Đổng Hạo nói, "Xe là của ông chủ, tôi làm tài xế cho ông chủ, ông chủ tới cái xó này của các cậu làm việc, cậu nhóc cậu ở đây, nên tôi tiện thể mượn xe tới thăm cậu."
Thực ra trong lòng vẫn có chút đắc ý nho nhỏ, tuy anh không thể so sánh với Lan Thế Phương, Vạn Lương Hữu và những người khác, cũng chẳng thể gọi là phát tài, nhưng thu nhập và phúc lợi của anh đã vượt qua rất nhiều người, đủ để bản thân và gia đình lớn nhỏ sống cuộc sống tử tế mà nhiều người không so bì được.
"Loại xe này chỉ mấy ông chủ xưởng giày trong thị trấn chúng ta mới có cơ hội lái thôi, xe này không rẻ đâu, tôi nghe họ chém gió rồi, không có bảy tám trăm ngàn thì đừng mơ mua được." Trương Huyền đi vòng quanh chiếc xe của Lý Hòa xem một lượt.
"Thích thì lái một vòng đi." Lý Hòa định đưa chìa khóa xe cho anh.
"Thôi, xe tốt thế này, lỡ có va quệt gì, tôi ném cả năm lương vào cũng không đủ đền." Trương Huyền xua tay từ chối.
Lý Hòa cười nói, "Không quý giá như cậu nói đâu, dù có quý thật thì nó cũng là cái xe, xe vốn là để người ta lái, chứ đâu phải để ngắm."
"Thôi khỏi." Trương Huyền vẫn kiên quyết không chạm vào xe, gỡ mũ trên đầu cầm trong tay, rồi nói với Đổng Hạo, "Đã có xe rồi thì tôi dẫn đường, lái đến nhà tôi, anh em mình uống không say không về."
Đổng Hạo nói, "Chị dâu chân tay không tiện, không làm phiền chị ấy nữa, chúng ta cứ tìm đại chỗ nào đó uống, tôi mời."
Anh hiểu rõ tình cảnh của Trương Huyền nên không muốn đến nhà làm phiền anh ấy.
"Coi thường tôi hay sao?" Trương Huyền xụ mặt nói, "Vợ tôi không nấu nướng được, nhưng bảo cậu vào bếp thì cậu còn dám từ chối chắc?"
"Đâu dám, tôi làm cũng được." Chuyện đã đến mức này, Đổng Hạo không thể không theo tới.
Mọi người lên xe, Lý Hòa bảo Trương Huyền ngồi ghế phụ, còn anh cùng Tề Hoa ngồi ghế sau.
Đổng Hạo nói, "Xe đạp của cậu không đi à?"
Trương Huyền đáp, "Thôi, đi xe các anh sướng hơn nhiều."
Đổng Hạo nói, "Sáng mai phải đi làm đúng không?"
"Không sao, không xa lắm đâu, nếu không vội thì có lúc tôi cũng đi bộ." Trương Huyền chỉ vào ngã rẽ phía trước nói, "Lão Đổng, dừng ở phía trước kia, tôi đi mua ít đồ nhắm."
Trương Huyền xuống xe chạy bộ đến chợ mua thức ăn.
Đổng Hạo cũng chẳng rảnh tay, anh đến tiệm tạp hóa bên cạnh mua một đống trái cây, sữa, cùng hai thùng rượu trắng và năm thùng bia. Lúc Trương Huyền mua thức ăn quay lại, anh vẫn đang liên tục nhét đồ vào cốp xe.
"Cậu làm thế này chán lắm biết không?" Trương Huyền hơi bực.
Đổng Hạo nói, "Cậu góp thức ăn, tôi góp rượu, không nói nhiều nữa, mau lên xe đi, bụng tôi đói chịu không nổi rồi."
"Haiz." Trương Huyền bất đắc dĩ lên xe, biết là không cãi lại được Đổng Hạo.
Đổng Hạo nghe theo sự chỉ dẫn của Trương Huyền, lái xe một đường về hướng nông thôn.
Nơi đây chủ yếu là đất bậc thang, địa mạo có dạng bậc thang phân bố thành dải, gần giống với gò đồi đất hoàng thổ. Trên đường thỉnh thoảng có những đoạn bằng phẳng, thỉnh thoảng lại là những con dốc đứng, thực tế lái xe không dễ chút nào.
Ngôi làng của gia đình Trương Huyền nằm trên một mặt đất phẳng. Cả làng toàn là những căn nhà xây bằng tường đất sét nện, chỉ có mái ngói đen hoặc đỏ mới cho thấy sự khác biệt giữa nông thôn vùng ven biển và nông thôn miền Trung Tây, ví như mái nhà ở nông thôn Hoàn Bắc phần lớn vẫn là rơm rạ và cỏ tranh.
Nhà của Trương Huyền cũng chẳng khác gì các nhà khác, thậm chí trông còn xác xơ, tiêu điều hơn nhiều. Nhìn từ bên ngoài, cuộc sống của nhà Trương Huyền xem ra cũng chẳng khấm khá gì.
Một bà cụ đang ngồi trước cửa nhặt lá trà, thấy nhà có khách, vội vàng vào trong rót trà.
Một cô gái khoảng mười lăm mười sáu tuổi đang phơi quần áo, thấy có người lạ vào, ngượng ngùng cúi thấp đầu xuống.
Còn có một thằng bé, tuổi chưa lớn, khoảng năm sáu tuổi, đang ngồi đó nghịch đất bùn.
Đổng Hạo lấy những thứ mang theo xuống xe, muốn chia cho bọn trẻ. Thằng bé nhìn Trương Huyền một cái, muốn nhận mà lại không dám nhận.
Trương Huyền nói, "Cầm lấy đi, cảm ơn chú Đổng của con đi."
"Cảm ơn chú Đổng." Tiếng thằng bé nhỏ xíu.
"A Quyên, em xem ai đến này." Trương Huyền bước vào nhà, mỉm cười hỏi người phụ nữ đang nằm trên giường.
"Lão Đổng?" Người phụ nữ nằm trên giường mặt mày vàng vọt, nhìn thấy Đổng Hạo, bèn chống tay lên ván giường, cố gắng muốn ngồi dậy.
"Chị dâu, chị đừng dậy, tôi biết lưng chị không tốt." Đổng Hạo vội vàng chạy tới ngăn lại, muốn ấn chị nằm xuống nghỉ ngơi tiếp.
Người phụ nữ nói, "Không sao, bệnh cũ nhiều năm rồi, để chị làm chút gì cho hai anh em nhậu, cứ uống cho thỏa thích."
Trương Huyền bảo vợ, "Em đừng cử động, Lão Đổng không phải người ngoài, hai anh em tự làm, cơm no áo ấm."
Lý Hòa ôm ấm trà ngồi xổm ngoài cửa, thỉnh thoảng lại ngó vào trong nhà nhìn ba người đàn ông đang nấu nướng.
Một lát sau, năm sáu món thức ăn đã xong, trong nhà tối quá, họ liền bê một cái bàn và vài chiếc ghế ra đặt trước cửa.
Bà cụ dẫn hai đứa trẻ ở trong bếp, bốn người đàn ông thì ngồi uống rượu ngoài cửa.
Vừa uống rượu vừa trò chuyện, nói qua nói lại, Đổng Hạo bèn nhắc đến chuyện nhà Trương Huyền.
"Anh Trương, em nhớ là trước đây bệnh của chị dâu hình như không nghiêm trọng thế này thì phải?"
Trương Huyền thở dài, "Haiz, cũng tại năm ngoái trời mưa, cô ấy đi lùa vịt, không cẩn thận bị ngã một cái, thế là bệnh tình nặng thêm, một năm nằm liệt giường mất nửa thời gian."
Đổng Hạo hỏi, "Đã đi bệnh viện khám chưa?"
"Khám rồi, đĩa đệm cột sống phải làm phẫu thuật." Trương Huyền đập ly rượu xuống bàn, "Haiz, vẫn là anh có lỗi với chị dâu cậu, từ ngày gả sang đây chưa được hưởng ngày phúc nào."
"Anh Trương, không đến mức đó chứ, lương của anh mỗi tháng cũng được bốn trăm mấy chục tệ mà?" Đổng Hạo thắc mắc.
"458 tệ." Trương Huyền lắc đầu nói, "Người anh em, không giấu gì cậu, anh cũng chẳng sợ mất mặt, nói thật với cậu, làm cái nghề này, ngay cả cục trưởng cũng chẳng oai hơn anh bao nhiêu. Làm lụng sớm tối, ngày đêm chẳng nghỉ, anh đã ba năm không nhận được một xu tiền trợ cấp nào, ba năm đấy, ra ngoài phá án còn phải bỏ tiền túi ra bù, cái này anh cũng nhận. Nhưng đến nước này rồi, mà lương vẫn chưa bao giờ được nhận đầy đủ và đúng hạn..."
"Tài chính xã các anh khó khăn đến thế sao?" Đổng Hạo ngẩn người, "Dọc đường đi tới đây tôi thấy các doanh nghiệp thị trấn ở vùng các anh đều khá tốt mà."
"Cậu đừng lo bò trắng răng, đừng nhắc mấy chuyện không vui này nữa, uống đi." Trương Huyền nâng ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch, cảm thán, "Khó khăn này của anh chỉ là tạm thời thôi, lương sớm muộn gì cũng trả đủ cho anh, chỉ là vấn đề sớm hay muộn. Nghĩ lại thì mình vẫn còn hơn người khác nhiều, ít nhất mình còn có công việc, còn từng được ăn lương thực tem phiếu mấy năm trời, coi như là khá rồi. Còn những chiến hữu khác của chúng ta thì sao? Có người đang ở quê cày ruộng, nuôi cả gia đình, vất vả hơn chúng ta nhiều. So sánh lại thì anh thấy mãn nguyện rồi. Chỉ hận là không có cách nào giúp được họ thôi, ngoài ra chẳng có gì hối tiếc cả."
"Có khó khăn gì cứ nói với em, em còn chút tiền tiết kiệm đây." Đổng Hạo thấy lòng không dễ chịu chút nào.
Trương Huyền xua tay, "Đừng có tỏ vẻ làm anh lớn trước mặt anh, anh nói cho cậu hay, cậu cũng chẳng dễ dàng gì hơn anh đâu, cậu còn hai đứa con nữa, tương lai cũng là nhiệm vụ của cậu cả đấy. Anh em mình ấy, cứ lo tốt cho phận mình thôi, có cơ hội được cùng nhau uống chén rượu, thế là hơn vạn lần rồi."