Tống Càn nói một hơi xong xuôi, lặng lẽ chờ đợi câu trả lời của Diệp Lăng Trần.
Trong lòng hắn vô cùng căng thẳng.
Có thể trở thành phó tổng kiêm giám đốc của Hổ Ngư, hắn tự nhiên có khứu giác vô cùng nhạy bén.
Sau khi nghe "Đạo Mộ Bút Ký", cảm giác đầu tiên của hắn chính là, cuốn tiểu thuyết này chắc chắn sẽ nổi đình nổi đám!
Hơn nữa còn là cực kỳ nổi!
Vì vậy, trong khi người khác còn đang đắm chìm trong tiểu thuyết, hắn đã nghĩ đến thứ quan trọng nhất - bản quyền!
Hiện tại nền tảng livestream đang chịu ảnh hưởng từ Douyin, thế cục đã không còn như trước, rất cần một thứ có thể thu hút sự chú ý để tích lũy nhân khí!
Nếu thực sự như lời Diệp Lăng Trần nói, "Đạo Mộ Bút Ký" sẽ càng ngày càng hay, thì hắn cảm thấy có thể đánh cược một phen!
"Được!"
Không để Tống Càn phải chờ quá lâu, Diệp Lăng Trần thản nhiên trả lời.
"Haha, sảng khoái! Hợp đồng tôi sẽ sớm soạn thảo xong."
Tống Càn thở phào nhẹ nhõm, Hổ Ngư có thể một bước thành danh hay không, chính là nhờ vào bước này!
Trở về ký túc xá.
Cả tòa ký túc xá nam đèn đuốc sáng trưng, hơn nữa vô cùng ồn ào náo nhiệt, ai nấy đều đang phấn khích thảo luận gì đó, Diệp Lăng Trần dựng tai lên lắng nghe.
"Đệt, đỉnh vãi, truyện ma mà cũng có thể kể kiểu này á!"
"Y Thần đúng là quá trâu bò, tao vốn dĩ vào xem hắn chơi game, thế mà ngồi nghe hắn kể hết hai tiếng đồng hồ!"
"Ai chẳng thế? Ai mà ngờ được, chơi game giỏi như vậy, kể chuyện lại còn đỉnh thế chứ!"
"Các ông bớt giả nai đi, giờ tao cứ nghĩ đến việc sau này được nghe Y Thần kể chuyện là trong lòng lại thấy kích động."
"A! Thật là tra tấn mà, tại sao không kể một lèo cho xong đi, tao muốn biết trong quan tài có gì quá đi!"
"Vãi, lớp trưởng học bá, cậu không phải đi học sao?"
"Ai, đừng nhắc nữa, tôi đi nửa đường nghe được livestream của Y Thần một lúc, thế là không kìm được chạy về tự xem luôn rồi..."
Đi dọc đường, nhìn thấy từng bạn học đều mang vẻ mặt phấn khích.
Khóe miệng Diệp Lăng Trần không khỏi lộ ra một nụ cười.
Mình cũng muốn khiêm tốn lắm chứ, đáng tiếc thực lực không cho phép a!
Cái cảm giác "làm màu" đầy điềm nhiên khi mọi người đều đang bàn luận về mình, khiến Diệp Lăng Trần nảy sinh cảm giác "chúng nhân giai túy ngã độc tỉnh", sướng vô cùng.
Trở về phòng ký túc xá của mình, ba người bạn cùng phòng cũng đang mặt mày hồng hào, vô cùng phấn khích.
"Diệp tử, sao giờ cậu mới về! Cậu có biết mình đã bỏ lỡ cái gì không? "Đạo Mộ Bút Ký" đấy!" Phiên Thự lao lên một bước nhanh như chớp.
Tiểu Cẩn cũng phụ họa theo: "Cuốn sách thần thánh nhất, tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả, hay vãi chưởng!"
Diệp Lăng Trần sờ sờ mũi, cười nói: "Tường đâu?"
"Hahaha, nó bị dọa cho nằm trên giường run cầm cập kìa, cậu qua đó nhẹ thôi, đừng dọa nó nữa." Phiên Thự cười ha ha.
Tường ngủ ở giường tầng dưới của Diệp Lăng Trần.
Khi Diệp Lăng Trần đi qua, cậu ta vùi cả đầu vào trong chăn, giật mình thon thót.
Mỉm cười, Diệp Lăng Trần trèo lên giường, lúc này mới mở giao diện nhiệm vụ của hệ thống ra.
"Nhiệm vụ thử thách: Trong vòng một tháng tạo ra một tác phẩm kinh điển, tích lũy mười vạn nhân khí..."
"Độ hoàn thành nhiệm vụ: 19329/100000."
Còn thiếu khoảng tám vạn điểm nhân khí nữa, nếu theo tốc độ này thì chẳng cần đến một tháng là có thể hoàn thành.
Thế nhưng Diệp Lăng Trần cũng biết, thứ gọi là nhân khí này, càng về sau càng khó tích lũy, chỉ có thể hy vọng phần đề cử trên trang chủ của Hổ Ngư có tác dụng.
Ngày hôm sau, Diệp Lăng Trần đi học bình thường, sau đó lại như mọi khi đến tiệm net.
Thời gian livestream là từ bảy giờ đến chín giờ, nhưng cậu buộc phải đến sớm hơn.
Gần khu đại học, tiệm net lúc nào cũng chật kín người, Diệp Lăng Trần cần phải đến sớm để giành phòng riêng.
Cứ tiếp tục thế này cũng không phải cách, livestream ở ký túc xá cũng không thực tế, xem ra, mình phải tìm cơ hội mua một căn nhà thôi.
Giá nhà ở kinh thành tuy đắt đỏ, nhưng bản thân đang nắm trong tay số tiền lớn, chắc là... vẫn đủ khả năng mua.
Diệp Lăng Trần vẫn còn đang suy nghĩ, tiệm net cuối cùng cũng trống ra một phòng riêng.
Vào phòng, đóng cửa, tắt đèn, cậu mở livestream một cách thuần thục.
"Chào mọi người, đây là phòng livestream của Y Thần, tiếp tục kể tiếp tập trước của "Đạo Mộ Bút Ký"."
"Oa, Y Thần cuối cùng cũng online rồi!"
"Tôi đợi hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng được nghe kể rồi!"
"Không nói nhiều, tôi tặng trước một chiếc du thuyền để trấn an tinh thần đây."
"Giọng của streamer hay quá, mình có một yêu cầu nho nhỏ, có thể lộ mặt không ạ?"
---❊ ❖ ❊---
Chỉ trong tích tắc, số lượng người xem livestream của Diệp Lăng Trần đã vượt qua con số mười ngàn, và vẫn đang tăng lên nhanh chóng!
Cùng lúc đó, tại vị trí băng-rôn phía trên cùng của trang chủ Hổ Ngư, bốn chữ "Đạo Mộ Bút Ký" hiện lên thật lớn.
Tiểu Dư là một blogger chuyên về thể loại kinh dị, thích chia sẻ và thảo luận với mọi người về các câu chuyện kinh dị, thường xuyên đăng tải những cuốn tiểu thuyết kinh dị đặc sắc.
Anh ta theo thói quen mở Hổ Ngư livestream lên, chuẩn bị giết thời gian.
Thế nhưng, băng-rôn màu đen tuyền phía trên cùng của nền tảng livestream đã trực tiếp thu hút sự chú ý của anh ta.
"Đây là một thế giới kinh dị, đáng sợ và dị biệt, chào mừng đến với "Đạo Mộ Bút Ký"!"
Đạo Mộ Bút Ký?
Cái tên này... nghe trực diện thật đấy!
Kể về trộm mộ à? Trộm mộ có gì kinh dị đáng sợ chứ? Chẳng lẽ lại có ẩn ý gì sao?
Đã kể về mộ địa, biết đâu thực sự liên quan đến quỷ quái.
Tiểu Dư mang theo một tia tò mò, nhấn vào xem.
Dưới màn hình tối đen, chất giọng trầm thấp của Diệp Lăng Trần vang lên.
"Chúng tôi đều vây lại gần, tôi đã nhìn thấy bộ giáp mà hắn mặc trên người, thực ra chính là chiếc quan tài cuối cùng, tên khoa học là Kim Lũ Ngọc Giáp, thế nhưng không hiểu tại sao những miếng ngọc trên đó đều biến thành màu đen. Tôi bước lại gần nhìn, không khỏi sững sờ, chỉ thấy lồng ngực của cái xác đó dường như vẫn đang phập phồng không ngừng, giống như vẫn còn thở vậy. Tiếng thở đó bây giờ nghe vô cùng rõ ràng, tôi gần như có thể nhìn thấy hơi ẩm phun ra từ mũi hắn. Đại Khuê kinh ngạc há hốc mồm: Thứ... thứ... thứ này mẹ nó hình như là còn sống!"
Cái xác quỷ dị lập tức khiến dây thần kinh của Tiểu Dư căng lên. Trực tiếp cuốn hút anh vào trong.
Sau đó, từng khung cảnh kinh dị dần được mở ra, từng chuyện kỳ quái lần lượt xảy ra, khiến cho tất cả thính giả đều nảy sinh cảm giác run sợ khiếp đảm.
Bao gồm cả Tiểu Dư.
Đây mới là truyện ma chứ!
So với những kiểu "quỷ đả tường", "quỷ che mắt", "bóng đè" sáo rỗng kia, thì đây mới là truyện ma đích thực!
Nó hoàn toàn thoát ly khỏi cái kiểu "tiểu gia tử khí" của các truyện ma khác, toàn bộ khung cảnh vừa hùng vĩ vừa nghiêm trang, câu chuyện khúc chiết mà ly kỳ, quỷ quái cũng kinh dị dị thường, khiến người ta nhìn vào đã thấy sợ hãi.
Tim Tiểu Dư đập liên hồi, vừa sợ hãi lại vừa phấn khích.
Anh chợt nhận ra, những cuốn truyện ma mình từng xem trước đây, căn bản chỉ là rác rưởi!
Hốc mắt Tiểu Dư đỏ lên, tựa như người lữ khách đơn độc bước đi trong đêm tối bỗng nhiên nhìn thấy một ngọn đèn sáng, đây mới là thứ mà bản thân bấy lâu nay khổ công tìm kiếm!
"Câu chuyện hôm nay đến đây là kết thúc, ai thích có thể nhấn theo dõi ở góc trên bên phải, cùng giờ này ngày mai, bài giảng thứ ba của "Đạo Mộ Bút Ký"!"
"Tiêu rồi! Đêm nay lại không ngủ được rồi!"
"Tôi cũng vậy, truyện ma mà không được nghe hết một lần, trong lòng khó chịu quá, quá mức lôi cuốn rồi!"
"Vãi! Hai tiếng đồng hồ lại hết rồi? Có cần nhanh thế không?!"
"Streamer kể thêm chút nữa đi, tôi tặng cậu du thuyền với tên lửa luôn!"