nhỉ?”

Đới Thổ không ngừng hoạt động chân tay ở bên cạnh.

“……”

Thiên Minh và Kakashi đồng loạt liếc nhìn nó.

Tên này vừa mới được thăng cấp Trung nhẫn hôm nay, giờ đang có một thân sức mạnh và nhiệt huyết không chỗ phát tiết, còn nỗi khổ cực lúc gánh thảo dược trước đó dường như cũng quên sạch, lúc này hận không thể đi bộ bằng cách trồng cây chuối.

Kakashi liếc mắt một cái, rồi tự mình ngẩn người.

Cậu đã quen với bầu không khí này rồi, bất kể Đới Thổ làm gì, cứ coi nó như Kai là được.

Tuy Đới Thổ không dễ đối phó bằng Kai, nhưng chỉ cần vòng vo một chút là cơ bản có thể lừa được nó.

Mèo đen không chịu nổi nữa.

Nó nhìn chằm chằm một hồi, đứng dậy, ngẩng đầu, liếc mắt nhìn phương xa nói: “Bọn họ đang dựng doanh trại kìa, hay là chúng ta qua giúp một tay đi!”

“Dựng doanh trại?”

“Chúng ta?”

Đới Thổ và Kakashi cùng nhìn qua, Đới Thổ thì đầy vẻ nghi hoặc, còn Kakashi thì là vẻ mặt "cạn lời" như đã nhìn thấu tất cả.

Ngoài ra còn có Dã Nguyên Lâm.

Khác với hai tên kia, mắt cô sáng lên, rõ ràng rất tán thành ý kiến của Thiên Minh, lập tức đứng dậy tràn đầy tinh thần nói: “Được, chúng ta đi giúp nâng đồ đi!”

“Được đấy, tớ vừa hay đang có một thân sức lực không chỗ dùng.”

Lâm dẫn đầu, tên nào đó chắc chắn sẽ hưởng ứng đầu tiên.

Kakashi thì không phải không muốn, cậu chỉ cảm thấy con mèo này có vấn đề, những kế sách nó đưa ra toàn là những việc mà chính nó có thể dùng lý do nào đó để né tránh, cho nên cậu suy nghĩ một chút rồi nói: “Chakra của Thiên Minh chắc là khá sung túc, hay là dùng nhẫn thuật giúp nâng đồ cùng đi.”

???

Thiên Minh không ngờ lại bị phản đòn, chưa kịp biện bạch, Lâm đã đầy miệng “được” để thay lời đồng ý.

Nó sững người, sau đó thấy thật là thốn.

Kakashi đây là muốn "thương tổn lẫn nhau" mà, cũng đúng, kẻ hay hố người khác sớm muộn gì cũng bị hố, làm gì có chuyện lần nào cũng là mình hố bọn họ, vừa hay mình đã ăn đồ ăn mèo cao cấp, nhân tiện vận động gân cốt một chút cũng không tệ.

Thế là, cả nhóm đi đến doanh trại bên này làm cu li.

Các hạ nhẫn chịu trách nhiệm mở rộng doanh trại, dựng lều thấy ba đứa trẻ này toàn mặc áo khoác Trung nhẫn thì ban đầu không muốn để chúng làm việc, nhưng Kakashi lấy lý do “tu hành”, bọn họ cũng không phản đối nữa.

Nhưng ngay sau đó, bọn họ “may mắn” được chứng kiến thao tác của Ninja cao cấp.

Chưa đợi ba người động thủ, một con mèo đã nhảy phắt lên trước đống gỗ, sau đó kêu một tiếng đầy đáng yêu, tiếp theo đó……

Một đống lông mèo như cỏ nước, quấn chặt lấy từng khúc cây, phân phát đến những nơi cần gỗ, tiếp đó lông của con mèo biến trở lại, nó mài mài móng vuốt trên mặt đất rồi nói: “Tiếp theo là chuyện của các ngươi rồi!”

“Không vấn đề gì.”

Kakashi rút từ sau lưng ra một thanh đao.

Đây là thanh đao tùy thân của Cao Sơn Tuấn, trước đó khi giả dạng nham nhẫn thì được Ba Phong Thủy Môn tặng cho, sau khi nhiệm vụ kết thúc cũng không thu hồi, còn về thanh Lôi đao kia……

Cậu không nỡ dùng Lôi đao để sửa gỗ đâu.

“Vậy còn tớ?”

Đới Thổ vẻ mặt ngơ ngác.

“Ha ha, chúng ta có thể qua bên kia giúp một tay mà.”

Lâm cười dịu dàng, không vì Thiên Minh dọn sạch bên này mà cáu giận, ngược lại rất vui vì nó chịu giúp đỡ.

Sau khi Thiên Minh góp một phần sức lực thì ngồi xổm bên cạnh “nhắm mắt ngủ”, trông vô cùng tiêu dao tự tại, Kakashi một mình ở bên này cá kiếm tiện thể “mài giũa đao pháp”, còn Đới Thổ và Lâm thì đang hăng hái giúp đỡ bên kia.

Đới Thổ vác gỗ, còn Lâm thì giúp các Ninja kia dựng lều.

Một lát sau, mèo đen thấy không ai chú ý đến mình, lặng lẽ rời khỏi đây đến khu rừng bên cạnh, mở bảng hệ thống, thuần thục chọc vào trang rút thưởng trong cửa hàng.

Hô, Bạch nhãn, Tả luân nhãn đều có, thậm chí còn có Từ độn, Phí độn loại huyết kế giới hạn đặc biệt này, bể thưởng đợt này đúng là bá cháy!

Không đúng, đi rửa tay đã……

Thiên Minh tập trung Chakra, từ trong miệng phun ra cột nước nhỏ để rửa tay, sau đó hai cái móng vuốt chà xát với nhau, mặc dù chỉ cần ý niệm khẽ động là lượt rút 11 lần sẽ bắt đầu, nhưng nó cứ thích làm trò.

Đây là nghi thức.

“Yêu cầu không cao, cho cái huyết kế giới hạn là được, không có Luân hồi nhãn, Chuyển sinh nhãn thì Bạch nhãn với Tả luân nhãn cũng rất tốt!”

Nó chắp hai móng lại, miệng lẩm bẩm.

Sau đó trong đầu thoáng qua ý niệm “bắt đầu rút”, vòng quay lập tức khởi động, từng giải thưởng nhảy ra, hiện lên trên bảng phần thưởng ở phía bên kia.

Mục thứ nhất, cá khô bình thường nhất.

Mục thứ hai, mì Ichiraku (phiên bản Naruto tăng thêm lượng).

Mục thứ ba, bánh Daifuku dâu tây.

---❊ ❖ ❊---

Mục thứ mười một, đồ ăn mèo cao cấp.

A, đen quá!

Một lượt rút 11 lần, thứ có giá trị nhất thế mà lại là một gói đồ ăn mèo cao cấp và đồ ăn mèo nhẫn, những thứ khác toàn là đồ ngốc nghếch, tuy nói một gói đồ ăn mèo cao cấp cũng đáng giá vé, nhưng hiện tại mình vừa mới ăn xong nên chẳng dùng được!

Điểm của ta, điểm của ta……

Quả nhiên flag không thể tùy tiện cắm, trước đó nếu không nghĩ đến việc đem những thứ không cần tặng cho Miêu Hựu, nói không chừng lượt rút này còn có thể may mắn hơn một chút, ôm tâm lý như vậy, lại cắm thêm cái flag to đùng, kết quả cuối cùng chính là thế này.

Thiên Minh nằm trên cành cây, nhất thời mất hết tinh thần, qua vài giây nó cố vực dậy tinh thần, chọn lọc trong mười một món đồ đổi được những thứ hữu ích với mình.

Ba thứ đầu bỏ qua đi.

Mì Ichiraku hay bánh Daifuku dâu tây gì đó, bổn mèo không thích được không, còn cả con cá khô bình thường nhất này nữa, đơn giản là chế giễu đấy à?

Bàn cào móng, tạm thời không dùng đến.

Quả cầu sắt tự động thu hồi?

Ủa, cái này……

Lần trước muốn đánh lén Thông Thảo Dã Nhĩ Nhân, kết quả bị tên đó dùng búa đập bay không thể tự động quay về, sau đó còn cảm thấy hơi tiếc, vừa hay giữ lại làm kỷ niệm, nhỡ đâu dùng được thì sao?

Chọn tới chọn lui, cuối cùng mấy món đồ tạp nhạp định dùng Phi Lôi Thần gửi cho Miêu Hựu, nhưng chỉ có một món không quá dễ quyết định.

Đồ ăn mèo cao cấp.

Thứ này rất hữu dụng, nếu giữ lại, lần sau có thể bớt mua một phần đồ ăn mèo cao cấp, nhưng nếu đưa cho Miêu Hựu, thực lực của tên đó tăng lên thì đối với mình và Lâm đều là chuyện tốt.

Có thuộc hạ giúp làm việc, vẫn hơn là chuyện gì cũng phải tự tay làm.

Tặng luôn.

Thiên Minh lấy những thứ này ra từ không gian vật phẩm, sau đó một hơi đóng gói dùng Phi Lôi Thần gửi đến chỗ Miêu Hựu, không hề luyến tiếc chút nào.

Chỉ cần nhớ là quà tặng là được.

Nó hít sâu một hơi, nhìn bảng thông số đã trở lại hơn hai ngàn điểm, rồi liếc nhìn bể thưởng, trong lòng đắn đo xem có nên làm thêm một phát nữa không.

Nói không chừng đợt trước đều là lót đường thì sao?

Cái này…… hít hà, rất đáng để thử nha!

Thiên Minh lại rơi vào vòng xoắn xuýt, nhưng may là lúc này từ xa truyền đến tiếng chó sủa, tiếp đó là tiếng bước chân vội vã, nó vừa quay đầu đã thấy vài vị Ninja nhanh chóng chạy về, còn người cuối cùng thì ăn mặc kỳ dị, nhìn cái là thấy đậm chất của tộc Du Nữ.

Nhà Inuzuka cộng thêm tộc Du Nữ, điểm tích lũy ơi!

Nhìn cách ăn mặc, vị Ninja tộc Du Nữ này rất có thể là người mà kiếp trước nó đã từng thấy trong phim hoạt hình.

Tộc trưởng tộc Du Nữ, Du Nữ Chí Vi.

Tất nhiên, bây giờ chắc ông ta vẫn chưa lên làm tộc trưởng.

Mắt mèo đen sáng lên, lập tức không còn tò mò chuyện rút thưởng nữa, sau khi gặp Du Nữ Chí Chân, nó vẫn luôn có một giả thuyết không chín chắn lắm, giờ vừa hay có con mồi tới rồi.

“Gâu gâu gâu!”

Con chó lớn đó lao tới, sủa ầm ĩ về phía cái cây mà Thiên Minh đang trốn.

“Có địch nhân?”

Du Nữ Chí Vi nhanh chóng phóng ra ký hoại trùng.

Ký hoại trùng của ông ta mạnh hơn Du Nữ Chí Chân rất nhiều, ít nhất là không sợ Thiên Minh, dám bay tới kiểm tra tình hình, nhưng mà……

Vừa mới bay tới, Thiên Minh nhanh chóng tung móng vuốt.

Vèo vèo vèo~

Vài tiếng vang khẽ, có mấy con trùng bị đập rơi trên không trung, suýt chút nữa là bị dí chết trên cây.

Những con trùng khác nhanh chóng bay về, mà Du Nữ Chí Vi đồng thời cũng nhận được tin tức, ngạc nhiên nhìn lên cây, nghi hoặc nói: “Một con nhẫn miêu.”

“Meo~ chào mọi người, ta là Đặc biệt Thượng nhẫn Thiên Minh của Mộc Diệp.”

Mèo đen vẫy vẫy móng vuốt.

“Đặ…… Đặc biệt Thượng nhẫn?”

Ninja nhà Inuzuka dù sao vẫn còn quá trẻ, biểu cảm và suy nghĩ đều rất đơn giản, nghe xong lập tức lộ ra vẻ mặt kinh ngạc – cậu ta cũng chỉ là tinh anh Trung nhẫn thôi mà!

“Thiên Minh? Ừm, có chút ấn tượng.”

Du Nữ Chí Vi lẩm bẩm.

“Sao mình không nhớ trong làng có một con nhẫn miêu nhỉ?”

“Mọi người có ấn tượng không, sao mình cũng chẳng có chút ấn tượng nào hết vậy.”

“……”

Lại bị ngó lơ rồi à.

Du Nữ Chí Vi khẽ thở dài, tự kiểm điểm lại, cảm thấy có lẽ là do mình nói chuyện nhỏ tiếng quá, cho nên tăng âm lượng lên nói: “Là con mèo do cô bé nhà họ Dã Nguyên nuôi đấy.”

“Hóa ra là mèo nhà họ Dã Nguyên, có ấn tượng có ấn tượng, Dã Nguyên Trạch trước đó khoe mấy lần liền, nhắc mới nhớ trước giờ toàn làm nhiệm vụ, cũng chưa qua xem tên Dã Nguyên đó thế nào rồi, cũng không biết cậu ta ra sao.”

Ta nhớ ra thân phận con mèo này rồi, chẳng lẽ không cho phản ứng chút nào sao?

Du Nữ Chí Vi hơi mệt mỏi, nhưng cũng chỉ là khoảnh khắc đó thôi, bao nhiêu năm nay ông ta đã quen rồi.

Ông ta lẳng lặng đi về phía trước, cố tình nói lớn hơn: “Đi thôi, ngài Tự Lai Dã vẫn đang đợi đấy.”

“A? Ồ, vâng!”

Những người khác ngạc nhiên một chút, sau đó mới nhanh chóng đuổi theo bước chân.

Thiên Minh ở trên cao, mèo cũng phải cạn lời.

Tình huống này cũng quá huyền học rồi, nhưng tình huống thế này mà vẫn có thể làm tới Thượng nhẫn ở độ tuổi này, có thể thấy năng lực tổng hợp của Du Nữ Chí Vi quả thực rất mạnh.

Thảo nào mấy con trùng vừa nãy dám bay qua.

Xem ra phải điều chỉnh dựa theo tình hình thực tế, kiểm chứng giả thuyết thêm vài lần nữa mới được.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:86
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.