Trương Vân Hi đã căng thẳng đến mức không thở nổi, cả người như nghẹt thở. Nhiều tiền như vậy, cả đời cô chưa bao giờ dám nghĩ tới. Thế nhưng lúc này, số tiền này lại đang chất đống ngay trước mắt cô, hơn nữa, còn là ở trên sòng bạc!
"Lăng Trần..."
Cô cố gắng hít sâu vài hơi, lúc này mới miễn cưỡng bình tĩnh lại, bất an nhìn về phía Diệp Lăng Trần. Nếu ván này thua, cô tuyệt đối sẽ nghẹt thở mà ngất tại chỗ mất.
"Đừng căng thẳng, thả lỏng đi." Diệp Lăng Trần cười với Trương Vân Hi.
"Thằng nhãi con, rốt cuộc mày có mở bài hay không? Có kéo dài thế nào thì ván này mày cũng thua chắc rồi!" Lý Tứ mất kiên nhẫn quát lên.
"Ông chắc chắn thế sao? Chẳng lẽ ông biết tôi là bài gì à?" Diệp Lăng Trần nhìn Lý Tứ đầy trêu chọc.
Lý Tứ cười lạnh, "Tôi chỉ cảm thấy chắc chắn bài cậu không lớn bằng người ta, chúng tôi là sòng bạc chính quy, không thể nào gian lận được!"
"Hy vọng đến lúc ông thua cũng có thể nói như vậy!"
Diệp Lăng Trần mỉm cười, lấy điện thoại từ trong túi ra, "Thần Bài, xin hãy ban cho tôi sức mạnh!"
"Độc độc độc, đang đang đang"
Một đoạn nhạc quen thuộc vang lên, chính là nhạc nền của bộ phim "Thần Bài".
"Thằng nhãi thối, mày làm cái quỷ gì vậy?" Lý Tứ nhíu mày, "Bật cái loa lên thì thay đổi được gì?"
"Ông sai rồi, đây là nhạc nền của Thần Bài!" Diệp Lăng Trần đính chính, "Anh đây là người đàn ông mang theo nhạc nền của Thần Bài đấy!"
Tiếp đó, cậu cầm bài đến trước mặt Trương Vân Hi, "Vân Hi, cho anh mượn một hơi tiên khí, phù hộ cho anh thắng nhé!"
Trương Vân Hi nhìn Diệp Lăng Trần chăm chú bằng đôi mắt đẹp, rồi cẩn thận thổi một hơi.
Những người vây xem không ai là không lắc đầu, thở dài tiếc nuối.
Thằng cha này chắc chắn là vì thua nhiều tiền quá nên không chịu nổi đả kích, phát điên rồi!
"Tôi lật bài đây!"
Một câu nói của Diệp Lăng Trần khiến sự chú ý của mọi người tăng đến cực hạn. Phối hợp với nhạc nền Thần Bài, cậu giơ cao ba lá bài, sau đó, hạ xuống bằng một tư thế vừa đẹp trai vừa tiêu sái!
Ba lá A!
Lúc này, ba lá bài như đang tỏa sáng, làm mắt mọi người đau nhói. Lý Tứ thậm chí suýt nữa trợn lồi cả mắt ra ngoài, trong một khoảnh khắc, từ thiên đường rơi xuống địa ngục.
"A! Thắng rồi, chúng ta thắng rồi!" Trương Vân Hi khó tin che miệng lại, nước mắt trào ra.
Trên bàn, tính cả hai mươi triệu của chính Diệp Lăng Trần, còn có thêm khoảng ba mươi triệu nữa! Nghĩa là, ván này, Diệp Lăng Trần đã thắng được ba mươi triệu!
Tất cả những chuyện này cứ như mơ, khiến đại não của Trương Vân Hi trống rỗng. Những người vây xem cũng ồ lên kinh ngạc.
"Thật hay giả thế? Thằng nhóc đó lại thắng thật ư?!"
"Tổng cộng hơn năm mươi triệu, vãi thật, đúng là làm mù mắt chó của tao mà!"
"Lần này Lý Tứ lỗ nặng rồi, đúng là gặp phải cao thủ thực sự rồi! Trước đó chắc đang giả heo ăn thịt hổ."
"Đại gia ơi, làm bạn với tôi đi!"
---❊ ❖ ❊---
"Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!"
Lý Tứ túm lấy tóc mình, mặt đỏ bừng lên, nhìn chằm chằm vào Diệp Lăng Trần, "Sao mày có thể có ba lá A được, rõ ràng chỉ nên là hai lá thôi mới đúng!"
Hắn trợn to mắt, chỉ tay vào Diệp Lăng Trần, "Mày gian lận!"
"Ha ha, đến bài của tôi là gì mà ông cũng tính toán xong rồi, còn nói tôi gian lận?" Diệp Lăng Trần cười lạnh, "Thua cược thì phải chịu, chẳng phải ông nói đây là sòng bạc chính quy sao?"
"Chúng tôi tất nhiên là sòng bạc chính quy, nhưng mày gian lận thì tuyệt đối không thể để mày rời khỏi đây!" Sắc mặt Lý Tứ đã âm trầm đến cực điểm, "Mọi người, tiễn khách!"
Ngay lập tức, trong sòng bạc đi ra một đám tráng hán, ai nấy đều cầm binh khí, mặt mũi hung tợn.
Đám người kia sao còn dám nói gì thêm, lập tức bị mời ra ngoài.
"Thằng nhóc thối, mày dám giỡn mặt với tao?!" Lý Tứ sầm mặt, trên mặt đã trào dâng sát ý, "Hôm nay, hai mươi triệu của mày tao không những lấy, người phụ nữ sau lưng mày tao cũng lấy, mạng của mày cũng để lại đây cho tao!"
Số tiền trên bàn này đã là toàn bộ vốn liếng mấy năm nay hắn mở sòng bạc, nếu thật sự bị Diệp Lăng Trần lấy mất, hắn chỉ có nước đi húp cháo.
"Vậy sao?"
Diệp Lăng Trần bình thản, "Tôi cho ông cơ hội cuối cùng, ông quỳ xuống dập đầu xin lỗi tôi, hơn nữa để tôi mang tiền đi, tôi có thể không truy cứu chuyện khác."
"Ha ha ha, oa ha ha ha..."
Lý Tứ như vừa nghe được câu chuyện cười buồn cười nhất vậy, cười đến mức ngả nghiêng, cười đến mức nước mắt sắp chảy ra.
"Sắp chết đến nơi rồi còn dám cứng miệng, thằng súc sinh, mày ra vẻ sai chỗ rồi!"
"Lát nữa tao sẽ khiến mày phải quỳ trên đất cầu xin tao! Lên!"
Hơn hai mươi tên tráng hán cầm gậy bóng chày lập tức vây về phía Diệp Lăng Trần. Thân hình bọn chúng đều cực kỳ vạm vỡ, một người bằng hai người trưởng thành, trên mặt đều lộ ra nụ cười khát máu.
"Chết cho tao!"
Một tên trong đó xông lên trước, gậy bóng chày giơ cao, giáng xuống đầu Diệp Lăng Trần!
Diệp Lăng Trần rũ mắt, xuất cước nhanh như chớp.
Mọi người chỉ thấy hoa mắt một cái, tên tráng hán kia đã như quả bóng bị đá bay ra ngoài, nằm trên đất co giật vài cái rồi không còn động tĩnh gì nữa.
Cái quái gì thế, thật hay giả vậy? Tên tráng hán kia ít nói cũng phải hơn ba trăm cân, cứ thế bị đá... bay rồi?!
Những người khác mí mắt giật liên hồi, trong lòng nảy sinh dự cảm không lành, cảm thấy gặp phải một kẻ "hack" game. Nhưng lúc này tên đã trên dây, không bắn không được, bọn chúng gào lên để lấy can đảm, cùng nhau xông về phía Diệp Lăng Trần.
Bịch bịch bịch bịch!
Tiếng động rất có nhịp điệu vang lên.
Diệp Lăng Trần giống như đang đá bóng vậy, chân pháp không ngừng, đến một người đá một người, vô cùng có trật tự. Hai mươi giây sau, hơn hai mươi tên tráng hán đều nằm trên đất rên rỉ, không tên nào có thể bò dậy nổi.
Lý Tứ nhìn đến ngây người, trên trán toàn là mồ hôi lạnh, hai chân mềm nhũn, trực tiếp sợ đến mức ngã quỵ xuống đất, đứng cũng không đứng dậy nổi. Hắn lầm bầm tự nói, gần như mất đi lý trí, "Đây... chuyện này sao có thể? Mày không phải con người!"
Trương Vân Hi cũng kinh ngạc há hốc miệng, đôi mắt đẹp nhìn bóng lưng Diệp Lăng Trần đầy vẻ khác lạ. Vốn dĩ cô đã tuyệt vọng rồi, ai mà ngờ được, Diệp Lăng Trần lại có thể đánh đấm giỏi đến thế.
"Phịch!"
Nhìn thấy Diệp Lăng Trần từng bước từng bước đi về phía mình, Lý Tứ trực tiếp quỳ trên đất, mặt đầy hoảng sợ, cầu xin: "Hảo hán, tôi sai rồi, số tiền này ngài cứ lấy hết đi, cầu xin ngài tha cho tôi."
Diệp Lăng Trần lạnh mắt nhìn Lý Tứ, "Ha ha, ông muốn mạng của tôi, ông nghĩ tôi nên tha cho ông sao?"
"Giết người là phạm pháp! Mày không được giết tao!" Lý Tứ gào thét.
"Giờ mới biết có sự tồn tại của pháp luật à?" Diệp Lăng Trần cười lạnh, "Tôi không giết ông, nhưng tôi sẽ đánh gãy hai tay ông, để sau này ông không thể hại người được nữa!"
"Không, đừng mà..." Trong mắt Lý Tứ tràn đầy tuyệt vọng.
Reng reng reng
Đúng lúc này, điện thoại của Lý Tứ đột nhiên vang lên.
Hắn liếc mắt nhìn thoáng qua, sắc mặt vốn dĩ đang tuyệt vọng trong nháy mắt trở nên phong phú đa dạng, tiếp đó như người chết đuối vớ được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, nhanh chóng bắt máy.
"Alo, Lục thiếu, là tôi, Tiểu Lý."
"Cái gì? Ngài muốn qua đây?! Được được được! Tôi đợi ngài! Chỉ là tôi ở đây gặp phải chút phiền phức..."
"Lục thiếu ngài qua đây là tôi yên tâm rồi, tôi đợi ngài!"
Cúp điện thoại, mặt hắn lập tức đỏ bừng, ánh mắt điên cuồng nhìn chằm chằm Diệp Lăng Trần, cười cuồng dại: "Ha ha ha, mày tiêu đời rồi, Lục thiếu sắp tới rồi, tao đảm bảo mày sẽ chết rất thảm, oa ha ha ha..."