Không chuẩn? Lời của hắn càng làm cho tất cả mọi người tim đập loạn xạ.
Phương Hoành xoa xoa khuôn mặt vì chấn kinh mà trở nên cứng đờ, lúc này mới đi tới, lên tiếng: "Súng của chúng tôi đều là hàng đặc chế, độ chính xác tuyệt đối không có vấn đề gì."
Diệp Lăng Trần lại lắc đầu, chăm chú nhìn vào điểm ngắm, sau đó, hắn giơ tay, nhẹ nhàng gạt một cái. Mọi người sững sờ.
Tại vị trí điểm ngắm, vậy mà có một chút gỉ sắt bị gạt ra, gỉ sắt này tuy không lớn, nhưng che khuất một phần nhỏ tầm nhìn của điểm ngắm, chính là sẽ ảnh hưởng đến độ chính xác.
Cái này...
Phương Hoành kinh ngạc đến ngây người, năng lực quan sát chi tiết này quả thực hãi hùng đáng sợ, chút gỉ sắt này dù là hắn cũng không thể phát hiện ra.
Diệp Lăng Trần lúc này mới hài lòng gật đầu: "Lần này chắc là ổn rồi, tôi thử lại xem."
Nói xong, thuần thục nạp đạn, ngắm bắn!
Bành bành bành!
Lại là mười tiếng súng vang lên không chút gián đoạn.
Tất cả mọi người đều máy móc đứng tại chỗ, chờ đợi thành tích trên màn hình.
"Diệp Lăng Trần, 10 viên 10 điểm, tổng điểm 100 điểm."
Mọi người miệng khô lưỡi đắng, chỉ cảm thấy trái tim mình đã tê liệt, lúc này, hoàn toàn không biết nên dùng biểu cảm gì hay lời lẽ gì để biểu đạt cảm xúc trong lòng mình.
Phương Hoành nhìn thành tích xa vời vợi kia, càng là toàn thân run rẩy, lại một lần nữa "bộp" một tiếng quỳ trên mặt đất, nước mắt tuôn rơi, cuồn cuộn trào dâng.
Ngàn lời vạn ngữ hội tụ thành một lời cảm thán tuyệt vọng: "Đệch, quá biến thái rồi!"
"Diệp huynh đệ, cậu thật sự là vì tôi dạy nên mới biết sao?"
Lâm Ngạo cũng kinh ngạc đến ngây người, hắn thậm chí bắt đầu hoài nghi mình có siêu năng lực dạy người khác học.
"Không sai." Diệp Lăng Trần thản nhiên gật đầu.
"Tại sao tôi cứ cảm thấy cậu đang trêu tôi nhỉ?" Lâm Ngạo hồ nghi nhìn Diệp Lăng Trần.
Diệp Lăng Trần lập tức lắc đầu, cam đoan: "Cái này tuyệt đối không có!"
Hạng mục huấn luyện thứ ba, luyện Võ Thể Quyền.
Võ Bộ, không nghi ngờ gì là rất mạnh.
Bởi vậy, là môn quyền pháp để tất cả võ giả cùng tu luyện, Võ Thể Quyền có thể nói là hội tụ sở trường của bách gia.
Nghe đồn, Võ Thể Quyền kết hợp rất nhiều chiêu thức võ công cổ đại Trung Hoa, lại trải qua hơn trăm vị đại gia võ học tổng kết một năm mới sáng tạo ra.
Tóm lại, Võ Thể Quyền đơn giản dễ luyện, đánh nhau cực kỳ thực dụng, có thể về mặt chiêu thức sẽ có chút thiếu sót, nhưng trong thực chiến, lại là hiệu quả nhất.
Diệp Lăng Trần hoàn toàn chưa từng luyện Võ Thể Quyền, cho nên, chỉ đứng một bên quan sát.
"Quan sát Võ Thể Quyền, độ thuần thục Võ Thể Quyền +1."
---❊ ❖ ❊---
Rất nhanh, chiêu thức của Võ Thể Quyền đã thuộc nằm lòng, Diệp Lăng Trần đã nắm chắc có thể đánh tốt hơn tất cả mọi người.
Nhưng để tránh kinh thế hãi tục, hắn vẫn chọn khiêm tốn, vẻ mặt cầu giáo đứng một bên, chăm chú quan sát.
Nếu đả thương nội tâm nhóm người này, thì đúng là tội lỗi.
Một bên khác, Phương Hoành tâm tình cực tốt, trên khuôn mặt nghiêm túc hiếm thấy xuất hiện nụ cười, hơn nữa mãi không tan đi.
"Lâm Ngạo, lần này cậu thật sự phát hiện cho Võ Bộ một mầm non tốt đấy!" Ngừng một chút, hắn nói ra ý nghĩ của mình: "Tôi định tiến cử cậu ta vào Bàn Long!"
Lâm Ngạo cười khổ lắc đầu: "Phương trưởng quan, ngài cũng quá lạc quan rồi, tên này căn bản không có hứng thú trở thành võ giả."
"Có chuyện này?" Phương Hoành trợn to đồng tử: "Trở thành võ giả không nói đến chuyện bảo gia vệ quốc, ít ra cũng có chút đặc quyền, có thể khiến người thân bên cạnh không bị ức hiếp, cậu ta không làm?"
"Tôi trước đó đã khuyên cậu ấy rồi, tiếc là cậu ấy nói mình lười biếng quen rồi, không thích bị trói buộc." Lâm Ngạo tiếp tục nói: "Tôi cũng thấy cậu ấy thật sự là vật liệu tốt để làm võ giả, nên mới nghĩ trong thời gian võ huấn mang tới đây cho ngài rèn luyện một chút."
"Võ huấn? Cậu ta vẫn còn đang đi học?" Phương Hoành trước đó rõ ràng không thực sự coi trọng Diệp Lăng Trần.
"Tân sinh viên năm nhất Đại học Kinh Thành."
Lâm Ngạo trầm ngâm một lát: "Hơn nữa... tôi trước đó đã nói rồi, cậu ấy rất biết đánh, cực kỳ biết đánh!"
"So với cậu thì thế nào?"
"Tôi không phải địch thủ một chiêu của cậu ấy!"
Hít!
Phương Hoành hít sâu một ngụm khí lạnh, ánh mắt ẩn ý quét qua Diệp Lăng Trần, kiên định nói: "Người như thế này không vào Võ Bộ thì đúng là tổn thất của cả quốc gia! Để tôi nghĩ cách!"
Võ Thể Quyền, bọn họ đánh đủ ba lần mới dừng lại.
Lúc này, đã gần trưa, sau khi ăn cơm trưa xong, nghỉ ngơi một tiếng là huấn luyện leo núi đeo nặng vào buổi chiều.
Thế nhưng, ngay khi mọi người đứng vững, chờ đợi Phương Hoành tuyên bố giải tán, Diệp Lăng Trần vẫn luôn đứng một bên quan sát đột nhiên đứng dậy.
Sắc mặt hắn có chút âm trầm.
Cho dù trước kia hắn bị người ta giễu cợt, sắc mặt cũng chưa từng kém như vậy.
Phương Hoành và Lâm Ngạo đều khẽ nhíu mày, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn Diệp Lăng Trần.
"Võ giả, vẫn luôn là niềm tự hào trong lòng người Trung Hoa, là cột sống của cả quốc gia!" Trên mặt Diệp Lăng Trần mang theo vẻ nghiêm túc chưa từng có: "Trước khi tới đây, nếu có người hỏi tôi, võ giả là gì? Tôi sẽ nói, võ giả, vô sở bất năng!"
"Thế nhưng, ngay vừa rồi, tôi đột nhiên cảm thấy thất vọng, vô cùng thất vọng!"
Giọng Diệp Lăng Trần không lớn, nhưng lại thành công thu hút sự chú ý của mọi người tới đây, từng người một ánh mắt rực lửa nhìn Diệp Lăng Trần, không ít người đồng thời nhíu mày.
Thất vọng, tại sao lại thất vọng.
"Bây giờ nếu có người hỏi tôi võ giả là gì, tôi sẽ nói, là phế vật! Ít nhất trong mắt tôi các người là như vậy!"
Hơi thở của mười lăm vị võ giả lập tức trở nên nặng nề, ánh mắt phẫn nộ nhìn Diệp Lăng Trần, từng khuôn mặt đỏ bừng.
Sỉ nhục! Sự sỉ nhục tột cùng!
Ngô Nhạc mạnh mẽ bước lên một bước, trong mắt phun lửa nhìn Diệp Lăng Trần, phẫn nộ hét lớn: "Tôi thừa nhận cậu rất lợi hại! Nhưng điều này không có nghĩa là cậu có thể tùy ý sỉ nhục chúng tôi!"
"Sỉ nhục các người? Không không không, người thực sự sỉ nhục các người chính là bản thân các người! Các người, còn chưa đủ tư cách để tôi sỉ nhục!"
Ồ!
Giây phút này, nắm đấm của tất cả mọi người đều đã siết chặt, thân thể nghiêng về phía trước, dường như giây tiếp theo liền muốn xông ra liều mạng với Diệp Lăng Trần.
Lâm Ngạo chuẩn bị tiến lên can ngăn, lại bị Phương Hoành túm lấy: "Đừng qua đó, để cậu ta nói!"
"Sao, không phục?" Diệp Lăng Trần cười cười, giơ ngón tay chỉ vào mọi người, nói: "Rất muốn đánh tôi? Được! Tôi cho các người cơ hội này!"
"Ngay vừa rồi, tôi xem các người đánh Võ Thể Quyền, cũng coi như học được một chút, tôi sẽ dùng Võ Thể Quyền đánh với các người!" Ánh mắt Diệp Lăng Trần như hổ quét qua trong đội ngũ: "Các người có thể chọn đánh đơn, cũng có thể chọn cùng lên, tới đi!"
"Cậu khinh người quá đáng!"
Ngô Nhạc lập tức chạy ra khỏi đội ngũ, ánh mắt nhìn chằm chằm Diệp Lăng Trần: "Tôi nhập ngũ mười một năm! Võ Thể Quyền luyện mười một năm! Cậu xem một lần liền cảm thấy có thể đánh thắng tôi sao?!"
"Cậu luyện mười một năm mà vẫn đánh tệ như vậy, quả nhiên là phế vật!"
Giọng Diệp Lăng Trần nhàn nhạt, lập tức khiến hốc mắt Ngô Nhạc đỏ ngầu, hét lớn một tiếng xông tới!
"Hừ!"
Ra quyền như gió!
Thế nhưng, Diệp Lăng Trần chỉ vươn một tay, nắm lấy nắm đấm của Ngô Nhạc hơi vặn một cái!
Toàn thân Ngô Nhạc không thể dùng được một chút sức lực nào, sau đó, Diệp Lăng Trần nhấc chân quét một cái, thân hình Ngô Nhạc liền ngã ngửa ra sau trên mặt đất...