Ngã Chân Thị Học Thần

Lượt đọc: 212 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
Bát Cực Quyền

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, Diệp Lăng Trần sinh hoạt như thường lệ, dậy từ rất sớm.

Khách sạn này được xây ngay trong công viên, tạo điều kiện rất thuận lợi cho Diệp Lăng Trần, anh có thể chạy bộ buổi sáng dọc theo bãi cỏ.

Chạy một vòng, Diệp Lăng Trần mới phát hiện công viên này cực kỳ rộng lớn, ngoài khách sạn này ra, bên trong còn xây thêm mấy tòa biệt thự, giữa tán cây che khuất là những bức tường đỏ ngói xanh, quả đúng là một nơi ở tuyệt vời.

Không cần nói cũng biết, người sống ở trong này tất nhiên là phú quý thì cũng là quyền thế.

Sau khi chạy bộ sáng, Diệp Lăng Trần bắt đầu múa La Hán Quyền ở một bãi đất trống bên bờ sông.

Tập ba lần xong, dòng người trong công viên yên tĩnh mới bắt đầu dần đông đúc, có không ít người già từ bên ngoài đi vào, rất có ý thức tập thể mà bày thế, chậm rãi đánh Thái Cực quyền, động tác chỉnh tề đồng nhất.

Xem một lúc, anh liền nhấc chân chuẩn bị rời đi.

Tuy nhiên, khi đi ngang qua một bãi đất trống, bước chân anh hơi khựng lại.

Ở dưới một cái cây cách đó không xa, một thiếu nữ mặc đồ thể thao màu trắng đang luyện quyền.

Bên cạnh, một ông lão thỉnh thoảng lại ho vài tiếng, thỉnh thoảng chỉ điểm cho thiếu nữ một hai câu, phía sau ông lão còn có hai vệ sĩ mặc đồ đen đi theo.

Ông lão và thiếu nữ này chẳng phải là những người gặp ở bệnh viện lần trước sao?

Diệp Lăng Trần nhướng mày, không ngờ họ lại là người Kinh Thành, hèn gì cử chỉ hành động đều toát lên một vẻ quý tộc.

Lần trước nếu không phải anh ra tay, ông lão đó e là đã không còn trên cõi đời này nữa rồi, dù vậy, sắc mặt ông lão vẫn rất nhợt nhạt, cứ cách một khoảng thời gian, chắc chắn sẽ ho dữ dội một lần.

Sự chú ý của Diệp Lăng Trần chủ yếu đặt trên người thiếu nữ đó, trong mắt lộ ra vẻ hứng thú.

Cô gái đó luyện là... võ công?

Nếu không phải đã học La Hán Quyền, Diệp Lăng Trần tuyệt đối sẽ không nghĩ đến hướng này.

"Thời đại này, chẳng lẽ thực sự vẫn có người tiếp tục luyện võ?" Diệp Lăng Trần vô cùng kinh ngạc, chậm rãi tiến lại gần.

Thiếu nữ luyện quyền cực kỳ nghiêm túc, mỗi cú đấm đều mang theo kình phong, cộng thêm vóc dáng cao ráo, dung mạo xinh đẹp tạo cho người ta một cảm giác vẻ đẹp anh vũ.

"Lực ở eo! Tấn pháp đứng vững! Ra đòn đừng do dự!"

Kèm theo tiếng ho, ông lão nghiêm khắc chỉ điểm bên cạnh.

"Quan sát Lâm Nhược Vũ luyện quyền, độ thuần thục Bát Cực Quyền +1."

---❊ ❖ ❊---

Khi đến gần, từng chuỗi độ thuần thục lại xuất hiện trong đầu, khiến tim Diệp Lăng Trần đập mạnh.

Nhà họ luyện lại chính là Bát Cực Quyền.

Vì đã học La Hán Quyền, nên Diệp Lăng Trần đã đặc biệt tìm không ít sách về võ công, tuy không cuốn nào có thể luyện được, nhưng cũng đã biết được nhiều bí mật võ học.

Bát Cực Quyền nổi tiếng với sự cương mãnh, rất chú trọng thực chiến, là một trong những môn quyền kết hợp giữa đánh và luyện.

Vì có giá trị thực chiến rất mạnh, các bài tập cầm nã, vật vai, chiến đấu... của Võ bộ và cảnh sát vũ trang đều hấp thụ một số đặc điểm của Bát Cực Quyền.

Vệ sĩ của nhiều nhà lãnh đạo cũng đều luyện Bát Cực Quyền!

Thậm chí Bát Cực Quyền còn có mười sáu chữ chân ý "Trung can nghĩa đảm, dĩ thân tác thuẫn, xá thân vô ngã, lâm nguy đương tiên".

Có thể luyện Bát Cực Quyền, lai lịch của ông lão và thiếu nữ này rất đáng để suy xét.

Trên người thiếu nữ dần lấm tấm mồ hôi thơm, thắt lưng mảnh khảnh đung đưa đầy lực, quần áo bó sát cơ thể, phác họa ra những đường cong kinh tâm động phách của vòng một.

Xem một lát, độ thuần thục dừng lại ở hai mươi phần trăm rồi không tăng nữa.

Quả nhiên, Bát Cực Quyền của thiếu nữ này còn kém quá xa, chỉ có hình mà không có thần.

Theo đánh giá của hệ thống, độ thuần thục của cô ấy e rằng chỉ có hai mươi phần trăm, vì vậy, Diệp Lăng Trần tự nhiên không thể cao hơn được.

May mà Diệp Lăng Trần đã nắm rõ các bài quyền của Bát Cực Quyền trong lòng bàn tay, kết hợp với La Hán Quyền, anh có lòng tin khôi phục lại Bát Cực Quyền chân chính, đến lúc đó tự mình luyện tập, hoàn toàn có thể tự nâng độ thuần thục lên.

Ông lão chắc nằm mơ cũng không ngờ tới, một người chỉ nhìn vài cái đã nắm vững hoàn toàn quyền pháp Bát Cực Quyền, nếu không, cũng sẽ không để thiếu nữ ở đây luyện tập.

Con đường võ giả, không thể thiếu danh sư chỉ điểm, nếu không dù có chiêu thức võ học cũng khó thành đại khí, đáng tiếc, Diệp Lăng Trần lại là một ngoại lệ.

Chỉ trách Diệp Lăng Trần quá biến thái.

Xem tiếp cũng vô ích, Diệp Lăng Trần lắc đầu, nhấc chân rời đi.

Dáng vẻ anh lắc đầu khẽ thở dài, trực tiếp kích thích đến Lâm Nhược Vũ đang luyện võ ở bên cạnh.

Cô vốn là người kiêu ngạo, lập tức thu quyền, nhìn bóng lưng Diệp Lăng Trần, lướt tới trước, giơ tay tung một cú đấm.

Nghe thấy tiếng gió rít sau lưng, cơ thể Diệp Lăng Trần hơi nghiêng sang một bên, né cú đấm đó, sau đó cơ thể từ bên cạnh ép tới Lâm Nhược Vũ.

Một chiêu La Hán Thiếp Sơn Kháo, trực tiếp hất văng Lâm Nhược Vũ ra ngoài.

"Khá lắm, quả nhiên cũng là người trong nghề!" Lâm Nhược Vũ lùi lại, gương mặt xinh đẹp phủ đầy sương lạnh, lạnh lùng nói: "Anh lắc đầu là có ý gì? Coi thường tôi à?"

Luyện thực sự không ra sao cả.

Tầm mắt của Diệp Lăng Trần cao biết bao, quyền pháp Bát Cực Quyền đã nhẩm qua một lượt trong đầu, đã biết đại khái, Bát Cực Quyền của Lâm Nhược Vũ trong mắt anh có thể nói là sơ hở trăm chỗ.

Chỉ cần anh trở về luyện thêm vài lần, không cần lâu, độ thuần thục của Bát Cực Quyền sẽ giống như độ thuần thục của La Hán Quyền, đạt đến một trăm phần trăm!

"Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua, xem chơi thôi, không có ý gì khác." Diệp Lăng Trần lắc đầu, nhạt nhẽo đáp.

"Đã anh cũng luyện võ, chi bằng đấu vài chiêu đi!"

Lâm Nhược Vũ thấy Diệp Lăng Trần và mình tuổi tác không chênh lệch mấy, càng dấy lên lòng hiếu thắng.

"Tôi chỉ luyện chơi thôi, tự nhiên không phải là đối thủ của cô." Diệp Lăng Trần không muốn rắc rối, chuẩn bị rời đi.

"Không được đi!" Lâm Nhược Vũ quát khẽ, "Bớt giả vờ ở đây đi, anh vừa lắc đầu rõ ràng là khinh thường, không đánh với tôi thì anh không được đi!"

"Vũ nhi, đừng vô lễ!"

Ông lão quát lớn một tiếng, ho vài tiếng rồi đi tới trước mặt Diệp Lăng Trần, "Lão phu Lâm Thiên Hoa, không biết tiểu hữu tên là gì?"

"Tôi tên Diệp Lăng Trần."

"Hiện nay võ đạo sa sút, không ngờ ở đây có thể gặp được tiểu hữu, thực là có duyên, không biết tiểu hữu sư thừa nơi nào?" Ông lão cười hỏi.

"Tôi luyện võ chỉ là cơ duyên xảo hợp, không có môn phái." Diệp Lăng Trần trả lời.

Lời này nghe trong tai ông lão, chỉ cho là Diệp Lăng Trần không muốn nói, "Là lão phu đường đột."

"Cáo từ."

Diệp Lăng Trần không muốn ở lại lâu, nói một tiếng rồi xoay người bỏ đi.

Tuy nhiên, một bóng dáng xinh đẹp lại lao đến cực nhanh, kèm theo một tiếng hừ nhẹ, hai tay nắm quyền, cơ thể như vầng trăng khuyết, đánh về phía Diệp Lăng Trần.

Sắc mặt Diệp Lăng Trần trầm xuống, xoay người mạnh mẽ, như mãnh hổ quay đầu.

Lâm Nhược Vũ chỉ cảm thấy mắt hoa lên, đôi tay mình đã bị nắm chặt trong tay Diệp Lăng Trần.

Ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy lại là một đôi mắt chứa đầy sự mất kiên nhẫn, khiến tim cô khẽ đập mạnh.

Khoảnh khắc tiếp theo, Diệp Lăng Trần cúi người, cơ thể cô đã bay lên không trung, sau một hồi trời đất quay cuồng, cả người bị đập mạnh xuống đất.

Vật qua vai!

Khi định thần nhìn lại, đã chỉ có thể thấy bóng lưng Diệp Lăng Trần.

"Anh..."

Lâm Nhược Vũ khó khăn bò dậy, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Diệp Lăng Trần, toàn thân đau nhức.

"Công phu hay!"

Ông lão nhìn bóng dáng Diệp Lăng Trần ngày càng xa, trong mắt đầy vẻ tán thưởng, "Ra đòn như gió, một hơi hoàn thành, người này tạo nghệ trên quyền pháp tuyệt đối đã đạt trình độ đại sư!"

"Hắn chính là một tên cuồng bạo lực không biết thương hoa tiếc ngọc!" Lâm Nhược Vũ phẫn nộ nói, "Không phải đàn ông!"

"Ha ha ha, lần này biết trời ngoài có trời, người ngoài có người rồi chứ." Ông lão cười lớn, "Lâu lắm rồi mới gặp được người trẻ thú vị như vậy."

"Hừ, lần sau đừng để tôi gặp lại hắn!" Lâm Nhược Vũ phủi bụi trên người, nhớ lại ánh mắt vừa rồi của Diệp Lăng Trần, trong lòng xuất hiện một cảm giác quen thuộc.

"Mình nhất định đã từng thấy đôi mắt đó ở đâu rồi!"

---❊ ❖ ❊---

Trở về khách sạn, vội vã tắm rửa, liền hội hợp với Tiêu Phỉ Phỉ.

Khách sạn là bữa sáng buffet, đồ Tây đồ Trung đều có đủ, Diệp Lăng Trần gọi một bát mì, hai phần bánh mì, một ly sữa, một quả trứng luộc, một quả trứng ốp la cộng thêm hai cây xúc xích nướng và một lát thịt xông khói.

Bên kia, Tiêu Phỉ Phỉ và Lâm tỷ đều chỉ là một ly sữa đậu nành, một cái bánh mì, cộng thêm một quả trứng luộc.

Hình thành sự tương phản rõ rệt với Diệp Lăng Trần.

"Anh ăn cũng quá nhiều rồi đấy." Tiêu Phỉ Phỉ kinh ngạc nhìn Diệp Lăng Trần, anh không những ăn nhiều, mà còn ăn rất nhanh, một bát mì, húp xì xụp hai miếng là hết sạch.

"Là các cô ăn ít thì có." Diệp Lăng Trần đính chính, sau đó bưng đĩa đi tìm đồ ăn tiếp, "Đồ ở đây lượng cũng ít quá."

"Đúng là một thùng cơm mà!" Lâm tỷ nhìn bóng dáng Diệp Lăng Trần khinh bỉ nói.

Tiếp đó, Lâm tỷ do dự một lát, nói với Tiêu Phỉ Phỉ: "Phỉ Phỉ, chị vừa nhận được tin, trong các bên tài trợ lần này của 'Giang Hồ Nữ Hiệp Truyện' có Lục thị tập đoàn."

"Lục thị tập đoàn?"

Chân mày Tiêu Phỉ Phỉ cau chặt lại.

"Lục thị tập đoàn len lỏi vào khắp mọi nơi, thực sự là không còn cách nào." Sắc mặt Lâm tỷ cũng không tốt lắm, "Như vậy, tin tức em đảm nhận nữ chính của 'Giang Hồ Nữ Hiệp Truyện' rất có thể sẽ truyền đến tai Lục Hạo."

Nhắc đến Lục Hạo, trong mắt Tiêu Phỉ Phỉ thoáng qua một tia chán ghét.

"Lục thị tập đoàn thế lực quá lớn, bình thường chỉ cần là kịch bản hay, chúng đều nhúng tay vào."

Lâm tỷ thở dài bất lực.

Lục Hạo, con trai độc nhất của tổng giám đốc Lục thị tập đoàn, người thừa kế duy nhất của Lục thị tập đoàn, công tử bột nổi tiếng Kinh Thành.

Hắn ta để ý Tiêu Phỉ Phỉ đã không phải ngày một ngày hai, Tiêu Phỉ Phỉ đã từ chối lời mời của hắn ba lần, không ngờ trốn qua trốn lại, cuối cùng vẫn không trốn thoát.

"Nếu lần này Lục Hạo lại đến mời, chị sợ..." Lâm tỷ lo lắng bất an.

Từ chối một lần hai lần còn được, một khi quá ba lần, đó là kết thù rồi, Lục Hạo rất có thể sẽ thẹn quá hóa giận!

"Được rồi Lâm tỷ, em mệt rồi, đừng nói nữa." Tiêu Phỉ Phỉ thở dài, "Thực sự không còn cách, đại loại là..."

"Hai người đang nói chuyện gì vậy?"

Thức ăn trong đĩa trên tay Diệp Lăng Trần chất đống như núi nhỏ.

Sau khi ngồi xuống, ăn ngấu nghiến, chén sạch, bộ dạng như muốn chiến đấu đến cùng với thức ăn.

"Có ngon đến thế sao?"

Tiêu Phỉ Phỉ nhìn dáng vẻ của Diệp Lăng Trần, không khỏi bật cười, tâm trạng vốn u uất cũng tốt hơn một chút.

"Diệp Lăng Trần."

Tiêu Phỉ Phỉ một tay chống cằm nhìn Diệp Lăng Trần, "Anh không thích diễn xuất, không thích bị vạn người chú ý, có lẽ mới là đúng."

Được vạn người chú ý, đồng thời với việc nhận được vô số ánh nhìn sùng bái, cũng đồng thời sẽ bị cái ác dòm ngó.

Giữa đất trời này, ai có thể làm được vô câu vô thúc (không bị trói buộc)?

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.