Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 2932 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
937, Tiên sinh giàu nhất

❊ ❊ ❊

Lời vừa dứt, thư ký của Phó Bưu đẩy cửa bước vào.

"Phó tổng, Triệu tiểu thư đến rồi."

Phó Bưu liếc nhìn Lý Hòa.

Lý Hòa cười nói: "Để cô ấy vào đi."

Nữ thư ký xinh đẹp không nói gì, thần sắc kỳ lạ liếc nhìn Lý Hòa đang gác chân lên bàn làm việc của sếp. Cô biết tính khí Phó Bưu, sao có thể để người khác vượt mặt ra lệnh thay mình? Điều quan trọng nhất là, Phó Bưu dường như không có vẻ gì là không hài lòng?

"Câm rồi à, bảo người vào đi." Phó Bưu trừng mắt nhìn cô thư ký một cái.

"Vâng." Cô thư ký giật thót mình, vội vàng rụt ra ngoài. Trong lòng càng thêm khó hiểu, người có thể khiến Phó Bưu răm rắp nghe lời như vậy, cô dường như chưa từng thấy qua, chỉ có thể thắc mắc người này là ai.

Một lát sau, cửa lớn văn phòng lại được đẩy ra, vẫn là cô thư ký đó, nhưng phía sau cô lại xuất hiện một người phụ nữ xinh đẹp rạng rỡ, mặc chiếc váy liền áo voan sát nách, cổ búp bê tinh tế, nếp gấp ở ngực che đi phần chun eo, chân váy xòe rộng, vừa thoải mái lại không thiếu vẻ thanh lịch.

Cô đi vào, thư ký lặng lẽ lui ra ngoài, khép cửa lại nhẹ nhàng.

"Chào cô, cô là Triệu tiểu thư phải không?" Phó Bưu chủ động bước lên bắt tay, nhìn đối phương chằm chằm một cách không lịch sự lắm. Anh phải thừa nhận, Triệu Minh Hà không chỉ rất xinh đẹp, mà còn cực kỳ có khí chất.

"Chào Phó tổng, tôi là Triệu Minh Hà, ngưỡng mộ đã lâu." Sau khi buông tay Phó Bưu, Triệu Minh Hà đưa ra một tấm danh thiếp.

"Tổng giám đốc thị trường Trung Quốc của công ty bia Camaro Mỹ? Hân hạnh." Phó Bưu chưa từng nghe qua công ty này, hơn nữa cũng chẳng cùng ngành, anh cũng lười hỏi thăm nhiều.

"Phó tiên sinh, không giới thiệu một chút sao?" Triệu Minh Hà vừa nói chuyện với Phó Bưu, ánh mắt không quên liếc nhìn Lý Hòa, người cô đã chú ý ngay khi vừa bước vào phòng, cô nhìn Lý Hòa hỏi: "Vị này là? Xin thứ cho tôi mắt kém."

"Triệu tiểu thư, mời ngồi." Phó Bưu không trả lời câu hỏi của cô, trái lại ngồi sang một bên.

Thư ký lúc này mới bưng trà lên đúng lúc.

"Đồng chí Triệu Minh Hà, chúng ta dẫu sao cũng từng gắp chung đĩa thức ăn, nhanh vậy đã quên tôi rồi sao? Thật là không phải phép, đau lòng quá." Lý Hòa lên tiếng, thu chân đang gác trên bàn lại, đứng dậy, chắp tay đi về phía Triệu Minh Hà.

"Xin lỗi, anh là... Lý... Lý..." Triệu Minh Hà ấp úng hồi lâu, vẫn không nói ra được tên đầy đủ của Lý Hòa.

"Cô học chuyên ngành ngoại ngữ khóa 80, còn tôi học chuyên ngành vật lý khóa 79." Lý Hòa không nói thẳng tên mình, mà đưa ra gợi ý.

"Chuyện này tôi không quên, anh là bạn học của Chu Khánh." Triệu Minh Hà không những không hoảng loạn, mà còn chủ động nhắc tới Chu Khánh, đưa tay về phía Lý Hòa nói: "Không ngờ lại có thể gặp anh ở đây, đúng là nhân sinh hà xứ bất tương phùng. Nhớ hồi đó ai cũng gọi anh là Tiểu Lý tử, tôi gọi như vậy anh không phiền chứ?"

"Thôi bỏ đi, cứ gọi tôi là Lão Lý đi. Tôi không chỉ là bạn học của Chu Khánh, mà còn là anh em rất tốt." Lý Hòa trịnh trọng nhấn mạnh một lần, muốn tìm ra một tia dao động cảm xúc trên mặt cô, đáng tiếc là không tìm thấy.

"Được thôi, đồng chí Lão Lý, vậy có thể không tiếc cho xin tấm danh thiếp chứ?" Triệu Minh Hà cũng không ngờ sẽ gặp Lý Hòa ở đây, chỉ là anh không chịu nói tên, cô chỉ còn cách đổi phương thức để xin danh thiếp.

"Xin lỗi, cái này đúng là không có, ở chỗ thư ký, thư ký đang ở dưới lầu." Lý Hòa vỗ vỗ túi quần trống không, "Mời cô ngồi."

"Cảm ơn." Triệu Minh Hà không truy hỏi nữa, vuốt lại gấu váy, khoan thai ngồi xuống, vắt chéo chân, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi.

Lý Hòa nhấp một ngụm trà, nháy mắt với Phó Bưu.

Phó Bưu nhìn danh thiếp, rồi nói với Triệu Minh Hà: "Triệu giám đốc, mời dùng trà, không biết chuyến này cô đến có việc gì?"

"Tất nhiên là bàn chuyện hợp tác." Triệu Minh Hà nhìn thẳng vào Phó Bưu, không hề lép vế.

"Bàn hợp tác?" Phó Bưu không nhịn được cười, "Chúng tôi làm bất động sản, các cô làm bia, hoàn toàn là hai ngành nghề chẳng liên quan gì đến nhau, làm sao bàn hợp tác?"

"Phó tiên sinh, anh nói đùa rồi. Tập đoàn Hướng Dương có rất nhiều ngành nghề, nhưng chủ đạo vẫn là bất động sản, lợi nhuận phong phú, có lẽ đối với những doanh nghiệp mà chúng tôi thấy rất tốt như bia Long Bát Huệ Châu thì anh không mấy để tâm chăng." Triệu Minh Hà nói xong cười tươi tắn.

"Ồ, cảm ơn Triệu tiểu thư nhắc nhở, cô không nói tôi thực sự quên mất." Những năm trước, Phó Bưu cùng Tô Minh và những người khác học theo Thẩm Đạo Như và Vu Đức Hoa, quả thực đã thu mua và góp vốn vào một loạt doanh nghiệp nhà nước và doanh nghiệp niêm yết. Anh vốn tự coi mình là ông trùm bất động sản, đối với một số công ty phụ mà mình đầu tư góp vốn, không thể nói là không quan tâm, chỉ có thể nói tâm trí không đặt ở đó. Thời gian lâu dần, ngoài việc chú ý tình hình lợi nhuận trên báo cáo tài chính hàng năm, bình thường anh căn bản sẽ không hỏi đến, tất cả đều giao cho bộ phận đầu tư.

Triệu Minh Hà nhấp một ngụm trà, cười nói: "Phó tiên sinh khiêm tốn quá."

"Cái này đúng là thuộc sở hữu của chúng tôi, không biết Triệu giám đốc muốn hợp tác thế nào." Phó Bưu hỏi rất hờ hững.

Triệu Minh Hà nhìn Lý Hòa một cái, chậm rãi nói: "Chúng tôi muốn thu mua bia Long Bát Huệ Châu."

"Thu mua?" Phó Bưu cười lớn, "Triệu giám đốc, cô có hiểu lầm gì không đấy? Cô ra ngoài nghe ngóng đi, tôi không thiếu tiền."

"Phó tổng, không muốn nghe điều kiện của công ty chúng tôi sao?" Triệu Minh Hà vẫn cười thản nhiên, không vì lời của Phó Bưu mà tỏ ra khó chịu, "Theo tin tức của chúng tôi, tình hình lợi nhuận hiện tại của bia Long Bát không tốt, năm ngoái lỗ lũy kế 5 triệu đúng không? Nếu tôi là Phó tiên sinh, lựa chọn sáng suốt nhất chính là thanh lý dứt điểm các mảng kinh doanh thua lỗ, định vị hai lĩnh vực bất động sản và công trình làm trụ cột trong tương lai, thông qua đó đạt được sự tăng trưởng vững chắc, thiết lập lợi thế cạnh tranh."

"Là nhà đầu tư dài hạn, cái tôi chú trọng không phải là rút vốn ngắn hạn, cũng không quan tâm đến khoản lỗ trước mắt, cái tôi quan tâm là đạt được lợi tức đầu tư dài hạn. Cho nên chút thua lỗ trước mắt này, thực sự không tính là gì." Phó Bưu nhìn thần sắc của Lý Hòa, từ chối rất dứt khoát, sau đó trích dẫn lời của Lý Hòa, nhàn nhạt nói: "Nhìn nhận vấn đề và lựa chọn bằng con mắt dài hạn, như vậy tiền bạc sẽ trở thành bạn của anh."

Sao đầu óc mình lại lóe lên, đột nhiên nhớ lại câu nói này của Lý Hòa nhỉ? Anh rất muốn tán thưởng sự thông minh của chính mình! Trong lòng âm thầm kích động, suýt chút nữa thì vỗ tay!

"Mua bán không thành thì vẫn còn tình nghĩa." Triệu Minh Hà dường như vẫn không có cảm xúc gì, chỉ nói: "Hôm nay tôi đến không chỉ đại diện cho công ty, chủ yếu là vì nghe nói có một người đồng hương đang làm mưa làm gió ở Thâm Quyến, tôi đến với thái độ học hỏi, vẫn hy vọng Phó tổng chỉ giáo nhiều hơn."

"Lời này khách sáo quá." Phó Bưu không đắc ý. Nếu không phải biết quá khứ của đối phương, bị một người phụ nữ xinh đẹp trưởng thành khen ngợi như vậy, anh chắc chắn đã bay bổng lên mây rồi.

"Chỉ là hôm nay còn có bất ngờ, không ngờ lại gặp được Lý Hòa tiên sinh ở đây, thật là không uổng công chuyến này." Triệu Minh Hà đột ngột quay đầu về phía Lý Hòa.

"Nhớ ra tôi rồi à?" Lý Hòa không cảm thấy có gì lạ lùng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1071
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.